"Buông tôi ra!"
Cố Ngụy Tiêu vùng vẫy hét lớn, muốn chạy về phía Cố Thiệu Phong và Sơ Yên đang nằm bất động. Chạy về phía người mà cậu yêu thương nhất.
"Cậu chủ! Đừng như vậy mà. Lão gia với phu nhân không còn nữa rồi, ở lại cũng không có ích gì hết. Chỉ gây hại cho bản thân mình thêm thôi." Quản gia bất lực đến cực hạn, gương mặt nhễ nhại mồ hôi, gân xanh nổi rõ trên trán, ông ta mất kiên nhẫn gầm lên. Đáy mắt được bao trùm bởi một làn sương mờ, mắt ông hằn lên tia máu lớn tiếng nói với Cố Ngụy Tiêu.
Từ trước đến nay Cố Ngụy Tiêu lúc nào cũng thấy được hình ảnh dịu dàng, hay cười của quản gia. Nhưng lần này nét mặt đó lại khiến cậu vô thức sợ hãi, không kìm lòng được mà lùi lại phía sau, càng không thể tin vào những gì mình nhìn thấy. Cả người Cố Ngụy Tiêu run rẩy, hai chân cậu như hóa đá, để mặc cho quản gia vừa kéo vừa lôi cậu đi.
Quản gia ấn cậu vào trong xe, sau đó khởi động cho xe chạy. Đằng sau chiếc xe tải kia vẫn đuổi theo. Xe cứ chạy không biết đi qua bao ngã đường, chạy từ trung tâm thành phố T ra đến khu ngoại ô.
Đầu Cố Ngụy Tiêu ong ong như có thứ gì đó bên trong, đang không ngừng phát ra những tiếng rè rè chói tai. Cậu hoàn toàn không thể nghe thấy bất cứ thêm gì nữa. Tất cả như dừng lại, dừng lại ở hình ảnh bố mẹ cùng vui cười với cậu, dừng lại ở những ngày tháng hạnh phúc đã hoàn toàn chỉ có trong quá khứ, dừng lại ở khoảnh khắc bố mẹ ngã xuống nằm trong vũng máu bất động. Mà cậu thì có thể đứng nhìn mà không làm được gì.
Đùng...
Cố Ngụy Tiêu giật bắn mình, thoát ra khỏi hồi ức tươi đẹp. Cậu quay đầu lại nhìn ra sau xe. Tên đàn ông cầm dao vừa nãy lúc này đang thò đầu ra khỏi xe tải, hắn giương cao khẩu súng, nhắm thẳng về phía bọn họ.
Quản gia bất ngờ rẽ lái cho xe chạy qua một ngã đường khác, muốn cắt đuôi chiếc xe tải kia. Khi chắc chắn đã cắt đuôi được bọn họ, ông dừng lại ở một nơi vắng vẻ, nhỏ giọng khuyên bảo Cố Ngụy Tiêu: "Cậu chủ, mau chạy đi."
Nói rồi ông dúi vào tay cậu một mảnh giấy nhỏ sớm đã bị nắm chặt đến mức nhàu nát. Khàn giọng nói: "Nhất định phải báo thù cho phu nhân cùng lão gia... Báo thù cho chúng ta. Cậu nhất định phải tìm đến địa chỉ trên mảnh giấy này, nhất định phải..."
Đoàng...
Lời còn chưa dứt, Cố Ngụy Tiêu đã thấy quản gia khụy xuống, hai mắt mở to trợn tròn nhìn cậu. Bàn tay ông nắm siết chặt lấy tay cậu, ánh mắt kiên quyết như muốn cậu nhớ thật kĩ, khắc thật sâu.
Chiếc xe tải kia không ngờ sớm đã đuổi đến ngay sau bọn họ, gã trên xe giương cao súng, viên đạn lao như chớp trong không trung, xé toạc làn gió lạnh ghim vào giữa lưng quản gia. Dừng lại ở tim, một phát xuyên qua.
Cố Ngụy Tiêu từ từ lùi lại, cậu hoảng loạn ngã phịch xuống mặt đường nhựa đen. Tay chân đều bị trầy xước đến tứa cả máu tươi, nhưng lại không hề cảm thấy cảm đau đớn chút nào... Âu bởi vì, có lẽ so với những gì cậu trải qua, trầy xước ngoài da này quả thật chẳng đáng bận tâm.
Cậu nắm chặt mảnh giấy quản gia đưa cho, cố gắng bò dậy, thân ảnh nhỏ bé lảo đảo bỏ chạy trong vô định.
Vì con đường này rất hẹp nên không thể chạy xe vào thêm được nữa. Đám người kia chỉ đành gấp gáp xuống xe, từ phía sau chạy bộ đuổi theo.
Cố Ngụy Tiêu như con thiêu thân lao vào màn đêm, cậu chạy, chạy mãi không biết điểm dừng. Chỉ muốn thoát khỏi địa ngục đen tối này, nếu không, chỉ ước bản thân sao lúc đó không chết đi cho rồi. Sống như vậy còn có ích gì nữa?
Ròng rã không biết bao lâu, cuối cùng bước chân Cố Ngụy Tiêu chậm lại, dừng trước một công xưởng bỏ hoang. Cậu hoảng sợ nhìn quanh, ngay lập tức chui vào một góc khuất lẩn trốn.
Không lâu sau một giọng nói chói tai vọng đến, đâm thẳng vào màng nhĩ của Cố Ngụy Tiêu.
"Thằng nhóc đó đâu rồi?" Tên cầm đầu chạy đến công xưởng, hắn ta gầm lên với đám đàn em.
"Em không biết. Nhưng vừa nãy hình như em thấy nó chạy vào đây!"
"Vậy thì mau mau tìm cho tao." Hắn ta hét lên, chạy vào công xưởng bắt đầu tìm kiếm. "Nếu không tìm được thì tụi mày cũng không cần về nữa."
Cố Ngụy Tiêu ngồi nép một góc vào sau đống máy móc rỉ sét. Cậu đưa hai tay bịt chặt miệng để ngăn cản bản thân không phát ra tiếng động. Chỉ sợ bất cẩn thở mạnh một chút, cái mạng nhỏ này nhất định không thể giữ được.
Đám người kia tìm kiếm hơn hai tiếng đồng hồ, tìm đến mệt lả vẫn không thấy người đâu, bọn chúng sớm đã phát rồ lên hết rồi. "Mẹ kiếp! Thằng chó mày ra đây cho tao, đừng để bọn tao tìm được mày." Tên cầm đầu hét lên trong công xưởng rộng lớn, tiếng hắn vang vọng khắp cả công xưởng vắng lặng, khiến cơ thể Cố Ngụy Tiêu bất giác run lên vì sợ.
Đàn em hắn ta chạy qua chạy lại, phải tìm tận hai tiếng cũng sớm đã thấy bứt rứt khó chịu trong người, liền sáp lại nói nhỏ: "Đại ca! Cứ về thông báo là giết được hết cái nhà đó rồi lấy tiền đi. Em thấy tìm vậy mệt quá, hai tiếng con mẹ nó rồi. Có tìm thấy nó đâu."
"Mày thì biết cái đếch gì? Tiền của thằng già đó đâu có dễ ăn."
Tên đàn em gãi đầu, nhăn mặt: "Có khi nào nó chạy đi chỗ khác rồi không? Chứ tìm hai tiếng rồi đại ca."
Hắn nhìn quanh hết công xưởng một lần nữa, mất kiên nhẫn nói: "Mẹ kiếp, vậy đi chỗ khác tìm thử đi."
Đợi đến khi bọn họ đi rồi, Cố Ngụy Tiêu ngồi thêm nửa tiếng nữa mới dám chui ra.
Bên ngoài trời đã bắt đầu mưa, tí tách rơi đến dần nặng hạt. Nước mưa tạt vào mặt, khiến thiếu niên đau buốt, nhưng dù có ra sao cậu thiếu niên đó vẫn chạy, chỉ sợ mình sẽ bị bắt lại rồi bị giết chết.
Máu đỏ thấm trên áo Cố Ngụy Tiêu bắt đầu loang ra nhờ nước mưa thấm ướt. Ngay chính cậu cũng không biết đó là máu của mình, hay máu trên người quản gia nữa rồi.
.........
Chạy đến một con đường vắng vẻ, chân Cố Ngụy Tiêu như rã ra. Cậu ngồi bệt xuống lề đường, run rẩy ôm chặt lấy hai đầu gối. Lần đầu khóc đến mức nấc nghẹn.
Lúc này nước mắt bắt đầu không tự chủ được mà thi nhau rơi xuống, hoà vào nước mưa mặn đắng nơi khoé mắt.
Ngày tháng vốn từng tươi đẹp tựa như mơ, sau này lại trở thành cơn ác mộng tàn khốc bủa vây lấy Cố Ngụy Tiêu trong những giấc mơ mỗi khi đêm xuống.
Cậu cứ ngồi đấy không biết bao lâu. Lạnh đến mức đã chẳng thể cảm nhận được gì nữa rồi.
Cho đến khi người đó xuất hiện, cứu rỗi lấy cuộc đời tăm tối của cậu.
Cố Ngụy Tiêu nghe được có tiếng nói bỗng dưng vang lên, như tia sáng nơi u tối, làm cậu bừng tỉnh trong cơn ác mộng triền miên.
Cô ấy hỏi: "Có muốn cùng tôi về không?"
Cố Ngụy Tiêu im lặng cúi gằm mặt, cả người run rẩy không dám đáp lại.
Người kia thấy cậu im lặng không phản ứng, mất kiên nhẫn đặt chiếc ô cầm theo xuống, định rời đi. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, không biết sức lực từ đâu thôi thúc cậu. Cố Ngụy Tiêu vươn tay, nắm chặt lấy vạt áo người đó.
Cậu đang sợ, sợ rằng mình sẽ lại bị bỏ rơi một lần nữa. Cậu không muốn tiếp tục ở một mình. Sợ rằng thế giới rộng lớn như vậy, rồi chỉ còn lại duy nhất một mình cậu. Bởi vì, những người Cố Ngụy Tiêu yêu thương nhất, người thân duy nhất cũng đã bỏ rơi cậu mà đi rồi.
Người đó là một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp. Cô ấy ngồi xuống chìa tay về phía cậu. Khẽ mỉm cười.
Cố Ngụy Tiêu dường như mất đi quyền chủ động, cứ thế nắm lấy tay cô gái ấy, theo cô vào trong xe. Để mặc cho cô thắt dây an toàn cho mình, mặc cho cô ân cần quan tâm. Hình như, sau đó cô ấy có nói gì đó với cậu. Nhưng vì quá mệt mỏi, còn dầm mưa suốt mấy tiếng đồng hồ nên thân thể Cố Ngụy Tiêu mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Updated 95 Episodes
Comments
Duyen Pham
hóng
2021-12-24
0
Đạm Nhã ~♡
bão vài chap đi tác giả ui
2021-12-03
0
Phương Dư
bão chapp đi tg ơi....mỏi mòn rồi😁
2021-12-02
5