CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI

Trong phòng của mình, Hải Thanh đang lén gọi điện cho ai đó

"Sao rồi anh? Có tin tức gì không?"

Một giọng nam cất lời

"Vẫn không có manh mối gì cả. Bọn họ làm việc rất cẩn thận nên rất khó để tìm ra bằng chứng ngay. Hải Thanh, em đợi anh nghĩ thêm cách nha? Chắc chắn anh sẽ giúp em tìm ra sự thật, đừng lo lắng quá."

Hải Thanh cười đáp

"Em biết là anh đã cố gắng hết sức để giúp đỡ em, nếu bọn họ không lên kế hoạch hoàn hảo như vậy thì sao làm Thiên Phong tin được?"

Người mà Hải Thanh đang nói chuyện là anh họ Quang Lâm của cậu. Anh đang giúp cậu điều tra và tìm kiếm manh mối giúp cậu. Nhưng bao nhiêu năm qua vẫn chưa thể thu thập hết tất cả bằng chứng.

"Cũng do em quá tin người đó Hải Thanh, nếu lúc đó anh quay về thì chắc chắn anh sẽ không để chuyện này xảy ra. Còn tên Thiên Phong đó, cậu ta là bị che mắt hay là giả mù mà không nhìn ra sự thật."

Hải Thanh cố gắng trấn an anh

"Anh đừng nóng giận, bọn họ diễn giỏi như vậy sao em nghi ngờ được bọn họ sẽ hãm hại mình? Nhưng sẽ không có lần sau đâu."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Hải Thanh lén giấu đi chiếc điện thoại chỉ liên lạc riêng với anh Quang Lâm rồi đi xuống nhà bếp. Hải Thanh tiến lại lấy tạp dề mang vào chuẩn bị nấu ăn

Cậu bắt đầu nấu những món mà Thiên Phong thích ăn do chính tay cậu nấu và những món này cậu cũng chỉ nấu cho riêng Thiên Phong. Cậu vui vẻ chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, nêm nếm, xào nấu cho đến gần tối

Thiên Phong về nhà nhưng không thấy Hải Thanh ở đây, anh nhìn quanh nhà cũng không thấy bóng cậu mà chỉ thấy chổ thức ăn được đặt đầy trên bàn, đều là những món anh thích. Anh từ từ ngồi vào bàn ăn, tay gắp từng đũa thức ăn cho vào miệng, mùi vị vẫn như vậy, chỉ có các món mà Hải Thanh nấu thì mới hợp khẩu vị anh nhất. Nhưng ăn được vài đũa thì anh lại hất đổ cả bàn ăn xuống đất, tạo ra âm thanh vô cùng lớn, vang vọng cả ngôi nhà.

Hải Thanh nghe tiếng động, cũng đã chạy vào thì chỉ nhìn thấy một mớ hỗn độn trên nền nhà

"Từ nay về sau, tôi cấm cậu nấu những món này, nghe rõ chưa?"

Cậu nhẹ nhàng bước đến bàn ăn, nhìn xuống, tất cả đều bị đổ vỡ. Vừa khi nảy cậu còn đang vui vẻ nấu ăn cho anh, sắp xếp món ăn gọn gàng nhưng bây giờ chỉ toàn là đóng đổ nát, từng mảnh vỡ rãi đầy dưới nền nhà. Cậu đặt tâm huyết như vậy mà anh lại đành lòng đạp đổ, còn cấm không cho cậu nấu.

[Tự mình lại ảo tưởng rồi, làm sao mà có thể thay đổi được anh ấy nhanh như vậy? Mình còn nghĩ rằng anh ấy sẽ chấp nhận ăn những món mình đã chuẩn bị cho anh. Đúng là vô nghĩa.]

Trên phòng Thiên Phong

Anh hất nước lên mặt mình, trong đầu liên tục đặt ra những câu hỏi

"Tại sao? Tại sao lại là em? Tại sao lại phản bội tôi? Tại sao lại lừa dối tôi? Tại sao không phải ai khác mà là em? Tại sao?"

Tôi sẽ khiến em phải đau khổ, dù thế nào đi nữa thì tôi cũng sẽ không bao giờ giải thoát cho em, phải giam cầm em để em hối lỗi trước những việc làm của mình.

Ngày hôm sau ở Công ty

Thiên Phong đang nói chuyện cùng người hôm qua đụng trúng Khanh Ninh

"Cậu chắc chứ? Cậu chắc là lấy được từ chổ Khanh Ninh?"

Nhân viên đó vội vàng đáp

"Dạ chắc! Cái này là tôi tình cờ thấy ở trên trang mạng, đây là trang dành cho những người đam mê thiết kế. Tuy nó không được chú ý nhiều nhưng có rất nhiều tác phẩm độc đáo được đăng tải lên đây."

Thiên Phong xem qua trang đó, thì đúng là bản thiết kế của Khanh Ninh với bản thiết kế được đăng tải trên đây rất giống nhau

"Được rồi, cậu đi làm việc trước đi. Nhớ đừng nói với ai chuyện này, cứ để tôi giải quyết."

Thiên Phong nhấc điện thoại lên gọi ngay cho Khanh Ninh qua Công ty để anh hỏi rõ chuyện này. Khoảng 30 phút sau, thì Khanh Ninh có mặt với gương mặt vui vẻ, hào hứng

"Anh gọi em qua đây có việc gì không? Hay anh muốn em làm gì giúp anh?"

Thiên Phong đưa bản mẫu ra hỏi Khanh Ninh

"Tôi cho cậu cơ hội để nói sự thật. Mẫu thiết kế này đều là ý tưởng của cậu?"

Khanh Ninh bắt đầu có hơi lo lắng

"Anh làm sao vậy? Thì chính em đã đưa bản thiết kế cho anh thì đương nhiên là ý tưởng của em rồi."

Thiên Phong đưa laptop cho Khanh Ninh xem hình ảnh được đăng tải trên trang thiết kế đó

"Vậy cái này là sao? Cậu giải thích cho thuyết phục tôi đi. Bài đăng này đã được đăng lên vào khoảng ba tháng trước nên chắc chắc không đạo nhái cậu? Người này xuyên không đến tương lai sao? Bản phát thảo đâu? Cậu vẽ tay hay lưu trên máy? Đưa ra để chứng minh đi."

Khanh Ninh lo sợ nên tìm cách nói dối

"Em, hôm trước máy tính của em bị hư nên đã xóa hết rồi. Thiên Phong, cho em một cơ hội đi, chắc chắn em sẽ tạo ra bản thiết kế mới cho anh, anh cho em thêm một cơ hội cuối cùng đi anh."

Vậy là Khanh Ninh đã sao chép ý tưởng của người khác, nói xong với cậu thì Thiên Phong quay lại xem xét tài liệu

"Được rồi, việc này tôi sẽ giao lại cho bộ phận thiết kế của Công ty quản lý, cậu về đi."

Khanh Ninh bước ra ngoài cửa, vừa đi vừa thở dài mà toan tính cho âm mưu của mình

[Tại sao anh ấy biết chuyện này? Mình còn thắc mắc sao bị mất một trang của bản mẫu, không ngờ lại ở trong tay Thiên Phong. Mình đã rất cẩn thận rồi mà, cũng đã chỉnh sửa lại màu và thêm vài nét cho khác đi.]

"Giờ thì hay rồi, anh ấy không tin tưởng mình nữa rồi! Phải nghĩ cách mới được. Động não đi Khanh Ninh, vì gia sản Lý Gia mày phải động não nhanh đi Khanh Ninh, giờ thì không còn được quản lý phần thiết kế, phải làm sao đây?"

Chổ Hải Thanh

Đang ngồi thư giãn ngoài sân vườn, nghe tiếng chuông điện thoại, Hải Thanh liền nhanh chạy vào

"Xin hỏi là ai vậy?"

Giọng nói lạnh băng của anh cất lên, vừa dứt câu thì anh đã tắt máy, không đợi cho cậu nói thêm câu nào

"Hôm nay tôi không về nhà, không cần đừng đợi cửa."

Hải Thanh cứ cầm điện thoại mà suy nghĩ

[Anh ấy sao lại không về nhà? Công việc bận vậy sao? Anh ấy ở lại Công ty hay ở đâu? Hay anh ấy không muốn về nhà?]

Cậu quay lại sân vườn, đều là những bông hoa mà Hải Thanh thích, đây là những chậu hoa mà khi còn hẹn hò Thiên Phong sẽ gửi đến nhà cho cậu nếu như ngày hôm đó anh không thể gặp cậu. Đến khi kết hôn, cậu cũng chuyển hết chúng đến nhà mới của cả hai. Nhưng anh chưa bao giờ bước chân ra nơi này để xem những bông hoa.

"Hình như hoa không còn rực rỡ như trước thì phải? Là do thiếu chăm sóc sao? Hay do tâm trạng của người chăm nên cũng ảnh hưởng đến các bông hoa?"

"Đều là hoa mình thích, Thiên Phong lúc đó rất lãng mạn và để tâm những điều về mình. Những bông hoa vẫn còn đây, nhưng người thì không còn để tâm đến nữa rồi."

Hải Thanh dùng nước tưới cho những bông hoa, rồi kiểm tra xem chúng như thế nào?

"Dù sao vẫn chưa héo úa thì vẫn còn có thể khắc phục được. Xin lỗi vì đã bỏ bê tụi mày như vậy, ngày mai trở đi sẽ chăm sóc nhiều hơn."

Cậu tiện tay chăm sóc lại cây cảnh trong vườn, điều này phần nào khiến cậu tạm quên đi tâm trạng buồn tủi.

"Hải Thanh, qua đây ăn bánh đi con. Dì mới làm cho con đó."

Hải Thanh nghỉ tay một chút, tiến lại chổ của Dì quản gia. Nhưng trớ trêu, đây lại là món ăn liên quan đến anh và cậu. Nếm thử một miếng, hương vị vẫn như vậy nhưng cậu lại không cảm nhận được như lúc đó.

[Rõ ràng là vẫn rất ngon mà, sao lại thấy nhạt nhẽo như vậy? Không giống hương vị ngọt ngào của lúc đó.]

Buổi tối

Thiên Phong, một mình đi dạo trên đường phố. Không hiểu sao anh lại đi đến những nơi liên quan đến Hải Thanh? Dáng người cô đơn đi rất lâu, không biết bao nhiêu điếu thuốc đã được anh châm.

Thiên Phong, đứng tựa dưới cột đèn lớn, tay đưa điếu thuốc, miệng nhã khói mờ cả khuôn mặt. Anh đứng nhìn những bóng người qua lại, tay trong tay hạnh phúc, cười nói.

[Thật ghanh tị, mình cũng từng như vậy.]

Hết thuốc, anh lại vào cửa hàng tiện lợi để mua thêm. Nhân viên nhìn thấy anh nên hỏi

"Anh đi một mình sao?"

Thiên Phong hơi bực bội

"Cậu còn nhìn thấy ai khác sau lưng tôi sao?"

Nhân viên cười đáp

"Không phải như vậy, chỉ là tôi sắp kết hôn với bạn trai của mình, anh ấy muốn dành tặng những cành hoa cho những cặp đôi đang hẹn hò khác như chúc phúc cho họ sẽ sớp kết hôn như chúng tôi. Nên tôi mới hỏi anh như vậy."

Thiên Phong nhìn xuống cành hoa, là hoa hồng mà Hải Thanh thích, anh nhận lấy rồi rời cửa hàng.

Anh ngồi yên tĩnh trên ghế, tay cầm hoa ngắm nhìn, miệng nhã khói bao chùm lên cánh hoa. Rất cô đơn, rất u ám

[Tại sao thứ gì cũng liên quan đến Hải Thanh? Mình muốn quên đi tất cả nhưng những thứ này lại luôn hiện diện. Cùng là ngắm hoa, nhưng cảm xúc không giống như xưa.]

Chapter
1 CHƯƠNG 1: HIỂU CHUYỆN ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG
2 CHƯƠNG 2: CHỈ TOÀN THÙ HẬN
3 CHƯƠNG 3: TÀN BẠO MÀ ĐỐI XỬ
4 CHƯƠNG 4: TUYỆT TÌNH
5 CHƯƠNG 5: ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN
6 CHƯƠNG 6: HỒI ỨC
7 CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC ĐƯỢC ANH BỐ THÍ
8 CHƯƠNG 8: GẶP LẠI VỊ HÔN THÊ
9 CHƯƠNG 9: LIỆU QUÁ KHỨ CÓ LẶP LẠI
10 CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI
11 CHƯƠNG 11: NGHĨ VỀ EM
12 CHƯƠNG 12: LẦN HẸN HÒ ĐẦU TIÊN
13 CHƯƠNG 13: HY VỌNG
14 CHƯƠNG 14: BỊ DẬP TẮT
15 CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI
16 CHƯƠNG 16: LỜI CỦA EM GÁI
17 CHƯƠNG 17: ĐAU ĐỚN
18 CHƯƠNG 18: TÀN NHẪN
19 CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU
20 CHƯƠNG 20: KÝ ỨC
21 CHƯƠNG 21: RẮC RỐI CỦA VỊ HÔN THÊ
22 CHƯƠNG 22: LÀ VÌ KẺ THỨ BA
23 CHƯƠNG 23: MUỐN LY HÔN
24 CHƯƠNG 24: KẺ THỨ BA ĐÃ BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
25 CHƯƠNG 25: BƯỚC ĐẦU TRỪ KHỬ
26 CHƯƠNG 26: ĐỐI MẶT TÌNH ĐỊCH
27 CHƯƠNG 27: MỘT VAI DIỄN HAY
28 CHƯƠNG 28: VÔ VỌNG
29 CHƯƠNG 29: TÌM KIẾM
30 CHƯƠNG 30: SỰ QUAN TÂM KHÔNG ĐẾN TỪ ANH
31 CHƯƠNG 31: HỦY HÔN
32 CHƯƠNG 32: LỤY TÌNH
33 CHƯƠNG 33: ÂM MƯU
34 CHƯƠNG 34: CÔ GÁI NGÂY THƠ
35 CHƯƠNG 35: DẦN HÉ LỘ
36 CHƯƠNG 36: MẶT THẬT CỦA EM GÁI NGÂY THƠ
37 CHƯƠNG 37: GẶP EM LÀ ĐÚNG HAY SAI?
38 CHƯƠNG 38: ANH TRAI TRỞ VỀ
39 CHƯƠNG 39: HẢI THANH LẠI BỊ HÃM HẠI
40 CHƯƠNG 40: TUYỆT VỌNG
41 CHƯƠNG 41: THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
42 CHƯƠNG 42: ĐỀU LÀ ĐỐNG ĐỔ NÁT
43 CHƯƠNG 43: CHẮC ANH ĐÃ QUÊN
44 CHƯƠNG 44: CÁI LẠNH LẼO CỦA MÙA ĐÔNG
45 CHƯƠNG 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
46 CHƯƠNG 46: MAY MẮN TOÀN MẠNG
47 CHƯƠNG 47: MỘT NGƯỜI BẠN TỐT?
48 CHƯƠNG 48: HƠI ẤM VÒNG TAY ANH
49 CHƯƠNG 49: KHÔNG TỪ CHỐI?
50 CHƯƠNG 50: MỒI THỬ
51 CHƯƠNG 51: BẢO VỆ CUỘC HÔN NHÂN
52 CHƯƠNG 52: NGỒI ĂN CÙNG ANH
53 CHƯƠNG 53: KHOẢNG CÁCH LÒNG
54 CHƯƠNG 54: NHỮNG KẺ CAN THIỆP
55 CHƯƠNG 55: BẤT AN
56 CHƯƠNG 56: BỊ BẮT GIAM
57 CHƯƠNG 57: NGƯỜI CON TRAI BỊ ANH LÃNG QUÊN
58 CHƯƠNG 58: NHỮNG KẺ LIÊN QUAN DẦN XUẤT HIỆN
59 CHƯƠNG 59: SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC PHƠI BÀY
60 CHƯƠNG 60: SỰ QUAN TÂM
61 CHƯƠNG 61: XỬ LÝ RẮC RỐI
62 CHƯƠNG 62: VẪN CÒN EM BÊN CẠNH
63 CHƯƠNG 63: SỰ THAY ĐỔI CỦA ANH
64 CHƯƠNG 64: NỔI SỢ HÃI TRONG ANH
65 CHƯƠNG 65: BƯỚC ĐẦU CỦA MỌI SỰ TRẢ GIÁ
66 CHƯƠNG 66: MỘT NHÂN VẬT BẤT NGỜ TRỞ LẠI
67 CHƯƠNG 67: MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
68 CHƯƠNG 68: BIẾT KẺ HÃM HẠI
69 CHƯƠNG 69: TÌNH CẢM BỊ NGHI NGỜ
70 CHƯƠNG 70: NHẬN RA SỰ THAY ĐỔI CỦA EM
71 CHƯƠNG 71: THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÀM
72 CHƯƠNG 72: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
73 CHƯƠNG 73: NHẬN LẤY BÁO ỨNG
74 CHƯƠNG 74: BỊ VẠCH TRẦN
75 CHƯƠNG 75: KẾT THÚC MỌI HIỂU LẦM
76 CHƯƠNG 76: CHẤP NHẬN SỰ THẬT
77 CHƯƠNG 77: KHÔNG CÒN EM BÊN CẠNH
78 CHƯƠNG 78: DÀY VÒ BẢN THÂN
79 CHƯƠNG 79: KHOẢNG CÁCH GIỮA ĐÔI TA
80 CHƯƠNG 80: NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI
81 CHƯƠNG 81: BÊN EM KHÔNG PHẢI ANH
82 CHƯƠNG 82: KHÔNG CÒN SỰ LIÊN KẾT
83 CHƯƠNG 83: KHOẢNH KHẮC GẶP LẠI
84 CHƯƠNG 84: KHÔNG CÒN CƠ HỘI?
85 CHƯƠNG 85: NÊN DỪNG LẠI Ở ĐÂY
86 CHƯƠNG 86: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
87 CHƯƠNG 87: NGƯỜI CŨ
88 CHƯƠNG 88: NGƯỜI BẠN MỚI
89 CHƯƠNG 89: NGƯỜI NÀY LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?
90 CHƯƠNG 90: GẶP NHAU TÌNH CỜ
91 CHƯƠNG 91: KHÔNG CÒN CƠ HỘI
92 CHƯƠNG 92: BỮA TIỆC ẤM ÁP
93 CHƯƠNG 93: THỰC HIỆN ƯỚC MƠ
94 CHƯƠNG 94: NỔI ĐAU GIẰNG XÉ
95 CHƯƠNG 95: CHẤP NHẬN
96 CHƯƠNG 96: QUYẾT ĐỊNH RỜI KHỎI
97 CHƯƠNG 97: ANH PHẢI ĐI RỒI
98 CHƯƠNG 98: TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CŨ
99 CHƯƠNG 99: TẤT CẢ DÀNH CHO EM
100 CHƯƠNG 100: NHỚ EM
101 CHƯƠNG 101: TẠM BIỆT HẢI THANH, ANH YÊU EM.
102 CHƯƠNG 102: KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP
Chapter

Updated 102 Episodes

1
CHƯƠNG 1: HIỂU CHUYỆN ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG
2
CHƯƠNG 2: CHỈ TOÀN THÙ HẬN
3
CHƯƠNG 3: TÀN BẠO MÀ ĐỐI XỬ
4
CHƯƠNG 4: TUYỆT TÌNH
5
CHƯƠNG 5: ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN
6
CHƯƠNG 6: HỒI ỨC
7
CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC ĐƯỢC ANH BỐ THÍ
8
CHƯƠNG 8: GẶP LẠI VỊ HÔN THÊ
9
CHƯƠNG 9: LIỆU QUÁ KHỨ CÓ LẶP LẠI
10
CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI
11
CHƯƠNG 11: NGHĨ VỀ EM
12
CHƯƠNG 12: LẦN HẸN HÒ ĐẦU TIÊN
13
CHƯƠNG 13: HY VỌNG
14
CHƯƠNG 14: BỊ DẬP TẮT
15
CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI
16
CHƯƠNG 16: LỜI CỦA EM GÁI
17
CHƯƠNG 17: ĐAU ĐỚN
18
CHƯƠNG 18: TÀN NHẪN
19
CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU
20
CHƯƠNG 20: KÝ ỨC
21
CHƯƠNG 21: RẮC RỐI CỦA VỊ HÔN THÊ
22
CHƯƠNG 22: LÀ VÌ KẺ THỨ BA
23
CHƯƠNG 23: MUỐN LY HÔN
24
CHƯƠNG 24: KẺ THỨ BA ĐÃ BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
25
CHƯƠNG 25: BƯỚC ĐẦU TRỪ KHỬ
26
CHƯƠNG 26: ĐỐI MẶT TÌNH ĐỊCH
27
CHƯƠNG 27: MỘT VAI DIỄN HAY
28
CHƯƠNG 28: VÔ VỌNG
29
CHƯƠNG 29: TÌM KIẾM
30
CHƯƠNG 30: SỰ QUAN TÂM KHÔNG ĐẾN TỪ ANH
31
CHƯƠNG 31: HỦY HÔN
32
CHƯƠNG 32: LỤY TÌNH
33
CHƯƠNG 33: ÂM MƯU
34
CHƯƠNG 34: CÔ GÁI NGÂY THƠ
35
CHƯƠNG 35: DẦN HÉ LỘ
36
CHƯƠNG 36: MẶT THẬT CỦA EM GÁI NGÂY THƠ
37
CHƯƠNG 37: GẶP EM LÀ ĐÚNG HAY SAI?
38
CHƯƠNG 38: ANH TRAI TRỞ VỀ
39
CHƯƠNG 39: HẢI THANH LẠI BỊ HÃM HẠI
40
CHƯƠNG 40: TUYỆT VỌNG
41
CHƯƠNG 41: THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
42
CHƯƠNG 42: ĐỀU LÀ ĐỐNG ĐỔ NÁT
43
CHƯƠNG 43: CHẮC ANH ĐÃ QUÊN
44
CHƯƠNG 44: CÁI LẠNH LẼO CỦA MÙA ĐÔNG
45
CHƯƠNG 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
46
CHƯƠNG 46: MAY MẮN TOÀN MẠNG
47
CHƯƠNG 47: MỘT NGƯỜI BẠN TỐT?
48
CHƯƠNG 48: HƠI ẤM VÒNG TAY ANH
49
CHƯƠNG 49: KHÔNG TỪ CHỐI?
50
CHƯƠNG 50: MỒI THỬ
51
CHƯƠNG 51: BẢO VỆ CUỘC HÔN NHÂN
52
CHƯƠNG 52: NGỒI ĂN CÙNG ANH
53
CHƯƠNG 53: KHOẢNG CÁCH LÒNG
54
CHƯƠNG 54: NHỮNG KẺ CAN THIỆP
55
CHƯƠNG 55: BẤT AN
56
CHƯƠNG 56: BỊ BẮT GIAM
57
CHƯƠNG 57: NGƯỜI CON TRAI BỊ ANH LÃNG QUÊN
58
CHƯƠNG 58: NHỮNG KẺ LIÊN QUAN DẦN XUẤT HIỆN
59
CHƯƠNG 59: SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC PHƠI BÀY
60
CHƯƠNG 60: SỰ QUAN TÂM
61
CHƯƠNG 61: XỬ LÝ RẮC RỐI
62
CHƯƠNG 62: VẪN CÒN EM BÊN CẠNH
63
CHƯƠNG 63: SỰ THAY ĐỔI CỦA ANH
64
CHƯƠNG 64: NỔI SỢ HÃI TRONG ANH
65
CHƯƠNG 65: BƯỚC ĐẦU CỦA MỌI SỰ TRẢ GIÁ
66
CHƯƠNG 66: MỘT NHÂN VẬT BẤT NGỜ TRỞ LẠI
67
CHƯƠNG 67: MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
68
CHƯƠNG 68: BIẾT KẺ HÃM HẠI
69
CHƯƠNG 69: TÌNH CẢM BỊ NGHI NGỜ
70
CHƯƠNG 70: NHẬN RA SỰ THAY ĐỔI CỦA EM
71
CHƯƠNG 71: THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÀM
72
CHƯƠNG 72: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
73
CHƯƠNG 73: NHẬN LẤY BÁO ỨNG
74
CHƯƠNG 74: BỊ VẠCH TRẦN
75
CHƯƠNG 75: KẾT THÚC MỌI HIỂU LẦM
76
CHƯƠNG 76: CHẤP NHẬN SỰ THẬT
77
CHƯƠNG 77: KHÔNG CÒN EM BÊN CẠNH
78
CHƯƠNG 78: DÀY VÒ BẢN THÂN
79
CHƯƠNG 79: KHOẢNG CÁCH GIỮA ĐÔI TA
80
CHƯƠNG 80: NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI
81
CHƯƠNG 81: BÊN EM KHÔNG PHẢI ANH
82
CHƯƠNG 82: KHÔNG CÒN SỰ LIÊN KẾT
83
CHƯƠNG 83: KHOẢNH KHẮC GẶP LẠI
84
CHƯƠNG 84: KHÔNG CÒN CƠ HỘI?
85
CHƯƠNG 85: NÊN DỪNG LẠI Ở ĐÂY
86
CHƯƠNG 86: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
87
CHƯƠNG 87: NGƯỜI CŨ
88
CHƯƠNG 88: NGƯỜI BẠN MỚI
89
CHƯƠNG 89: NGƯỜI NÀY LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?
90
CHƯƠNG 90: GẶP NHAU TÌNH CỜ
91
CHƯƠNG 91: KHÔNG CÒN CƠ HỘI
92
CHƯƠNG 92: BỮA TIỆC ẤM ÁP
93
CHƯƠNG 93: THỰC HIỆN ƯỚC MƠ
94
CHƯƠNG 94: NỔI ĐAU GIẰNG XÉ
95
CHƯƠNG 95: CHẤP NHẬN
96
CHƯƠNG 96: QUYẾT ĐỊNH RỜI KHỎI
97
CHƯƠNG 97: ANH PHẢI ĐI RỒI
98
CHƯƠNG 98: TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CŨ
99
CHƯƠNG 99: TẤT CẢ DÀNH CHO EM
100
CHƯƠNG 100: NHỚ EM
101
CHƯƠNG 101: TẠM BIỆT HẢI THANH, ANH YÊU EM.
102
CHƯƠNG 102: KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play