Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt

Sau khi Thẩm Quân bế Thẩm Thiên Nhạc ngồi xuống giường, anh liền lấy chiếc khăn tắm choàng lên người cô. Sau đó cầm hai cái túi một lớn một nhỏ đặt cạnh đầu giường lên đưa cho Thẩm Thiên Nhạc.

Thẩm Thiên Nhạc nghiêng người nhìn, vô cùng tò mò: "Cái gì vậy?" Là thứ mà Thẩm Quân cầm theo lúc trở lại phòng.

Thẩm Quân lấy cái váy trong túi ra, đưa đến trước mặt Thẩm Thiên Nhạc: "Váy bị rách rồi. Tôi mua cái khác cho chị."

"À!" Thẩm Thiên Nhạc nhớ sáng nay thức dậy đã không thấy anh nằm bên cạnh. Thì ra là đi mua váy cho cô. Đột nhiên lòng Thẩm Thiên Nhạc thấy ấm lên, con người này thật sự đã chu đáo quá rồi.

Cô nhìn cái váy, không chần chừ nhận lấy từ tay anh. Váy là loại dài tay đơn giản, màu trắng, lại còn là loại kín cổ được may bằng vải ren hoa. Trông rất kín đáo, tao nhã. Thẩm Thiên Nhạc bặm môi không biết có nên nói hay không, hết nhìn cái váy rồi lại nhìn lên Thẩm Quân.

Thẩm Thiên Nhạc: "À... Ừm... Hay là đổi cái khác được không?"

Thẩm Quân nhướn mày: "Sao vậy, không thích?"

Thích? Đương nhiên là thích rồi! Tôi thích chết đi được luôn đây này. Sao có thể không thích được chứ?

Thẩm Thiên Nhạc cứng đờ cả mặt, sáng sớm nóng nực mà mặc cái váy dài tay kín cổ này vào người, chắc cô sẽ ngạt thở chết mất.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, cảm giác của Thẩm Thiên Nhạc đối với Thẩm Quân đã khác đi, ngay cả cô cũng không nhận ra thứ tình cảm đó của mình.

Nhưng những cử chỉ quan tâm lo lắng, hay là bắt ép cô làm một việc gì đó theo ý anh cũng làm lòng Thẩm Thiên Nhạc rung động. Nếu nói thì thực có chút kỳ quặc, nhưng sự chiếm hữu không rõ ràng của Thẩm Quân khiến Thẩm Thiên Nhạc thấy ấm áp, thấy mình thuộc về ai đó, thấy được anh thực sự muốn độc chiếm cô làm của riêng.

Thứ cảm giác mà trước đây Thẩm Thiên Nhạc chưa từng được trải qua. Bây giờ lại được trải nghiệm cùng Thẩm Quân, người kém cô đến tận năm tuổi.

Qua lại với nhiều người như vậy, nhưng tất cả cũng chỉ là vì tiền của Thẩm Thiên Nhạc, không thì là vì gia sản của Thẩm Minh Hạo. Vì Thẩm Thiên Nhạc là thiên kim không những giàu có, mà còn xinh đẹp. Tất cả hoàn toàn không phải vì tình cảm thật lòng. Càng không phải vì yêu cô...

Họ sẽ không quan tâm Thẩm Thiên Nhạc ăn mặc kín đáo hay hở hang, sẽ không quan tâm mùa hè cô mặc áo dài tay liệu có nóng hay không, sẽ không quan tâm mùa đông cô mặc váy ngắn cũn cỡn liệu có lạnh hay không. Chỉ cần nhìn vừa mắt sẽ thuận miệng khen ngợi.

Nếu hôm ấy Thẩm Thiên Nhạc mặc trang phục quá hở, họ sẽ vui vẻ nói: "Em mặc thế này đẹp lắm!"

Cũng không tức giận khi cô bị người khác nhìn chằm chằm... Càng bỏ ngoài tai những lời lẽ không hay dành cho cô.

"Chẳng qua chỉ nhìn một chút thôi không phải sao? Em nóng giận cái gì, nếu không muốn người ta nhìn thì đừng ăn mặc như thế."

"Bọn họ nói nhăng nói cuội, em lại để trong lòng? Con người em từ lúc nào lại nhỏ nhen như vậy thế?"

Thẩm Thiên Nhạc, đừng vô cớ làm loạn nữa. Chẳng qua người khác chỉ nói em vài ba câu thôi không phải sao? Nếu em không có thì không cần bận tâm đến lời nói của bọn họ."

Họ cũng không quan tâm tâm trạng Thẩm Thiên Nhạc hôm ấy buồn hay vui. Nếu cô buồn thì sẽ lập tức tìm cớ để trốn tránh, bỏ mặc cô một mình. Vui thì sẽ ngay lập tức chạy đến bên cạnh cô, xun xuê như con chó nhỏ ngoan ngoãn.

"Hôm nay anh bận rồi, xin lỗi em."

"Nhạc Nhạc, có chuyện gì vui sao? Chi bằng chúng ta cùng nhau đi ăn mừng!"

"..."

Cũng sẽ không ở bên cạnh tìm cách an ủi làm cô vui lên... Chỉ thờ ơ rời đi. Càng không quan tâm đến những biểu hiện nhỏ nhặt hay hờn dỗi của Thẩm Thiên Nhạc. Sẽ cảm thấy ti tiện lại phiền phức, khó dỗ dành.

"Có tí chuyện cũng xé ra to, em phiền phức chết lên được!"

Họ sẽ không quan tâm xem hôm nay tiết trời lạnh rồi, có nên nhắc cô phải mặc thêm áo khoác vào hay không?

Nhưng... Sau tất cả vẫn chỉ là không.

Chưa một lần Thẩm Thiên Nhạc được cảm nhận thứ gọi là tình yêu thật lòng. Cái cô nhận được, hoá ra chỉ là giao dịch của tiền tài, lợi ích.

.........

Thẩm Quân là đàn ông, không thể hiểu được gu ăn mặc của phụ nữ phức tạp thế nào. Sáng nay lúc vào trung tâm thương mại anh đã phải hỏi nhân viên bán hàng rất nhiều lần. Hỏi đến mức anh cũng thấy ngượng hết cả lên. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên đi mua quần áo cho người khác. Thẩm Quân không biết nên làm thể nào mới phải.

Chọn mãi cuối cùng cũng chọn được cái váy màu trắng dài tay này. Vừa tao nhã lại kín đáo, như vậy Thẩm Thiên Nhạc sẽ không bị người khác nhòm ngó, anh cũng sẽ không phải trừng mắt với người ta cảnh cáo nữa.

Muốn họ biết người phụ nữ này đã là hoa có chủ rồi. Nên làm ơn hãy nuốt nước miếng của mấy người vào trong đi.

"Anh mua cho bạn gái à! Chu đáo thế, tặng sinh nhật phải không?" Đứng trước quầy thanh toán, cô nhân viên híp đôi mắt mỏng nhìn Thẩm Quân mỉm cười, sau đó đưa túi váy cho anh.

Thẩm Quân không nói, chỉ "ừ" một tiếng rồi nhận lấy cái túi từ tay cô nhân viên. Ngoài mặt không để lộ ra bất kỳ biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại khẽ cười. Đúng là mua cho bạn gái thật.

.........

Đến khi nhìn lại cái váy Thẩm Thiên Nhạc cầm trên tay, Thẩm Quân vẫn không hiểu cô có ý gì. Cái váy đó rõ ràng rất đẹp không phải sao? Đáng ra cô ấy phải thích mới phải chứ nhỉ?

Thẩm Thiên Nhạc thở dài, không còn muốn tranh cãi với Thẩm Quân thêm nữa: "Thôi không sao, mặc thế nào cũng được. Hôm nay là chủ nhật, cậu có phải đến Thẩm thị không thế?"

"Không cần đến, tôi vẫn còn là nhân viên. Chủ nhật đương nhiên được nghỉ phép." Thẩm Quân nhếch môi cười, chọc ghẹo cô: "Sao vậy? Muốn đi hẹn hò?"

Thẩm Thiên Nhạc cười cười, đáp: "Cậu thấy thế nào thì là thế đó đó!"

Thẩm Quân: "?"

Lúc thay đồ Thẩm Thiên Nhạc cũng không vào lại phòng tắm, cô thản nhiên thay trực tiếp ngay tại chỗ, ngay trước mắt Thẩm Quân.

Suốt cả quá trình Thẩm Quân vẫn đứng một bên, lẳng lặng nhìn, nhìn đến mục yết hầu không kìm được liên tục trượt lên xuống.

.........

Ra khỏi khách sạn, Thẩm Thiên Nhạc bảo anh chở cô đến một nhà hàng nhỏ nằm ở khu ngoại ô bên ngoài thành phố T. Nếu muốn ăn thì có biết bao nhà hàng ngon ở trung tâm thành phố, cần gì phải đi xa như vậy để ăn?

Thẩm Thiên Nhạc cầm điện thoại xem gì đó, liếc mắt nhìn anh một cái: "Hôm nay cậu nói mình rảnh mà, đi xa một chút sẽ không thấy bất tiện chứ?"

Đi xa một chút đương nhiên không phải vấn đề, nhưng mà giống như Thẩm Minh Hạo nói, tính tình Thẩm Thiên Nhạc thất thường, không biết lại định giở trò gì rồi.

Hot

Comments

Phạm Hồng Phượng

Phạm Hồng Phượng

na9 chễm hữu cao thiệt phải cổng kính cao tường

2023-02-07

0

B.B Băng

B.B Băng

ngọt chết mất 🥰🥰

2022-02-28

0

Minh Nguyennguyen

Minh Nguyennguyen

lâu thế

2021-12-09

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhặt Được Sói
2 Chương 2: Nhận Nuôi
3 Chương 3: Sói Tìm Về Hang
4 Chương 4: Muốn Đuợc Ngủ Cùng
5 Chương 5: Làm Loạn
6 Chương 6: Né Tránh
7 Chương 7: Người Chưa Từng Gặp Mặt
8 Chương 8: Giành Hợp Đồng
9 Chương 9: Tiệc Mừng
10 Chương 10: Nóng Rực
11 Chương 11: Trêu Ghẹo
12 Chương 12: Lần Đầu
13 Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)
14 Chương 14: Hồi Ức Thành Ác Mộng (2)
15 Chương 15: Dụ Dỗ
16 Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt
17 Chương 17: Chiết Thanh
18 Chương 18: Xin Lỗi, Bà Nhận Nhầm Người Rồi
19 Chương 19: Chôn Vùi Bí Mật
20 Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?
21 Chương 21: Âm Thầm Thích Em
22 Chương 22: Bí Mật (1)
23 Chương 23: Bí Mật (2)
24 Chương 24: Kẻ Điên Thì Không Nên Chạy Lung Tung
25 Chương 25: Điều Trị
26 Chương 26: Chúng Ta Hẹn Hò, Được Không?
27 Chương 27: Dạy Anh Cách Yêu Đương
28 Chương 28: Ngọt Ngào Cho Anh
29 Chương 29: Hẹn Ước
30 Chương 30: Thời Điểm Gặp Lại
31 Chương 31: Không Biết Tiết Chế
32 Chương 32: Lẽ Nào Cậu Ta Là Cố Ngụy Tiêu?
33 Chương 33: Chu Nhĩ Đan... Chết Rồi
34 Chương 34: Giao Dịch Bại Lộ
35 Chương 35: Diệt Khẩu
36 Chương 36: Chuyến Đi Đức
37 Chương 37: Xin Chào, Berlin!
38 Chương 38: Khởi Đầu Của Bi Kịch
39 Chương 39: Ngày Mưa Berlin Mang Anh Rời Xa Em
40 Chương 40: Chết Tâm
41 Chương 41: Học Cách Quên
42 Chương 42: Bi Thương
43 Chương 43: Cố Ngụy Tiêu
44 Chương 44: Em Có Thể Một Lần Đừng Xem Anh Là Anh Trai Không?
45 Chương 45: Cho Anh Cơ Hội
46 Chương 46: Hôn Lễ Vương Màu Nước Mắt
47 Chương 47: Đến Chậm Một Bước, Hóa Ra Chính Là Bỏ Lỡ
48 Chương 48: Thiên Thần Được Trao Gửi
49 Chương 49: Phát Điên
50 Chương 50: Chiếm Hữu
51 Chương 51: Buông Tha Hay Từ Bỏ
52 Chương 52: Ly Hôn
53 Chương 53: Chú Trương! Thẩm Thiên Nhạc Con Đây Đã Chính Thức Là Mẹ Đơn Thân
54 Chương 54: Hai Năm Bình Dị
55 Chương 55: Bóng Hình Lướt Qua
56 Chương 56: Xin Chào! Cố Tổng
57 Chương 57: Chạm Mặt
58 Chương 58: Tên Vô Lại
59 Chương 59: Quên Tên Anh
60 Chương 60: Bầu Trời Đen - Quá Khứ Đau Thương
61 Chương 61: Đàn Dương Cầm Cũ
62 Chương 62: Lăn Lộn Trên Giường Với Tôi Một Đêm, Hợp Đồng Này Liền Là Của Em
63 Chương 63: Giao Dịch
64 Chương 64: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (1)
65 Chương 65: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (2)
66 Chương 66: Xin Lỗi Anh, Sẽ Có Người Khác Yêu Anh Thật Lòng
67 Chương 67: Mạo Hiểm
68 Chương 68: Hôn Anh (1)
69 Chương 69: Hôn Anh (2)
70 Chương 70: Hôn Anh (3)
71 Chương 71: Cô Ấy Diễn Xuất Rất Tốt
72 Chương 72: Chú Kia Muốn Làm Baba Của Manh Manh!
73 Chương 73: Học Cách Làm Chồng Em
74 Chương 74: Giấc Mộng Hoàn Lương - Trở Lại
75 Chương 75: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (1)
76 Chương 76: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (2)
77 Chương 77: Ra Mắt
78 Chương 78: Cố Ngụy Tiêu Bị Cảm
79 Chương 79: Bản Tính Trẻ Con
80 Chương 80: Sa Lưới
81 Chương 81: Men Say (1)
82 Chương 82: Men Say (2)
83 Chương 83: Bị Bắt
84 Chương 84: Trò Chơi Bắt Đầu
85 Chương 85: Món Đồ Trong Nhật Kí
86 Chương 86: Anh Đến Rồi!
87 Chương 87: Hạ Màn
88 Chương 88: Ai Mới Là Sói?
89 Chương 89: Thăm Bệnh
90 Chương 90: Đoàn Viên
91 Chương 91: Váy Cưới Và Vest Trắng
92 Chương 92: Có Một Người Chờ Đợi Ở Phía Cuối Lễ Đường
93 [PHIÊN NGOẠI 1] : Lần Đầu Gặp Gỡ - Viên Kẹo Ngọt Ngào
94 [PHIÊN NGOẠI 2] : Tháng Năm Có Anh
95 [PHIÊN NGOẠI 3] : Chân Mệnh Thiên Nữ Của Cố Thừa Khâm
Chapter

Updated 95 Episodes

1
Chương 1: Nhặt Được Sói
2
Chương 2: Nhận Nuôi
3
Chương 3: Sói Tìm Về Hang
4
Chương 4: Muốn Đuợc Ngủ Cùng
5
Chương 5: Làm Loạn
6
Chương 6: Né Tránh
7
Chương 7: Người Chưa Từng Gặp Mặt
8
Chương 8: Giành Hợp Đồng
9
Chương 9: Tiệc Mừng
10
Chương 10: Nóng Rực
11
Chương 11: Trêu Ghẹo
12
Chương 12: Lần Đầu
13
Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)
14
Chương 14: Hồi Ức Thành Ác Mộng (2)
15
Chương 15: Dụ Dỗ
16
Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt
17
Chương 17: Chiết Thanh
18
Chương 18: Xin Lỗi, Bà Nhận Nhầm Người Rồi
19
Chương 19: Chôn Vùi Bí Mật
20
Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?
21
Chương 21: Âm Thầm Thích Em
22
Chương 22: Bí Mật (1)
23
Chương 23: Bí Mật (2)
24
Chương 24: Kẻ Điên Thì Không Nên Chạy Lung Tung
25
Chương 25: Điều Trị
26
Chương 26: Chúng Ta Hẹn Hò, Được Không?
27
Chương 27: Dạy Anh Cách Yêu Đương
28
Chương 28: Ngọt Ngào Cho Anh
29
Chương 29: Hẹn Ước
30
Chương 30: Thời Điểm Gặp Lại
31
Chương 31: Không Biết Tiết Chế
32
Chương 32: Lẽ Nào Cậu Ta Là Cố Ngụy Tiêu?
33
Chương 33: Chu Nhĩ Đan... Chết Rồi
34
Chương 34: Giao Dịch Bại Lộ
35
Chương 35: Diệt Khẩu
36
Chương 36: Chuyến Đi Đức
37
Chương 37: Xin Chào, Berlin!
38
Chương 38: Khởi Đầu Của Bi Kịch
39
Chương 39: Ngày Mưa Berlin Mang Anh Rời Xa Em
40
Chương 40: Chết Tâm
41
Chương 41: Học Cách Quên
42
Chương 42: Bi Thương
43
Chương 43: Cố Ngụy Tiêu
44
Chương 44: Em Có Thể Một Lần Đừng Xem Anh Là Anh Trai Không?
45
Chương 45: Cho Anh Cơ Hội
46
Chương 46: Hôn Lễ Vương Màu Nước Mắt
47
Chương 47: Đến Chậm Một Bước, Hóa Ra Chính Là Bỏ Lỡ
48
Chương 48: Thiên Thần Được Trao Gửi
49
Chương 49: Phát Điên
50
Chương 50: Chiếm Hữu
51
Chương 51: Buông Tha Hay Từ Bỏ
52
Chương 52: Ly Hôn
53
Chương 53: Chú Trương! Thẩm Thiên Nhạc Con Đây Đã Chính Thức Là Mẹ Đơn Thân
54
Chương 54: Hai Năm Bình Dị
55
Chương 55: Bóng Hình Lướt Qua
56
Chương 56: Xin Chào! Cố Tổng
57
Chương 57: Chạm Mặt
58
Chương 58: Tên Vô Lại
59
Chương 59: Quên Tên Anh
60
Chương 60: Bầu Trời Đen - Quá Khứ Đau Thương
61
Chương 61: Đàn Dương Cầm Cũ
62
Chương 62: Lăn Lộn Trên Giường Với Tôi Một Đêm, Hợp Đồng Này Liền Là Của Em
63
Chương 63: Giao Dịch
64
Chương 64: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (1)
65
Chương 65: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (2)
66
Chương 66: Xin Lỗi Anh, Sẽ Có Người Khác Yêu Anh Thật Lòng
67
Chương 67: Mạo Hiểm
68
Chương 68: Hôn Anh (1)
69
Chương 69: Hôn Anh (2)
70
Chương 70: Hôn Anh (3)
71
Chương 71: Cô Ấy Diễn Xuất Rất Tốt
72
Chương 72: Chú Kia Muốn Làm Baba Của Manh Manh!
73
Chương 73: Học Cách Làm Chồng Em
74
Chương 74: Giấc Mộng Hoàn Lương - Trở Lại
75
Chương 75: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (1)
76
Chương 76: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (2)
77
Chương 77: Ra Mắt
78
Chương 78: Cố Ngụy Tiêu Bị Cảm
79
Chương 79: Bản Tính Trẻ Con
80
Chương 80: Sa Lưới
81
Chương 81: Men Say (1)
82
Chương 82: Men Say (2)
83
Chương 83: Bị Bắt
84
Chương 84: Trò Chơi Bắt Đầu
85
Chương 85: Món Đồ Trong Nhật Kí
86
Chương 86: Anh Đến Rồi!
87
Chương 87: Hạ Màn
88
Chương 88: Ai Mới Là Sói?
89
Chương 89: Thăm Bệnh
90
Chương 90: Đoàn Viên
91
Chương 91: Váy Cưới Và Vest Trắng
92
Chương 92: Có Một Người Chờ Đợi Ở Phía Cuối Lễ Đường
93
[PHIÊN NGOẠI 1] : Lần Đầu Gặp Gỡ - Viên Kẹo Ngọt Ngào
94
[PHIÊN NGOẠI 2] : Tháng Năm Có Anh
95
[PHIÊN NGOẠI 3] : Chân Mệnh Thiên Nữ Của Cố Thừa Khâm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play