Sao khi bình tĩnh trở lại Hải Thanh về lại phòng của mình, cậu không ngủ chung phòng với anh trừ khi có gia đình hai bên đến thăm hoặc bạn bè ghé qua nghỉ chân. Dù ở cùng phòng anh nhưng cậu đều bị anh cho ngủ dưới nền nhà, không chăn, không gối vô cùng lạnh lẽo và tủi thân.
Hải Thanh ngồi xuống một góc phòng, tay cậu cầm một chiếc hộp nhỏ. Trong chiếc hộp đều đựng những món quà mà anh đã từng tặng cậu, tuy anh tàn nhẫn với cậu nhưng bao nhiêu năm qua cậu luôn cất giữ chúng cẩn thận mà trân trọng như bảo vật của riêng mình.
Dưới ánh sáng le lói chiếu qua từ cửa sổ, cậu lấy từng món quà ra rồi nhớ về những ký ức tươi đẹp cùng anh vào mười năm trước. Tất cả đều rất màu hồng và hy vọng chứ không tâm tối như hiện tại, cô đơn, lẻ bóng, thật vô vị.
Miệng cậu cười hạnh phúc, khi sờ lên những món quà đó còn nước mắt không hiểu sao cứ liên tiếp rơi xuống. Cậu vội che miệng để không phát ra âm thanh ảnh hưởng đến anh đang ngủ ở phòng bên cạnh.
Anh từng rất dịu dàng, yêu chiều cậu cũng từng rất quan tâm và chăm sóc cho cậu. Dường như cả hai đã có thể chạm đến bước cuối cùng của hạnh phúc và viên mãn sống cả đời bên nhau, nhưng tất cả đều đã bị sụp đổ. Anh hận cậu, chán ghét cậu, cưới cậu cũng vì muốn hành hạ cậu để trút sự hận thù trong anh. Anh muốn cậu đau khổ, muốn cậu sống không bằng chết nhưng anh đâu biết rằng từ đầu đến cuối cậu không làm gì cả cũng chưa từng phản bội anh.
Đây là món quà đầu tiên anh ấy đã tặng cho cậu, một sợi dây chuyền mỏng nhưng vô cùng tinh tế. Anh bảo rằng sợi dây chuyền này nếu đeo lên cổ cậu nhất định sẽ rất đẹp vì cổ và xương quai xanh của cậu rất hợp với sợi dây chuyền này, cứ nghĩ rồi Hải Thanh bất giác đeo sợi dây chuyền lên cổ mình mà khóc không ngừng.
Phòng bên cạnh, Thiên Phong không hề đang ngủ mà là anh đang uống rượu, đã không biết bao nhiêu chai nằm lăn lóc trên nền nhà. Anh cũng ngồi thẩn thờ nhớ lại từng kỷ niệm đã cùng cậu hạnh phúc như thế nào đang chạy qua như một thước phim. Anh lại càng câm hận cậu hơn như muốn dày vò cậu, nhưng hận hơn là tại sao anh lại không ngừng nghĩ về cậu. Càng yêu thì sẽ càng hận.
Cả hai không thể yên giấc, cứ tự hành hạ bản thân trong những dòng suy nghĩ cho đến khi trời sáng.
Sáng hôm sau
Ding dong, ding dong
Dì quản gia nghe tiếng chuông cửa nên đi ra mở cửa, thấy người đến nên liền hỏi
"Chào cậu Khanh Ninh, cậu qua tìm cậu Thiên Phong sao?"
Việc Khanh Ninh thỉnh thoảng ghé sang vào mỗi sáng đã rất bình thường kể từ khi Thiên Phong kết hôn với Hải Thanh. Khanh Ninh đi vào nói chuyện một cách tự nhiên, tay tự tiện choàng qua vai Thiên Phong, không hề để mắt đến Hải Thanh đang đứng bên cạnh
"Anh chưa đi làm sao?"
Thiên Phong thật chất không hề thích việc bị người khác động chạm vào người mình, ngoại trừ Hải Thanh. Nhưng anh không phản ứng lại là đang cố ý để Hải Thanh nhìn thấy và muốn cậu phải khó chịu và tức giận
"Ừm, sớm vậy em qua đây làm gì?"
Khanh Ninh mở giọng như bản thân là chủ nhà mà sai bảo Hải Thanh
"Vào lấy cho tôi chén đũa đi, tôi muốn ăn sáng cùng Thiên Phong"
Hải Thanh cũng không muốn tranh chấp với con người này dù gì cậu trở nên như bây giờ cũng một phần đều do Khanh Ninh ban cho. Có thể che mắt được Thiên Phong thì chắc chắn cậu ta không phải người đơn giản.
Hải Thanh nhẹ nhàng đặt xuống bàn cho Khanh Ninh, đôi tay của cậu đã gày gò hơn trước nhiều rồi, như lớp da đang bọc xương
Khanh Ninh tay gắp thức ăn, miệng không ngừng nói. Cư xử như thể cậu mới là chủ ngôi nhà này, tỏ ra thân mật với anh còn giả nai vô đối.
"Sao anh có thể ăn khi nhìn thấy gương mặt này vậy? Cậu ta làm ra bao nhiêu chuyện đối với anh vậy mà anh vẫn bao dung, cao thượng với cậu ấy như vậy sao?"
Hải Thanh cảm nhận được anh đang không được vui nên nhịn nhục đứng lên dọn dẹp tất cả, nhưng Khanh Ninh lại cố ý làm đổ nước chấm ra người cậu còn tráo trở bảo cậu hậu đậu, không làm nên trò trống gì. Lúc này Thiên Phong đứng lên đi ra xe
Khanh Ninh dùng con dao gọt trái cây thẳng tay gạch một đường lên cánh tay của Hải Thanh không chút suy nghĩ, máu liên tục chảy ra
Hải Thanh chỉ hận là chưa thể tìm ra được sự thật để vạch mặt cậu ta, cho cậu ta có cơ hội ở đây mà vênh váo. Không ngờ cậu ta lại dám hành xử ngay nhà của Thiên Phong như vậy, đúng là đáng sợ mà.
Trên xe Thiên Phong
Khanh Ninh ngồi ghế sau hỏi anh
"Anh hành hạ cậu ấy chưa đủ hay sao mà vẫn giữ lại cậu ấy bên mình vậy Thiên Phong?"
Thiên Phong lạnh lùng trả lời
"Đó là chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu?"
Khanh Ninh dùng giọng điệu giả tạo nói với Thiên Phong
"Thì em chỉ lo lắng cho anh thôi, đâu ai biết cậu ấy sẽ còn làm ra những chuyện gì nữa để tổn hại đến anh."
Chiều hôm đó
Như mọi ngày anh vẫn say sỉn đi về nhà, không mắng thì cũng quát vào mặt cậu. Hôm nay, anh say hơn mọi khi, cậu phải đỡ anh lên phòng mà chăm sóc, mặc cho anh liên tục hất cậu ra khỏi người anh
"Tránh xa tôi ra, đừng có giả tạo với tôi."
Hải Thanh nhẹ nhàng cởi giày của anh, xếp ngay ngắn vào tủ. Xuống nhà chuẩn bị nước ấm để lau người cho anh
"Em chỉ giúp anh lau người cho dễ chịu hơn, cứ như vậy mà đi ngủ thì không thoải mái."
Thiên Phong không còn vùng vẫy mà dần chiềm vào giấc ngủ. Hải Thanh cởi từng cúc áo của anh, từ tốn lau người cho anh, lúc này cậu mới được ngắm nhìn lại gương mặt của Thiên Phong.
"Trước đây, em hay sờ vào mặt của anh mà trêu. Nhưng bây giờ, chỉ nhìn thôi mà em cũng không dám. Anh cũng đã ốm hơn, sắc mặt cũng không tươi tắn như trước kia."
Còn gì đau đớn hơn khi người từng yêu lại trở nên thù hận và câm ghét mình? Những tổn thương anh gây ra cho cậu vốn dĩ là không có cách nào để chuộc lại lỗi lầm.
Thiên Phong lại ối đầy ra sàn, không dừng lại ở đó, anh lại hất đổ cả thau nước mà Hải Thanh vừa lau người cho anh. Cậu phải vừa dọn dẹp, vừa chăm sóc anh cho đến gần khuya thì anh mới chịu yên giấc.
"Cuối cùng, mình cũng dọn dẹp xong. Cơm còn chưa được ăn, lại phải dọn vào."
Một lúc sau, cậu lại nghe giọng anh gọi lớn
"Hải Thanh, tôi hận cậu. Hải Thanh..."
Hải Thanh đau đớn, ngồi cạnh giường nhìn anh, nước mắt lại liên tục rơi
"Anh hận em đến vậy sao? Ngay cả trong mơ, cả lúc gọi tên em đều là thù hận. Anh rõ ràng là không phải như vậy, sao lại tự biến bản thân trở nên mất kiểm soát? Anh cũng đau khổ lắm đúng không Thiên Phong?"
Cậu ngồi nhìn anh cho đến tận trời sáng thì đi xuống nhà, dặn dò Dì quản gia chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.
"Dì làm đồ ăn sáng cho Thiên Phong giúp con, con hơi mệt nên muốn đi nghỉ ngơi."
Thiên Phong tỉnh dậy trong mơ hồ, anh nhìn lên trần nhà, trong ký ức mơ hồ có nhớ là đã nhìn thấy thoáng qua hình bóng của Hải Thanh nhưng không nhớ cậu đã chăm sóc cho anh. Đầu anh hiện tại rất đau, vỗ nhẹ lên đó, rồi cũng chuẩn bị đi làm.
"Cậu ấy đâu? Sao không thấy ở đây?"
Người hầu nhìn thấy cậu, liền đứng ngay ngắn trả lời
"Chắc là ở trên phòng, thưa cậu."
Anh cũng không muốn quan tâm, không dặn dò gì thêm, cũng không ngồi lại ăn sáng mà đi ngay đến Công ty.
Updated 102 Episodes
Comments
Mèo nhác
.
2024-06-13
0