“Tôi còn chưa chết mà anh định làm loạn cái nhà này à?”
Trên cầu thang uốn cong làm bằng gỗ quý đặt giữa gian nhà rộng lớn. Một ông cụ ở cái tuổi “gần đất xa trời” mà vẫn còn rất đẹp lão. Mái tóc bạc phơ, trên trán in hằn dấu vết thời gian, đôi mắt rất sáng, đuôi mắt lại đầy những vết chân chim. Hẳn phải ngoài tám mươi nhưng trông vẫn còn khỏe. Ông cụ chống gậy bước xuống bậc thang bên cạnh là người quản gia thân cận đỡ tay ông.
Thấy cháu gái vừa ngồi với ông xong còn khoe là đỗ đại học T. Một lát nói là ra ngoài lấy hoa quả cho ông sao mới có mấy phút mà đã bị cả đám người hợp sức bắt nạt, một bên má còn đỏ lên hằn dấu tay, đẫm nước mắt. Vừa rồi người làm lén chạy lên báo cho ông ông đã biết đại khái. Nhưng trông thấy tận mắt đúng là đau lòng.
Ông đến bên Tô Hân, dùng bàn tay rám nắng vuốt mái tóc đen nhánh dài đến ngang lưng của cô, lại dùng khăn tay giúp cô lau nước mắt.
Tô lão gia dùng ánh mắt ấm áp, hiền từ nhìn cô, nước mắt Tô Hân cứ thế trào ra. Cô ôm lấy ông nội, được cánh tay ấm áp bao bọc cứ thế khóc trong lòng ông như đứa trẻ.
Cuối cùng, nhà này cũng có một người mà cô có thể yên tâm dựa vào. Một người mà có thể thật sự lắng nghe cô.
Cô thừa nhận mình ương bướng nhưng sự ngang bướng ấy để chống lại sự áp đặt của ba mẹ. Giống như những danh viện khác từ nhỏ Tô Hân phải học đủ loại lễ giáo, học đánh đàn, học hát,… thậm chí không có thời gian vui đùa như những đứa trẻ đồng trang lứa.
Cô cũng thèm, thèm được vui đùa chạy nhảy lắm chứ! Dần dần bắt đầu sinh ra tâm lí chống lại, càng ngày càng ngỗ ngược. Không coi ai ra gì, đưa bản thân ra khỏi khuôn phép của một đại tiểu thư danh giá để mình được tự do, sống theo ý muốn,...
Tô Hân nghẹn ngào: “Ông... nội... ông nội.... ông nội...” Gọi mãi dường như chẳng biết đủ, chỉ để xác nhận rằng còn ông bên cạnh. Đó chính là sự an ủi lớn nhất với cô.
“Ừ, ta đây!” Tô lão gia đáp lại từng tiếng gọi của cháu gái giọng điệu cưng chiều khác hẳn vừa nãy.
“Nói ông nghe kẻ nào dám bắt nạt cháu của Tô Triển Thiết này?"
Câu này có ý gì? Ngoài mặt là an ủi cháu gái thật ra ý của nó chính là hỏi tội Tô Triển Bằng chứ gì nữa.
Thật giống hồi nhỏ, khi bị Tô Thành trêu đến khóc nhè, Tô Hân mếu máo tìm ông mách tội. Bao nhiêu năm qua rồi giọng điệu ấy, sự cưng chiều trong mắt vẫn không thay đổi.
Tô Hân sụt sịt vài cái mới nín, đỡ ông ngồi ghế trên. Tô lão gia ngồi xuống chừa một chỗ cho cháu gái.
Đám hạ nhân há miệng kinh ngạc, ngay đến Tô phu nhân cũng tròn mắt nhìn. Phải biết cái ghế đó trượng trưng cho vị trí đứng đầu gia tộc, trước nay chỉ có Tô lão gia được ngồi trên đó. Ngay đến chồng bà, Tô Triển Bằng cũng thèm khát phát điên ước mơ một ngày được ngồi trên đó.
Hôm nay được tận mắt thấy lão gia tử để con bé ngồi cùng, điều này chứng tỏ cái gì? Chẳng phải ngấm ngầm tuyên bố, địa vị Tô Hân trong nhà giờ ngang với Tô lão gia. Vậy nên đừng ai mong động đến nó, động đến nó là động đến vảy ngược của lão gia tử. Thôi đi, không ai điên mà làm vậy đâu!
Cô nhìn Tô Triển Bằng trừng mắt với mình, ngầm cảnh cáo khôn hồn thì đừng có nói linh tinh.
Trước sự uy hiếp ấy Tô Hân cười thầm trong lòng, xem ra từ nay đừng mong bắt nạt cô nữa. Ngoài mặt thì vẫn vờ sợ sệt, cúi mặt không dám nói.
Tô lão gia nhìn dáng vẻ cháu gái dù ở trong lòng mình mà vẫn khép nép, sợ sệt thì đau lòng không thôi. Xem ra mấy năm nay sống không dễ dàng gì.
Ông nắm đôi bàn tay nhỏ bé bao bọc trong lòng bàn tay, vỗ nhẹ, nhỏ giọng âm lượng vừa đủ chỉ cô nghe thấy.
“Đừng sợ, con cứ nói đi, có ông ở đây ai dám làm gì con!”
Thật ra không cần ông khích lệ Tô Hân cũng có thể kể lại toàn bộ nhưng được ông nội tiếp sức mạnh, can đảm cứ thế tăng vèo vèo.
Hôm nay, cả gia đình tụ họp một bữa chúc mừng Tô Hân đỗ đại học, chủ yếu là Tô lão gia nhớ cháu gái mới viện cớ kéo gia đình thằng cả về nhà lớn một chuyến.
Cơm nước xong xuôi, lúc xuống lấy hoa quả tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của mọi người rồi xảy ra màn vừa rồi.
Cụ thể, Tô Triển Bằng muốn con gái ra nước ngoài học tập mấy năm, có cái bằng đại học rồi sắp xếp cho nó vị trí trong công ty, Mục Đồng lại chẳng dám ý kiến với chồng đành thuận theo. Vả lại hôm nay khó khăn lắm Tô Thành mới về nhà một chuyến nên ông ta muốn nhân cơ hội này khuyên bảo nó một chút, đợi bàn bạc xong mới nói cho nó biết.
Nào ngờ Tô Hân lại tình cờ nghe thấy họ nói chuyện. Tính cô vốn ngang bướng cái gì nó thích nhất định phải có bằng được nhưng lại cả thèm chóng chán.
Nghe cháu gái kể lại đầu đuôi xong xuôi, Tô lão gia cũng hiểu tình huống.
Ông nghiêm mặt, gõ cây gậy xuống nền đá hoa ‘cạch’ một tiếng chuẩn bị đứng lên. Trước khi đi còn bỏ lại một câu.
“Chuyện này để nói sau, trước tiên cứ nghe theo Tiểu Hân. Ai còn dám nặng lời với con bé tự giác cuốn gói khỏi cái nhà này! Muộn rồi đi nghỉ cả đi!”
Tô Triển Bằng không phục, nắm chặt tay lớn tiếng: “Ba! Chuyện nhà con để nhà con giải quyết. Nó sinh hư cũng là do ba luôn bao che cho nó mới có ngày hôm nay!”
“Nó là con anh cũng là cháu tôi! Anh nghi ngờ cách dạy cháu của tôi sao?”
Tô lão gia đổi giọng, thương xót cháu gái: “Tiểu Hân đỡ ông lên lầu, ông thoa thuốc cho cháu. Không khóc nữa a, xem này cái má phính phính đỏ hết lên rồi! Mặt mũi lem nhem như con mèo! Tại cái thằng ngịch tử đó cả!”
Tô lão gia vuốt má cháu, vô cùng thương xót, toàn bộ đều là ân cần, dịu dàng. Sau đó dặn dò với Chu quản gia bên cạnh: “Lấy hộp thuốc mang vào cho ta!”
Tô Hân theo ông nội lên lầu, bao nhiêu vui vẻ lộ hết trên mặt. Trước khi khuất bóng còn quay lại le lưỡi trêu tức họ mới hài lòng.
Tô Triển Bằng hừ lạnh một tiếng xoay người về phòng ngủ.
Thấy không khí yên lặng, lúc này Tô Thành mới mở mắt, gương mặt mệt mỏi, khoác áo chuẩn bị rời đi.
“Muộn thế này rồi con đi đâu? Ở lại đây đêm nay rồi mai hẵng đi!” Tô phu nhân kéo con trai lại ngăn cản.
“Ngày mai con có cuộc họp sớm ở thành phố M, sáng mai thì không kịp mất! Muộn rồi mẹ đi ngủ đi!”
“Thế để mẹ gọi lái xe cho con, muộn rồi mẹ không yên tâm!” Bà kéo tay con trai lại lục lọi điện thoại trong túi.
“Không sao đâu mẹ. Mẹ xem Tiểu Hân rồi ngủ sớm đi, phụ nữ không nên thức khuya!” Anh gạt tay mẹ ra, lại cười cho bà yên lòng rồi mới cầm chìa khóa xe ra khỏi nhà.
Tận mắt thấy con trai khởi động xe, nghe tiếng động cơ oto thể thao gầm lên chiếc xe lao đi trong đêm tối bà mới quay người vào trong.
--- end 2 --- kiều mạch ---
Updated 41 Episodes
Comments
𝓗𝓮𝓻𝓲
Hi bạn, mình từ fb qua nè, mình thấy truyện khá hợp gu, tả cảnh, tâm lý rất tốt
Chúc bạn sẽ được nhiều độc giả biết đến truyện nha
2021-12-07
1
Quýt Béo
Chào bạn, mình ghé rồi đây.
Đầu tiên là chúc mừng bạn vì truyện bạn không có gì đáng chê cả.
Cách bạn tả cảnh và tâm lý nhân vật rất tốt, rất có chiều sâu. Câu cú chỉn chu, tỉ mỉ trong từng dấu câu, đây là một điều rất đáng khen.
Nội dung thì khỏi bàn, mô típ không mới nhưng cách hành văn cuốn hút, khác lạ. Rất mong truyện này lên top, nhiệt liệt đề cử ❤️ Mong tác giữ sức khoẻ và ra thêm nhiều hơn nữa
2021-11-04
4