Trong căn phòng tối, hơi thở Thẩm Thiên Nhạc ngày càng gấp gáp. Cô ôm chặt lấy đối phương, miệng không kìm được phát ra những âm thanh rên rỉ nho nhỏ.
Thẩm Quân hiện tại lòng còn nôn nóng hơn cả cô, tay đã bắt đầu di chuyển trên người Thẩm Thiên Nhạc mơn trớn, anh dùng chút sức cởi bỏ chiếc váy mỏng manh làm anh ngứa mắt đến phát bực từ chiều đến giờ không chút thương tiếc kia ra, tiếp đến là nội y.
Cơ thể Thẩm Thiên Nhạc run rẩy không ngừng. Toàn bộ mọi thứ đều được phô diễn trước mặt Thẩm Quân. Thân thể đẹp đẽ hoàn mỹ, gò bông đào căng đầy đẹp đến mê người. Từng tấc da tấc thịt trắng ngần dần ửng hồng dưới sự tiếp xúc không kiêng dè của anh.
Tiếng thở dốc của Thẩm Quân ngày càng thêm gấp gáp, đến mức mất kiểm soát, phía dưới đã căng cứng nhô lên sau lớp quần âu, tưởng chừng như muốn nổ tung.
Thẩm Thiên Nhạc nhìn thấy thì ngượng đến đỏ cả mặt. Bên dưới của cô không hiểu vì sao sớm đã ướt đẫm nước, đòi hỏi muốn nhanh được thỏa mãn. Ánh mắt Thẩm Thiên Nhạc dời đi chỗ khác, chỉ muốn nhanh chóng lảng tránh.
Cô không muốn nhìn vào chỗ nhô lên sau lớp quần kia thêm một khắc nào nữa.
Đột nhiên Thẩm Quân dùng tay giữ chặt mặt Thẩm Thiên Nhạc lại, nâng cằm cô lên. Mắt cô hướng thẳng về phía tính khí to lớn không biết đã được giải phóng ra từ lúc nào.
Chân Thẩm Quân chen vào giữa hai đùi trong của Thẩm Thiên Nhạc rồi từ từ tách ra, đặt vật cứng đến bên miệng nhỏ, gấp gáp đến mức chỉ muốn mau mau đâm vào.
Giọng nói trầm thấp mang theo chút khiêu khích, âm điệu vô cùng mê hoặc vang lên: "Chị... Có muốn không?"
Hôm đó Thẩm Quân buông tha cho cô, chỉ hôn Thẩm Thiên Nhạc một cái. Lần này cô lại trúng dược như vậy, chuyện này không làm cũng không được.
"Buông... buông ra. Không muốn nhìn." Thẩm Thiên Nhạc lắc đầu kịch liệt. Hai mắt cũng nhắm chặt phản kháng. Nhưng không ngờ càng lắc, thân người cô lại càng lùi xuống để cho miệng nhỏ vô tình chạm vào vật cứng của đối phương. Thẩm Thiên Nhạc giật mình, ngay lập tức nằm im không dám nhúc nhích thêm nữa.
"Sao lại không muốn nhìn? Lát nữa tôi sẽ cho nó vào trong chị đấy." Thẩm Quân chạm vào bụng dưới Thẩm Thiên Nhạc ước chừng. "Ừm... Sẽ vào tới đây nhỉ? Hay sâu hơn." Tay anh đột ngột dừng lại, khẽ nhấn xuống.
Cả người Thẩm Thiên Nhạc lại run lên, miệng liền bật ra những tiếng thở dốc khó lòng kiểm soát được: "Không biết mà... Đừng đùa nữa..."
"Sao lại không biết? Lần trước tôi tha cho chị, chỉ hôn một cái. Lần này cả hai chúng ta đều đạt đến giới hạn rồi, chị nói xem tôi tha cho chị kiểu gì đây?"
Tay Thẩm Quân không biết từ lúc nào đã di chuyển xuống bên miệng nhỏ, ngón tay càn quấy ban đầu chỉ khẽ khàng mơn trớn, sau đó lập tức thô bạo đâm mạnh vào trong. Dịch thể ấm nóng làm ngón tay anh ướt đẫm, ban đầu là một ngón, sau đó anh lại đút thêm một ngón nữa vào. Hai ngón tay bắt đầu đưa đẩy, ra vào kịch liệt.
"Ha... ưm... ưm, hức..." Đột nhiên có dị vật lạ càn quấy trong người, Thẩm Thiên Nhạc cảm nhận được cảm giác đau đớn ban đầu rất ít, ngay sau đó khoái cảm đã ập đến làm toàn thân cô tê dại. Tiếng rên rỉ không kìm được từ trong cổ họng không biết đã bật ra từ lúc nào, thanh âm vừa mê hoặc vừa dụ người. Đến bản thân cô còn không ngờ miệng lưỡi mình lại có thể phát ra thứ âm thanh mất mặt như vậy, lập tức sợ hãi mím chặt môi.
Chết tiệt!
Thẩm Thiên Nhạc thầm chửi rủa trong lòng. Sao bản thân mình lại có thể bật ra những tiếng rên rỉ này chứ? Cô quá thất vọng về bản thân, nhưng rõ ràng chính mình làm lại không muốn thừa nhận.
Thấy Thẩm Thiên Nhạc môi mím chặt, giữ không cho tiếng rên bật ra. Thẩm Quân lại càng muốn chọc ghẹo cô cho đến khi phát khóc thì thôi, biểu cảm này đúng là quá đáng yêu rồi. Anh bóp lấy miệng cô, buông giọng dụ dỗ: "Nào! Mở miệng ra đi chứ, tôi muốn nghe tiếng chị rên."
Thẩm Thiên Nhạc mở miệng ra định chửi anh là tên khốn khiếp, tên bệnh hoạn biến thái. Rên thì có gì mà nghe chứ?
Nhưng chưa kịp nói thì môi đã bị quấn lấy, lưỡi Thẩm Quân luồn vào trong càn quét khoang miệng cô không chừa một ngóc ngách. Từng chút từng chút một cướp đi thứ dưỡng khí ít ỏi còn lại của cô.
Cái kiểu hôn này đúng là thích thật đấy, nhưng ngạt chết cô rồi.
Thẩm Thiên Nhạc thở dốc. Tiếng rên trong miệng cũng bị nụ hôn cuồng nhiệt của anh chặn ngang nuốt vào trong. Cả trên lẫn dưới đều bị kích thích khiến Thẩm Thiên Nhạc có cảm giác thoải mái đến kỳ lạ. Khoái cảm làm cơ thể cô dần trở nên tê dại, đầu óc mụ mị. Dần dần không còn nhớ rõ những hành động của bản thân đang làm gì trong cơn say nữa.
"Thích lắm phải không?" Thẩm Quân nhìn người dưới thân giờ đây đang hưởng thụ khoái cảm thì cười đầy thỏa mãn. Nhưng đâu thể để cho mình cô thấy thoải mái được, người anh em của anh cũng đang khó chịu lắm rồi.
Anh cởi bỏ quần áo trên người, tính khí đàn ông đang c.ương c.ứng được giải phóng hoàn toàn. Thẩm Quân mang nó đặt đến bên miệng nhỏ của Thẩm Thiên Nhạc rồi chầm chậm tiến vào. Miệng anh ngậm lấy một bên gò bông đào liên tục cắn mút. Bên còn lại thì dùng tay xoa nắn.
"Ngon thật." Lời nói của Thẩm Quân trong lúc mơ hồ nói ra thô tục đến mức khiến Thẩm Thiên Nhạc ngượng không biết giấu mặt vào đâu. Chỉ biết nghiêng đầu sang bên che giấu đi gương mặt ửng đỏ vì ngại.
"Đừng có nói... mấy cái đó nữa..."
Thẩm Quân nhíu mày, cảm thấy không hài lòng chút nào trước biểu hiện của Thẩm Thiên Nhạc: "Nói gì? Nói rằng của chị đang ngậm chặt lấy thằng em của tôi. Bên trong còn rất ấm nha, nó đang không ngừng hút chặt lấy này.''
Nói rồi Thẩm Quân chạm vào nơi đang giao hợp của hai người, anh xoa nhẹ hạt đậu nhỏ, rồi đút thêm một ngón tay vào.
Thẩm Thiên Nhạc vì hành động này mà trợn mắt, thét lên đầy hoảng loạn: "Đừng! Đừng cho tay vào... Rách mất."
Thẩm Quân ghé mặt sát lại, cắn lên vành tai cô: "Đừng lo, không rách được."
Hơi ấm bên tai kèm theo giọng nói trầm ấm làm Thẩm Thiên Nhạc thêm tê dại. Ánh mắt dần trở nên mơ màng. Hai chân cô choàng vào eo anh, tiếng rên rỉ bật ra khỏi miệng theo từng đợt di chuyển.
Ánh mắt Thẩm Quân mờ đục, anh động thân càng mạnh, càng nhanh. Vật cứng cứ thế vào sâu hơn chạm đến điểm mẫn cảm của Thẩm Thiên Nhạc. Khoái cảm lên cao, tiếng thở gấp của hai người ngày càng dồn dập, còn có thể nghe rõ được mồn một tiếng tim đập mạnh trong lồng ngực đối phương.
Tình cảnh này là gì nhỉ? Thẩm Thiên Nhạc có nghĩ cũng không ngờ lại có ngày này. Đáng ra lúc đó không nên đem tên này về mà. Bây giờ lại bị nó đè ra làm đến mức toàn thân run rẩy thế này.
Cô lúc đó chỉ cảm thấy cả người đau nhức, nhưng nơi nào đó cứ liên tục co rút ôm siết lấy "bạn nhỏ" của Thẩm Quân không muốn buông.
Có điều mới làm có một lần mà đã vậy rồi thì không biết phải chịu đựng thêm bao nhiêu nữa? Cô cũng biết rõ nhất định tên này sẽ không chịu buông tha cho cô dễ dàng như vậy. Van xin cũng không được, sau cùng chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Updated 95 Episodes
Comments
Phạm Hồng Phượng
na9 một thời nhúc nhát đã qua
2023-02-06
0
Dii mê zai [ thích đọc H ] 🌚
ultr, Thẩm Quân nhút nhát của tui đâu r
2022-08-10
0
Thuy Lieu Doan
hết nói
2022-03-30
0