Vô Thiếu Thiên nhìn qua một lượt, nơi đình viện phía trước của hắn chỉ trưng bày những vũ khí kim loại, lửa cháy hừng hực bốc lên phủ đầy tường. Màu sắc đỏ, đen xen lẫn, nóng cháy thiêu mọi thứ xung quanh. Khói bụi bốc lên cao, hòa quyện thành một đám mây đen vây kín thân trụ lớn đặt giữa đình viện.
Sở thích của Thiếu Thiên Tôn giả kia quả thật nóng bỏng a, thứ gì cũng gai góc, khô cứng. Cũng chỉ là vẻ ngoài mà thôi, vừa rồi tham quan qua mật địa lại trái ngược vô cùng. Có phải thuộc dạng bên ngoài ác ma, bên trong thiếu nữ mộng mơ không a?
Nghĩ đến đây, nam nhân lập tức phụt cười.
- Triều Quân Tôn giả.
Hoa Lệ rung sợ lập tức quỳ xuống, âm thanh đánh thức hắn khỏi dòng suy nghĩ.
- Thiếu Thiên Nguyên Soái đã phục hồi rồi a? Danh bất hư truyền\, mạng lớn hơn trời.
Thân nam nhân từ bên ngoài bước vào, trên người còn mặt kim giáp, phục trang trận mạc. Thế giới hiện tại đang trong thời kỳ chiến tranh giữa hai thế lực lớn, trên sơ đồ kế hoạch kề cạnh bản đồ đã nêu rõ điểm này.
- Không để ngươi là quá phần mình.
Vô Thiếu Thiên hở mắt nhìn sang, xem phản ứng của đối phương ra sao. Phân tích sơ bộ qua Vương Tôn này vô cùng hiếu thắng, cuồng vọng. Vừa rồi Lệ Hoa cũng gọi danh Tôn giả, hẳn cùng phần cương vị so với nguyên chủ, một khi ngang nhau, với tính cách này, giọng điệu đùa cợt, không sợ hãi hắn… hẳn là đối thủ ngang tầm, tranh đoạt công lao với nhau.
- Vẫn nóng nảy như vậy a\, xem chừng vài ngày tới lại có một nữ nô tì khác đến đây thay thế.
Người kia quay đi, để lại trên bàn một chum rượu lớn, trên thân là kí hiệu ‘’Chiến’’ dành tặng cho hắn. Tiếng cười vẫn còn vang đến bên tai, không biết vừa rồi Vô Thiếu Thiên có phản ứng sai gì không a.
- Vừa rồi hắn ra sao a?
Câu hỏi nửa nạc nửa mở, Lệ Hoa dưới chân cũng bắt đầu suy nghĩ làm sao để trả lời hợp tình.
- Trong lúc chủ nhân còn phải trị thương\, Triều Quân Tôn giả đã thay người đến rìa lãnh thổ Chân Dương Tông lãnh tướng chiến trận\, sau đó bất lợi quay về. Thế nhưng… người đã tỉnh lại\, chắc chắn sẽ toàn vẹn chiến thắng.
- Ngươi biết cũng nhiều nhỉ?
Khóe môi nam nhân vươn lên nụ cười nhạt, một chút hãnh diện cho thân phận lớn lao này. Lệ Hoa sẽ là công cụ tra cứu ít người dòm ngó, nàng cũng không dám hó hé với sai lời nào, trước sau toàn vẹn. Nhưng vẫn có chút vấn đề ở đây, rằng Vô Thiếu Thiên hắn chưa giờ nhìn thấy trận mạc thật sự, huống hồ là đứng đầu toàn quân đánh đấu. Tuy nhiên, trước kia đã từng cùng lũ bạn chung ký túc xá chơi qua vài tựa chiến đấu, xếp đội hình chính sự. Mong rằng có thể áp dụng vào thực tế, không thôi… ở đây có nơi xin nghỉ phép dài hạn không a?
Nữ nô tỳ quỳ lạy bên dưới, ngăn dòng suy nghĩ của chủ tử. Tôn giả trợn tròn mắt, mắt nheo lại không rõ là loại cảm xúc gì.
- Tiểu nhân biết lỗi\, mong người tha thứ.
Vô Thiếu Thiên nhìn xuống, lần nữa phải cúi mình đỡ Lệ Hoa lên. Nhìn gương mặt ấm ức, lo sợ kia. Hắn bất lực lắc lắc đầu, rõ ràng bản thân không sai gì nhưng lại cảm thấy khổ thẹn.
- A… ngươi có lỗi ở đâu a? Mau đứng dậy. Thông minh lên một chút\, có biết phân biệt khen và chê không?
Kẻ hầu người hạ luôn mặc định mình sai dù chẳng biết bản thân sai ở điểm nào. Rõ ràng là cung phụng chủ tử quá mức, nơi này đối với hắn quả thật rất đáng sợ. Chưa trải qua bao lâu, không cần biết thêm chuyện gì. Từ việc ngày ngày chịu những đòn chữa thương đau đớn, ác bức, tranh đoạt với kẻ khác,... đối với hắn thế giới này là chốn địa ngục không hơn không kém.
- Ta muốn quay về.
Vô Thiếu Thiên thét thầm trong lòng.
Bước tiếp thêm qua mỗi dãy hành lang, thư phòng riêng nằm ở mặt chính diện đối với vườn hoa Nguyên Soái phủ. Đình Viện quá sức to lớn, mùi gỗ mộc trầm ấm thoang thoảng khắp nơi. Vô Thiêu Thiên trên bàn, những thanh ngọc phản chứa đầy thông tin lung tung khắp nơi.
Đại Lục Đoạn Thư, vận hành dựa vào năng lượng, chức năng thiên địa. Thiếu Thiên Nguyên Soái đại đại danh cũng chỉ mang thiên phú tầm thường nhưng quá trình dài hạn rèn luyện lên ý chí và tham vọng đỉnh cấp. Phong thái lĩnh ngộ và chữa lành rất cao, xem ra đây là lý do cơ thể nguyên chủ có thể hồi phục nhanh đến như vậy, hoàn toàn là do năm tháng cố gắng luyện thành.
Cạch…
‘’Sống cuộc đời của riêng mình, ta chẳng muốn ai quản trách chuyện bản thân làm. Nói ta phản bội cũng được, tất cả ta trả đủ, bây giờ coi như các người cùng ta không có mối quan hệ gì.’’
Một đoạn âm thanh vang vọng trong căn phòng. Vô Thiếu Thiên quay mình nhìn ngọc thạch âm thanh ấy. Lúc đi vào đây còn cảm thấy xa lạ, may mắn nhận biết, học hỏi rất nhanh, thoáng chốc đã thuộc qua các nguyên lý vận hành cơ bản trong thư phòng.
Giọt linh lực khẽ rung lên, chảy vào ngọc phản. Đoạn âm thanh được lưu lại vang lên, càng nghe càng thích thú loại hình nhật ký âm thanh thế này.
‘’Nói chúng ta không còn mối quan hệ gì? Nực cười! Không phải đồ vô ơn bội nghĩa ngươi sẽ quay đầu, phản bội chúng ta kia sao? Đừng ngụy miệng, giảm nhẹ trọng tội tâm can không sạch sẽ của mình, hai từ đối địch ta không cùng ngươi so đo.’’
Kết thúc bằng một giọng cười lớn, là giọng của hắn! Ngông cuồng, rất khí thế,... tất cả càng khiến cho hình tượng Nguyên Soái tướng lĩnh quá khứ kia vốn mờ nhạt trở nên rõ ràng vô cùng.
- Thôi vậy\, quá khứ của ngươi cũng là quá khứ của ta. Ta không khinh miệt\, chê trách gì đâu a.
Tự nhủ, nói thầm trong lòng. Hắn tưởng tượng ra vị nguyên chủ kia vẫn còn có thể nghe thấy hắn nói chuyện. Thân thiện, trăm người mến, vạn người yêu như Thiếu Niên tỏ ra ánh thông cảm cho quá khứ đen tối của Đại Tôn Nguyên Soái ác ma này.
Uỳ…
- Không ngờ ngươi còn có thời gian để ôn lại chuyện cũ? Xem ra đã hồi phục phần lớn.
Không gian căn phòng vốn được thắp sáng bởi ánh sáng bên ngoài và ánh lửa của chuỗi nến đỏ bỗng chốc tối đen. Cơ thể hắn lần nữa rơi vào cảm giác vô định, lơ lửng giữa không trung. Bước chân vào ảo cảnh thế này đối với nam nhân dù có bao nhiêu lần trong hôm nay cũng đều vô cùng lạ lẫm.
Trước mắt xuất hiện quầng sáng, ẩn hiện thân kim phục màu xám trong.
- Nếu đã như vậy thì quay lại trận mạc\, đừng giống như tên phế nhân kia khiến ta phải thất vọng.
Kết thúc ảo cảnh. Mấy ngọc phản thông tin nói về quá khứ Thiếu Thiên Đại Nguyên Soái cũng đã biến mất, quay về chỗ cũ trên kệ sách. Trên bàn để lại một bức bản đồ nhìn trái phải chẳng hiểu nội dung, vài lời ngắn ngủi ghi ra mục tiêu lần này.
‘‘Tây Bắc sơn mạch Tiêu Ấn, tìm kiếm nơi cất giữ Kim Tinh Bội Châu. Tất cả đã đến bước cuối cùng, ngươi chính là mấu chốt của chiến thắng.’’
Hắn đột nhiên cảm thấy buồn cười, rõ ràng trong đoạn âm thanh được lưu lại kia nguyên chủ nói rằng không thích ai điều khiển mình. Nhưng hiện trạng không phải là nghe lời người vừa rồi sao? Đơn giản hơn chỉ là một con cờ từ tay người này sang tay người khác, phản bội kẻ này, quay lưng đối tượng kia.
- Kim Tinh Bội Châu?
Tay phất lên giữa không gian, hắn học hỏi nhanh nên đã quá thuần kiểu sử dụng sức mạnh kiếm đồ vật thế này. Gian phòng thư sách ảo diệu, theo ý chủ nhân mà sắp xếp, tự mình đặt lên bàn chờ hắn mở ra.
Một hộp gỗ màu đỏ thẫm vốn nằm vị trên cao tủ sách, bụi bẩn đã hóa một tầng mờ nhạt bên trên. Hắn dùng tay phủi phủi một chút rồi mở ra, đón lấy dãy thông tin về Kim Tinh Bội Châu.
‘’Kim Tinh Bội Châu vì ta mà tồn tại. ta vì nó mà hiện hữu trên cuộc đời. Nhất định phải có được…’’
Hóa ra thứ kia là một bảo vật có thể biến điều ước của chủ nhân thành hiện thực. Vô Thiếu Thiên khẽ cười, mơ về ước mong của bản thân. Không biết vị đại tướng này muốn tranh đoạt nó để làm gì, chỉ biết hắn bây giờ bên trong đã có mục tiêu. Nếu sở hữu thứ kia, hắn sẽ trở về thế giới thực, bước xa khỏi nơi bắt buộc hắn dẫm đạp lên kẻ khác.
- Nhưng bắt đầu từ đâu đây a? Ta cái gì cũng không biết.
Kim Gia kia nói hắn đã tổn thương nội tạng lẫn đan điền một cách nghiêm trọng thế nhưng chỉ điều tức vài ba canh giờ đã hoàn toàn hồi phục? Không chắc chắn về nhận định quá trình kia, Vô Thiếu Thiên đến tận nơi hỏi han.
- Khụ… có thể xem qua ta\, đã ổn chưa?
Vị Tôn giả phía trước đang chuẩn bị dược liệu luyện đan, nghe thấy âm thanh quen thuộc liền quay mình. Trên môi là nụ cười mờ nhạt, lắc lắc đầu nhìn danh tướng kia.
- Đã rất tốt\, không cần khoe khoan trình độ phục hồi với lão gia ta đâu. Mau mau cút đi.
Hóa ra nói một lời trọng thương là chỉ để hù dọa. Vô Thiếu Thiê mang theo hành trang đến vùng Tây Bắc sơn mạch Tiêu Ấn nhân lại nhóm quân.
Trên đầu yêu phú phi hành Thí Điểu, Vô Thiên Thiên huơ chân, múa tay xem xem năng lượng bên trong mình ngoài việc phóng hỏa đốt nhà và tạo ổ gà đi dễ vấp ra thì có thể làm thêm chuyện gì. Đáng tiếc chỉ thêm vài trò diễn xiếc.
Chi… chi…
Đầu yêu thú thét lên âm thanh vang dội, toàn thân rung lắc khiến cho Vô Thiếu Thiên không kiểm soát mà rơi xuống. Từ độ cao này nhìn lên, hắn tận mắt nhìn thấy đầu yêu thú nổ tung trước mắt mình.
A…
Nhìn sang xung quanh, Vô Thiếu Thiên không cảm nhận được cơn đau đớn nào quanh mình. Chỉ đơn thuần là vài vết xước nhỏ, đứng lên đi qua đi lại vô cùng bình thường.
- Nếu bình thường từ độ cao ấy rơi xuống\, không gãy xương thì cũng đã lìa sang cõi khác\, thế giới này quả thật không bình thường.
Nhìn thấy đốm sáng phía trước, Vô Thiếu Thiên bước gần đến một ngôi làng nhỏ. Tiếng khóc, tiếng la hét của mấy đứa bé choi choi, xung quanh nơi này toàn những đám cỏ cháy khét.
- Xin hỏi\, doanh trại nằm ở đâu vậy a?
- Cứu viện đến rồi à? Nào nào\, theo ta\, mọi người hôm nay đã đến giúp cho nhóm già trẻ cuối cùng trong làng giải tán đến nơi an toàn hơn.
Hoàn toàn không hiểu, vừa đến đã nhận sự tiếp đón hoan nghênh như thế này. Vô Thiếu Thiên bước theo lão nhân trước mắt, từng bước từng bước đều nhận lấy lạ lẫm.
- Đây là doanh trại\, tiện ta cũng muốn cảm ơn trưởng đoàn lần cuối\, chúng ta cùng nhau đi vào.
Updated 57 Episodes
Comments