Bữa cơm này diễn ra trong gượng gạo. Mà nguyên nhân chính lại là do Thẩm Quân. Ban đầu anh có ý muốn chọc ghẹo, còn lấy mất điện thoại của Thẩm Thiên Nhạc, nhưng khi nhìn thấy thứ cô đang xem thì nét mặt lập tức biến sắc. Sau đó cũng im lặng không nói một lời với cô. Bên ngoài trời đang nắng đột nhiên đổ mưa một cách bất thường, nhưng lại không lớn lắm. Mưa rả rích vài hạt xuyên qua nhánh cây tử đằng dần dần mất hút.
Ăn xong, Thẩm Thiên Nhạc đưa tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa kính, thầm nghĩ chắc lúc tạnh mưa nhất định sẽ có cầu vồng. Lâu rồi cô cũng không có thời gian rảnh rỗi ngồi ngắm mưa như thế này. Tiếng mưa rả rích xen lẫn tiếng xào xạc của lá cây làm khung cảnh bên ngoài trở nên ồn ào hơn hẳn, nhưng bên trong lại là một khoảng im lặng.
Thẩm Thiên Nhạc cũng không muốn hỏi xem Thẩm Quân tại sao lại như vậy, chỉ sợ hỏi rồi tâm trạng anh sẽ càng tệ hơn. Nhưng như thế không phải kì quái quá sao? Chỉ vừa xem qua điện thoại của cô mà anh đã bày ra gương mặt khó coi như vậy?
Rốt cuộc Thẩm Quân với căn nhà đó có liên quan gì đến nhau?
Anh có quá nhiều bí mật, việc Thẩm Minh Hạo cho người đi điều tra Thẩm Quân Thẩm Thiên Nhạc đương nhiên biết, chỉ là cô cho rằng ông suy nghĩ quá nhiều nên trước giờ đều không để tâm. Nhưng đến hôm nay, cô chợt nhận ra mình hoàn toàn không hiểu một chút gì về Thẩm Quân. Cái cô biết về anh một chút cũng không có, chỉ biết đó là người từng được mình đưa về, đã thế còn tùy tiện đặt cho một cái tên. Thế nên mới nói, người có quá nhiều bí mật chính là người vô cùng bí ẩn.
Hai người cứ thế ngồi im lặng không biết bao lâu, cũng chẳng ai nói với ai câu nào.
"Chú Trương là em trai cùng mẹ khác cha của bố tôi." Thẩm Thiên Nhạc cất giọng, phá tan bầu không khí ngột ngạt hiện tại. Cô thôi không nhìn ra ngoài cửa kính nữa, lúc này quay đầu nhìn sang, mới phát hiện Thẩm Quân vậy mà cũng đang chăm chú nhìn cô.
Thẩm Quân nhàn nhạt hỏi: "Cùng mẹ khác cha?" Anh chưa từng nghe Thẩm Thiên Nhạc nhắc đến người này bao giờ. Thì ra là có quan hệ phức tạp như vậy.
Thẩm Thiên Nhạc: "Ừm, lão Thẩm không thích chú ấy lắm, quan hệ của hai người vẫn luôn không tốt. Nhưng tôi lại thấy chú Trương rất tốt, thật sự không có lí do gì để ghét bỏ chú ấy."
Tâm trạng Thẩm Quân thả lỏng hơn, anh hỏi: "Chị không để tâm việc chú Trương là anh em cùng mẹ khác cha với bố chị sao?" Dù sao chuyện này đối với nhiều người thật sự rất khó để chấp nhận.
Thẩm Thiên Nhạc phóng khoáng vô tư, đó đã chuyện của rất nhiều năm về trước, hơn hết còn không liên quan đến cô. Cô không muốn mình dính líu vào làm gì, nếu bây giờ Thẩm Thiên Nhạc tỏ ra ghét bỏ Trương Hàm Ngôn thì cũng chẳng có ích lợi gì cả. Như vậy càng khiến hai bên khó xử hơn thôi.
Thẩm Thiên Nhạc mỉm cười, đưa tay gạt lọn tóc loà xoà trước mặt sang bên: "Không, tôi không để ý."
Thẩm Quân vẫn chăm chú nhìn cô. Anh mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Trời bên ngoài vẫn còn mưa nhưng đã nhỏ hạt dần. Thẩm Quân đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ. Cũng sắp đến trưa rồi.
Thẩm Thiên Nhạc bất ngờ đứng dậy: "Đi thôi, mục đích hôm nay không phải chỉ có ăn cơm thôi đâu."
Cô đi ra phía cửa nói tạm biệt với Trương Hàm Ngôn còn đang ngồi trước hiên ngắm mưa: "Lão Trương! Lần sau con lại đến, còn tiền ăn chú tìm cậu ta thanh toán nha." Thẩm Thiên Nhạc chỉ tay về phía Thẩm Quân rồi đi ra xe.
Trương Hàm Ngôn bật cười: "Tạm biệt! Nhớ đi cẩn thận đấy."
"Dạ! Con biết rồ lão Trương."
Thanh toán xong, Thẩm Quân tạm biệt Trương Hàm Ngôn rồi ra xe đi theo Thẩm Thiên Nhạc.
Mặc dù biết Thẩm Quân tâm trạng không tốt, nhưng mục đích hôm nay cô đến đây chắc chắn không thể nào bỏ được. Thẩm Thiên Nhạc càng nóng vội muốn làm rõ rốt cuộc căn nhà đó với Thẩm Quân có liên quan gì đến nhau, hay là chỉ do cô suy nghĩ quá nhiều.
.........
Thẩm Quân theo địa chỉ Thẩm Thiên Nhạc cho đến căn nhà như trong hình, cũng là trang viên từng là của gia đình anh. Từ nhà hàng của Trương Hàm Ngôn đến đây không xa, đi khoảng mười lăm phút là đến nơi.
Mưa đã nhỏ hơn nhưng vẫn chưa tạnh hẳn. Thẩm Thiên Nhạc cầm ô xuống xe, đi theo lối mòn lát gạch vào trong. Bên trong nhà không ngờ vậy mà lại sáng đèn.
Có người?
Thẩm Quân thấy tim mình đập mạnh hơn bình thường. Không biết là do hồi hộp hay sợ hãi, nhưng vẫn cầm ô xuống xe đi cùng cô.
Thẩm Thiên Nhạc đứng trước cửa bấm chuông, mãi một lúc sau mới có người ra mở cửa. Người phụ nữ lớn tuổi có gương mặt đôn hậu nheo mắt nhìn hai người đang đứng trước hiên nhà. Vừa nhìn thấy Thẩm Quân, cả người bà ấy tức khắc cứng đờ, tay chân run rẩy, miệng ú ớ nói không thành tiếng.
Thẩm Quân cũng không khác gì đối phương, đứng bất động ngay tại chỗ. Các khớp tay nắm chặt đến mức lộ rõ cả xương trắng.
"Cậu... Cậu là Cố Ngụy Tiêu? Là Cố Ngụy Tiêu, là Cố thiếu gia... Phải không?" Giọng bà ấy run lên, chộp lấy tay Thẩm Quân nắm thật chặt. Nước mắt không kìm được cứ thế chảy ra thành hàng.
Thẩm Thiên Nhạc nhìn cảnh tượng trước mắt, cô hoảng sợ quay sang nhìn Thẩm Quân, phát hiện tay anh siết chặt thành nắm, đang cố né tránh ánh mắt của người phụ nữ kia.
"Xin lỗi! Bà nhận nhầm người rồi. Tôi không biết Cố Ngụy Tiêu gì đó mà bà nhắc đến." Thẩm Quân trả lời bằng giọng cứng nhắc, anh gỡ bàn tay đang siết chặt lấy áo mình ra, trở lại vẻ mặt bình thản thường thấy.
Người phụ nữ nhìn sang Thẩm Thiên Nhạc, phát hiện mình đã không kìm chế được cảm xúc. Bà lấy lại giọng, quệt nước mắt đi, nhẹ nhàng hỏi: "Hai... Hai người đến đây có việc gì sao?" Rồi lại quay sang nói với Thẩm Quân: "Xin lỗi cậu, có lẽ... là tôi già cả,mắt mờ rồi nên mới nhận lầm người. Cậu đừng quá để tâm đến làm gì."
"Thưa cô! Có phải cô muốn bán trang viên này phải không ạ? Cháu đến đây là muốn bàn chuyện hợp đồng mua nhà và chuyển nhượng đất ạ." Thẩm Thiên Nhạc dè dặt nói, cố gắng phá tan bầu không khí ngượng ngập trước mặt.
"À... À đúng vậy. Mau, mau... vào đi." Bà ấy mở rộng cửa để hai người vào trong.
Thẩm Quân cùng Thẩm Thiên Nhạc bước vào trong nhà. Vừa nhìn thoáng qua đã thấy cách bài trí vẫn không khác trước đây là mấy, hay nói đúng hơn là nó chưa từng bị thay đổi dù chỉ một chút.
Mà thứ thay đổi ở đây chính là con người từng bị tổn thương đến tuyệt vọng, chính là lòng người, chính là sự mất mát đến đau thương.
Updated 95 Episodes
Comments
Phạm Hồng Phượng
rồi kiểu nầy ngược te tua rồi
2023-02-07
0
Dii mê zai [ thích đọc H ] 🌚
má ơi, theo như kinh nghiệm mấy năm đọc truyện của tui thì tui mạnh dạng đoán, nam 9 sẽ nghĩ gia đình nữ 9 có liên quan đến vụ ám sát gia đình nam 9, rồi từ đó sẽ ngược. ulatr khóc thét lun
2022-08-11
0
Jennie Kim
...
2021-12-12
0