Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?

"Vậy gọi là Tiểu Nhạc... Thiên Thiên, hay Nhạc Nhạc. Chị thấy được không?"

"Không!" Thẩm Thiên Nhạc dứt khoát, trợn mắt với đối phương.

"Được thôi được thôi, không gọi nữa. Nhạc Nhạc!"

Thẩm Thiên Nhạc vừa giận vừa đỏ mặt: "Cậu cố tình có phải không?" Đã nói là không gọi nữa, nhưng tên này rõ ràng là vẫn cố tình, đúng là tức chết cô rồi.

Người trước mặt thừa biết bản thân nhỏ tuổi hơn Thẩm Thiên Nhạc, nhưng vẫn cố chấp gọi cô thân mật như vậy. Nhưng không hiểu thế nào, Thẩm Thiên Nhạc lại không hề cảm thấy chán ghét. Ngược lại còn cảm thấy có đôi chút thích thú.

Đúng là điên thật rồi, mất mặt quá đi mất.

Thẩm Quân hơi cong môi khẽ cười, tay tiếp tục không an phận sờ soạng lung tung khắp nơi. Thẩm Thiên Nhạc ban đầu còn thuận theo, để mặc cho anh muốn làm gì thì làm. Nhưng chợt nhận ra hoàn cảnh hiện tại thì ngay lập tức đẩy đối phương ra.

Cô hơi dùng sức, lo lắng nhìn ra ngoài: "Không được!"

"Tại sao không được?"

"Này! Có biết chúng ta đang ở đâu không đấy?"

Tay Thẩm Quân hơi khựng lại, anh nhướn mày nhìn cô: "Hửm? Ở đây đúng là không được, có hơi bất tiện nhỉ? Vậy chúng ta đến nơi khác."

Đứng trước cửa nhà người khác mà làm ra những hành động không đứng đắn như vậy thì có vẻ không được ổn cho lắm.

Thẩm Thiên Nhạc nghĩ, chỉ cần nói rõ thì Thẩm Quân sẽ biết chừng mực mà dừng lại, nhưng không ngờ còn muốn cùng cô đến nơi khác? Nơi khác ở đây không cần phải nói chắc chắn ai cũng biết.

Nghĩ tới thôi đã khiến Thẩm Thiên Nhạc nóng bừng mặt. Hoảng loạn đến mức nói năng ngắt quãng. Cô cố gắng nhúc nhích người, muốn lách ra khỏi thân Thẩm Quân, tìm kiếm điện thoại trong túi sách.

11:57

Đã trễ vậy rồi sao? Nhưng lúc này bụng Thẩm Thiên Nhạc lại không thấy đói chút nào.

Thẩm Quân ngó qua nhìn điện thoại của Thẩm Thiên Nhạc, nhỏ giọng: "Thôi được rồi, chúng ta đi ăn rồi về."

Thẩm Quân lùi lại một khoảng cách an toàn, nâng ghế xe của Thẩm Thiên Nhạc cao lên rồi ngồi về ghế lái khởi động xe.

"Không cần đâu. Nếu cậu đói thì cứ đi ăn trước đi, tôi muốn về Thẩm thị."

Thẩm Quân nhíu mày nhìn cô: "Gấp lắm à? Không ăn chị sẽ bị đau bao tử đấy."

"Không sao, tôi không thấy đói."

Thẩm Quân thở dài nhìn cô, lái thẳng xe đưa cô về Thẩm thị.

.........

Trời nhá nhem tối, Thẩm Quân đợi mãi vẫn không thấy Thẩm Thiên Nhạc về. Anh ngồi trong phòng khách cầm cây bút bi liên tục xoay xoay trên tay, mặt bàn rải rác một số tập tài liệu nhìn không rõ nội dung.

Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại reo lên. Thẩm Quân cầm lên nhìn, là Thẩm Thiên Nhạc gọi đến.

"Bao giờ chị về?"

"Lát nữa sẽ có người mang tài liệu đến chỗ cậu, nhớ xem cho đàng hoàng chút. Còn nữa, anh Hiên muốn mời tôi ăn cơm, chắc không về sớm được."

Cây bút đang xoay nhanh trên tay anh dừng lại, sau đó rơi xuống mặt đất lăn xuống dưới gầm bàn. Trên mặt Thẩm Quân lập tức hiện rõ vẻ chán ghét, anh nói: "Vậy đây là lý do trưa nay chị không muốn ăn cùng tôi? Hoá ra là đang đợi "anh Hiên" mời đi ăn cơm!"

Thẩm Thiên Nhạc nghe thấy giọng điệu châm biếm của đối phương ở đầu dây bên kia thì cũng rất phối hợp, bật cười đáp lại: "Đúng như bạn nhỏ Quân Quân nghĩ rồi đó! Là "anh Hiên của tôi" mời đi ăn đấy. Sao vậy, cậu ghen à?"

Thẩm Quân không ngờ đến Thẩm Thiên Nhạc lại có thể hùa theo mình, máu trong người anh sôi lên. Nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi ghen đấy, có sao không? Ghen vì người mình thích thì có vấn đề gì à?"

Ghen vì người mình thích? Thẩm Thiên Nhạc sững người. Cái này có được tính là tỏ tình không nhỉ?

Thẩm Thiên Nhạc mỉm cười, thấp giọng dỗ dành: "Tôi sẽ cố gắng về sớm được không. Đừng trẻ con như thế nữa mà!"

Cô nghe thấy tiếng cười khẽ từ đầu dây bên kia truyền qua, Thẩm Quân nói: "Hừm... Thế tôi có được bù đắp gì không?"

Thẩm Thiên Nhạc hoang mang, hỏi lại: "Bù đắp cái gì?"

"Còn hỏi bù đắp gì? Người của tôi đang bị người khác chiếm dụng mà không có sự cho phép của tôi đấy."

Bây giờ Thẩm Thiên Nhạc đang đứng trước Thẩm thị, hôm nay Tề Hiên có việc nên đến Thẩm thị một chuyến. Không ngờ lại có thể gặp nhau, anh nói tối nay rảnh nên muốn giữ đúng lời hứa mời Thẩm Thiên Nhạc đi ăn.

Thẩm Thiên Nhạc thấy mình cũng không bận việc gì. Trưa nay không ăn chút gì vào bụng nên cũng có chút đói rồi, chi bằng chấp nhận lời mời của anh vậy.

Xe của Tề Hiên chầm chậm đi về phía cô, Thẩm Thiên Nhạc trả lời nhanh vào điện thoại: "Cậu muốn gì cũng được." Sau đó lập tức tắt máy.

Thẩm Quân đang định nói thêm thì người kia đã tắt máy, cuối cùng chỉ biết buồn chán than vãn: "Cái này là bù đắp gì chứ? Hành người!"

Một lát sau đúng như lời Thẩm Thiên Nhạc nói, có người mang tài liệu đến cho anh. Thẩm Quân cứ tưởng số tài liệu mà Thẩm Thiên Nhạc nói chỉ là vài tập hồ sơ nhỏ, nhưng không ngờ nó lại được xếp thành chồng dày. Lúc này đã được thư ký đưa đến, đang được bày ra khắp mặt bàn trong phòng khách lớn.

Thư ký nhìn anh, nhoẻn miệng cười xã giao rồi đặt chồng hồ sơ xuống, trước lúc đi còn tặng cho Thẩm Quân một câu "làm việc vui vẻ."

Thẩm Quân: "?"

.........

Ánh đèn lung linh chiếu xuống, hắt lên một bên mặt thanh tú của Thẩm Thiên Nhạc. Cô ngồi đối diện với Tề Hiên, người đàn ông vẫn luôn chăm chú nhìn cô chưa từng rời mắt.

Bản nhạc du dương phát ra, thanh âm trong trẻo truyền khắp căn phòng lớn, hoà vào không khí ấm áp trong nhà hàng.

Tề Hiên cầm menu trên tay, gọi món xong lại ngước lên hỏi Thẩm Thiên Nhạc có muốn ăn thêm gì không.

Cô đặt menu xuống bàn, nói: "Như vậy là được rồi, anh làm như em là heo ấy."

Tề Hiên bật cười: "Em xem em gầy tới mức nào rồi mà còn nói?"

Thẩm Thiên Nhạc đúng là có hơi gầy thật, nhưng mà bản thân cô thấy mình cũng là người có da có thịt, chứ không phải gầy đến mức chỉ còn mỗi da bọc xương như nhận định của Tề Hiên. Cô luôn cảm thấy những người xung quanh nói quá lên, bây giờ đến cả Tề Hiên cũng sắp thành một phần trong số bọn họ rồi.

Trong bữa ăn, Thẩm Thiên Nhạc thật sự không biết nên nói gì, rõ ràng hai người đã lâu không gặp mặt. Đáng ra cô phải thấy hưng phấn rồi nói liên tục mới phải, sẽ như trước đây, dùng ánh mắt lấp lánh nhìn về phía Tề Hiên, mong mỏi từng câu trả lời của anh.

Nhưng đến hiện tại lại cảm thấy trống rỗng, cảm giác thật sự không còn như xưa nữa.

Cứ im lặng như thế không biết bao lâu, cuối cùng người mở lời lại là Tề Hiên. So với trước đây, người có vẻ kiệm lời hiện tại lại nói rất nhiều, anh tìm vô số chuyện để nói với Thẩm Thiên Nhạc.

Bắt đầu từ khi hai người còn học chung trường. Hết sơ trung, cao trung rồi lại lên cả đại học. Có vô vàn chuyện trùng hợp, mà loại chuyện này từ miệng Tề Hiên nói ra lại biến thành định mệnh, định mệnh của chính hai người.

Anh ngước mắt, nhìn xoáy sâu vào mắt Thẩm Thiên Nhạc, bên môi vẫn luôn là nụ cười ấm áp. Dù là nhiều năm trước đây hay hiện tại, tất cả đều không có chút thay đổi nào: "Không biết đây có được tính là duyên phận không nhỉ?"

Nghe lời này, Thẩm Thiên Nhạc chỉ mỉm cười, cô khẽ lắc đầu, thấp giọng đáp: "Có lẽ... Trong một vài trường hợp có thể tính là duyên phận."

Hot

Comments

Ha Kim Ngọc

Ha Kim Ngọc

hì hì chắc tui chuẩn bị khăn lau nước mắt thôi

2022-12-08

0

kim jennie

kim jennie

.

2021-12-14

0

Jennie Kim

Jennie Kim

tg ơi có ngược cx đừng ngược na9 nha
na9 đáng thương bị mất cha mẹ rồi
nên cứ ngược nu9 đi ạ
nhưng cx đừng ngược quá , ngược quá e chịu hk nổi đâu

2021-12-14

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhặt Được Sói
2 Chương 2: Nhận Nuôi
3 Chương 3: Sói Tìm Về Hang
4 Chương 4: Muốn Đuợc Ngủ Cùng
5 Chương 5: Làm Loạn
6 Chương 6: Né Tránh
7 Chương 7: Người Chưa Từng Gặp Mặt
8 Chương 8: Giành Hợp Đồng
9 Chương 9: Tiệc Mừng
10 Chương 10: Nóng Rực
11 Chương 11: Trêu Ghẹo
12 Chương 12: Lần Đầu
13 Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)
14 Chương 14: Hồi Ức Thành Ác Mộng (2)
15 Chương 15: Dụ Dỗ
16 Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt
17 Chương 17: Chiết Thanh
18 Chương 18: Xin Lỗi, Bà Nhận Nhầm Người Rồi
19 Chương 19: Chôn Vùi Bí Mật
20 Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?
21 Chương 21: Âm Thầm Thích Em
22 Chương 22: Bí Mật (1)
23 Chương 23: Bí Mật (2)
24 Chương 24: Kẻ Điên Thì Không Nên Chạy Lung Tung
25 Chương 25: Điều Trị
26 Chương 26: Chúng Ta Hẹn Hò, Được Không?
27 Chương 27: Dạy Anh Cách Yêu Đương
28 Chương 28: Ngọt Ngào Cho Anh
29 Chương 29: Hẹn Ước
30 Chương 30: Thời Điểm Gặp Lại
31 Chương 31: Không Biết Tiết Chế
32 Chương 32: Lẽ Nào Cậu Ta Là Cố Ngụy Tiêu?
33 Chương 33: Chu Nhĩ Đan... Chết Rồi
34 Chương 34: Giao Dịch Bại Lộ
35 Chương 35: Diệt Khẩu
36 Chương 36: Chuyến Đi Đức
37 Chương 37: Xin Chào, Berlin!
38 Chương 38: Khởi Đầu Của Bi Kịch
39 Chương 39: Ngày Mưa Berlin Mang Anh Rời Xa Em
40 Chương 40: Chết Tâm
41 Chương 41: Học Cách Quên
42 Chương 42: Bi Thương
43 Chương 43: Cố Ngụy Tiêu
44 Chương 44: Em Có Thể Một Lần Đừng Xem Anh Là Anh Trai Không?
45 Chương 45: Cho Anh Cơ Hội
46 Chương 46: Hôn Lễ Vương Màu Nước Mắt
47 Chương 47: Đến Chậm Một Bước, Hóa Ra Chính Là Bỏ Lỡ
48 Chương 48: Thiên Thần Được Trao Gửi
49 Chương 49: Phát Điên
50 Chương 50: Chiếm Hữu
51 Chương 51: Buông Tha Hay Từ Bỏ
52 Chương 52: Ly Hôn
53 Chương 53: Chú Trương! Thẩm Thiên Nhạc Con Đây Đã Chính Thức Là Mẹ Đơn Thân
54 Chương 54: Hai Năm Bình Dị
55 Chương 55: Bóng Hình Lướt Qua
56 Chương 56: Xin Chào! Cố Tổng
57 Chương 57: Chạm Mặt
58 Chương 58: Tên Vô Lại
59 Chương 59: Quên Tên Anh
60 Chương 60: Bầu Trời Đen - Quá Khứ Đau Thương
61 Chương 61: Đàn Dương Cầm Cũ
62 Chương 62: Lăn Lộn Trên Giường Với Tôi Một Đêm, Hợp Đồng Này Liền Là Của Em
63 Chương 63: Giao Dịch
64 Chương 64: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (1)
65 Chương 65: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (2)
66 Chương 66: Xin Lỗi Anh, Sẽ Có Người Khác Yêu Anh Thật Lòng
67 Chương 67: Mạo Hiểm
68 Chương 68: Hôn Anh (1)
69 Chương 69: Hôn Anh (2)
70 Chương 70: Hôn Anh (3)
71 Chương 71: Cô Ấy Diễn Xuất Rất Tốt
72 Chương 72: Chú Kia Muốn Làm Baba Của Manh Manh!
73 Chương 73: Học Cách Làm Chồng Em
74 Chương 74: Giấc Mộng Hoàn Lương - Trở Lại
75 Chương 75: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (1)
76 Chương 76: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (2)
77 Chương 77: Ra Mắt
78 Chương 78: Cố Ngụy Tiêu Bị Cảm
79 Chương 79: Bản Tính Trẻ Con
80 Chương 80: Sa Lưới
81 Chương 81: Men Say (1)
82 Chương 82: Men Say (2)
83 Chương 83: Bị Bắt
84 Chương 84: Trò Chơi Bắt Đầu
85 Chương 85: Món Đồ Trong Nhật Kí
86 Chương 86: Anh Đến Rồi!
87 Chương 87: Hạ Màn
88 Chương 88: Ai Mới Là Sói?
89 Chương 89: Thăm Bệnh
90 Chương 90: Đoàn Viên
91 Chương 91: Váy Cưới Và Vest Trắng
92 Chương 92: Có Một Người Chờ Đợi Ở Phía Cuối Lễ Đường
93 [PHIÊN NGOẠI 1] : Lần Đầu Gặp Gỡ - Viên Kẹo Ngọt Ngào
94 [PHIÊN NGOẠI 2] : Tháng Năm Có Anh
95 [PHIÊN NGOẠI 3] : Chân Mệnh Thiên Nữ Của Cố Thừa Khâm
Chapter

Updated 95 Episodes

1
Chương 1: Nhặt Được Sói
2
Chương 2: Nhận Nuôi
3
Chương 3: Sói Tìm Về Hang
4
Chương 4: Muốn Đuợc Ngủ Cùng
5
Chương 5: Làm Loạn
6
Chương 6: Né Tránh
7
Chương 7: Người Chưa Từng Gặp Mặt
8
Chương 8: Giành Hợp Đồng
9
Chương 9: Tiệc Mừng
10
Chương 10: Nóng Rực
11
Chương 11: Trêu Ghẹo
12
Chương 12: Lần Đầu
13
Chương 13: Hồi Ức Thành Ác Mộng (1)
14
Chương 14: Hồi Ức Thành Ác Mộng (2)
15
Chương 15: Dụ Dỗ
16
Chương 16: Cảm Xúc Mờ Nhạt
17
Chương 17: Chiết Thanh
18
Chương 18: Xin Lỗi, Bà Nhận Nhầm Người Rồi
19
Chương 19: Chôn Vùi Bí Mật
20
Chương 20: Cậu Thẩm Ghen Rồi Sao?
21
Chương 21: Âm Thầm Thích Em
22
Chương 22: Bí Mật (1)
23
Chương 23: Bí Mật (2)
24
Chương 24: Kẻ Điên Thì Không Nên Chạy Lung Tung
25
Chương 25: Điều Trị
26
Chương 26: Chúng Ta Hẹn Hò, Được Không?
27
Chương 27: Dạy Anh Cách Yêu Đương
28
Chương 28: Ngọt Ngào Cho Anh
29
Chương 29: Hẹn Ước
30
Chương 30: Thời Điểm Gặp Lại
31
Chương 31: Không Biết Tiết Chế
32
Chương 32: Lẽ Nào Cậu Ta Là Cố Ngụy Tiêu?
33
Chương 33: Chu Nhĩ Đan... Chết Rồi
34
Chương 34: Giao Dịch Bại Lộ
35
Chương 35: Diệt Khẩu
36
Chương 36: Chuyến Đi Đức
37
Chương 37: Xin Chào, Berlin!
38
Chương 38: Khởi Đầu Của Bi Kịch
39
Chương 39: Ngày Mưa Berlin Mang Anh Rời Xa Em
40
Chương 40: Chết Tâm
41
Chương 41: Học Cách Quên
42
Chương 42: Bi Thương
43
Chương 43: Cố Ngụy Tiêu
44
Chương 44: Em Có Thể Một Lần Đừng Xem Anh Là Anh Trai Không?
45
Chương 45: Cho Anh Cơ Hội
46
Chương 46: Hôn Lễ Vương Màu Nước Mắt
47
Chương 47: Đến Chậm Một Bước, Hóa Ra Chính Là Bỏ Lỡ
48
Chương 48: Thiên Thần Được Trao Gửi
49
Chương 49: Phát Điên
50
Chương 50: Chiếm Hữu
51
Chương 51: Buông Tha Hay Từ Bỏ
52
Chương 52: Ly Hôn
53
Chương 53: Chú Trương! Thẩm Thiên Nhạc Con Đây Đã Chính Thức Là Mẹ Đơn Thân
54
Chương 54: Hai Năm Bình Dị
55
Chương 55: Bóng Hình Lướt Qua
56
Chương 56: Xin Chào! Cố Tổng
57
Chương 57: Chạm Mặt
58
Chương 58: Tên Vô Lại
59
Chương 59: Quên Tên Anh
60
Chương 60: Bầu Trời Đen - Quá Khứ Đau Thương
61
Chương 61: Đàn Dương Cầm Cũ
62
Chương 62: Lăn Lộn Trên Giường Với Tôi Một Đêm, Hợp Đồng Này Liền Là Của Em
63
Chương 63: Giao Dịch
64
Chương 64: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (1)
65
Chương 65: Bí Mật Hé Mở - Chuyện Cũ Không Thể Giấu (2)
66
Chương 66: Xin Lỗi Anh, Sẽ Có Người Khác Yêu Anh Thật Lòng
67
Chương 67: Mạo Hiểm
68
Chương 68: Hôn Anh (1)
69
Chương 69: Hôn Anh (2)
70
Chương 70: Hôn Anh (3)
71
Chương 71: Cô Ấy Diễn Xuất Rất Tốt
72
Chương 72: Chú Kia Muốn Làm Baba Của Manh Manh!
73
Chương 73: Học Cách Làm Chồng Em
74
Chương 74: Giấc Mộng Hoàn Lương - Trở Lại
75
Chương 75: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (1)
76
Chương 76: Cuồng Nhiệt Theo Đuổi (2)
77
Chương 77: Ra Mắt
78
Chương 78: Cố Ngụy Tiêu Bị Cảm
79
Chương 79: Bản Tính Trẻ Con
80
Chương 80: Sa Lưới
81
Chương 81: Men Say (1)
82
Chương 82: Men Say (2)
83
Chương 83: Bị Bắt
84
Chương 84: Trò Chơi Bắt Đầu
85
Chương 85: Món Đồ Trong Nhật Kí
86
Chương 86: Anh Đến Rồi!
87
Chương 87: Hạ Màn
88
Chương 88: Ai Mới Là Sói?
89
Chương 89: Thăm Bệnh
90
Chương 90: Đoàn Viên
91
Chương 91: Váy Cưới Và Vest Trắng
92
Chương 92: Có Một Người Chờ Đợi Ở Phía Cuối Lễ Đường
93
[PHIÊN NGOẠI 1] : Lần Đầu Gặp Gỡ - Viên Kẹo Ngọt Ngào
94
[PHIÊN NGOẠI 2] : Tháng Năm Có Anh
95
[PHIÊN NGOẠI 3] : Chân Mệnh Thiên Nữ Của Cố Thừa Khâm

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play