Thẩm Thiên Nhạc nhìn ly Scotch Whisky trong tay, không chút nghi ngờ đưa đến bên miệng. Cô uống được một ngụm thì phát hiện Chu Nhĩ Đan cứ nhìn mình không rời mắt. Quay sang khó hiểu nhìn Thẩm Quân, anh chỉ cười nhạt, còn nhún vai tỏ vẻ không biết. Thẩm Thiên Nhạc nghi hoặc, tròn mắt nhìn ly rượu trong tay. Thứ này có gì không ổn sao?
Đang lúc suy nghĩ còn hỗn loạn thì đột nhiên tay bị nắm lấy, Thẩm Quân kéo cô đến một góc tối khuất người. Lực đạo rất mạnh, anh kéo cô ép vào mặt tường lạnh phía sau.
Thẩm Thiên Nhạc cau mày muốn vùng ra: "Này! Làm sao thế?" Biểu hiện của hai người này quá kì lạ rồi.
Thẩm Quân bình thản đặt tay lên vai cô, hạ thấp giọng bên tai Thẩm Thiên Nhạc: "Không có gì, chị đừng nghĩ nhiều."
Không có gì? Nói dối khôn khéo đến mức khiến người ta phải bật cười.
Trong rượu có gì Thẩm Quân đương nhiên biết rõ, chỉ là anh muốn xem Thẩm Thiên Nhạc sẽ có bộ dạng gì khi tác dụng của thuốc có trong rượu phát tác. Chu Nhĩ Đan này quả thật quá mưu mô, nhưng mà, như vậy cũng coi như là đang giúp đỡ cho anh rồi còn gì?
Tiệc rượu hôm nay Thẩm Minh Hạo có việc đột xuất không đến được. Vừa đến chào hỏi vài người đã lập tức đi ngay, chủ tịch Tề Chung cũng không thấy đâu.
Tề Hiên nói ông ấy muốn để người trẻ có không gian riêng giao lưu, người lớn tuổi như ông ấy không thích hợp nên không đến. Hơn hết Tề Thị lúc này vô cùng bận rộn, còn nhiều việc chưa giải quyết xong.
.........
Trong suốt buổi tiệc, ly rượu Scotch Whisky mà Chu Nhĩ Đan đưa cho vẫn được Thẩm Thiên Nhạc cầm trên tay, theo thời gian nó cũng cạn dần. Thuốc cũng từ từ ngấm vào người cô. Chỉ là Thẩm Thiên Nhạc vốn không hề hay biết.
Tiệc tàn, đa phần cổ đông cùng với nhân viên cấp cao của hai tập đoàn đã về gần hết.
Thẩm Quân nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Thẩm Thiên Nhạc, khuyên cô nên đứng đây đợi anh là được. Khi nào tiễn bọn họ về hết anh sẽ quay lại tìm cô.
Bên cạnh bàn rượu, Thẩm Thiên Nhạc hai tay siết chặt chống vào cạnh bàn, hơi thở cô nặng nề gấp gáp. Cả người đều nóng ran như lửa đốt.
Thời tiết vào buổi tối lạnh hơn ban ngày rất nhiều, ban đầu Thẩm Thiên Nhạc còn thấy lạnh, cảm thấy có chút hối hận khi quên không mang theo áo khoác. Nhưng bây giờ cả cơ thể lại nóng đến mức phát hỏa thế này khiến cô không khỏi hoảng sợ.
Tề Hiên bước đến định chào cô một tiếng trước khi về, lúc này thấy cả người Thẩm Thiên Nhạc đang run lên bần bật. Anh lo lắng đưa tay ra, thận trọng chạm vào vai cô: "Tiểu Nhạc! Em thấy khó chịu ở đâu sao? Em lạnh à?"
Thẩm Thiên Nhạc ánh mắt mơ màng khẽ lắc đầu. Cô thật sự không biết tại sao cơ thể mình lại thế này. Nhưng có một cảm giác gì đó rất lạ, rất khó chịu từ tận sâu bên trong: "Không lạnh... có hơi nóng thôi. Anh... về trước đi." Câu trả lời của cô đứt đoạn, không đâu vào đâu.
Thẩm Quân vừa tiễn xong số khách còn lại ra về, liếc thấy Tề Hiên mặt liền chùng xuống không vui.
Anh vòng tay ôm vai Thẩm Thiên Nhạc, cười nhạt với Tề Hiên: "Cô ấy uống nhiều rượu quá thôi, có lẽ mệt rồi. Không sao cần anh quan tâm."
Tề Hiên ngập ngừng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi: "Vậy tôi về trước, nhờ cậu chăm sóc cho em ấy."
Chu Nhĩ Đan đứng sau Tề Hiên nhìn bọn họ nói chuyện. Lòng cô ta dâng lên nỗi lo vô hình, lại có chút sợ hãi. Không ngờ còn sơ xuất để mất cơ hội lần này.
Đợi bọn họ đi hẳn, Thẩm Quân dìu Thẩm Thiên Nhạc ra xe, anh quay người cẩn thận thắt dây an toàn cho cô. Thẩm Thiên Nhạc nãy giờ vẫn luôn im lặng, không nói một lời. Hai tay siết chặt nắm vào một góc váy, đột nhiên lại vươn tay nắm cổ áo Thẩm Quân kéo đến. Hơi thở gấp gáp còn thoang thoảng hương rượu cứ thế phả vào mặt anh.
Thẩm Quân cười tà tà, vén một bên tóc đang xõa trước ngực ra sau vai cho Thẩm Thiên Nhạc. Nói bằng giọng điệu vờ như không biết gì: "Chị làm sao thế? Đừng có nắm áo tôi chặt thế chứ, nhăn mất rồi."
Thẩm Thiên Nhạc lúc này cả người như bị thiêu đốt, nóng đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Cô hoàn toàn không thể ý thức được hành động của bản thân. Giọng nói trong miệng bật ra càng trở nên gợi tình dưới tác dụng của thuốc. "Khó chịu lắm... nóng, nóng quá. Giúp tôi với... ưm..."
Thẩm Quân miệng thì cười nhưng vẫn không quên buông lời cợt nhả: "Giúp chị thế nào bây giờ? Tôi thật sự không biết đâu. Nếu giúp xong rồi liệu tôi có bị chị đánh không nhỉ?"
Còn không biết giúp thể nào? Tên khốn này định trêu chọc cô đến mức nào nữa chứ? Thẩm Thiên Nhạc gục đầu vào vai Thẩm Quân thở hổn hển. Bỗng nhiên cô thấy người mình nhẹ bẫng.
Thẩm Quân đột ngột tháo dây an toàn rồi mở cửa xe, bế Thẩm Thiên Nhạc lên: "Bị thế này chắc không về được rồi, chi bằng hôm nay ở lại đây đi."
Bên ngoài bóng tôi bao trùm, ánh đèn mờ ảo từ chiếc đèn đường chiếu rọi. Hắt lên cái bóng cao lớn của Thẩm Quân. Thẩm Thiên Nhạc mơ hồ chớp chớp mắt, chỉ có thể thấy được bờ vai vững vàng cùng cánh tay đang ôm chặt lấy cô.
Mùi gỗ thông nhẹ nhàng lượn lờ bủa vây lấy tâm trí khiến Thẩm Thiên Nhạc ngày một chìm đắm, nặng nề vươn tay đến vòng qua cổ đối phương.
Yết hầu người đó khẽ di chuyển, bàn tay đặt trên eo cô vô thức siết chặt, nóng đến mức dường như muốn thiêu đốt cả thân thể Thẩm Thiên Nhạc. Giọng nói trầm khàn vọng xuống, cưng chiều gọi tên cô: "Nhạc Nhạc, đừng nháo."
.........
Thẩm Quân đứng trước quầy lễ tân lấy số phòng cùng thẻ phòng, sau đó bế Thẩm Thiên Nhạc đi về phía thang máy. Cả quá trình cô đều mơ màng không rõ ràng, cả người liên tục nhấp nhô di chuyển như có từng đợt thủy triều ập đến, mạnh mẽ cuốn Thẩm Thiên Nhạc đi. Khiến cô cảm thấy bụng dạ nhộn nhạo, muốn nôn.
Cạch.
Cửa phòng vừa bật mở Thẩm Quân đã vội vàng ép Thẩm Thiên Nhạc vào sau cánh cửa, mạnh mẽ hôn lấy, càn quét trong khoang miệng cô. Môi lưỡi quấn quýt không rời, nước bọt bên miệng không tự chủ được cứ thế tràn ra ngoài chảy xuống cằm.
"Hưm... Ưm. Tôi không... không thở được..." Thẩm Thiên Nhạc thở dốc tựa vào vai anh, chân cô bủn rủn không có sức lực, chỉ chút nữa đã ngã khụy ra đất.
Thẩm Quân nhanh tay đỡ lấy eo Thẩm Thiên Nhạc, kéo cô vào lòng. Giọng nói trầm đục của người đàn ông truyền đến bên tai Thẩm Thiên Nhạc: "Chị như vậy là đang quyến rũ tôi sao?"
Không đợi cô trả lời, Thẩm Quân đã bế ngay Thẩm Thiên Nhạc đi về phía giường. Cô mơ hồ cảm thấy lưng mình được đặt xuống một chỗ mềm mại, còn rất dễ chịu. Nhưng cơn nóng vẫn không ngừng giày vò bên trong cơ thể, như mạch nước ngầm chỉ chực chờ tuôn trào.
Tiếp sau đó liên tiếp là những nụ hôn cuồng nhiệt chiếm lấy môi lưỡi cô. Thẩm Thiên Nhạc không thở nổi, sức lực cũng cạn kiệt để mặc người trên thân tự tung tự tác.
Căn phòng lớn tỏa ra không khí vô cùng ái muội, kèm theo tiếng thở dốc cùng thanh âm quần áo trút xuống sàn gạch lạnh. Kể cả hai thân thể dính chặt lấy nhau kia nữa, đều khiến người ta cảm thấy đỏ mặt.
Ánh trăng sáng theo khung cửa sổ len vào, hắt lên tấm rèm để lại vệt sáng mờ nhạt trên mặt đất.
Thẩm Thiên Nhạc mơ màng siết chặt vai đối phương, cổ họng vô thức khô khốc: "Nóng quá..."
Thẩm Quân cúi đầu hôn cô, thì thầm: "Rất nhanh thôi, sẽ không nóng nữa."
Updated 95 Episodes
Comments
Phạm Hồng Phượng
tg viết h đơn giãn quá phải đậm đà vào
2023-02-06
3
Thuy Lieu Doan
😇😇😇😇😇
2022-03-30
0
Duyen Pham
hóng 🌚
2021-12-24
0