Chương 3:
Lê Trường Lạc thực chất cũng không tệ, không biết hắn đang suy nghĩ gì, mà hơn nửa tháng tịnh dưỡng, Tuệ Tâm được chăm sóc khá chu đáo, quan trọng là đám oanh yến kia không dám tìm đến Tuệ Tâm gây sự.
Trước đây, một nha hoàn của Vương phủ cũng không có, bên cạnh chỉ có Thị Bình – nha hoàn thiếp thân của mình, nhưng nay Lãnh Tâm Viện đã có được vài người.
Nhờ được chăm sóc thuốc thang đầy đủ, thương tích của Tuệ Tâm hồi phục rất nhanh, cơ bản đã không còn đáng ngại, hơn nữa còn có thể đánh nhau.
Rất tốt. Trong nửa tháng này Tuệ Tâm đã vạch sẵn kế hoạch trong đầu, chỉ cần đi từng bước, là có thể thấy trời cao biển rộng bên ngoài, lúc đó cô tự do bay nhảy.
Quản cái gì thân phận Vương phi, quản cái gì phủ Tể tướng chó má kia, cô chỉ là Tống Tuệ Tâm, một người thuộc về tự do tự tại.
Tuệ Tâm vươn người, đã không còn đau đớn nữa, nhìn gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn trong gương, cô nhớ lần đầu thấy còn phải giật mình. Mắt phượng mày ngài, đôi mắt trong suốt tĩnh lặng, từng nét hài hòa kết hợp trên dung nhan như hoa như ngọc. Tuệ Tâm âm thầm chậc lưỡi. Em gái à, với nhan sắc này em lại sinh nhầm thời, quả thật vô cùng đáng tiếc. Thôi, từ nay chị sẽ thay em quên tên Vương gia khốn kiếp này đi, hắn không xứng với chân tình của em đâu. Chị cũng sẽ thay em sống một cuộc sống quang minh lỗi lạc, từng bước phá vỡ hai chữ “Phế vật” đã gắn với em mười tám năm qua.
Thị Bình đúng lúc cầm chậu nước bước vào, thật sự là từ ngày tiểu thư bị thương hôm trước liền như biến thành một người khác, dù đang nằm dưỡng thương nhưng luôn tản mác một loại khí thế khiến người khác e dè, khác hẳn với sự dịu dàng đằm thắm trước đây. Nhưng, tiểu thư bây giờ làm nàng thích hơn nhiều lắm.
- Thị Bình… em để nước trên bàn được rồi, chị tự làm được.
Thị Bình giật mình từ suy nghĩ, vội vàng mỉm cười làm theo lời dặn. Tiểu thư bây giờ chỉ trừ mấy hôm trước cơ thể yếu ớt mới cần người hầu hạ, giờ thì không nữa, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tiểu thư không cần nàng.
- Dạ… em để đây.
- Em đi ăn sáng đi, chị có việc đi tìm Vương gia, không cần chờ chị nhé.
Thấy sóng mắt Thi Bình có chút lo lắng, Tuệ Tâm hơi trầm mặc một chút, gọi nàng lại, chân thành hỏi:
- Em có muốn theo chị rời khỏi Vương phủ không?
Thị Bình trố mắt có vẻ như là ngạc nhiên tột độ, Tuệ Tâm nói tiếp:
- Vương gia vốn dĩ không yêu chị, cuộc sống tù túng gò bó nơi đây không phải là cuộc sống chị mong muốn. Nếu em tin chị, chị sẽ dẫn em theo cùng, sau đó nếu không muốn phiêu lưu cùng chị thì có thể trở lại quê nhà, nhưng từ giây phút này, em là người tự do.
Nói đến đây, Tuệ Tâm lấy giấy bán thân của Thị Bình vốn đã chuẩn bị từ trước ra, xé thành từng mảnh nhỏ trước mặt nàng, Thị Bình nước mắt rơi lả chả, trong đôi mắt là cảm động không nói nên lời:
- Tiểu thư, em xác định cả đời đi theo người, xin người đừng bỏ rơi em. – Bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay Tuệ Tâm, cơ hồ run rẫy.
- Đường chị đi sẽ không dễ đi, còn có nguy hiểm và khổ cực. – Tuệ Tâm bình thản nói.
- Em không sợ. – Thị Bình lắc đầu kiên định. – Chỉ cần đi theo tiểu thư, gian khổ bao nhiêu em cũng chịu.
Tuệ Tâm thấy kiên quyết trong mắt nàng, gật đầu mỉm cười:
- Được. Nghe lời đi ăn sáng, chị đi đây.
Một mình cũng tốt, thêm một người cũng tốt. Dù sao ở không gian xa lạ này, có người bầu bạn cũng giúp cô đỡ phần tịch mịch.
****************
- Bẩm Vương gia… vương phi cầu kiến.
Tuệ Tâm ở ngoài thư phòng đợi thị vệ truyền lời, không lâu sau người bên trong cho phép cô vào. Tuệ Tâm không nhanh không chậm mở cửa, sau khi đóng lại xoay người thì mới phát hiện trong phòng không chỉ có một mình Lê Trường Lạc.
Lý Thu Hoa nũng nịu ngồi trong lòng Lê Trường Lạc, thấy Tuệ Tâm bước vào động tác càng thân mật, đôi mắt cũng hướng đến cô, mang đầy khiêu khích cùng phẫn hận.
À… ra là cô trắc phi hôm trước bị cô đánh bầm dập đây mà.
Tuệ Tâm chỉ nhíu mày một chút cũng không phản ứng gì quá đáng, hình như không nhìn thấy tia đau khổ trong mắt Tuệ Tâm, biểu tình Lý Thu Hoa chuyển sang bất ngờ dò xét.
Tuệ Tâm nhếch nửa môi cười liếc nàng ta một cái, sau đó hướng đến Lê Trường Lạc hơi cúi người hành lễ:
- Tuệ Tâm tham kiến Vương gia.
Từ lúc Tuệ Tâm bước vào, Lê Trường Lạc đều chú ý đến cô, thấy cô bình thản, trong mắt không còn là đau lòng khi hắn cùng Thu Hoa thân thiết, thay vào đó là bình thản không để ý. Một câu thỉnh an, “Tuệ Tâm” chứ không phải “thần thiếp” đã rạch ròi ranh giới giữa bọn họ.
Lòng Lê Trường Lạc khó chịu không thể nói thành lời. Hắn hừ nhẹ, vẫn biểu tình khinh bỉ như thường ngày:
- Đứng lên đi.
Tuệ Tâm đứng lên, cũng không nhún nhường, cô đi thẳng vào vấn đề:
- Ta có chuyện muốn nói với ngài, phiền ngài cho mỹ nhân đây về nghỉ ngơi trước rồi ân ái sau cũng không muộn.
Lê Trường Lạc nhíu mày, cách nói chuyện hoàn toàn khác, hơn nữa cũng không hề câu nệ. Hắn híp mắt, giọng điệu không nghe ra cảm xúc:
- Ngươi là đang đuổi người của ta?
Lý Thu Hoa bên cạnh cũng hơi giật mình, còn có chút tức giận. Ả là đang làm gì, muốn đuổi nàng đi để quyến rũ Vương gia hay sao?
Nghĩ vậy, Lý Thu Hoa rúc sâu vào lòng Lê Trường Lạc hơn, giọng điệu mềm mại khiến người ta mềm nhũn:
- Vương gia… thiếp không muốn… thiếp muốn hầu hạ ngài.
Bàn tay theo đó cũng sờ loạn trên người Lê Trường Lạc, không hề kiêng dè Tuệ Tâm còn đang ở đó. Lê Trường Lạc một phần ngứa ngáy do khiêu khích, một phần muốn theo dõi phản ứng của Tuệ Tâm, vốn vừa lạnh lùng với cô, nháy mắt đã nhìn người trong lòng dịu dàng hơn hẳn:
- Được… để nàng đi thì lát ta lại phải chịu đựng lâu thì sao? – Còn ác ý cắn nhẹ tai Lý Thu Hoa, khiến nàng ta “á” rên nhẹ một tiếng:
- Vương gia… ngài hư quá.
- Ha ha… ta hư… ta hư.
Tuệ Tâm nhìn một màn trước mắt, chán ghét nhíu mày, người ta nói Nghệ vương Lê Trường Lạc văn võ song toàn, mưu lược tài giỏi, nhưng rõ ràng trước mặt cô chỉ là một tên tinh trùng lên não mà thôi.
- Tuệ Tâm không thèm để ý nữa, hơi cúi đầu chỉnh lại vạt áo của mình, giọng điệu chầm chậm bình thản:
- Không phải ta đuổi, việc ta nói Trắc phi em gái đây cũng không hiểu, mà có hiểu cũng không làm được. Mỹ nhân ngọc ngà như em chỉ nên làm việc trên giường, không cần nhọc lòng thêm đâu.
Ý tứ khinh thường rõ ràng trong lời nói, vào tai Lý Thu Hoa chẳng khác mắng nàng như kỹ nữ, chỉ biết trên giường dụ dỗ đàn ông. Lý Thu Hoa giận run người, gục vào lòng Lê Trường Lạc khóc lên:
- Hic… Vương gia… thiếp đã làm gì mà Vương phi ghét thiếp như vậy, lời nói của Vương phi đã sỉ nhục thiếp, thiếp… thiếp… xấu hổ, không muốn sống nữa. Hu hu…
Lê Trường Lạc nhíu mày, không biết vì câu nói kia của Tuệ Tâm, hay vì Lý Thu Hoa phiền, nhưng tròng mắt hắn vẫn mềm mại nhìn người trong lòng dỗ dành:
- Ngoan… có ta ở đây… đừng khóc nữa. – Sau đó híp mắt lạnh lùng nhìn người đang bình tĩnh đứng đó. – Tống Tuệ Tâm, ngươi đừng có quá đáng. Ngươi cho rằng mạnh mẽ lên một chút để thu hút sự chú ý của ta là ta sẽ để ý ngươi, ngươi nằm mơ.
Đúng vậy, có lẽ nàng đang đổi cách tiếp cận, muốn gây sự chú ý với hắn, và rõ ràng hắn đã nhìn đến nàng nhiều hơn, nhưng chỉ dối lòng không muốn chấp nhận mà thôi.
Tuệ Tâm trố mắt, cái logic quái quỷ gì vậy trời?
Thấy biểu tình ngạc nhiên khó hiểu của Tuệ Tâm, Lê Trường Lạc không hiểu sao lòng mềm ra, bất giác cứ ngắm nhìn. Bởi vì… nó đáng yêu đến lạ.
Tuệ Tâm thở ra một hơi:
- Vương gia… ta không biết ngài còn có thể ảo tưởng như vậy đó.
Updated 51 Episodes
Comments
N T H
Vương gia ATSM vãi
2021-12-19
1
Heo Ngốk
hay rui đo tac gia oi
2021-10-16
0
Trần My
hay quá tác giả ơi. ủng hộ ạ
2020-05-18
5