Đến trưa, thì Hải Thanh bước xuống nhà, lật đật đi dọn dẹp lại nhà cửa. Anh quy định nhà là không ai được dọn ngoại trừ cậu, đâu đâu cũng bừa bộn dù ngày nào cậu cũng phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng. Ngoài anh ra thì ai lại cố tình làm như vậy, cậu dọn đến quen tay rồi nên nếu không làm sẽ cảm thấy rất trống trãi.
Cậu nhìn lên phòng anh, chần chừ không biết có nên lên phòng anh để dọn dẹp hay không? Vì anh đã từng nói nếu chưa có sự cho phép của anh thì bất cứ ai cũng không được vào. Tối qua là do bất đắc dĩ nên cậu với vào phòng anh, ngẫm nghĩ một hồi cậu cũng quyết định đi lên phòng anh.
Vừa mở cửa ra thì cậu mới phát hiện chai rượu lăn lóc ở một góc vô cùng lộn xộn. Cậu chậm rãi, cẩn thận dọn dẹp từng chổ trong phòng anh, đang dọn dẹp lại bàn làm việc cho anh thì cậu phát hiện rằng những tấm ảnh của cậu và anh từng chụp cùng nhau trước đây đều bị anh xé nát thành mảnh vụn, từng mảnh nhỏ rời rạc và đặc biệt chổ xé đều ở gương mặt của cậu.
Tim cậu nhói lên một nhịp, những thứ thuộc về anh thì cậu luôn trân trọng và giữ gìn cẩn thận còn anh thì ngược lại, anh không muốn giữ lại bất cứ thứ gì liên quan đến cậu kể cả những món quà mà cậu đã tặng cho anh, anh rõ ràng là muốn tuyệt tình.
Cậu loay hoay dọn dẹp cho đến tối muộn. Căn phòng anh không có gì khác ngoài đóng rượu lộn xộn nhưng do cậu muốn ở lại phòng anh lâu hơn
"Ha, đúng là vô nghĩa mà. Anh ấy không muốn giữ lại những món đồ liên quan đến mình, một thứ cũng không muốn nhìn thấy."
Từ khi nào mà nụ cười xinh đẹp của Hải Thanh lại mang lại cảm giác đau thương đến vậy? Trước đây cậu vô tư, vui vẻ, tràn đầy năng lượng biết bao nhưng còn hiện tại như một cái xác không hồn, cứ sống mãi trong tâm tối. Ánh sáng duy nhất của đời cậu là anh nhưng chính anh lại là người dập tắt nó.
Tiếng xe của anh về đến nhà, cậu vội vàng rời khỏi phòng. Lát sau anh bước vào, người loạng choạng đứng không vững. Cậu thấy thế nên đã chạy ngay đến đỡ anh nhưng anh lại nhẫn tâm hất mạnh cậu ngã xuống đất sau đó dùng chân đạp mạnh vào chân và cánh tay của cậu. Rất đau, đau đến mức cậu không thốt thành lời.
"Hừ, cậu lại tiếp tục diễn nữa à? Tôi thấy cậu nên đi làm diễn viên đi, nó hợp với cậu hơn là ở đây làm bộ làm tịch trước mặt tôi đó."
Hải Thanh ngước mặt lên nhìn anh với đôi mắt ứa nước trả lời
"Em không diễn kịch, em không làm gì hết. Từ trước đến giờ em không làm chuyện gì phản bội hay tổn thương đến anh."
Thiên Phong khom người thấp xuống, nắm lấy cổ áo cậu nói xong liền ném mạnh cậu xuống đất
"Hư, không làm gì cả? Đến bây giờ mà cậu vẫn chối râm rấp là cậu không làm gì cả hay là cậu không dám đối mặt với những chuyện mà cậu đã gây ra. Đừng có đóng kịch trước mặt tôi, nghe rõ chưa?"
Hải Thanh lớn tiếng đáp trả trước những lời xúc phạm của Thiên Phong
"Em chưa bao giờ làm những việc như vậy để phản bội anh. Tất cả đều là âm mưu của người khác, là em bị hãm hại."
Thiên Phong chỉ thẳng tay vào mặt Hải Thanh, mặt đầy câm phẫn mà quát lớn vào mặt Hải Thanh
"Cậu còn dám lớn giọng bảo bản thân bị hãm hại? Bằng chứng rõ ràng như vậy, những hình ảnh ghê tởm của cậu đang vui vẻ, tận hưởng với những người đàn ông đó. Gương mặt cậu hưởng thụ như vậy mà cậu bảo là bị hãm hại sao? Có cả video mà cậu bảo là hãm hại sao?"
Hải Thanh quỳ lên nắm lấy chân anh mà cầu xin
"Em không biết gì hết, em không có làm chuyện đó cũng không biết những người đó là ai? Càng không biết tại sao gương mặt em lại ở trong đó, làm ơn đi Thiên Phong, anh tin em đi có được không?"
Anh nghiếng chặt răng nhìn cậu đầy chán ghét, nói xong liền đá cậu thêm một lần nữa rồi đi thẳng lên trên lầu
"Cậu im đi, đừng có gọi tên tôi. Cậu thật kinh tởm đó Hải Thanh. Tránh ra."
Hải Thanh gạt đi nước mắt, từ từ đứng lên, quay lưng đi lên lầu, đi được nửa chừng thì anh lại đi xuống mà quát lớn
"Là cậu đã vào phòng tôi?"
Không đợi cho cậu trả lời, anh mạnh bạo nắm lấy tóc cậu lôi lên phòng trước sự chứng kiến của một vài người hầu ở đó. Mọi người đang rất lo lắng cho Hải Thanh nhưng không ai dám làm gì chống đối Thiên Phong
Thiên Phong tay giật mạnh tóc Hải Thanh đẩy mặt cậu áp sát xuống nền nhà mà chà sát
"Cậu thích lo chuyện bao đồng lắm đúng không? Được, vậy dọn dẹp chổ này cho sạch sẽ đi. Không phải thích dọn dẹp lắm sao? Tôi cho cậu dọn."
Anh liên tục mạnh bạo đối xử với cậu như một thú vui của anh, hết chà nền nhà lại đến bàn làm việc và cả tường nhà. Hải Thanh đau đớn siết chặt lấy tay anh mà khóc nức nở, anh bây giờ như là một con thú hoang, không cách nào dừng anh lại được.
"Thiên Phong, em đau quá. Anh đừng như vậy mà, em sợ lắm Thiên Phong. Anh thả em ra đi."
Thiên Phong chán ghét, thả mạnh cậu ra, quăng cả người cậu xuống nền nhà. Thiên Phong quay sang hất văng chiếc ly trên bàn mà hét lớn
"Cậu mà cũng biết sợ sao? Sợ mà còn dám bước vào phòng tôi? Sợ là hại chưa đủ người đúng không? Tôi cực kỳ câm ghét cậu, tôi sẽ hành hạ cậu cho đến khi nào cậu chịu nhận hết tất cả những việc làm đê tiện mà cậu đã gây ra. Tôi không muốn nhìn thấy gương mặt này của cậu, cút khỏi đây cho tôi."
Hải Thanh thật chất là không còn sức lực để đứng dậy mà ra khỏi phòng, nên cậu vẫn nằm im bất động trên nền nhà. Không thấy động tĩnh của Hải Thanh, anh không chỉ không đến xem xét cậu thế nào mà thẳng tay nắm tóc cậu kéo lê trên nền nhà, rồi quăng cậu ngay cầu thang một cách tàn bạo và nhẫn tâm.
Dì quản gia lúc này mới dám chạy nhanh lên đỡ Hải Thanh trong lo sợ
"Trời ơi! Hải Thanh con có sao không? Mở mắt ra nói chuyện với Dì đi con, đừng nằm bất động như vậy mà Hải Thanh."
Hải Thanh thều thào đáp lời
"Con không sao."
Trong phòng Hải Thanh
Mặt của cậu đang bắt đầu rỉ máu, cậu cũng đã ngất đi, Dì quản gia nhìn thấy hốt hoảng nên nhanh gọi cho bác sĩ đến kiểm tra
Dì quản gia lén đưa bác sĩ lên phòng cậu, vết thương đã được khử trùng và băng bó lại. Thuốc cũng được bác sĩ căn dặn thoa thường xuyên, đúng giờ. Tiễn bác sĩ về Dì liền lên ngồi cạnh Hải Thanh chăm sóc cho cậu suốt đêm thì cũng đi chợp mắt.
Giữa đêm
Thiên Phong có đi xuống lầu để uống nước, đi ngang phòng cậu vẫn thấy còn sáng đèn. Tức giận, anh mở cửa vào xem thì nhìn thấy cậu nằm bất động ở đó, mặt cũng được băng bó vết thương. Đôi mắt nhắm chặt, hàng mi cong dài, đôi môi nhợt nhạt, nước da trắng của cậu nay càng xanh xao. Anh đứng ở cửa nhìn cậu rất lâu, không biết tâm trạng anh đang thương xót hay hả hê, cứ cảm thấy rất khó chịu.
"Mình từng đã rất yêu và trân trọng con người này hơn cả mạng sống. Nhưng hiện tại, mình đang tàn phá cơ thể của cậu ấy. Mình chưa từng muốn làm tổn thương cậu ấy trước đây, nhưng bây giờ đó là điều duy nhất mình muốn đối xử với cậu ấy."
Thiên Phong quay trở lại phòng và yên giấc đến sáng, không nghĩ ngợi hay sang xem cậu thêm lần nào nữa. Anh là đang mặc kệ cho cậu có sống chết hay không? Anh không muốn dính dáng lấy cậu nữa, một chút cũng không.
Updated 102 Episodes
Comments
Nông Thảo
muốn hóng đến lúc anh ta biết sự thật
2025-01-15
1
Mèo nhác
...
2024-07-13
0