Chương 18: Âm hồn không tan

Đã hai ngày nay Tô Hân không gặp Lục Minh Uy, cũng chẳng bị ba cái điều kiện của hắn làm ảnh hưởng, ban ngày đi học đến tối lại rủ bạn học ăn uống.

Bên cạnh Tô Hân là một cô gái xinh xắn, mái tóc ngắn, đeo kính gọng tròn. Bộ y phục mặc trên người đều là hàng hiệu. Nhìn qua thì đồ hai người hôm nay trông cũng ăn nhập với nhau đấy chứ!

Một người mặc quần áo yếm, một người thì váy yếm mà hai bộ y phục này cùng màu.

Tô Hân và Yến Vân Hi quen nhau ở giảng đường, hai người họ tính tình giống nhau, gia cảnh cũng ngang bằng, quan trọng là gu thẩm mĩ của hai người họ rất hợp nhau. Vì thế vừa gặp mà như đã thân nhau từ lâu.

Họ vừa rời nhà hàng Yến Vân Hi nảy ra một ý, tầng trên của trung tâm mua sắm vừa khai trương hãng thời trang C, có một đôi giày mới nhập hàng.

Hai người nhìn nhau im lặng ba giây, cùng nháy mắt thẳng tiến lên tầng trên.

Vị trí cửa hàng đặt ngay trung tâm nên vừa bước khỏi thang máy đã thấy sự nổi bật trang hoàng lộng lẫy bằng những dải lụa màu đỏ chói mắt, hoa tươi được tặng xếp đầy ngoài cửa ra vào. Bên trong trang trí hiện đại với tông màu trắng đen, vừa sang trọng vừa tinh tế.

Nhân viên cửa hàng vừa nhìn cách ăn mặc thời trang của bọn họ, cùng quần áo, phụ kiện đắt tiền gương mặt tươi cười, niềm nở mời vào trong, đưa họ đến kệ đặt những đôi giày mẫu mới.

Cả Tô Hân lẫn Yến Vân Hi đều đồng loạt chú ý đến đôi giày cao gót mũi nhọn đặt trên bục giữa trung tâm được bao bọc bởi kính cường lực xung quanh.

Đôi giày màu hồng nhạt được đặt trang trọng trong lồng kính. Phần mũi giày đính những viên pha lên trông như bông tuyết, ở giữa bông tuyết gắn viên kim cương ánh hồng. Gót giày nhỏ được đệm bằng bông tuyết nhỏ nhỏ xinh xinh đáng yêu vô cùng.

Tô Hân tròn mắt nhìn hào quang của nó phát ra kích thích sự chiếm hữu ẩn sâu bên trong cô.

Tiếng kêu cứu yếu ớt của đôi giày cứ văng vẳng bên tai: “Tiểu thư xinh đẹp, mau cứu em đi mà! Mau cứu em thoát khỏi lồng kính này để em được nâng đôi chân xinh đẹp của tiểu thư! Hãy để cho được một lần chạm đất đi mà!”

Tô Hân kéo kéo người bạn cũng đang chìm đắm trong sắc đẹp: “Vân Hi, cậu có nghe thấy không, ‘bé cưng’ đang cầu xin tớ giải cứu đấy! Không được, không được nhất định hôm nay tớ phải mang em nó về nhà!”

Nữ nhân viên vừa nghe thấy vậy, ánh mắt sáng lên, ngày đầu tiên đi làm đã hoàn thành KPI cho cả tháng ư?

*KPI: tiếng anh là Key Performance Indicator là chỉ số đánh giá hiệu quả công việc, là công cụ đo lường, đánh giá hiệu quả công việc được thể hiện qua số liệu, tỉ lệ, chỉ tiêu định lượng, nhằm phản ảnh hiệu quả hoạt động của các tổ chức hoặc bộ phận chức năng của công ty hay doanh nghiệp cá nhân. (Theo thông tin trên Google).

“Tiểu thư thật tinh mắt! Đúng vậy, đây là đôi giày phiên bản giới hạn cả thế giới chỉ có năm đôi, nhân dịp kỉ niệm 50 năm thành lập mới đặc biệt cho ra mắt.”

Lần này đặc biệt ở chỗ, cả năm đôi đều không nhận đặt trước hay bán online mà tổng bộ sẽ ngẫu nhiên đặt ở các chi nhánh trên toàn thế giới.

Trong sự kiện mở chi nhánh đầu tiên trên thị trường Trung Quốc, tổng bộ đặc biệt đưa một đôi đến đây, vừa mới trưng lên nhưng chưa ai có can đảm sờ vào bởi giá của nó không hề rẻ.

Yến Vân Hi bắt tay sau lưng đi vòng quanh chiếc hộp kính, không biết suy nghĩ cái gì?

Tô Hân chống cằm suy tư, cực phẩm như này nên kết hợp với bộ trang phục như nào mới nổi bật nhỉ? Cô như bừng tỉnh, lay lay Yến Vân Hi.

“A... Vân Hi mình mới nhớ ra, hôm trước vừa mua một chiếc váy cùng màu cũng của hãng C.” Tô Hân che miệng, vỡ òa cảm xúc nói tiếp: “Cậu nói xem chúng nó kết hợp với nhau thì sẽ tạo thành gì? Chẳng phải cực phẩm của cực phẩm sao?

Không được! Hôm nay có bán cả gia sản mình cũng phải mua nó!”

Yến Vân Hi đẩy tay cô ra, cô ấy cũng giống Tô Hân nhìn trúng đôi giày này rồi! Tỏ ra vô tội nói: “Xin lỗi cậu! Biết làm sao được bây giờ, tớ cũng thích đôi này!”

“Tớ nhìn trúng nó trước!” Tô Hân chống tay không phục.

“Hai đứa mình vào đây cùng lúc!” Yến Vân Hi không có ý định nhượng bộ.

“Tớ nhất định phải có được nó!”

Cả hai đồng thời đưa thẻ ra: “Tôi sẽ mua nó!”

“...”

Nhìn hai vị đại tiểu thư này cãi cọ qua lại chỉ vì tranh nhau một đôi giày, nhân viên nữ kia khóc không ra nước mắt. Làm thế nào bây giờ giày chỉ có một thì nên bán cho ai đây?

Mấy nhân viên còn lại tỏ ra ghen tị, vì sao vận khí tốt như vậy không đến với họ cơ chứ.

“Vậy thì phải xem mang vừa chân ai!”

Giọng nói mạnh mẽ vang lên, phá vỡ bầu không khí khó xử. Tiếp sau giọng nói ấy là một đoàn người tiến về phía này.

Người dẫn đầu còn ai được nữa, gương mặt đã hai ngày không gặp của Lục Minh Uy cứ như diêm vương đến đòi mạng thế kia không nhận ra chính tỏ cô bị mù.

Tô Hân ghét bỏ lẩm bẩm: “Âm hồn không tan! Cứ phải chọn đúng lúc thế làm gì?”

Ớ? Không đúng nha! Tại sao nhân viên trong cửa hàng lại nghiêm trang cúi đầu chào hắn?

Tô Hân đột nhiên nhớ ra, Tô thị cũng có công ty con bên này, chẳng lẽ Lục Minh Uy phụ trách ở đây?

Thế thì dễ chơi rồi! Cô âm thầm vui mừng, tính toán trong đầu.

Tô Hân thấy Lục Minh Uy cách mình mấy bước vội đi qua, mỉm cười ngọt ngào, giọng nói mềm nhũn: “Chú Lục!”

Hai vệ sĩ theo sau thấy phụ nữ đến gần ông chủ vội bước lên ngăn cản nhưng bị Lục Cảnh ngăn lại. Cậu ta nhỏ giọng cảnh cáo: “Muốn mất việc sao? Ông chủ thân mật với bà chủ mà cũng dám ngăn cản, to gan thật!

Hai người họ thức thời lùi về sau.

Tô Hân thân mật khoác tay hắn, nháy mắt bày ra bộ dạng thương xót: “Chú đến đây thị sát sao? Mấy hôm nay không thấy chú, chú bận lắm sao?”

Khuôn mặt hắn thoáng chút ngạc nhiên, sóng mắt dao động, không nghĩ có ngày được cô chủ động hỏi han quan tâm.

Lục Minh Uy gật đầu: “Ừ!”

Yến Vân Hi chôn chân trên đất, vừa nãy Tô Hân gọi Lục thiếu là gì cơ? Chú?

Cô ấy cẩn thận đánh giá mối quan hệ hai người. Lắc đầu loại bỏ khả năng Lục Minh Uy bao nuôi Tô Hân vì cô ấy đâu phải dạng nghèo túng gì, chẳng lẽ là chú cháu, nhưng cô từng nghe mẹ kể về Tô gia, Tô Triển Thiết chỉ có hai người con trai cơ mà, lấy đâu ra người ‘chú’ khác họ này?

Yến Vân Hi đau đầu hỏi trực tiếp Tô Hân:  “Tô Hân, người này là?”

Tô Hân hồn nhiên chỉ vào Lục Minh Uy: “Giới thiệu với cậu, đây là chú tớ, Lục Minh Uy!”

Sau đó lại giới thiệu Yến Vân Hi với hắn: “Chú, đây là chị em tốt của cháu, Yến Vân Hi!”

Lục Minh Uy gật đầu xem như lời chào.

--- end 18 --- kiều mạch ---

Hot

Comments

Thuy Do

Thuy Do

😘😘😘

2021-12-06

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 01: Mối họa
2 Chương 02: Chỗ dựa duy nhất
3 Chương 03: Bị chơi một vố
4 Chương 04: Oan gia ngõ hẹp
5 Chương 05: Cả em cũng là của tôi
6 Chương 06: My darling?
7 Chương 07: Bạn trai cô à?
8 Chương 08: Quá khứ của Lục Minh Uy
9 Chương 09: Để anh ấy đi
10 Chương 10: Ma bắt
11 Chương 11: Ác mộng
12 Chương 12: Có em ở đây
13 Chương 13: Chết dưới váy giai nhân
14 Chương 14: Chút yên bình hiếm hoi
15 Chương 15: Căn phòng bí mật
16 Chương 16: Thanh mai trúc mã
17 Chương 17: Trả thù ông chủ chính là thú vui
18 Chương 18: Âm hồn không tan
19 Chương 19: Trẻ vị thành niên mà cũng dám chơi
20 Chương 20: Giận dỗi
21 Chương 21: Đôi giày đẹp nhất
22 Chương 22: Thật muốn đem giấu đi!
23 Chương 23: Tôi giúp anh đánh chừa!
24 Chương 24: Chú em là Lục Minh Uy
25 Chương 25: Tiền không cánh mà bay
26 Chương 26: Mãi mãi thuộc về hắn
27 Chương 27: Diễn "anh hùng cứu mĩ nhân"
28 Chương 28: Bế kiểu công chúa
29 Chương 29: Vì em, nên tôi phá lệ một lần
30 Chương 30: Sắc đẹp làm mờ mắt
31 Chương 31: Giúp đỡ
32 Chương 32: Bí mật căn phòng trống
33 Chương 33: Hiếm có khó tìm
34 Chương 34: Cô nào là Lục phu nhân?
35 Chương 35: Độc chiêu
36 Chương 36: Xoay chuyển cục diện
37 Chương 37: Ôm chân cầu che chở
38 Chương 38: Cu li cho vợ
39 Chương 39: Những việc thế này nên để đàn ông chúng tôi
40 Chương 40: Hôn gián tiếp
41 Chương 41: Ông muốn chơi, vậy tôi chơi với ông
Chapter

Updated 41 Episodes

1
Chương 01: Mối họa
2
Chương 02: Chỗ dựa duy nhất
3
Chương 03: Bị chơi một vố
4
Chương 04: Oan gia ngõ hẹp
5
Chương 05: Cả em cũng là của tôi
6
Chương 06: My darling?
7
Chương 07: Bạn trai cô à?
8
Chương 08: Quá khứ của Lục Minh Uy
9
Chương 09: Để anh ấy đi
10
Chương 10: Ma bắt
11
Chương 11: Ác mộng
12
Chương 12: Có em ở đây
13
Chương 13: Chết dưới váy giai nhân
14
Chương 14: Chút yên bình hiếm hoi
15
Chương 15: Căn phòng bí mật
16
Chương 16: Thanh mai trúc mã
17
Chương 17: Trả thù ông chủ chính là thú vui
18
Chương 18: Âm hồn không tan
19
Chương 19: Trẻ vị thành niên mà cũng dám chơi
20
Chương 20: Giận dỗi
21
Chương 21: Đôi giày đẹp nhất
22
Chương 22: Thật muốn đem giấu đi!
23
Chương 23: Tôi giúp anh đánh chừa!
24
Chương 24: Chú em là Lục Minh Uy
25
Chương 25: Tiền không cánh mà bay
26
Chương 26: Mãi mãi thuộc về hắn
27
Chương 27: Diễn "anh hùng cứu mĩ nhân"
28
Chương 28: Bế kiểu công chúa
29
Chương 29: Vì em, nên tôi phá lệ một lần
30
Chương 30: Sắc đẹp làm mờ mắt
31
Chương 31: Giúp đỡ
32
Chương 32: Bí mật căn phòng trống
33
Chương 33: Hiếm có khó tìm
34
Chương 34: Cô nào là Lục phu nhân?
35
Chương 35: Độc chiêu
36
Chương 36: Xoay chuyển cục diện
37
Chương 37: Ôm chân cầu che chở
38
Chương 38: Cu li cho vợ
39
Chương 39: Những việc thế này nên để đàn ông chúng tôi
40
Chương 40: Hôn gián tiếp
41
Chương 41: Ông muốn chơi, vậy tôi chơi với ông

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play