Chap 12: Còn hơn để anh giận

Ông không chịu, ông không chịu…

Ông muốn làm đến khi lết thân đi không nổi nữa cơ.

Ông Hưng nhăn nhó hồi lâu lại nghiến qua nghiến lại khiến các cọng râu lởm chởm lung lay.

Ông quyết định rồi.

Ông phải tìm cho ra tên chết tiệt đó mới được.

Cảm tình đôi lúc xuất phát từ quá khứ, kỷ niệm, từ một người cũ kỹ…

Có những cái vụn vặt vì hai chữ cảm tình mà bỏ qua được.

Có những thứ khi nhìn lại, lại yêu quý đến nhường nào.

Trương Đan Thanh đứng trước căn nhà màu biển nhạt. Dàn tuyết sơn phi hồ lụi tàn kiếp trước đang nở rộ màu tím Helio đẹp đến nao lòng.

Cô đã về nhà rồi…

Căn nhà này cô nhất định sẽ bảo dưỡng nó như việc yêu lấy chính mình.

Trương Đan Thanh mở cửa vào nhà.

Cô tháo chiếc giày cao gót đã mang đến nỗi tấy cả chân. Mất thăng bằng cô ngã ngay vào tủ giày kế bên. Một bàn tay to lớn đã đỡ lấy cô.

Nhưng cô lại cảm thấy thân quen, vững trãi.

Trương Đan Thanh nghiêng nhìn thanh niên cao ráo. Đôi mắt cô mở sáng long lanh "Trương… Thanh Tùng…"

Trương Thanh Tùng mặt đẹp, có chiếc mũi và đôi môi giống cô.

Anh mới vào nhà và thấy Trương Đan Thanh đang bất cẩn mà té. Nhìn tổng quát cô một lần, miệng anh muốn múa rồi.

Có điều…

"Ách, sao chị gọi cả họ tên vậy, nghe ớn lạnh đấy!"

Đáy mắt Trương Đan Thanh lại mọng nước.

Đôi môi như cánh hoa của cô đã bắt đầu mếu rồi.

Trương Thanh Tùng thấy rõ, anh bối rối lấy tay lau lau cho cô dù chưa rớt hạt nào.

Từng ngón tay của anh đang chạm lấy da mặt cô chân thực đến thế…

Trương Đan Thanh nước mắt như được mùa mà chảy thành dòng.

Cứ cho là cô đang rất xúc động khi gặp em trai cô đi.

Cứ cho là như thế đi…

Trương Đan Thanh tay dịu dàng dựa vào người Trương Thanh Tùng mà đứng dậy cho vững. Sau đó cô nhẹ nhàng mà lau nước mắt dù tiếng khóc cứ nghẹn ngào cất lên.

Trương Thanh Tùng bối rối nhìn thêm chị mình chân còn chưa mở giày xong.

Anh cúi xuống, vừa nhằn vừa như đang thú tội.

"Em đã nói vịn vào tủ giày, vịn vào mà…"

Anh vừa tháo gỡ chân cô khỏi chiếc giày còn lại rồi cất nó, lí nhí nói.

"Em làm gì sai sao? Đánh em đi…"

Em trai cô vẫn thế, cứ mỗi khi cô khóc không cần biết ai có lỗi nó lại cứ hốt lỗi hết vào người mình.

Trương Đan Thanh mếu máo nhìn Trương Thanh Tùng từ ngồi cho đến đứng dậy.

Cô là chị người ta đó…

Nhưng lại thấp hơn người ta cả một cái đầu.

Vậy mà thường ngày cứ gọi người ta là "Tùng lùn"...

Gọi mãi đến độ chai miệng mà có để ý đâu em trai mình lại đẹp trai, cao ráo đến thế.

"Chậc… đánh em đi…"

Trương Thanh Tùng nhìn chị mình đổ nước mắt đến thương tâm.

Thà anh để bả đánh cho hả giận còn hơn để anh giận khi biết bả khóc vì chuyện gì.

Trương Đan Thanh ngắm nhìn Trương Thanh Tùng đã rồi, cô bất ngờ nhón chân lên ôm lấy cổ thằng em cao to.

Cô dúi dúi đầu mình vào tấm vai to lớn của anh rồi nức nở nghẹn ngào nói.

"Đừng đi đâu hết… huhuhu…"

Trương Thanh Tùng có hẫng người đôi chút.

Anh khom lưng cho bà chị đỡ nhón và hứng chịu những giọt nước mắt thấm qua áo mình. Mặt anh có hơi ngơ ngác rồi lại chau mày khó hiểu.

Tại sao Trương Đan Thanh lại nói như vậy?

Anh chưa từng nói mình sẽ đi đâu!

Trương Thanh Tùng chớp chớp mắt mình nhìn xuống cái quả đầu bà chị đang dúi vào vai mình đến độ xơ xác.

Chưa cắt hết dòng suy nghĩ tò mò, Trương Thanh Tùng như phản xạ lấy tay vỗ lưng an ủi cô như cách mà cô đã dạy anh an ủi một người khi họ buồn.

Bàn tay ấm áp của chúng ta khi vỗ nhẹ vào lưng ai đó…

Sẽ mang hơi ấm hoà nhẹ nỗi niềm uất ức trong họ.

Bàn tay ai đó đang giáng mạnh xuống cái đầu nhiều tóc của anh và phun ra một tràng chửi.

"Cái thằng ôn này mày lại chọc chị mày khóc à…"

Phản ứng ngay, Trương Thanh Tùng rứt Trương Đan Thanh ra khỏi người mình mà chạy chới với.

Trương Đan Thanh đầu tóc xơ xác ngơ ngác mà thút thít nhìn sự việc.

Chưa đủ tỉnh vì bàn tay đó, Trương Thanh Tùng lại phải nếm đủ các trận quất tới tấp mang mùi boa rô từ bàn tay ai đó.

"Mày còn chọc nó khóc nữa không hả, hả…"

"A đau… đau… trời… con có chọc gì bả đâu trời… a đau con…"

Trương Thanh Tùng to xác mà tay chân lọng cọng chống đỡ.

Trương Đan Thanh nuốt ức vào người, tay lau nhanh nước mắt mà nhìn cảnh hỗn độn.

Cô vừa mếu lại vừa tức cười nhìn hai người đàn ông đang chí choé.

Người đàn ông đang đánh tơi bời Trương Thanh Tùng có dáng dấp nhỏ hơn tên em khổng lồ của cô.

Trên người ông trang phục đơn giản, làn da đã điểm đồi mồi có chút nhăn nheo của việc sống qua năm tháng.

Vậy mà ông nhảy tới đâu, dơ tay tới đâu là cọng boa rô quất trúng phóc tên em tới đó.

Khuôn mặt có chút gầy gò vì tuổi vừa điểm già còn đang đầy biểu tình phải đánh, cái miệng châu lại chỉ toàn thấy râu ơi là râu…

Người đàn ông tóc đã hai màu tóc…

Ba cô đó!

Trương Đan Thanh miệng mếu đến không chịu được nữa.

Càng nghĩ lại những sự việc kiếp trước, cô lại mếu máo chạy bổ nhào đến ôm lấy ông Trương Thanh Tịnh.

"Ba…"

Cái ôm đầy ấm áp đấy cắt ngang mọi sự xung đột.

Cảnh lộn xộn tạm thời ngưng đọng.

Cả hai người đàn ông chớp mắt nhìn nhau.

Ông Tịnh nhìn qua biểu tình của Trương Thanh Tùng.

Thằng oắt ấy trả lời lại ông bằng một đôi mắt mở tròn như mắt thỏ như con không biết gì hết á.

Ông Tịnh nhìn đến quả đầu thêm xơ xác của Trương Đan Thanh vì dụi vào vai ông.

Ông chẳng suy nghĩ gì thêm được.

Không biết nó bị cái gì nhưng mà…

Thôi cứ cho là nó vừa lỡ mối tơ duyên vậy.

Biết kiếm mối nào tốt hơn Lâm Hải Quân bây giờ.

Hên là nghe nói con bé tự từ hôn…

Chứ thằng nhóc đó mà lên tiếng là biết tay ông!

Trương Thanh Tịnh mặt có chút hung dữ quẳng cọng boa rô cho thằng con khổng lồ, sau đó chét chét tay vào quần mình rồi an yên xoa đầu con gái.

Mè nheo như thế vì kiếp này cô gặp lại họ là một chuyện.

Chuyện thứ hai là vì tình yêu của họ dành cho cô quá lớn.

Lớn đến nỗi cô tự nhủ sẽ phải đứng ra ngăn chặn mọi thứ và bảo vệ họ bằng cả sức lực của mình.

Như họ đang để tâm đến cô từng chút, từng chút một.

Khi trong phòng mình, Trương Đan Thanh mỉm cười vì nghe những tiếng chân khe khẽ bước xuống lầu.

Đợi cô an tĩnh rồi, họ mới di chuyển xuống dưới lầu để cô yên giấc.

Tình yêu này nồng đượm đến nỗi nhắc nhở cô rằng hãy yêu lấy mình và yêu lấy họ.

Vì thế, cô phải gác hết mọi chuyện qua một bên.

Phải gác hết!

Cô là người cuồng công việc.

Lúc trước cho dù mệt mỏi thế nào cũng làm hết trách nhiệm của mình. Nhưng hôm nay cô sẽ làm một chuyện từ trước giờ cô chưa từng thoải mái làm.

Cô biết cô có thể đi làm trong bức bối, trong khó chịu đó.

Nhưng hôm nay thì không nhé!

Vì cô sẽ dưỡng thân thể này.

"Alo… Giám Đốc Trọng, hôm nay tôi xin nghỉ… vâng… tôi sẽ gửi fax cho anh. Cám ơn anh vì đã chấp nhận đơn xin nghỉ của tôi."

Đầu dây bên kia, tiếng nói dịu dàng có chút kiên quyết ấy vừa tắt hẳn.

Nguyễn Phú Trọng thong dong còn nhìn vào cái tên trên màn hình điện thoại.

Cô ấy bị gì ấy nhỉ?

Từ nào giờ, cô ấy đi làm chưa muốn nghỉ buổi nào.

Duy chỉ có hôm ấy nghỉ.

Dù cho đã bị cảm rồi nhưng lí do là vì đưa ba cổ đi khám bệnh và chỉ xin nghỉ buổi sáng. Chiều vẫn còn vác thân thể mệt mỏi đến làm việc.

Mà hôm nay đã xin nghỉ?

Chapter
1 Chap 1: Vị hôn phu
2 Chap 2: Giày Vò
3 Chap 3: Đen Đi
4 Chap 4: Sự Ân Cần
5 Chap 5: Tiếng thở dốc
6 Chap 6: Lâm Hải Quân đây này
7 Chap 7: Tận Hưởng
8 Chap 8: Ánh Trăng
9 Chap 9: Người bị hại
10 Chap 10: Quên hết mọi thứ
11 Chap 11: 179
12 Chap 12: Còn hơn để anh giận
13 Chap 13: Vân vê
14 Chap 14: Xơi nát bét
15 Chap 15: Xinh
16 Chap 16: Cậu
17 Chap 17: Anh
18 Chap 18: Tôi
19 Chap 19: Muốn có anh
20 Chap 20: Vị sếp nhân từ
21 Chap 21: Sức ì to lớn
22 Chap 22: Có phải hưởng thụ cũng là một cái tội không?
23 Chap 23: Vấn đề (8/3 thật nhiều hoa)
24 Chap 24: Có người sẽ mê đắm suốt đời
25 Chap 25: Ưu ái
26 Chap 26: Cảnh ý cảnh tình
27 Chap 27: Không cho phép
28 Chap 28: Say người
29 Chap 29: Đâu xứng đáng
30 Chap 30: Chị gái sếp
31 Chap 31: Tuyết Sơn Phi Hồ
32 Chap 32: Rất đáng ghét
33 Chap 33: Công ty của chúng ta (fix từ đây nè)
34 Chap 34: Kẻ bạo lực
35 Chap 35: Dù chỉ là lý do tình cờ
36 Chap 36: Hậu quả lắm
37 Chap 37: Không cố tình đâu
38 Chap 38: Bật tivi thật to
39 Chap 39: Uống rượu không có say
40 Chap 40: Trương Đan Thanh tôi...
41 Chap 41: Trọn trách nhiệm
42 Chap 42: Sự khinh bỉ
43 Chap 43: Người vợ đầy năng lực
44 Chap 44: Bất ổn
45 Chap 45: U mê quên lối
46 Chap 46: Cơ hội
47 Chap 47: Tôi muốn
48 Chap 48: Lênh đênh
49 Chap 49: Tập trung
50 Chap 50: Một nắm đấm (chap mới từ đây)
51 Chap 51: Người không có duyên
52 Chap 52: Tự dưng linh cảm...
53 Chap 53: Gây thương nhớ...
54 Chap 54: Nốt ruồi son
55 Chap 55: Dấu vết này cô đã từng thấy hai lần rồi
56 Chap 56: Nỗi mất mát đó quá lớn
57 Chap 57: Chiếc áo đó
58 Chap 58: Con bé?
59 Chap 59: Cô ấy
60 Chap 60: Ghen tị
61 Chap 61: Đu đưa
62 Chap 62: Tiến lùi chuẩn xác
63 Chap 63: Cùng nhau say đắm
64 Chap 64: Anh đã điên cuồng mong mỏi
65 Chap 65: Em là cô gái tôi yêu
66 Chap 66: Chăm chút cho sự sống đó
67 Chap 67: Chuyện nào đến cũng sẽ đến
68 Chap 68: Chẳng phải cái thớt gì
69 Chap 69: Cái thằng nhóc này...
70 Chap 70: Tên Khốn Nạn
71 Chap 71: Thứ đồi bại
72 Chap 72: Trái với lương tâm
73 Chap 73: Trỗi dậy đến bất ngờ
74 Chap 74: Hôn nhân
75 Chap 75: Hiềm khích
76 Chap 76: Lần hai
77 Chap 77: Không sống được
78 Chap 78: Tiếng mở cửa
79 Chap 79: Phỏng vấn
80 Chap 80: Cám ơn sự cố gắng
81 Chap 81: Người yêu
82 Chap 82: Dầu không đổ vào ngọn lửa
83 Chap 83: Công cụ cải mệnh
84 Chap 84: Cô ấy có bạn trai
85 Chap 85: Ý trời mang lại
86 Chap 86: Sinh vật ấy
87 Chap 87: Chết như chơi
88 Chap 88: Những con thiêu thân
89 Chap 89: Vị sếp nhân từ luôn cho chúng ta những lựa chọn
90 Chap 90: Hậu thuẫn
91 Chap 91: Nhà mình đẻ mướn
92 Chap 92:Lời gì có thể tự nhiên nói với nhau được đây?
93 Chap 93: Anh thực sự muốn đấy…
94 Chap 94: Vì mẹ anh quen làm bà mai bà mối?
95 Chap 95: Để rồi một ngày…
96 Chap 96: "Em không còn yêu anh nữa sao?”
97 Chap 97: Ánh trăng to quá…
98 Chap 98: Và định mệnh...
99 Chap 99: Tôi rất yêu anh ấy…
100 Chap 100: Thất vọng!
101 Chap 101: Sự yêu chiều nhỏ
102 Chap 102: Mối quan hệ đó sẽ thực sự bền vững lâu dài
103 Chap 103: Crush
104 Chap 104: Thanh niên đeo kính
105 Chap 105: Quá động trời
106 Chap 106:Trông như anh em
107 Chap 107: Ăn và chơi
108 Chap 108: Hai mảnh ve chai
109 Chap 109: Cũng không nên để ai khác có thể
110 Chap 110: Cái tên sếp này…
111 Chap 111: Tôi chỉ thích cô thôi…
112 Chap 112: Công chúa
113 Chap 113: “Làm sao bảo tôi có thể giữ vững tình bạn đây?”
114 Chap 114: Vì sau khi chịu giông bão chúng ta sẽ yêu lấy yên bình.
115 Chap 115: Anh chính là một kẻ thứ ba biết điều đấy chứ.
116 Chap 116: Chuyện…
117 Chap 117: Mấy cái đó có phải gọi là rung động không?
118 Chap 118: “Mình làm lại từ đầu đi em…”
119 Chap 119: Tối hôm đó…
120 Chap 120: Tôi đây cho phép cô…
121 Chap 121: Tu luyện sự lãng quên…
122 Chap 122: Mềm mại hơn để nghe anh nói…
123 Chap 123: Đó là một giọng điệu đầy nghiêm trọng.
124 Chap 124: Xỉu dưới chân Giám Đốc Trọng
125 Chap 125: Đã được sửa đúng rồi
126 Chap 126: Chào anh…
127 Chap 127: Trạng thái hai đứa này kỳ kỳ?
128 Chap 128: Món quà
129 Chap 129: Lâm Lập
130 Chap 130: Đó là cách Lâm Hải Quân đã đứng dậy…
131 Chap 131: Anh điên rồi
132 Chap 132: Sao cô ấy chưa ngủ?
133 Chap 133: May
134 Chap 134: Liệu có đúng hay không?
135 Chap 135: Người phụ nữ anh yêu
136 Chap 136: Đôi chim trẻ tù ti tú tí
137 Chap 137: Tin
138 Chap 138: Cái vị vốn dĩ dịu dàng
139 Chap 139: Cục cưng to bự của cô
140 Chap 140: Ngày mai
141 Chap 141: Con sâu
142 Chap 142: Mỗi ngày đều như vậy mà trôi qua.
143 Chap 143: Tuyệt đối không phải mà…
144 Chap 144: Trông chị thật đẹp
145 Chap 145: Anh sẽ nhịn
146 Chap 146: Ôm Trương Đan Thanh thật thích!
147 Chap 147: Vì anh đây đang bực
148 Chap 148: Bóng banh
149 Chap 149: Lê Thanh Ba
150 Chap 150: Cây trứng cá
151 Chap 151: Trạch nữ
152 Chap 152: Chuyện bí mật
153 Chap 153: Một kế hoạch khác
154 Chap 154: Sự nuông chiều nào đó
155 Chap 155: Cô phải mạo hiểm
156 Chap 156: Làm điệp viên
157 Chap 157: Hãy cứu cô ấy
158 Chap 158: Người phụ nữ này…
159 Chap 159: Chim đại bàng gắp chàng hoàng tử
160 Chap 160: Chìa khóa phòng đâu?
161 Chap 161: Cần cô
162 Chap 162: Muốn đo độ quân tử của anh sao?
163 Chap 163: Anh yêu em
164 Chap 164: Con tim sắt đá
165 Chap 165: Thật may
166 Chap 166: Mỹ nam kế
167 Chap 167: Chào!
168 Chap 168: Sếp lên tin tức…
169 Chap 169: Ân Thiên Ái
170 Chap 170: Phụ nữ thật rắc rối
171 Chap 171: Mèo
172 Chap 172: Cái tên người yêu kia…
173 Chap 173: Nguyễn Cảnh
174 Chap 174: Tên háo sắc
175 Chap 175: Người tình của chồng tôi…
176 Chap 176: Tôi thật sự rất tức giận!
177 Chap 177: Tá túc chiếc giường
178 Chap 178: Em có tàn nhẫn quá không?
179 Chap 179: Sếp là nhất
180 Chap 180: Có cái quần nào đó đội lên cũng được
181 Chap 181: Câu dẫn
182 Chap 182: Phiền có được đâu, đi mất rồi…
183 Chap 183: Say đắm người phụ nữ đó…
184 Chap 184: Anh ghen
185 Chap 185: Ăn vạ
186 Chap 186: Miếng đất đó
187 Chap 187: Giá trên trời
188 Chap 188: Thực hư
189 Chap 189: Bồi thường
190 Chap 190: Cô là người bốc đồng
191 Chap 191: May mắn hơn
192 Chap 192: Trò hề
193 Chap 193: Lý Hân và Nguyễn Cảnh
194 Chap 194: Tại sao bị lộ
195 Chap 195: Dằn mặt tên sếp
196 Chap 196: Hèn hạ
197 Chap 197: Làm chuyện sai thì dễ
198 Chap 198: Dễ nói mấy cái thứ lỡ lời
199 Chap 199: Khoan…
200 Chap 200: Đê mê
201 Chap 201: Căn phòng nồng nàn
202 Chap 202: Anh cẩu thả quá rồi…
203 Chap 203: Người bị thương
204 Chap 204: Những suy nghĩ đang nhoi nhúc
205 Chap 205: Anh trai
206 Chap 206: Em gái
207 Chap 207: Khó nghĩ
208 Chap 208: Lâu rồi không gặp
209 Chap 209: Lý do
210 Chap 210: Chỉ muốn được anh hôn
211 Chap 211: Một đêm cuối tuần
212 Chap 212: Chuyên quyền
213 Chap 213: Chuyện không khó
214 Chap 214: Con quỷ ích kỷ
215 Chap 215: Cám ơn vợ
216 Chap 216: Họ yêu nhau từ bao giờ?
217 Chap 217: Mờ nhạt
218 Chap 218: Lạc lõng
219 Chap 219: Em thích anh
220 Chap 220: Không mất mát gì
221 Chap 221: Mẹ chồng
222 Chap 222: Vợ Hải Quân…
223 Chap 223: Người đàn ông đó…
224 Chap 224: Thương anh ấy nhiều hơn…
225 Chap 225: Chị lỡ mê đắm rồi…
226 Chap 226: Thích phụ nữ
227 Chap 227: Lợi ích
228 Chap 228: Cô con dâu mà bà chọn
229 Chap 229: Cần gì phải biết chứ
230 Chap 230: Anh trai anh
231 Chap 231: Chồng bả
232 Chap 232: Ngày tối tăm nhất
233 Chap 233: Con thương ba…
234 Chap 234: Đợi em…
235 Chap 235: Chiếc vòng
236 Chap 236: Đoán trước được tương lai
237 Chap 237: Hậu quả
238 Chap 238: Ngày tàn
239 Chap 239: Quá xa với tầm
240 Chap 240: Thoắt cái biến thành người yêu
241 Chap 241: Em bé
242 Chap 242: Lên chức
243 Chap 243: Những đứa con đã lớn
244 Chap 244: May mắn
245 Chap 245: Phó mặc
246 Chap 246: Thử nghiệm
247 Chap 247: Có thêm cháu ngoại một lượt
248 Chap 248: Kỳ dị
249 Chap 249: Trẩy hội
250 Chap 250: Gọi bằng tên
251 Chap 251: Quá lộ liễu…
252 Chap 252: Mình cũng yêu cậu nữa
253 Chap 253: Tàn nhẫn
254 Chap 254: Một người mẹ
255 Chap 255: Biển cả
256 Chap 256: Ba ơi
257 Chap 257: Đồng ý
258 Chap 258: Nên thân vợ chồng!
259 Chap 259: Hạnh phúc nhé!
260 Chap 260: Lời hứa (end)
Chapter

Updated 260 Episodes

1
Chap 1: Vị hôn phu
2
Chap 2: Giày Vò
3
Chap 3: Đen Đi
4
Chap 4: Sự Ân Cần
5
Chap 5: Tiếng thở dốc
6
Chap 6: Lâm Hải Quân đây này
7
Chap 7: Tận Hưởng
8
Chap 8: Ánh Trăng
9
Chap 9: Người bị hại
10
Chap 10: Quên hết mọi thứ
11
Chap 11: 179
12
Chap 12: Còn hơn để anh giận
13
Chap 13: Vân vê
14
Chap 14: Xơi nát bét
15
Chap 15: Xinh
16
Chap 16: Cậu
17
Chap 17: Anh
18
Chap 18: Tôi
19
Chap 19: Muốn có anh
20
Chap 20: Vị sếp nhân từ
21
Chap 21: Sức ì to lớn
22
Chap 22: Có phải hưởng thụ cũng là một cái tội không?
23
Chap 23: Vấn đề (8/3 thật nhiều hoa)
24
Chap 24: Có người sẽ mê đắm suốt đời
25
Chap 25: Ưu ái
26
Chap 26: Cảnh ý cảnh tình
27
Chap 27: Không cho phép
28
Chap 28: Say người
29
Chap 29: Đâu xứng đáng
30
Chap 30: Chị gái sếp
31
Chap 31: Tuyết Sơn Phi Hồ
32
Chap 32: Rất đáng ghét
33
Chap 33: Công ty của chúng ta (fix từ đây nè)
34
Chap 34: Kẻ bạo lực
35
Chap 35: Dù chỉ là lý do tình cờ
36
Chap 36: Hậu quả lắm
37
Chap 37: Không cố tình đâu
38
Chap 38: Bật tivi thật to
39
Chap 39: Uống rượu không có say
40
Chap 40: Trương Đan Thanh tôi...
41
Chap 41: Trọn trách nhiệm
42
Chap 42: Sự khinh bỉ
43
Chap 43: Người vợ đầy năng lực
44
Chap 44: Bất ổn
45
Chap 45: U mê quên lối
46
Chap 46: Cơ hội
47
Chap 47: Tôi muốn
48
Chap 48: Lênh đênh
49
Chap 49: Tập trung
50
Chap 50: Một nắm đấm (chap mới từ đây)
51
Chap 51: Người không có duyên
52
Chap 52: Tự dưng linh cảm...
53
Chap 53: Gây thương nhớ...
54
Chap 54: Nốt ruồi son
55
Chap 55: Dấu vết này cô đã từng thấy hai lần rồi
56
Chap 56: Nỗi mất mát đó quá lớn
57
Chap 57: Chiếc áo đó
58
Chap 58: Con bé?
59
Chap 59: Cô ấy
60
Chap 60: Ghen tị
61
Chap 61: Đu đưa
62
Chap 62: Tiến lùi chuẩn xác
63
Chap 63: Cùng nhau say đắm
64
Chap 64: Anh đã điên cuồng mong mỏi
65
Chap 65: Em là cô gái tôi yêu
66
Chap 66: Chăm chút cho sự sống đó
67
Chap 67: Chuyện nào đến cũng sẽ đến
68
Chap 68: Chẳng phải cái thớt gì
69
Chap 69: Cái thằng nhóc này...
70
Chap 70: Tên Khốn Nạn
71
Chap 71: Thứ đồi bại
72
Chap 72: Trái với lương tâm
73
Chap 73: Trỗi dậy đến bất ngờ
74
Chap 74: Hôn nhân
75
Chap 75: Hiềm khích
76
Chap 76: Lần hai
77
Chap 77: Không sống được
78
Chap 78: Tiếng mở cửa
79
Chap 79: Phỏng vấn
80
Chap 80: Cám ơn sự cố gắng
81
Chap 81: Người yêu
82
Chap 82: Dầu không đổ vào ngọn lửa
83
Chap 83: Công cụ cải mệnh
84
Chap 84: Cô ấy có bạn trai
85
Chap 85: Ý trời mang lại
86
Chap 86: Sinh vật ấy
87
Chap 87: Chết như chơi
88
Chap 88: Những con thiêu thân
89
Chap 89: Vị sếp nhân từ luôn cho chúng ta những lựa chọn
90
Chap 90: Hậu thuẫn
91
Chap 91: Nhà mình đẻ mướn
92
Chap 92:Lời gì có thể tự nhiên nói với nhau được đây?
93
Chap 93: Anh thực sự muốn đấy…
94
Chap 94: Vì mẹ anh quen làm bà mai bà mối?
95
Chap 95: Để rồi một ngày…
96
Chap 96: "Em không còn yêu anh nữa sao?”
97
Chap 97: Ánh trăng to quá…
98
Chap 98: Và định mệnh...
99
Chap 99: Tôi rất yêu anh ấy…
100
Chap 100: Thất vọng!
101
Chap 101: Sự yêu chiều nhỏ
102
Chap 102: Mối quan hệ đó sẽ thực sự bền vững lâu dài
103
Chap 103: Crush
104
Chap 104: Thanh niên đeo kính
105
Chap 105: Quá động trời
106
Chap 106:Trông như anh em
107
Chap 107: Ăn và chơi
108
Chap 108: Hai mảnh ve chai
109
Chap 109: Cũng không nên để ai khác có thể
110
Chap 110: Cái tên sếp này…
111
Chap 111: Tôi chỉ thích cô thôi…
112
Chap 112: Công chúa
113
Chap 113: “Làm sao bảo tôi có thể giữ vững tình bạn đây?”
114
Chap 114: Vì sau khi chịu giông bão chúng ta sẽ yêu lấy yên bình.
115
Chap 115: Anh chính là một kẻ thứ ba biết điều đấy chứ.
116
Chap 116: Chuyện…
117
Chap 117: Mấy cái đó có phải gọi là rung động không?
118
Chap 118: “Mình làm lại từ đầu đi em…”
119
Chap 119: Tối hôm đó…
120
Chap 120: Tôi đây cho phép cô…
121
Chap 121: Tu luyện sự lãng quên…
122
Chap 122: Mềm mại hơn để nghe anh nói…
123
Chap 123: Đó là một giọng điệu đầy nghiêm trọng.
124
Chap 124: Xỉu dưới chân Giám Đốc Trọng
125
Chap 125: Đã được sửa đúng rồi
126
Chap 126: Chào anh…
127
Chap 127: Trạng thái hai đứa này kỳ kỳ?
128
Chap 128: Món quà
129
Chap 129: Lâm Lập
130
Chap 130: Đó là cách Lâm Hải Quân đã đứng dậy…
131
Chap 131: Anh điên rồi
132
Chap 132: Sao cô ấy chưa ngủ?
133
Chap 133: May
134
Chap 134: Liệu có đúng hay không?
135
Chap 135: Người phụ nữ anh yêu
136
Chap 136: Đôi chim trẻ tù ti tú tí
137
Chap 137: Tin
138
Chap 138: Cái vị vốn dĩ dịu dàng
139
Chap 139: Cục cưng to bự của cô
140
Chap 140: Ngày mai
141
Chap 141: Con sâu
142
Chap 142: Mỗi ngày đều như vậy mà trôi qua.
143
Chap 143: Tuyệt đối không phải mà…
144
Chap 144: Trông chị thật đẹp
145
Chap 145: Anh sẽ nhịn
146
Chap 146: Ôm Trương Đan Thanh thật thích!
147
Chap 147: Vì anh đây đang bực
148
Chap 148: Bóng banh
149
Chap 149: Lê Thanh Ba
150
Chap 150: Cây trứng cá
151
Chap 151: Trạch nữ
152
Chap 152: Chuyện bí mật
153
Chap 153: Một kế hoạch khác
154
Chap 154: Sự nuông chiều nào đó
155
Chap 155: Cô phải mạo hiểm
156
Chap 156: Làm điệp viên
157
Chap 157: Hãy cứu cô ấy
158
Chap 158: Người phụ nữ này…
159
Chap 159: Chim đại bàng gắp chàng hoàng tử
160
Chap 160: Chìa khóa phòng đâu?
161
Chap 161: Cần cô
162
Chap 162: Muốn đo độ quân tử của anh sao?
163
Chap 163: Anh yêu em
164
Chap 164: Con tim sắt đá
165
Chap 165: Thật may
166
Chap 166: Mỹ nam kế
167
Chap 167: Chào!
168
Chap 168: Sếp lên tin tức…
169
Chap 169: Ân Thiên Ái
170
Chap 170: Phụ nữ thật rắc rối
171
Chap 171: Mèo
172
Chap 172: Cái tên người yêu kia…
173
Chap 173: Nguyễn Cảnh
174
Chap 174: Tên háo sắc
175
Chap 175: Người tình của chồng tôi…
176
Chap 176: Tôi thật sự rất tức giận!
177
Chap 177: Tá túc chiếc giường
178
Chap 178: Em có tàn nhẫn quá không?
179
Chap 179: Sếp là nhất
180
Chap 180: Có cái quần nào đó đội lên cũng được
181
Chap 181: Câu dẫn
182
Chap 182: Phiền có được đâu, đi mất rồi…
183
Chap 183: Say đắm người phụ nữ đó…
184
Chap 184: Anh ghen
185
Chap 185: Ăn vạ
186
Chap 186: Miếng đất đó
187
Chap 187: Giá trên trời
188
Chap 188: Thực hư
189
Chap 189: Bồi thường
190
Chap 190: Cô là người bốc đồng
191
Chap 191: May mắn hơn
192
Chap 192: Trò hề
193
Chap 193: Lý Hân và Nguyễn Cảnh
194
Chap 194: Tại sao bị lộ
195
Chap 195: Dằn mặt tên sếp
196
Chap 196: Hèn hạ
197
Chap 197: Làm chuyện sai thì dễ
198
Chap 198: Dễ nói mấy cái thứ lỡ lời
199
Chap 199: Khoan…
200
Chap 200: Đê mê
201
Chap 201: Căn phòng nồng nàn
202
Chap 202: Anh cẩu thả quá rồi…
203
Chap 203: Người bị thương
204
Chap 204: Những suy nghĩ đang nhoi nhúc
205
Chap 205: Anh trai
206
Chap 206: Em gái
207
Chap 207: Khó nghĩ
208
Chap 208: Lâu rồi không gặp
209
Chap 209: Lý do
210
Chap 210: Chỉ muốn được anh hôn
211
Chap 211: Một đêm cuối tuần
212
Chap 212: Chuyên quyền
213
Chap 213: Chuyện không khó
214
Chap 214: Con quỷ ích kỷ
215
Chap 215: Cám ơn vợ
216
Chap 216: Họ yêu nhau từ bao giờ?
217
Chap 217: Mờ nhạt
218
Chap 218: Lạc lõng
219
Chap 219: Em thích anh
220
Chap 220: Không mất mát gì
221
Chap 221: Mẹ chồng
222
Chap 222: Vợ Hải Quân…
223
Chap 223: Người đàn ông đó…
224
Chap 224: Thương anh ấy nhiều hơn…
225
Chap 225: Chị lỡ mê đắm rồi…
226
Chap 226: Thích phụ nữ
227
Chap 227: Lợi ích
228
Chap 228: Cô con dâu mà bà chọn
229
Chap 229: Cần gì phải biết chứ
230
Chap 230: Anh trai anh
231
Chap 231: Chồng bả
232
Chap 232: Ngày tối tăm nhất
233
Chap 233: Con thương ba…
234
Chap 234: Đợi em…
235
Chap 235: Chiếc vòng
236
Chap 236: Đoán trước được tương lai
237
Chap 237: Hậu quả
238
Chap 238: Ngày tàn
239
Chap 239: Quá xa với tầm
240
Chap 240: Thoắt cái biến thành người yêu
241
Chap 241: Em bé
242
Chap 242: Lên chức
243
Chap 243: Những đứa con đã lớn
244
Chap 244: May mắn
245
Chap 245: Phó mặc
246
Chap 246: Thử nghiệm
247
Chap 247: Có thêm cháu ngoại một lượt
248
Chap 248: Kỳ dị
249
Chap 249: Trẩy hội
250
Chap 250: Gọi bằng tên
251
Chap 251: Quá lộ liễu…
252
Chap 252: Mình cũng yêu cậu nữa
253
Chap 253: Tàn nhẫn
254
Chap 254: Một người mẹ
255
Chap 255: Biển cả
256
Chap 256: Ba ơi
257
Chap 257: Đồng ý
258
Chap 258: Nên thân vợ chồng!
259
Chap 259: Hạnh phúc nhé!
260
Chap 260: Lời hứa (end)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play