Chương 2:

Tuệ Tâm run run khóe mắt, cảm thấy cả người mềm nhũn không chút sức sống. Được rồi, thật ra hôm trước là cô cố gắng chống đỡ thân thể yếu đuối này, nhưng cuối cùng cũng không cầm cự được mà ngất đi. Giờ tỉnh lại lần nữa, không biết sẽ là hoàn cảnh gì.

Tuệ Tâm mở mắt, trong mắt hiện giờ là một mảnh thanh tỉnh, cô đảo mắt một vòng, nhếch môi cười, quả là không nằm ngoài dự đoán.

Nơi cô đang ở là phòng củi, tối tăm, hôi hám, chỗ nằm cũng là lớp rơm rạ mỏng qua loa lót qua. Thật sự là không thể kỳ vọng vào kỳ tích mà, khi thân thế của thân thể này là một án treo, không biết hành quyết khi nào.

Tống Tuệ Tâm, con gái của Tể tướng Tống Thành Nhân, “phản thần” mà Lê Trường Lạc đang tổng hợp chứng cứ buộc tội. Mà cô, vừa vặn là tiểu thư thất sủng của phủ Tể Tướng, vào Nghệ Vương phủ, tiếp tục thăng chức thành vương phi thất sủng.

Tuệ Tâm một tay bóp trán, cô gái à, cùng tên cùng họ, tôi khiến người ta sợ hãi khi nghe tên, còn cô lại làm người ta khinh rẻ khi nhắc đến vậy?

Trong lúc Tuệ Tâm đang sầu não, cửa “kẽo kẹt” một tiếng mở ra, bước vào là hai người thanh niên trẻ tuổi mặt mũi ưa nhìn, nhưng ánh mắt lướt qua Tuệ Tâm hoàn toàn là khinh bỉ. Một người trong đó lên tiếng, giọng điệu có chút không kiên nhẫn:

- Nếu Vương phi đã tỉnh, mời người theo thuộc hạ đến gặp Vương gia.

Nói xong, cũng không đợi cô phản hồi đã xoay người, nhưng có lẽ đợi một lúc không thấy người phía sau có động tĩnh thì nhíu mày quay lại.

Không nhìn thì thôi, nhìn đến đã khiến gã trố mắt tức giận, khóe môi co rút.

Vì người ngồi dưới không thèm điếm xỉa đến gã, còn đang đùa chơi với một con gián.

- Vương phi…

Tuệ Tâm cũng không trả lời, thả con gián đi, đứng lên bước qua người gã, khóe mắt thản nhiên lướt qua. Chỉ là một ánh mắt thong dong trầm tĩnh, lại không hiểu sao làm tay gã run rẫy.

- Đi.

Lê Trường Lạc trong phòng, nghe tiếng gõ cửa, hắn lên tiếng cho vào, mắt vẫn không rời khỏi quyển sách.

Đưa Tuệ Tâm vào, hai người thanh niên khi nãy xin phép lui ra. Bây giờ, trong phòng chỉ có hai người, Lê Trường Lạc đợi một lúc vẫn cũng không nghe tiếng hành lễ, đôi mắt sau quyển sách trầm xuống một mảnh, bàn tay đang cầm sách niết chặt, cuối cùng, nhịn không được ngẩng mặt lên nhìn.

Không nhìn thì thôi, nhìn đến đã khiến máu hắn xông lên não. Nàng, cư nhiên khoanh tay, đứng đó khoan thai mà… ngủ.

Lê Trường Lạc híp mắt âm trầm, lấy một quân cờ đang chơi dỡ trên bàn, bắn về phía Tuệ Tâm.

Nghe tiếng động, Tuệ Tâm theo bản năng mở mắt, trong đôi con ngươi dày đặc sát ý lạnh lẽo, nhưng vì thân thể đau đớn vì bị hành hung hôm trước vẫn chưa bình phục nên không thể linh hoạt tránh đi, cô chỉ còn cách trơ mắt nhìn quân cờ hướng cánh tay mình tập kích.

Một mảnh đau đớn lan tỏa khiến tay Tuệ Tâm run rẫy, cô vốn không tin tưởng nhưng người cổ đại quả thực có nội lực, chỉ với một quân cờ nho nhỏ, đã khiến cô đau tưởng như viên đạn xuyên qua.

Uất ức của bản thân, đau lòng thất vọng của thân thể này khiến Tuệ Tâm không muốn chống đỡ tiếp, cô khụy xuống, đầu hơi cúi xuống không cho người đối diện nhìn thấy tia yếu đuối dù chỉ thoáng qua một chút.

Lê Trường Lạc không hiểu sao có chút ngẩn ra, bống nhiên Tuệ Tâm trước mắt làm hắn xa lạ, còn có chút đau lòng, nhưng rất nhanh đã bị hắn phủ định. Cha nàng tội ác tày trời, dù nàng có bao nhiêu khổ sở trong phủ này cũng đền bù không đủ. Hơn nữa, nàng gã đến đây là dùng quỷ kế, cơ bản hắn không yêu nàng. Nếu nàng muốn chịu khổ, hắn rất sẵn lòng phối hợp với nàng.

Nghĩ đến đây, Lê Trường Lạc khôi phục lạnh lùng vốn có, hừ nhẹ, khinh thường lên tiếng:

- Vương phi từ bao giờ đã không hiểu quy củ, nhìn thấy Vương gia mà không hành lễ, hôm qua còn trong phủ hành hung người vô tội?

Đau đớn qua đi một ít, Tuệ Tâm cảm thấy lời nói của người này quá đỗi buồn cười, cô đứng lên, khóe môi nhếch tia châm chọc:

- Người vô tội? Một đám đánh ta đến ngất xỉu, một người chỉa kiếm vào người ta trong mắt Vương gia là vô tội?

Lê Trường Lạc mấp máy môi, nhưng chưa kịp nói đã bị Tuệ Tâm tiếp lời:

- À ta quên mất, trong cái phủ này, trừ khi không làm gì, còn lại chỉ cần đi qua mặt sủng phi của vương gia, nàng ta vấp đá té ngã thì cũng là ta xô ngả. Đúng không… Vương gia?

Lê Trường Lạc mím môi, mạnh tay để sách xuống bàn, thân hình thoát cái đã đến bên cạnh Tuệ Tâm, bàn tay không lưu tình nắm cổ cô, bóp chặt.

Tuệ Tâm lúc đầu theo bản năng trợn mắt vùng vẫy, nhưng não cô nhanh chóng tiếp nhận tình huống, khóe mắt trầm xuống, đùi co lên hướng hạ thân người đang khống chế mình tấn công. Lê Trường Lạc ngỡ ngàng, nhưng nhanh chóng thoát khỏi. Tuệ Tâm hướng đến hắn tấn công, tung toàn sát chiêu, nhưng dằn co một lúc, Tuệ Tâm vốn thân thể còn yếu ớt, Lê Trường Lạc lại võ công cao cường, kết quả như thế nào đã có thể đoán được.

Tuệ Tâm nặng nề ngã xuống đất theo một chưởng của Lê Trường Lạc, miệng phun ra một bún máu, rõ ràng thân thể đau, nhưng trái tim Tuệ Tâm còn đau gấp bội, trong đó còn có tuyệt vọng ưu thương. Xem ra, thân thể này vẫn còn chấp niệm lắm.

Lê Trường Lạc ngồi xuống, bàn tay thô bạo nâng cằm cô lên, đáy mắt âm lãnh tàn nhẫn:

- Ngươi là ai?

Tuệ Tâm gạt tay hắn ra, môi nhếch nụ cười châm chọc:

- Ta là Tống Tuệ Tâm… mà cũng không phải Tống Tuệ Tâm.

Thấy Lê Trường Lạc híp mắt dò xét cùng khó hiểu, cô tiếp lời:

- Tống Tuệ Tâm đã chết rồi, ta chỉ là cô hồn dã quỷ, tình cờ được Diêm Vương cho một mạng, xui xẻo mượn nhầm thân xác của nàng sống dậy.

Lê Trường Lạc bóp chặt cằm cô, giọng điệu uy hiếp:

- Ngươi đang xàm ngôn với ta.

Tuệ Tâm ăn đau nhưng chỉ hơi nhíu mày một xíu, bình thản trả lời:

- Ta cũng đâu cần ngươi tin, nhưng trước sau khác biệt thế nào ngươi có thể suy nghĩ. Chỉ là ta có chuyện muốn trao đổi, đối với ngươi chỉ lợi mà không hại.

Lê Trường Lạc hơi nhíu mày nhưng khóe môi lại câu lên, giọng điệu khinh thường:

- Ngươi có tư cách ra điều kiện với ta?

Tuệ Tâm cũng không hốt hoảng:

- Ngươi có thể lựa chọn không để ý, với ta như nhau cả. Vì ngươi cũng không quan trọng gì.

Lê Trường Lạc sững người, cảm giác xa lạ lúc này hiện rõ vô cùng, hắn đánh giá người trước mắt, vẫn mắt phượng mày ngài, vẫn dung nhan khuynh thành khuynh quốc, nhưng mảnh dịu dàng tịch mịch, cùng yêu thương mong chờ luôn hướng đến hắn đã không còn nữa. Thay vào đó là một loại lạnh lùng ngạo mạn cùng sự sắc bén ẩn trong đôi con ngươi trong suốt.

Và hơn hết… đã không còn bóng hình của hắn. Cũng như câu nói của nàng, hắn không còn quan trọng nữa.

Lê Trường Lạc ngẩn người, không hiểu sao cảm giác được mình đã đánh mất đi điều gì đó.

Lấy lại cảm xúc, Lê Trường Lạc hừ nhẹ, đứng lên xoay lưng lại với Tuệ Tâm, gọi người phía ngoài vào phân phó:

- Gọi thầy thuốc đến chữa thương cho nàng, phân công người chăm sóc, không cho trắc phi và những nữ nhân kia đến tìm nàng gây sự.

Lần này không thể chống đỡ được nữa, Tuệ Tâm dần mất đi ý thức, người đầy vết thương ngã xuống.

Tuệ Tâm âm thầm thề, khi thân thể tốt lên, cô phải lấy lại phong độ trong quá khứ.

Hot

Comments

Heo Ngốk

Heo Ngốk

troi oi cái đồ tra nam gì ak

2021-10-16

2

Bùi Bình

Bùi Bình

tác giả viết hay quá

2021-09-14

1

Nine

Nine

thích chị nữ9 kiểu này mạnh mẽ méo yếu đuối

2021-03-08

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play