Chập tối Thẩm Quân mới về đến nhà, trên người còn thoang thoảng hương rượu nồng đượm. Anh lảo đảo đi đến trước cửa phòng ngủ của Thẩm Thiên Nhạc, gọi lớn: "Mở cửa ra."
Giúp việc đi qua thấy vậy thì khẽ cười rồi nói: "Cậu chủ! Tiểu thư đi ngủ từ sớm rồi. Giờ này không còn thức đâu."
Thẩm Quân nheo mắt: "Ngủ rồi?"
"Dạ!" Cô ta lén nhìn biểu hiện của Thẩm Quân. Vẻ mặt trông có vẻ rất khó coi.
Thẩm Thiên Nhạc đứng sau cánh cửa, cẩn thận áp sát tai vào nghe. Gì vậy? Hôm nay cậu ta lại đến?
Thẩm Thiên Nhạc thật sự không biết phải đối mặt với con người này thế nào. Đúng là xấu hổ chết mất. Không đúng, tại sao cô phải xấu hổ? "Hừ!" Thẩm Thiên Nhạc dứt khoát xoay người đi ngủ.
Mấy năm nay Thẩm Quân không ở nhà nên cũng không có nhiều chuyện cho bọn họ bàn tán, đúng là quá mức nhàm chán. Bây giờ về rồi lại có chuyện hay để giải trí.
Tối qua cô ta thấy Thẩm Quân vào phòng Thẩm Thiên Nhạc nhưng mãi không ra. Dù gì cũng từng tuổi này rồi không lẽ có chuyện gì cô ta lại không biết. Cô nam quả nữ ở chung một phòng, đúng là một màn cảnh xuân đặc sắc làm ai cũng phải tò mò. Thêm biểu hiện vào buổi sáng của Thẩm Thiên Nhạc càng làm cô ta chắc chắn hơn. Nhưng phận là giúp việc trong nhà nào dám hó hé một lời. Nếu có thì cũng chỉ dám nói sau lưng mà thôi.
Thẩm Quân chán nản quay về phòng. Anh ngồi trên giường day day thái dương, vì uống rượu nên đầu óc có chút đau nhức. Tửu lượng của Thẩm Quân không tốt, uống một chút là say. Cả người bồn chồn khó chịu, đầu óc choáng váng, nhưng chỗ nào đó bên dưới lại khó chịu hơn hẳn.
Hôm nay Chu Nhĩ Đan hẹn anh ra ngoài, nói là có chuyện muốn nói. Thẩm Quân nhận được điện thoại, cảm thấy khó chịu nhưng vẫn nghe máy.
Giọng nói ngọt đến chảy nước của Chu Nhĩ Đan truyền đến, không biết tiết chế. "Anh Quân! Em có chuyện muốn nói. Tối nay mình gặp nhau ở khách sạn Huyền Dạ đi."
Thẩm Quân cau mày: "Khách sạn? Chúng ta có gì để nói?"
Chu Nhĩ Đan ở đầu dây bên kia cười lên một tiếng. "Anh đừng hiểu lầm, quả thật là em có chuyện muốn nói mà. Khách sạn chỗ em ở có quầy bar, muốn mời anh uống chút rượu."
Sau khi tắt máy, lưỡng lự mãi Thẩm Quân mới theo địa chỉ Chu Nhĩ Đan cho đến khách sạn. Cũng nên cắt đứt cái đuôi này đi rồi.
Mở cửa bước vào phòng đặt riêng, Thẩm Quân liếc thấy Chu Nhĩ Đan đã ngồi đợi sẵn. Nhìn trang phục người kia mặc trên người, Thẩm Quân chỉ muốn lập tức bỏ đi.
Cô ta có ý gì đây?
Còn cố tình ăn mặc thiếu vải như vậy?
Nhà rõ ràng không phải là thiếu tiền, vậy mà một bộ đồ đàng hoàng cũng không mua nổi à?
Thẩm Quân không thèm để ý đến cô ta, anh ngồi xuống bàn liếc mắt nhìn ly rượu được rót sẵn, cầm lên uống cạn: "Có gì thì nói đi, tôi còn phải về."
Chu Nhĩ Đan đánh mắt nhìn thấy ly rượu đã được uống cạn, hài lòng tiến lại gần,.vươn tay chạm vào cổ áo Thẩm Quân: "Anh! Lâu rồi không gặp, có phải anh xa cách quá không?"
"Đừng gọi tôi là anh. Tôi với cô bằng tuổi." Thẩm Quân cau mày nhìn cô ta. "Nếu không có gì nữa thì tôi đi đây."
Đang lúc định đứng dậy thì Chu Nhĩ Đan từ phía sau kéo người anh lại. Lực kéo của Chu Nhĩ Đan không lớn, nhưng vì đang đứng lên, đột ngột bị kéo giật lại nên lập tức mất đà ngã nhào vào người cô ta. Một tay Thẩm Quân chống vào cạnh ghế, tay còn lại cho chống vào cạnh bàn vây Chu Nhĩ Đan ở giữa. Chu Nhĩ Đan ở dưới thân Thẩm Quân cười ngọt ngào, hai tay đưa lên ôm lấy cổ anh kéo xuống.
Thẩm Quân không vui, muốn đẩy cô ta ra: "Đừng có làm mấy trò này nữa, tôi cảm thấy khó chịu rồi đấy. Với ai cô cũng làm ra mấy hành động như này à?"
Giọng nói Thẩm Quân dần trầm xuống: "Chậc. Là phụ nữ thì phải biết giữ mình chút chứ." Nói rồi liền đứng dậy chỉnh lại quần áo, đẩy cửa bước ra ngoài.
Chu Nhĩ Đan sững người tại chỗ.
Tên chó chết này! Cô ăn mặc như vậy mà cũng không có phản ứng gì? Đã thế còn... còn nói những lời khó nghe như vậy nữa chứ.
.........
Vừa rồi bị Chu Nhĩ Đan đụng chạm, Thẩm Quân vốn không có cảm giác gì. Nhưng thoáng nghĩ đến chuyện tối qua ở cùng Thẩm Thiên Nhạc, khoé miệng không khỏi nhếch lên mỉm cười. Chỗ nào đó cũng không kìm được mà nóng ran.
Mặc dù là cưỡng ép nhưng biểu hiện của Thẩm Thiên Nhạc như vậy, chắc chắn là cũng thích anh. Thẩm Quân nhìn nơi kia mà nhăn nhó mặt mày. Đứng dậy vào nhà tắm giải quyết.
.........
Sau chuyện tối hôm đó, Thẩm Quân hầu như không thấy Thẩm Thiên Nhạc xuất hiện trong nhà. Hay nói đúng hơn là cô đang né tránh anh. Gọi điện thoại thì không thèm nghe máy. Ở chung một căn nhà mà ngay cả gặp mặt cũng cảm thấy khó khăn. Đến cuối tuần, chỉ còn vài ngày nữa Thẩm Quân sẽ tới Thẩm Thị làm việc.
Đến tối Thẩm Thiên Nhạc cảm thấy khát nước nên xuống phòng ăn lấy nước. Thói quen này vẫn như trước kia, bao năm cũng chẳng có chút thay đổi. Thẩm Minh Hạo biết Thẩm Thiên Nhạc hay khát nước vào ban đêm, lúc trước còn nhắc cô đem theo bình nước để cạnh đầu giường đi. Mất công đến đêm lại phải đi lấy như thế thì bất tiện quá.
Được vài hôm Thẩm Thiên Nhạc đem nước lên phòng, nhưng rồi sau đó vẫn vậy. Đến tối sẽ lại xuống bếp lấy nước uống. Thật ra là cô muốn đi ngang qua căn phòng nào đó nên mới làm vậy.
Nếu nói đến, quả thật những năm tháng Thẩm Quân ra nước ngoài Thẩm Thiên Nhạc cảm thấy rất nhớ anh. Hôm nay cũng như thói quen cũ, Thẩm Thiên Nhạc lờ mờ đi dọc theo hành lang xuống bếp.
Vừa mở tủ lạnh đã cảm thấy có ai đang nhìn mình chằm chằm phía sau. Quay phắt đầu lại đã thấy Thẩm Quân mặc đồ ngủ khoanh tay đứng trước cửa nhìn cô không rời mắt.
Anh mặc áo ngủ màu xám nhạt, đã thế còn không cài cúc đàng hoàng, để lộ cả một khoảng ngực trần.
Thẩm Thiên Nhạc nhìn thấy cái không nên thấy, đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác. Giả vờ như chưa nhìn thấy gì, tiếp tục uống nước.
Thẩm Quân thấp giọng: "Chị trốn làm gì? Tôi không ăn thịt chị."
Thẩm Thiên Nhạc câm nín: "..."
Anh tiến đến gần, dang hai tay vây Thẩm Thiên Nhạc vào giữa cánh cửa tủ lạnh.
Thẩm Thiên Nhạc cứng nhắc quay đầu lại, nói bằng giọng mất tự nhiên: "Không có, tôi trốn cậu làm gì. Chỉ là tình cơ những lúc có mặt tôi thì cậu lại bận việc không có nhà, còn ngược lại những lúc cậu có mặt ở nhà thì tôi lại bận việc. Chỉ... chỉ có vậy thôi."
Thẩm Thiên Nhạc liếng thoắng nói một tràng dài, sau đó liếc quanh tìm kiếm chỗ hở. Nhưng người trước mặt áp sát vào người cô, giống y hệt lần trước. Ngay cả một kẽ hở cũng không có, đừng nói gì đến việc tẩu thoát.
Người Thẩm Quân càng tiến lại gần, dán chặt thêm vào người cô. Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai, làm Thẩm Thiên Nhạc hoảng loạn.
"Chị nghĩ lí do đó có thuyết phục được tôi không? Đâu ra lắm tình cờ thế. Một tuần đấy, hẳn một tuần không gặp đều là tình cờ?"
Updated 95 Episodes
Comments
Phạm Hồng Phượng
người làm nầy cũng lạ thật dìm ngó chủ nhân ghê vậy
2023-02-06
1
Dii mê zai [ thích đọc H ] 🌚
người làm này ghê nhờ
2022-08-10
0
Dii mê zai [ thích đọc H ] 🌚
người làm được bàn tán chuyện của chủ lun
2022-08-10
0