Xe chạy trên con đường ở khu ngoại ô vắng vẻ, từ lúc lên xe Thẩm Thiên Nhạc vẫn luôn dán mắt vào màn hình điện thoại, còn không thèm nhìn Thẩm Quân lấy một cái.
Thẩm Quân tay vẫn cầm vô lăng, hơi nghiêng người nhìn sang, muốn biết cô đang xem gì. Tối hôm qua còn dính chặt lấy anh, vậy mà sáng nay lại tỏ ra xa cách rồi? Rõ ràng chính là bị chó tha mất lương tâm.
Thẩm Thiên Nhạc ngước mắt lên nhìn anh một cái, sau rồi nhìn về phía trước, dứt khoát đẩy đầu Thẩm Quân ra: "Lo lái xe đi, sắp đến nơi rồi. Đừng có làm loạn."
"Biết rồi." Thẩm Quân ngồi ngay ngắn lại, anh nhìn bản đồ định vị trên điện thoại, giọng điệu tỏ ra có chút bất mãn. Nhìn một chút cũng không cho, quả nhiên là lại định giở trò gì thật rồi.
Hai bên đường xe cộ đi lại thưa thớt dần, chỉ có hai hàng cây và lác đác cùng vài căn hộ nhỏ. Thẩm Quân thật không thể hiểu nổi, Thẩm Thiên Nhạc đột nhiên muốn đi ăn nhà hàng ở chỗ thế này làm gì. Không phải vắng vẻ quá rồi sao?
Nhưng mà... Con đường này, anh thấy có chút quen thuộc, có điều lại không thể nào nhớ nổi là đã đi qua khi nào.
Chừng mười lăm phút sau, xe dừng trước một nhà hàng nhỏ, nhưng lại nhìn không giống nhà hàng cho lắm. Nếu nói, nơi này giống một căn hộ lớn thì đúng hơn.
Trước cửa viết hai chữ Chiết Thanh màu đen to tổ chảng, được mạnh mẽ khắc lên bảng gỗ trông vô cùng bắt mắt, có điều chỗ này có thể nói là nằm tách biệt với những căn nhà khác. Vừa vắng lặng lại cô tịch.
Xung quanh được trồng đầy tử đằng, gió nhẹ thoáng qua, liền làm lay động cánh hoa mỏng Khiến chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đã thấy cánh hoa bay rợp giữa trời quang. Tạo nên khung cảnh vô cùng mĩ lệ.
Thẩm Thiên Nhạc từ trên xe vui vẻ mở cửa bước xuống, cô men theo con đường lát đá đi vào trong. Thẩm Quân ngồi trong xe nhìn theo bóng lưng người con gái đi dưới cơn mưa hoa tử đằng, tim anh vô thức đập nhanh. Ánh mắt chăm chú dán chặt lên nụ cười đẹp đẽ kia của cô.
Nụ cười xinh đẹp hệt như thiên sứ ấy, còn vô cùng thuần khiết khiến người ta vô vàn lần mà động lòng, chìm sâu vào đáy mắt như chứa hàng vạn sao trời.
Có điều, Thẩm Quân không thể nào ngờ đến, mãi sau này, anh sẽ không còn thấy nụ cười đó nữa. Thay vào đó lại là sự thờ ơ, cũng chính là thứ giết chết hi vọng từng ngày của anh.
Thẩm Thiên Nhạc thấy Thẩm Quân vẫn ngồi trong xe không ra thì giơ tay lên vẫy, tỏ ý anh cũng mau vào trong đi. Thẩm Quân lấy lại ý thức, thoát ra khỏi suy nghĩ hỗn loạn. Anh bước xuống theo sau Thẩm Thiên Nhạc tiến vào trong.
.........
Nhà hàng được trang trí theo phong cách cổ điển pha lẫn hiện đại, nhìn vừa cổ kính lại vô cùng độc đáo. Sàn được lát bằng gỗ thay vì lát gạch, trên tường treo đầy tranh phong cảnh lẫn biếm họa, nhưng chủ yếu đều theo gam màu nóng. Vì thế nên cả nhà hàng trông rất hài hòa lại tạo cảm giác ấm áp.
Thẩm Thiên Nhạc thoải mái đi đến cạnh một bàn bên cửa sổ rồi ngồi xuống, hỏi Thẩm Quân muốn ăn gì: "Cậu ăn gì? Chúng ta gọi món đi."
Từ vị trí ngồi của bọn họ có thể thấy được rõ từng nhánh cây tử đằng mọc sát bên cửa sổ, xinh đẹp động lòng người.
Thẩm Quân vẫn còn đang nghi ngại đây rốt cuộc là nhà hàng hay là nhà riêng thì bên trong đã có một người đàn ông đi ra. Người đó vui vẻ gọi Thẩm Thiên Nhạc một tiếng, vô cùng thân thiết: "Nhạc Nhạc đến rồi sao? Hôm nay còn dẫn cả bạn trai theo à?"
"Không có mà!" Thẩm Thiên Nhạc cười mếu máo, thuận tay đẩy menu đến trước mặt Thẩm Quân: "Đừng chọc con nữa. À! Hôm nay không có ai đến sao lão Trương?"
Trương Hàm Ngôn ngồi xuống phía đối diện, phong thái ung dung tự nhiên cầm menu lên đưa cho Thẩm Quân: "Cậu trai trẻ! Gọi món đi chứ. Đến đây không phải để ăn cơm à?"
Thẩm Quân ngơ ngác nhìn hai cái menu đưa đến trước mặt rồi từ từ nhận lấy, mở ra xem.
Trương Hàm Ngôn quay sang nhìn Thẩm Thiên Nhạc, cười rõ vui vẻ: "Không phải có con đến đó sao, còn có thêm cậu đẹp trai này nữa chứ!"
Thẩm Thiên Nhạc giới thiệu: "Đây là Thẩm Quân, là..."
Trương Hàm Ngôn cắt lời cô: "Chú biết rồi, là chồng nhỏ con nhặt về, nuôi trong nhà! Trông rất đẹp trai nha! Không cần phải giới thiệu làm gì."
Thẩm Thiên Nhạc cứng họng, đang định mở miệng phản bác thì bên cạnh đã có giọng nói vang lên: "Chào chú Trương, cháu tên Thẩm Quân."
Trương Hàm Ngôn cười hài lòng: "Ay ya! Cháu rể này lễ phép quá. Nhớ đến chơi thường xuyên nhé, tôi ở đây một mình cũng chán lắm, lúc nào cậu rảnh thì cứ đến."
Thẩm Quân hơi cúi đầu, giấu đi nụ cười ngại ngùng bên môi: "Vâng, sau này cháu sẽ đền thường xuyên hơn."
Thẩm Thiên Nhạc nhất thời không biết ai mới là cháu ruột, ai là người ngoài. Hai người này vừa gặp nhau đã cháu cháu chú chú như người thân thất lạc nhiều năm, còn không thèm để ý đến cô nữa chứ?!
Thẩm Quân gọi vài món đơn giản rồi hỏi Thẩm Thiên Nhạc có muốn ăn thêm món nào nữa không, anh sẽ gọi thêm. Thẩm Thiên Nhạc ậm ờ vài tiếng nói được rồi, sau đó lại lấy điện thoại ra xem.
Trong cả bữa ăn cô vẫn không rời mắt khỏi điện thoại. Thẩm Quân có hơi khó chịu, anh nhổm người dậy giật lấy điện thoại trong tay cô: "Xem gì mà chăm chú thế?"
Nói rồi Thẩm Quân nhìn vào màn hình điện thoại, có hơi bất ngờ không tin được. Thứ mà Thẩm Thiên Nhạc vẫn luôn chăm chú nhìn là nhà?
Vừa nhìn thấy thứ trong điện thoại, Thẩm Quân lập tức cứng người, bởi vì căn nhà này... Không đâu chính là trang viên nhỏ ở khu ngoại ô của Cố gia.
Trước kia thỉnh thoảng vào mùa hè, mẹ sẽ dẫn anh đến đây chơi. Chỉ có điều, đó đã là chuyện của rất nhiều năm về trước.
Bảo sao Thẩm Quân vẫn luôn thấy con đường này lại quen thuộc đến vậy. Hoá ra chính là nơi bản thân vẫn thường lui tới vào nhiều năm về trước. Nhưng tại sao Thẩm Thiên Nhạc lại có ảnh của nó? Hơn hết cái cô đang xem còn là hợp đồng mua đất.
Sau khi Cố thị sụp đổ, cả Cố gia biến mất không rõ nguyên do. Cố thị sớm là một trong những tập đoàn top đầu trong nước nhưng lại không hề thấy báo chí đưa tin. Mọi thứ về anh cùng gia đình bị người ta xoá xổ, dường như còn chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Thẩm Quân lúc mới được đưa về Thẩm trạch, đã ngày đêm cố gắng tìm kiếm thông tin, nhưng nhận lại chỉ một mảng trống trơn. Rõ ràng đã có người nhúng tay vào. Ngay cả thân phận của anh trong suốt bao năm cũng không hề bị bại lộ ra ngoài.
Thẩm Thiên Nhạc thấy Thẩm Quân cầm điện thoại của mình ngẩn ra một lúc lâu, gương mặt dần trở nên cứng ngắc thì có hơi lo lắng: "Sao vậy? Cậu thấy không khỏe chỗ nào à, hay là đồ ăn không hợp khẩu vị?"
Thẩm Quân hoàn hồn đưa điện thoại lại cho Thẩm Thiên Nhạc, khô khan nuốt nước bọt, đáp: "Không có gì. Chị mau ăn đi, thức ăn nguội hết rồi."
Updated 95 Episodes
Comments
Phạm Hồng Phượng
đừng nói ông ba nuôi có liên quang tới gia đình na9 nha
2023-02-07
0
Khánh Hà Nguyễn
có cảm giác ông Thẩm Minh Hạo sai ng giết gia đình na9 v á
2022-07-22
0
Phương Cao
chồng nhỏ quả là hấp dẫn
2022-04-15
0