Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)

Sáng hôm ấy vẫn còn là nắng mai rực rỡ, nhưng đến tối liền biến thành địa ngục của một đứa trẻ.

Cố Ngụy Tiêu ban ngày vẫn còn là thiếu gia nhà họ Cố giàu có, có cha lẫn mẹ, có một cuộc sống no đủ hạnh phúc. Nào ngờ đâu đến tối lại trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Khoảnh khắc ngắn ngủi giữa ngày và đêm, hoá ra cũng chỉ thoáng qua như một giấc mộng sớm tàn. Chiếc cốc sứ vỡ tan, vĩnh viễn không thể hàn gắn lại nữa.

.........

Cố Thiệu Phong vùi đầu vào công việc, thời gian cũng chẳng mấy dư thừa. Nhưng cuối tuần nào cũng cố gắng về nhà thật sớm để dẫn Sơ Yên cùng Cố Ngụy Tiêu ra ngoài ăn một bữa, sau đó sẽ cùng hai mẹ con đi chơi, mua sắm.

Ai ai cũng biết giám đốc Cố cưng chiều Cố phu nhân cùng con trai nhiều đến nhường nào. Bọn họ là tâm can, là sinh mệnh, là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Cố Thiệu Phong.

Một gia đình êm ấm hạnh phúc, nhìn thôi cũng đủ khiến người ta bắt buộc phải ngưỡng mộ. Chỉ là... Đó cũng chỉ là đã từng mà thôi.

Không khác với mọi khi, hôm nay cũng vậy, Cố Thiệu Phong vừa bước ra khỏi Cố Thị đã lập tức gọi điện về nhà.

"Chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm."

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng phụ nữ bật cười, đáp lại là giọng điệu vô cùng mong chờ: "Sao anh còn háo hức hơn em thế? Không phải ngày nào chúng ta cũng cùng nhau ăn cơm sao?"

"Xì! Khác chứ. Sao có thể giống được? Đâu phải ngày nào anh cũng được cùng em với Tiêu Tiêu có thời gian rảnh nhiều thế đâu. Thời gian của anh bị đám nhân viên kia chiếm dụng hết rồi, không phải sao?"

Sơ Yên nghe câu cuối của Cố Thiệu Phong thì bật cười thành tiếng: "Được rồi. Anh về nhanh nhé."

Sơ Yên đi nhanh ra sau nhà, bà đẩy cửa ra ngoài vườn, lớn giọng gọi: "Tiêu Tiêu à! đừng chơi nữa, mau vào nhà chuẩn bị đi con. Lão Cố sắp về rồi."

Cố Ngụy Tiêu đứng dậy cầm theo cái xẻng xúc đất, cau mày không vui: "Mẹ à! Con mười lăm tuổi rồi, có còn bé nữa đâu. Nhìn xem, con là đang trồng cây chứ có phải chơi đâu." Cậu vừa nói vừa chỉ vào cái mầm non nhỏ đang vùi trong đất kia.

Sơ Yên chớp chớp mắt, nhìn xuống mầm non nhỏ: "Ừm Tiêu Tiêu của mẹ là đang chơi trồng cây!"

"..." Cố Ngụy Tiêu bất lực, cậu nhăn mặt đi đến bên cạnh vòi nước rửa tay, rồi đặt cái xẻng xuống cạnh chậu tưới cây, sau đó mới quay sang nói với Sơ Yên: "Con cảm thấy mình nên ở nhà thì hơn. Không nên đi làm kì đà cản mũi chuyện tốt của ai kia."

Sơ Yên: "...?"

Cố Ngụy Tiêu: "Cẩu độc thân cũng cần được yêu thương mà. Đã bị người ta nói là bóng đèn công xuất lớn thì thôi đi, lại còn phải ăn cẩu lương của đôi vợ chồng già."

Sơ Yên phá lên cười gõ vào đầu Cố Ngụy Tiêu một cái rõ mạnh: "Ai là đôi vợ chồng già hả? Ai nói con là bóng đèn công xuất hả?"

Cố Ngụy Tiêu: "Ngoài Lão Cố của mẹ ra thì còn ai vào đây nữa."

Lúc này Cố Thiệu Phong cũng vừa về tới nhà, nghe được câu này thì vô cùng bất mãn: "Không có chuyện đó mà. Nếu con không làm thì không ai nói được con hết. Bố không hề nói sai!" Cố Thiệu Phong giở giọng vô tội đổ hết lên đầu Cố Ngụy Tiêu. Nghe cứ như mọi lỗi lầm là do cậu gây ra vậy.

.........

Tại nhà hàng.

Cả ba người trò chuyện vô cùng vui vẻ, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ôn lại vô vàn chuyện cũ. Nói những chuyện đã lặp đi lặp lại cả trăm lần, nhưng đến hiện tại cũng chẳng thấy chán.

Cố Thiệu Phong vừa gắp đồ ăn cho Sơ Yên, vừa hỏi tình hình học tập của con trai sao rồi. Dù sao cũng sắp đến thời điểm chuyển cấp, học hành vất vả. Cố Thiệu Phong muốn nhắc nhở Cố Ngụy Tiêu phải chú tâm học tập nhiều hơn, đừng nên quá ham chơi.

Cố Ngụy Tiêu còn đang cảm thấy ông hôm nay có chút khác thì đã nghe Cố Thiệu Phong hỏi: "Không biết cấp ba thế nào nhỉ? Chơi vui bằng cấp hai không?"

Nghe câu này xong thì đây đúng là lão Cố của cậu rồi. Cố Ngụy Tiêu hết cách, bĩu môi phàn nàn: "Hai người giống nhau thật đấy, con đi học chứ có phải đi chơi đâu. Nhắc con đừng ham chơi nhưng lại muốn biết cấp ba chơi có vui không?!"

Cố Thiệu Phong bật cười: "Giống lắm sao? Ừm... Vậy thì càng giống càng tốt. Tốt nhất là giống hết luôn đi!"

Sơ Yên nghe câu này của ông thì mỉm cười, dưới bàn ăn khẽ đạp một cái vào chân Cố Thiệu Phong.

Cố Ngụy Tiêu nhìn hai con người này trước mặt mình không kiêng dè chút nào, cứ thế mà thể hiện tình cảm ngọt ngào, đột nhiên cảm thấy mình giống hệt Pikachu, còn sắp tiến hóa thành bóng đèn công xuất lớn đến nơi như lời Cố Thiệu Phong nói rồi.

Cả gia đình cười nói vui vẻ suốt bữa ăn, lúc ra về Cố Ngụy Tiêu mơ hồ thấy một chiếc xe tải đi theo sau xe mình, nhưng cậu không để ý mấy, cứ nghĩ là do bọn họ đi cùng đường mà thôi. Cho đến khi đã về đến tận nhà, cậu tuyệt nhiên vẫn thấy chiếc xe đó theo sau. Nó dừng lại cách nhà cậu khoảng chừng năm mét. Một khoảng cách vô cùng gần.

Cố Thiệu Phong bước xuống xe trước, muốn qua bên ghế còn lại mở cửa xe cho Sơ Yên. Nào ngờ cùng lúc người trên xe tải kia cũng bước xuống theo. Trên tay tên đàn ông hung tợn cầm một con dao lao thẳng về phía này.

Sơ Yên nãy giờ vẫn ngồi trong xe không biết đã ra ngoài từ lúc nào, lớn tiếng hét gọi quản gia rồi lao thẳng về phía tên cầm dao kia, muốn đỡ cho Cố Thiệu Phong.

Quản gia từ trong nhà chạy ra, tay chân không ngừng run rẩy, gào lớn gọi vệ sĩ: "Người đâu, người đâu? Mau... Mau ra đây."

Nhưng nào ngờ sau thùng xe tải kia vậy mà vẫn còn hơn chục tên đàn ông cầm theo súng nhảy xuống, bọn họ cứ như cơn bão cát đột ngột xuất hiện, càn quét sạch sẽ, hung bạo dữ dội. Không chút nương tay cứ thế tiến vào Cố trạch điên cuồng sát hại.

Vệ sĩ nhà họ Cố không nhiều, cũng chỉ có chưa đến chục người, tất cả đều rất giỏi võ nhưng làm sao có thể địch lại nổi người có súng?

Cảnh tượng trước mắt dần trở nên hỗn loạn, ý thức của Cố Ngụy Tiêu dường như cũng mất dần. Cậu ngồi bất động trong xe, yết hầu liên tục di chuyển, hai mắt mở lớn trợn trừng nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

Bên ngoài ồn ào, hỗn loạn. Lại không ai chú ý đến sự tồn tại của một người vẫn còn ngồi thất thần trong xe. Chỉ vừa mới chớp mắt, khung cảnh từng xinh đẹp biết bao giờ đã biến thành biển máu vô tận.

Bố mẹ lúc này nằm trong vũng máu đỏ thẫm, hô hấp không đều, thoi thóp cố gắng níu lịa chút ý thức cuối cùng. Hôm ấy cả biệt thự Cố gia nhuộm đỏ bởi máu tươi. Cảnh tượng trước mắt là thứ đáng sợ nhất trong suốt mười lăm năm cuộc đời mà Cố Ngụy Tiêu từng thấy qua.

Cậu hoàn hồn, run rẩy đẩy cửa xe chạy ra ngoài, lo lắng tiến về phía bố mẹ. Đột nhiên tay cậu bị ai đó nắm lấy, nhất thời cả cơ thể Cố Ngụy Tiêu chấn động, vùng vẫy muốn trốn thoát.

Quản gia nắm chặt tay cậu, gào lên: "Cậu chủ, đi... đi thôi. Nơi này không thể nào tiếp tục ở được nữa rồi."

Cố Ngụy Tiêu tròn mắt nhìn dịch thể đỏ thẫm từ cơ thể bố mẹ ngày một rút cạn, dần dần nhuộm đỏ mặt đường. Cậu chỉ biết cứng đờ người, mặc cho quản gia cứ thế vừa lôi vừa kéo cậu chạy khỏi nơi hoang tàn trước mặt.

Hot

Comments

Phạm Hồng Phượng

Phạm Hồng Phượng

tội gia đình na9 quá vậy

2023-02-07

0

bal ken

bal ken

Hóng

2021-12-01

1

Jennie Kim

Jennie Kim

bão chap đi ạ

2021-12-01

6

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhặt Được Sói
2 Chương 2: Nhận Nuôi
3 Chương 3: Sói Tìm Về Hang
4 Chương 4: Muốn Đuợc Ngủ Cùng
5 Chương 5: Làm Loạn
6 Chương 6: Né Tránh
7 Chương 7: Người Chưa Từng Gặp Mặt
8 Chương 8: Giành Hợp Đồng
9 Chương 9: Tiệc Mừng
10 Chương 10: Nóng Rực
11 Chương 11: Trêu Ghẹo
12 Chương 12: Lần Đầu
13 Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)
14 Chương 14: Hồi Ức Thành Ác Mộng (2)
15 Chương 15: Dụ Dỗ
16 Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt
17 Chương 17: Chiết Thanh
18 Chương 18: Xin Lỗi, Bà Nhận Nhầm Người Rồi
19 Chương 19: Chôn Vùi Bí Mật
20 Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?
21 Chương 21: Âm Thầm Thích Em
22 Chương 22: Bí Mật (1)
23 Chương 23: Bí Mật (2)
24 Chương 24: Kẻ Điên Thì Không Nên Chạy Lung Tung
25 Chương 25: Điều Trị
26 Chương 26: Chúng Ta Hẹn Hò, Được Không?
27 Chương 27: Dạy Anh Cách Yêu Đương
28 Chương 28: Ngọt Ngào Cho Anh
29 Chương 29: Hẹn Ước
30 Chương 30: Thời Điểm Gặp Lại
31 Chương 31: Không Biết Tiết Chế
32 Chương 32: Lẽ Nào Cậu Ta Là Cố Ngụy Tiêu?
33 Chương 33: Chu Nhĩ Đan... Chết Rồi
34 Chương 34: Giao Dịch Bại Lộ
35 Chương 35: Diệt Khẩu
36 Chương 36: Chuyến Đi Đức
37 Chương 37: Xin Chào, Berlin!
38 Chương 38: Khởi Đầu Của Bi Kịch
39 Chương 39: Ngày Mưa Berlin Mang Anh Rời Xa Em
40 Chương 40: Chết Tâm
41 Chương 41: Học Cách Quên
42 Chương 42: Bi Thương
43 Chương 43: Cố Ngụy Tiêu
44 Chương 44: Em Có Thể Một Lần Đừng Xem Anh Là Anh Trai Không?
45 Chương 45: Cho Anh Cơ Hội
46 Chương 46: Hôn Lễ Vương Màu Nước Mắt
47 Chương 47: Đến Chậm Một Bước, Hóa Ra Chính Là Bỏ Lỡ
48 Chương 48: Thiên Thần Được Trao Gửi
49 Chương 49: Phát Điên
50 Chương 50: Chiếm Hữu
51 Chương 51: Buông Tha Hay Từ Bỏ
52 Chương 52: Ly Hôn
53 Chương 53: Chú Trương! Thẩm Thiên Nhạc Con Đây Đã Chính Thức Là Mẹ Đơn Thân
54 Chương 54: Hai Năm Bình Dị
55 Chương 55: Bóng Hình Lướt Qua
56 Chương 56: Xin Chào! Cố Tổng
57 Chương 57: Chạm Mặt
58 Chương 58: Tên Vô Lại
59 Chương 59: Quên Tên Anh
60 Chương 60: Bầu Trời Đen - Quá Khứ Đau Thương
61 Chương 61: Đàn Dương Cầm Cũ
62 Chương 62: Lăn Lộn Trên Giường Với Tôi Một Đêm, Hợp Đồng Này Liền Là Của Em
63 Chương 63: Giao Dịch
64 Chương 64: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (1)
65 Chương 65: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (2)
66 Chương 66: Xin Lỗi Anh, Sẽ Có Người Khác Yêu Anh Thật Lòng
67 Chương 67: Mạo Hiểm
68 Chương 68: Hôn Anh (1)
69 Chương 69: Hôn Anh (2)
70 Chương 70: Hôn Anh (3)
71 Chương 71: Cô Ấy Diễn Xuất Rất Tốt
72 Chương 72: Chú Kia Muốn Làm Baba Của Manh Manh!
73 Chương 73: Học Cách Làm Chồng Em
74 Chương 74: Giấc Mộng Hoàn Lương - Trở Lại
75 Chương 75: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (1)
76 Chương 76: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (2)
77 Chương 77: Ra Mắt
78 Chương 78: Cố Ngụy Tiêu Bị Cảm
79 Chương 79: Bản Tính Trẻ Con
80 Chương 80: Sa Lưới
81 Chương 81: Men Say (1)
82 Chương 82: Men Say (2)
83 Chương 83: Bị Bắt
84 Chương 84: Trò Chơi Bắt Đầu
85 Chương 85: Món Đồ Trong Nhật Kí
86 Chương 86: Anh Đến Rồi!
87 Chương 87: Hạ Màn
88 Chương 88: Ai Mới Là Sói?
89 Chương 89: Thăm Bệnh
90 Chương 90: Đoàn Viên
91 Chương 91: Váy Cưới Và Vest Trắng
92 Chương 92: Có Một Người Chờ Đợi Ở Phía Cuối Lễ Đường
93 [PHIÊN NGOẠI 1] : Lần Đầu Gặp Gỡ - Viên Kẹo Ngọt Ngào
94 [PHIÊN NGOẠI 2] : Tháng Năm Có Anh
95 [PHIÊN NGOẠI 3] : Chân Mệnh Thiên Nữ Của Cố Thừa Khâm
Chapter

Updated 95 Episodes

1
Chương 1: Nhặt Được Sói
2
Chương 2: Nhận Nuôi
3
Chương 3: Sói Tìm Về Hang
4
Chương 4: Muốn Đuợc Ngủ Cùng
5
Chương 5: Làm Loạn
6
Chương 6: Né Tránh
7
Chương 7: Người Chưa Từng Gặp Mặt
8
Chương 8: Giành Hợp Đồng
9
Chương 9: Tiệc Mừng
10
Chương 10: Nóng Rực
11
Chương 11: Trêu Ghẹo
12
Chương 12: Lần Đầu
13
Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)
14
Chương 14: Hồi Ức Thành Ác Mộng (2)
15
Chương 15: Dụ Dỗ
16
Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt
17
Chương 17: Chiết Thanh
18
Chương 18: Xin Lỗi, Bà Nhận Nhầm Người Rồi
19
Chương 19: Chôn Vùi Bí Mật
20
Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?
21
Chương 21: Âm Thầm Thích Em
22
Chương 22: Bí Mật (1)
23
Chương 23: Bí Mật (2)
24
Chương 24: Kẻ Điên Thì Không Nên Chạy Lung Tung
25
Chương 25: Điều Trị
26
Chương 26: Chúng Ta Hẹn Hò, Được Không?
27
Chương 27: Dạy Anh Cách Yêu Đương
28
Chương 28: Ngọt Ngào Cho Anh
29
Chương 29: Hẹn Ước
30
Chương 30: Thời Điểm Gặp Lại
31
Chương 31: Không Biết Tiết Chế
32
Chương 32: Lẽ Nào Cậu Ta Là Cố Ngụy Tiêu?
33
Chương 33: Chu Nhĩ Đan... Chết Rồi
34
Chương 34: Giao Dịch Bại Lộ
35
Chương 35: Diệt Khẩu
36
Chương 36: Chuyến Đi Đức
37
Chương 37: Xin Chào, Berlin!
38
Chương 38: Khởi Đầu Của Bi Kịch
39
Chương 39: Ngày Mưa Berlin Mang Anh Rời Xa Em
40
Chương 40: Chết Tâm
41
Chương 41: Học Cách Quên
42
Chương 42: Bi Thương
43
Chương 43: Cố Ngụy Tiêu
44
Chương 44: Em Có Thể Một Lần Đừng Xem Anh Là Anh Trai Không?
45
Chương 45: Cho Anh Cơ Hội
46
Chương 46: Hôn Lễ Vương Màu Nước Mắt
47
Chương 47: Đến Chậm Một Bước, Hóa Ra Chính Là Bỏ Lỡ
48
Chương 48: Thiên Thần Được Trao Gửi
49
Chương 49: Phát Điên
50
Chương 50: Chiếm Hữu
51
Chương 51: Buông Tha Hay Từ Bỏ
52
Chương 52: Ly Hôn
53
Chương 53: Chú Trương! Thẩm Thiên Nhạc Con Đây Đã Chính Thức Là Mẹ Đơn Thân
54
Chương 54: Hai Năm Bình Dị
55
Chương 55: Bóng Hình Lướt Qua
56
Chương 56: Xin Chào! Cố Tổng
57
Chương 57: Chạm Mặt
58
Chương 58: Tên Vô Lại
59
Chương 59: Quên Tên Anh
60
Chương 60: Bầu Trời Đen - Quá Khứ Đau Thương
61
Chương 61: Đàn Dương Cầm Cũ
62
Chương 62: Lăn Lộn Trên Giường Với Tôi Một Đêm, Hợp Đồng Này Liền Là Của Em
63
Chương 63: Giao Dịch
64
Chương 64: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (1)
65
Chương 65: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (2)
66
Chương 66: Xin Lỗi Anh, Sẽ Có Người Khác Yêu Anh Thật Lòng
67
Chương 67: Mạo Hiểm
68
Chương 68: Hôn Anh (1)
69
Chương 69: Hôn Anh (2)
70
Chương 70: Hôn Anh (3)
71
Chương 71: Cô Ấy Diễn Xuất Rất Tốt
72
Chương 72: Chú Kia Muốn Làm Baba Của Manh Manh!
73
Chương 73: Học Cách Làm Chồng Em
74
Chương 74: Giấc Mộng Hoàn Lương - Trở Lại
75
Chương 75: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (1)
76
Chương 76: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (2)
77
Chương 77: Ra Mắt
78
Chương 78: Cố Ngụy Tiêu Bị Cảm
79
Chương 79: Bản Tính Trẻ Con
80
Chương 80: Sa Lưới
81
Chương 81: Men Say (1)
82
Chương 82: Men Say (2)
83
Chương 83: Bị Bắt
84
Chương 84: Trò Chơi Bắt Đầu
85
Chương 85: Món Đồ Trong Nhật Kí
86
Chương 86: Anh Đến Rồi!
87
Chương 87: Hạ Màn
88
Chương 88: Ai Mới Là Sói?
89
Chương 89: Thăm Bệnh
90
Chương 90: Đoàn Viên
91
Chương 91: Váy Cưới Và Vest Trắng
92
Chương 92: Có Một Người Chờ Đợi Ở Phía Cuối Lễ Đường
93
[PHIÊN NGOẠI 1] : Lần Đầu Gặp Gỡ - Viên Kẹo Ngọt Ngào
94
[PHIÊN NGOẠI 2] : Tháng Năm Có Anh
95
[PHIÊN NGOẠI 3] : Chân Mệnh Thiên Nữ Của Cố Thừa Khâm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play