ừ điện Minh Kính của nàng đến phủ hoàng tử ở Khổ Hải cách mấy ngàn vạn dặm.
Đằng vân lướt gió, chỉ trong chớp mắt Khiết Cổ đã xuất hiện trước phủ.
Khổ Hải quả thật âm u lạnh lẽo, phủ đại hoàng tử vô cùng thô sơ, trông chẳng khác gì một căn nhà nhỏ của gia đình trung lưu nhân giới.
Cũng may là có tiên khí nồng hậu dẫn đường nếu không nàng đã không nhận ra rồi.
Ngọc Thốt bước lên thềm định gõ cửa, nhưng chưa kịp giơ lên đã bị Khiết Cổ ngăn lại: “Ngươi định làm gì vậy?”
“Tiểu tiên đến gõ cửa, không phải thượng thần muốn vào bên trong xem thử sao.” Ngọc Thốt ngây thơ nói.
“Nếu ta tự ý đến nhà phu quân tương lai gõ cửa như vậy, chúng tiên trên khắp tiên giới sẽ nghĩ gì đây?” Khiết Cổ nhàn nhạt nói, ánh mắt quan sát tứ phía một lượt.
“Dạ sẽ cười thúi mũi thượng thần ạ.” Ngọc Thốt vô thức đáp lời Khiết Cổ, sau đó mới phát giác bản thân nói sai, vội vàng bụm miệng.
Thực ra thì nàng cũng không quá quan tâm đến thị phi bên ngoài, nhưng có những chuyện nên tránh thì vẫn hơn, né chuyện gây ra phiền phức lại phải thu dọn tàn cục.
Nghe vậy, nàng quay qua lườm Ngọc Thốt một cái, rồi nhàn nhạt nói: “Vậy nên chúng ta đành phải trèo tường vào thôi.”
Nói rồi, nàng phất ống tay áo, cả hai lần nữa biến mất.
Khổ Hải quanh năm lạnh lẽo, thường sẽ có tuyết rơi, đình viện phủ hoàng tử thô sơ, trồng mấy cây mai lại thêm phần cao nhã.
“Tiểu tiên điều tra rồi, phủ hoàng tử không có nhiều người hầu hạ, tổng cậu chỉ có ba tiểu tiên đồng, hai tiểu tiên nữ, ba tiên ông và hai tiên bà chăm sóc nội viện trước sau, cũng chưa nghe nói hoàng tử có phi thiếp, thông phòng gì cả.” Ngọc Thốt mạch lạc bẩm báo, sau đó nói rõ nội viện phủ hoàng tử có bao nhiêu ngọn cây cọng cỏ, diện tích phong thuỷ... phải khen cô gái này thật sự là làm việc rất hiệu quả.
Lại nói, so với chức phận là một đại hoàng tử tiên giới, thì số người hầu hạ hắn ta quả thật là quá ít, chỉ bằng một phần mười phủ trung đẳng thần, còn thua cả hạ đẳng thần.
Quả nhiên là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, một hoàng tử mà lại sa sút đến mức ai cũng không để vào mắt.
“Theo ngươi thì giờ này hắn đang ở đâu?” Khiết Cổ ẩn thân trên bờ tường nhìn sân vườn hiu quạnh bên dưới, nhàn nhạt hỏi Ngọc Thốt.
Nghe câu hỏi, mắt Ngọc Thốt sáng như sao: “Người hỏi đúng người rồi, tiểu tiên đã điều tra thời gian biểu của hắn ta, nếu chiếu theo thường lệ, thì hiện tại hắn ta đang ở thư phòng đọc sách.”
“Thư phòng ở đâu?” Khiết Cổ khinh vân phong đạm hỏi.
“Kia.” Ngọc Thốt nói, cánh tay nhỏ nhắn chỉ về phía xa xa.
Một căn chòi nhỏ nằm giữa vườn trúc đen, nhìn có phần ảm đạm cũng rất thanh cao.
“Được rồi chúng ta đi xem thử phu quân tương lai của ta có diện mạo thế nào.” Khiết Cổ nói sau đó phất nhẹ tay.
Ngồi xổm trên nóc nhà, nàng thuận tay gỡ một miếng ngói vỡ ra, chừa một chỗ đủ cho hai người nhìn xuống.
Ầm!
Như sấm dội giữa trời quang, người bên dưới, bề ngoài chỉ mới là một thiếu niên tầm mười lăm mười sáu tuổi, mặc dù có chuẩn bị từ trước nhưng nàng vẫn không khỏi chấn kinh một chút.
Ngọc Thốt ngồi xổm bên cạnh, mặt điềm nhiên nói: “Qủa thực đúng như lời đồn, đại hoàng tử vẫn còn rất trẻ tuổi, tuổi xuân phơi phới thế mà, hèn chi ai cũng nói thượng thần là trâu già gặm cỏ non.”
Sau đó nàng còn bồi thêm hai cái chậc lưỡi vẻ tiếc nuối.
Khiết Cổ ngồi xổm bên cạnh liếc xéo nàng một cái.
Hắn ta trẻ tuổi là chuyện đương nhiên, thiên đế và Phượng Chỉ giao hôn mới hơn chín nghìn năm, tên nhóc này nhiều lắm mới hơn chín nghìn tuổi, không phải thiếu niên thì là gì.
Quả nhiên tiên giới đồn cô là tổ cô của hắn quả không sai, cô năm nay đã sống mười tám vạn năm có lẻ, nếu cô kết hôn sinh con từ sớm, chắc có thể đã sinh được ông bà nội của hắn rồi.
“Haiz!” Khiết Cổ thở dài một hơi, đúng là quá oan nghiệt mà.
Cạch!
Cửa phòng đột ngột bật mở.
Khiết Cổ nhíu mày ai mà lại bất lịch sự vậy chứ, không gõ cửa mà đã tự tiện xông vào.
Người đi vào là một phu nhân xinh đẹp vô cùng, dáng vẻ tôn quý, trên người là gấm dệt từ mây ráng chiều vô cùng lộng lẫy tiên khí nồng hậu tản ra xung quanh.
Ngọc Thốt nhìn thấy thì tròn mắt sau đó bụm miệng thỏ thẻ với nàng: “Là tân thiên hậu.”
Lúc này Khiết Cổ nheo mắt nhìn kỹ người phụ nữ bước vào, người này có chút quen mắt dường như nàng đã thấy ở đâu, nhưng nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được.
Đại hoàng tử nhìn thấy người bước vào, ánh mắt hiện lên tia căm ghét, sắc mặt lại không chút gợn sóng, nhàn nhạt nói:
“Không biết thiên hậu đến đây tìm ta là có việc gì?”
Vị mệnh danh là tân thiên hậu kia, dáng vẻ cao cao tại thượng, hé môi son lộ ra nụ cười vô cùng rạng rỡ.
“Đương nhiên là đến đây xem con sống có tốt hay không, ta nghe nói khổ hải quanh năm lạnh lẽo, lo lắng con tuổi nhỏ không chịu được khắc nghiệt nên đến xem thử.”
Đại hoàng tử lạnh mặt, trở lại dáng vẻ điềm tĩnh, đáy mắt cũng không còn phát hiện ra tia chán ghét, chỉ nói:
“Bà xem đủ rồi thì mời về cho, ở đây không tiếp.”
“Ngữ khí này, con thật giống mẹ con, bà ta cũng vì sự kiêu ngạo lãnh đạm của bản thân nên mới rơi xuống vực sâu vạn trượng.” Thiên hậu thu lại nụ cười, ánh mắt châm biếm nhìn người đối diện, cao giọng nói.
Rắc!
Bàn đọc sách bị khí tức cuồng nộ của đại hoàng tử làm cho gãy đôi.
Khiết Cổ chậc lưỡi, tên nhóc này mới bị nói có một câu mà đã kích động như vậy rồi, thật đúng là dễ bị người ta nắm đằng chui.
“Đi thôi.” Khiết Cổ quay sang nói với Ngọc Thốt.
“Thượng thần không xem trộm tiếp sao?” Ngọc Thốt ngờ nghệch hỏi.
Nói như vậy nghe thật châm biếm, thực ra nàng không có tâm tư nghe trộm, hơn nữa đây cũng chỉ là chuyện nhà của người ta nàng quan tâm làm gì.
Nhưng lúc nàng vừa quay lưng định rời khỏi thì...
Thiên hậu môi nhếch nụ cười nhẹ, sau đó lại cao giọng nói tiếp: “Thiên đế hôm trước nghe nói con đem số bảo vật đó đến làm sính lễ cho lão thái bà, mà đã tức giận đến mức giáng mấy đạo thiên lôi.
Khi xưa Phượng Chỉ ỷ bản thân là thần thú của lão thái bà, học theo phong cách bà ta suốt ngày lãnh đạm kiêu ngạo, thiên đế cầu xin nhiều lần cũng chỉ đem ra một sợi chuỗi Chuyển Khôn Hoán Càn.”
“Hừ bà ta mới là lão thái bà đấy, dám nói thượng thần của ta như vậy quá quắc.” Ngọc Thốt tức giận muốn xông xuống thư phòng, nhưng quay qua nhìn Khiết Cổ thấy nét mặt nàng bình thản thì lại thôi.
“Chẳng phải là nhờ sợi chuỗi đó mà Thiên đế mới có được thần lực như hiện tại thống trị tam giới.” Đại hoàng tử lãnh đạm nói, nhưng khí tức lại vô cùng thành thật, toả ra sự phẫn nộ cuồn cuộn.
“Đúng là chạn vương.” Ngọc Thốt vốn đã đứng lên nghe thấy câu chuyện có chuyển biến, liền quay lại nghe tiếp, nghe ra rồi thì không khỏi thốt lên một câu cực kỳ hợp lý.
Khiết Cổ cũng từng rất thắc mắc, tại sao trong thời gian ngắn như vậy mà sức mạnh của thiên đế lại đại thăng, hiện tại đã hơn các cổ thần sánh ngang với nàng.
Phải biết Khiết Cổ chỉ đứng dưới Thượng Minh Lão Cổ, là thần trong các cổ thần, thần lực của nàng là không thể xem thường, mặc dù hiện tại nàng vẫn còn đang trong thời gian tư dưỡng, nhưng đối đầu với hung thú vẫn có thể dễ dàng chế phục.
Hoá ra hắn ta lợi dụng pháp bảo để tu luyện, nhờ có sự phò trợ của Phượng Chỉ cùng với hồi môn của nàng mà một bước đi lên ngôi vị thiên đế.
Lúc này Khiết Cổ chợt nhớ đến gì đó, trong lòng không khỏi lạnh đi mấy phần, nàng hiểu rất rõ Phượng Chỉ, nàng ta không thể nào nhập ma, hơn nữa nếu nàng ta thật sự nhập ma thì số pháp bảo này cũng đủ cho nàng ta nhất thống thiên hạ lật đổ thiên đế, không thể nào đến nông nỗi bị tận diệt như thế.
Chắc chắn bên trong có khuất tất gì đó!
“Ha ha, nhưng bà ta lại không thức thời, quên mất rằng có câu tre già thì măng mọc, cổ thần đã suy tàn, hiện tại là thời đại của các tân thần lên nắm quyền, vậy mà nàng ta nhất mực giấu kín số pháp bảo đó, còn suốt ngày tôn thờ các cổ thần, nhất là lão thái bà kia, vừa ích kỷ vừa ngu si quả thực là đáng ghét.” Giọng nói thanh lãnh của tân thiên hậu lần nữa vang lên.
Ngọc Thốt càng nghe càng chướng tai tức giận nói: “Cứ luôn miệng nói thượng thần nhà ta là lão thái bà, coi lại ai mới là người già chứ, mặt trét một lớp phấn son, thô tục quá thô tục...”
Còn chưa dứt lời, bên dưới lại xảy ra chuyển biến mới, khí tức của đại hoàng tử cuồn cuộn như mây, dào dạt như sóng dậy, hắn sa sầm mặt ánh mắt sắc lạnh liếc nhìn tân thiên hậu, gằn giọng: “Ngươi không được xúc phạm thượng thần, càng không được xúc phạm mẹ ta.”
Tân thiên hậu nhìn thấy cảnh này khoé miệng nhếch lên nụ cười đắc ý, giọng châm biếm nói: “Hiện tại Phượng Chỉ không còn là mẹ con nữa, ta mới là mẹ con, con đừng quên bà ta đã bị tước tiên tịch lóc tiên cốt.”
Ầm!
Khí tức phẫn nộ sát khí xung thiên ầm ầm tản ra, đánh về phía tân thiên hậu.
Tân thiên hậu nhếch lên nụ cười đắc ý, phất nhẹ cánh tay, ánh sáng lam sắc loé hiện luồn thần lực mạnh mẽ tuôn tràn, biến thành mũi dao sắc nhọn, bay đến đâu tiên khí cùng sát khí bị phá giải triệt để.
Vun vút lao về phía lồng ngực đại hoàng tử, mũi đao này tuy không chí mạng, nhưng lại có khả năng hoá giải tiên khí, đích thị là tru tiên đao.
Đại hoàng tử nhìn rõ thứ phát ra ánh sáng lam sắc trên tay thiên hậu, chính là chuỗi Chuyển Thiên Hoán Địa thì ánh mắt hụt hẫng, không hiểu hắn nghĩ gì mà không phản kháng, dáng vẻ tựa hồ chờ đợi cái chết.
Ngay lúc lưỡi đao tru tiên sắp lao đến trước mặt, một ánh sáng như nắng mai loé hiện chắn ngang ở giữa, lưỡi đao tru tiên vừa chạm vào ánh sáng đó liền tan ra biến thành bụi hoà vào không khí.
Updated 24 Episodes
Comments