Kể từ sau khi Cố Trạch nhận Hi Văn làm sư phụ, hầu như ngày nào hắn cũng phải đi bê nước, vác củi chạy vòng vòng. Hi Văn nói làm vậy là để Cố Trạch có thể rèn luyện sức khoẻ, thân thể Cố Trạch quá mức yếu ớt, nếu bắt đầu tu luyện ngay có lẽ sẽ không chịu nổi sức mạnh của linh lực, khiến cho kinh mạch toàn thân đứt đoạn. Trải qua nửa năm vất vả rèn luyện, thân thể ít nhiều đã có sự thay đổi. Từ một thằng nhóc gầy gò ốm yếu, bây giờ đã có cơ bắp săn chắc, cũng cao lên không ít.
Hi Văn vô cùng hài lòng. Xem ra y rất có năng khiếu nuôi dưỡng trẻ nhỏ. Để dưỡng ra đứa trẻ ngoan ngoãn khoẻ mạnh quả thực không đơn giản, đã tiêu tốn không ít công sức của y. Trong nửa năm qua, không chỉ cho Cố Trạch rèn luyện thân thể, Hi Văn cũng đồng thời dạy hắn viết chữ, bói toán. Đừng tò mò vì sao y lại dạy hắn bói toán. Đều là vì mưu sinh cả thôi. Hi Văn cũng không thể nuôi Cố Trạch mãi được, y vốn chỉ có linh hồn, không có nhục thể, cơ thể y dùng tạm kia từ sớm đã tiêu tan, hơn nữa mỗi lần kiến tạo cơ thể đều để lại chút ít ảnh hưởng xấu tới y, nếu dùng nhiều nhất định sẽ gây tổn hại không nhỏ.
Hi Văn cúi đầu nhìn cánh tay xuất hiện một vệt đen dài, hoàn toàn đối lập với làn da trắng trẻo của y. Xem ra dư âm của việc kiến tạo cơ thể sắp bắt đầu rồi. Y kéo vạt tay áo xuống, hoàn hảo che đi cả cánh tay, làm như không có gì xảy ra, tiếp tục đọc sách. Cố Trạch bước vào trong phòng, thấy Hi Văn đang đọc sách thì nhẹ nhàng tiến đến :" Sư phụ, đệ tử đã nấu cơm xong rồi, người mau ra dùng bữa." Hi Văn nghe thấy thế gật đầu nhẹ một cái sau đó hạ sách xuống bước ra ngoài. Y là linh hồn, vốn chỉ cần linh lực bồi dưỡng, không cần ăn. Thế nhưng vào nửa năm trước, Cố Trạch luôn bám lấy y, bắt y cùng ăn cơm với hắn. Khi ấy Hi Văn chỉ cảm thấy dù ăn cũng không tổn hại gì liền đồng ý, dần dần biến thành một thói quen, mỗi ngày đều đúng giờ sẽ dùng bữa.
Sau khi Hi Văn ra khỏi thư phòng, Cố Trạch liền dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn quyển sách trên bàn. Mỗi ngày sự phụ của hắn đều dành thời gian đọc sách rất lâu. Ngày trước bởi vì muốn sư phụ để ý mình hơn, hắn đã đem quyển sách y hay đọc đốt đi nấu cơm. Vốn tưởng rằng kế hoạch thành công, thế nhưng Hi Văn không biết từ đâu lại lôi ra thêm một quyển sách khác, Cố Trạch có cảm giác sư phụ hắn dường như lúc nào cũng đem theo một tủ sách bên người.
Có một điều Cố Trạch không thể ngờ tới, Hi Văn thực sự luôn đem theo một tủ sách bên người. Nói là tủ sách cũng không hẳn, thực chất Hi Văn có một không gian giới chỉ liên kết với linh hồn y, bên trong có vô số đồ quý giá. Nhưng quá nửa trong không gian bên trong đó đều là sách, từ sách thông thường đến bí tịch quý giá, vân vân...đều có đầy đủ. Ngay cả Hi Văn cũng không biết rút cuộc không gian này từ đâu mà có, y chỉ biết bản thân vẫn luôn cùng nó tồn tại.
Quay lại hiện tại, Hi Văn sau khi dùng bữa liền bảo Cố Trạch chuẩn bị đồ đạc đi đến Lan Kính thành. Cố Trạch khẽ vâng một tiếng rồi đi chuẩn bị. Cùng nhau sống nửa năm, hắn sớm đã biết sư phụ hắn không phải con người, hắn cũng quen với việc Hi Văn thông qua hắn làm việc.
Khi hai người đến Lan Kính thành thì sắc trời đã nhuộm một màu đen tối. Hi Văn kêu Cố Trạch đi thuê một gian phòng ở. Trong phòng, Cố Trạch nằm nghỉ trên giường, còn y ngồi đả toạ. Vệt đen trên tay y hằn lên, vô cùng đau đớn. Hi Văn mặt không biểu cảm, từ từ dẫn nhập linh khí vào cơ thể, áp chế cơn đau từ cánh tay, tránh cho vệt đen lan rộng thêm.
Đây chính là rắc rối lớn nhất của việc kiến cơ thể tạm thời. Để tạo ra một thân thể bình thường cần có một vật vô cùng quan trọng. Một lá bùa chứa đầy oán khí. Mấy trăm năm trước, Hi Văn lang thang khắp nơi, vô tình đi qua một chiến trường xưa cũ. Nơi đó tràn ngập các vong hồn chưa thể nhập vào luân hồi, mang ác ý tiếp tục vất vưởng ở nhân gian. Cảm nhận được oán khí ngất trời ấy, Hi Văn chợt nghĩ đến việc lợi dụng oán khí để tạo ra thân thể cho bản thân, đồng thời cũng có thể siêu độ cho các vong hồn nơi đây. Y lấy hoàng phù làm vật chứa, lại đem oán khí thu lại, đưa các vong hồn tới địa phủ để tiếp tục luân hồi chuyển thế. Vậy nên mỗi lần y kiến tạo thân thể chính là đưa oán khí tiến nhập vào bản thân. Oán khí sau khi tiến vào sẽ tồn đọng lại trong linh hồn y, cần có một thời gian nhất định để tiêu tan hoàn toàn. Trong suốt quá trình ấy, mỗi đêm oán khí đều sẽ cấu xé linh hồn, vô cùng đau đớn.
Suốt một đêm, Hi Văn liên tục dẫn nhập linh khí, vừa áp chế oán khí lại vừa liên tục bù đắp cho linh hồn bị cấu xé. Cho tới khi mặt trời bắt đầu ló rạng oán khí mới dần yên ổn lại. Hi Văn ngả lưng dựa vào ghế, có chút mệt mỏi nhắm mắt dưỡng thần.
Cố Trạch tỉnh lại từ sáng sớm, thấy Hi Văn đang nhắm mắt cũng không dám động đậy làm ồn, hắn chỉ im lặng ngồi luyện tập thư pháp. Tới trưa, Hi Văn mới chậm rãi mở mắt. Y nhìn Cố Trạch đang ngồi viết chữ hỏi :" Ngươi đã ăn gì chưa?".
Cố Trạch khẽ lắc đầu nói :" Đệ tử chờ sư phụ tỉnh dậy cùng nhau dùng bữa." Hi Văn tiến đến gõ nhẹ vào đầu Cố Trạch :" Ngu ngốc, nếu ta tỉnh dậy muộn hơn một chút thì con cũng sẽ nhịn đói luôn sao. Ta vốn không cần ăn cơm, nhưng con vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, phải chú ý bản thân một chút, ăn không đủ làm sao mà phát triển thành một đại nam nhân đầu đội trời chân đạp đất được. Lần sau không cần đợi ta, đến giờ thì cứ dùng bữa, biết chưa."
Cố Trạch trong lòng vui như hội. Sư phụ của hắn quả nhiên rất thương hắn, người còn lo lắng hắn ăn không đủ không lớn được. Sư phụ của hắn là tốt nhất. Hi Văn thấy Cố Trạch ngồi im không động lại cốc vào đầu hắn cái nữa, đem hắn từ trong vui sướng kéo về thực tại.
" Còn không mau đi gọi người dọn đồ ăn, con thực sự muốn nhịn đói à?". Hi Văn có chút nghi ngờ, đồ đệ nhà y có phải bị y cốc đầu đến ngu người luôn rồi không. Nếu quả thực như vậy thì sẽ rất phiền phức. Cố Trạch nghe Hi Văn nói xong liền cấp tốc đứng dậy xuống lầu. Đợi Cố Trạch hoàn toàn rời đi, Hi Văn mới kéo nhẹ tay áo lên xem. Vệt đen ngày hôm qua đã nhỏ hơn một chút, cũng không còn hằn lên nữa.
Hi Văn ngồi trong phòng đọc sách một lúc lâu vẫn chưa thấy Cố Trạch quay lại. Y đành phải tự mình đi xuống xem xét. Bên dưới lầu, một tiểu cô nương dung mạo thanh tú đang cầm roi chuẩn bị động thủ tới một thiếu niên. Mà thiếu niên kia chính là Cố Trạch. Hi Văn đứng bên trên quan sát, y nhanh chóng phát hiện miếng ngọc bội đeo bên hông tiểu cô nương kia là biểu tượng của một đại gia tộc. Y lấy ra một tấm hoàng phù, lại tiếp tục kiến tạo thân thể, sau đó trong nháy mắt lao xuống chặn một roi sắp đánh trúng Cố Trạch. Tay y chuẩn xác bắt lấy roi.
Tiểu cô nương kia thấy roi của mình bị chặn lại liền tức giận trừng mắt với kẻ đầu xỏ. Nhưng khi nàng ta thấy gương mặt của Hi Văn liền nhất thời ngây ngốc. Nàng ta đã gặp qua rất nhiều người, nhưng đẹp được như nam nhân trước mắt quả thật không có nhiều. Cố Trạch thấy nàng ta nhìn sư phụ mình liền có chút khó chịu nói :" Ngươi nhìn đủ chưa, một cô nương lại đi nhìn chằm chằm mặt nam nhân khác, không biết xấu hổ." Tiểu cô nương kia giật mình, nhận ra bản thân thất lễ, thẹn quá hoá giận, giật lại roi trong tay Hi Văn về, tức giận nói :" Cái tên tiểu tử nhà ngươi, ngươi nói ai không biết xấu hổ, ngươi là cái thá gì mà dám nói bổn tiểu thư ta chứ, ngươi có tin ta chỉ cần nói một tiếng ngươi liền bị đuổi ra khỏi đây hay không."
Cố Trạch còn đang muốn tiếp tục tranh cãi lại bị Hi Văn cản lại. Y cốc đầu hắn một cái :" Con là nam nhân, chấp nhặt với nữ tử như thế làm gì." Hi Văn quả thực không hiểu, đồ đệ nhà y xưa nay vẫn luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, vì sao hôm nay lại đanh đá bất thường thế này. Y kéo Cố Trạch ra sau lưng lại quay ra nói với tiểu cô nương :" Tiểu cô nương, có gì từ từ nói, đừng động chút là đánh người như vậy" rất khó coi. Tất nhiên vế sau Hi Văn chỉ nghĩ trong đầu không nói ra. Thông thường, nếu chỉ có mình y, mấy hậu bối của các thế gia y sẽ không để vào mắt, y còn chưa ngán ai bao giờ. Thế nhưng hiện tại y còn có một Cố Trạch, nếu đắc tội đại gia tộc, vậy thì sau này Cố Trạch khỏi cần lăn lộn giang hồ rồi.
Updated 31 Episodes
Comments
Emma
.
2021-12-02
0
Emma
hay
2021-11-24
0