CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI

Hôm sau

Dì quản gia mang thức ăn lên phòng cho cậu, do từ sáng đến giờ Dì không nhìn thấy cậu xuống nhà mà chỉ ở trên phòng, cũng không biết cậu như thế nào?

"Con ăn chút gì đi Hải Thanh, sáng giờ con cứ ở trên này mà chưa có ăn gì hết."

Hải Thanh lắc đầu, gạt nhẹ tay Dì quản gia sang một bên

"Con không ăn đâu Dì, Dì đem xuống nhà đi. Khi nào con đói con sẽ tự xuống ăn."

Dì quản gia nhìn cậu đau lòng

"Con đừng suy nghĩ nhiều, ăn gì đó trước đi. Nếu để Mẹ con biết được, con không chăm sóc cho bản thân mình như vậy thì Mẹ con sẽ lo lắng lắm."

Hải Thanh nằm lại xuống giường, đắp chăn lại trả lời

"Con bất hiếu lắm, đúng không Dì? Dì để cho con yên tĩnh một chút, con đang rất rối."

Hải Thanh nhắm chặt mắt, cứ im lặng nằm đó. Một lúc, cậu lại mở mắt, xoay người về phía khung cửa, nhìn bầu trời bên ngoài. Cậu như một chú chim đang bị nhốt trong lòng, không thể thoát ra để tự do bay lên bầu trời rộng lớn ngoài kia.

"Mình không muốn tiếp tục cuộc sống như hiện tại, mình muốn thoát khỏi cái lòng giam giữ này, mình muốn trở lại là Hải Thanh của sáu năm trước, mình chán ghét bản thân của hiện tại. Mình muốn đến với bầu trời rộng lớn tự do, chứ không phải chiếc lòng nhỏ bé bó buộc này."

Chổ Khanh Ninh

Nghe tiếng chuông cửa kêu lên liên tục, Khanh Ninh đang bận tay với bản thiết kế cũng phải nhanh chạy ra xem là ai lại đến làm phiền vào giờ này

"Sao anh lại tới nữa vậy? Hết tiền đúng không? Về trước đi, tôi sẽ chuyển tiền sau cho anh."

Anh ta che kính người, nhìn cậu trả lời

"Sao hôm nay lại ngoan ngoãn như vậy? Định bày trò gì nữa sao? Hôm nay tao không muốn đợi chuyển khoản, đưa tiền mặt ngay đi."

Khanh Ninh định đóng cửa để đuổi anh ta về

"Hiện tại tôi không có tiền mặt ở nhà, muốn thì tôi chuyển sau cho anh. Anh có quậy ở đây cũng không có tiền cho anh đâu."

Anh ta vội chặn cửa lại, nắm chặt tóc Khanh Ninh đẩy vào trong nhà

"Một là đưa tiền nhanh cho tao, hai là tao gọi cho Thiên Phong ngay bây giờ. Dù sao thằng Thiên Phong cũng nhiều tiền hơn mày. Nếu không có bằng chứng thì sao tao dám tự tin như vậy, mày nghĩ tao ngu như thằng Thiên Phong để cho mày dắt mũi sao? Mày nên nhớ, chống đối tao thì chỉ có con đường chết."

Khanh Ninh đau đớn, vùng vầy, cố gỡ tay anh ta ra khỏi tóc của mình

"Anh đừng có dọa tôi, tôi sẽ chuyển cho anh sau mà. Tôi đúng là nhìn lầm mới tin tưởng giao việc cho anh."

Anh ta đẩy mạnh cậu xuống nền nhà

"Nếu mày không tráo trở như vậy thì tao cũng đâu phải đề phòng mày, với hạng người như mày thì tao phải tự tạo con đường lui cho mình chứ. Đâu chết chung với đứa như mày được."

Khanh Ninh nhìn anh với ánh mắt tức giận

"Khốn nạn."

Anh ta liền đi vào phòng Khanh Ninh, soát tất cả mọi nơi, tìm kiếm trong túi của cậu, đổ hết vật dụng ra ngoài thì cũng được một ít tiền. Sau đó tiếp tục kiểm tra trên người Khanh Ninh mà tìm kiếm, lấy xong tiền thì tên đó mới chịu bỏ đi.

Khanh Ninh đứng đó tức giận, đá chân vào vách tường để hả giận

"Khốn thật. Sao ai cũng chống đối tôi hết vậy? Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống yên ổn thôi mà cũng không được hay sao? Tức quá đi mà."

Lý Gia

Thiên Phong bước xuống lầu, ngồi vào bàn ăn, đưa mắt tìm kiếm, không nhìn thấy Hải Thanh nên quay sang hỏi Dì quản gia

"Cậu ta đâu? Sao không thấy ngồi đây đóng kịch nữa?"

Dì quản gia đáp

"Hải Thanh từ sáng đến giờ cứ ở trong phòng, không có xuống nhà. Thằng bé nói muốn yên tĩnh nên Dì cũng không có lên làm phiền."

Thiên Phong bình thản, gắp thức ăn đưa từng đũa vào miệng một cách nhàn nhã, không chút vẻ lo lắng nào với cậu

"Chắc là diễn chán rồi, muốn giở trò khác. Cứ mặc kệ cậu ta đi, không muốn sống nữa thì đừng xuống ăn."

Dì quản gia không nói được lời nào

"Tôi đã nói với Dì nhiều lần, đừng bị cậu ta lừa bằng gương mặt ngây thơ, vô tội đó. Cậu ta là một diễn viên xuất sắc. Sẽ có ngày cậu ta khiến Dì từ trên cao mà té xuống thật đau."

Dì quản gia lấy hết can đảm để nói với anh

"Cậu thử một lần bình tĩnh, rồi nhìn nhận lại tất cả sự việc được không? Chắc chắn cậu sẽ nhận thấy Hải Thanh không sai trong chuyện này, thằng bé là bị người khác hãm hại."

Thiên Phong vẫn ngồi đó ăn rất ngon miệng

"Vậy thì ai hãm hại được cậu ta? Sự thật là không có bằng chứng nào khác cả, vì đây đã là sự thật rồi thì lấy đâu ra thêm sự thật nữa. Dì đừng có bị cậu ta đánh lừa, Dì cũng nên tỉnh táo lại rồi đó."

Dì quản gia cũng không còn cách nào để nói với anh, lặng lẽ đi xuống nhà đợi anh ăn xong thì dọn dẹp và sẽ mang cơm lên cho Hải Thanh sau.

Hải Thanh, đã đứng cạnh đó, nghe hết những gì anh vừa nói. Thật sự là không còn lời nào hay cách nào để anh chịu lắng nghe cậu mà chỉ còn mang bằng chứng đến trước mặt anh ấy, để anh ấy tự mình ngẫm ra tất cả, tự mình cảm nhận tất cả.

Suy nghĩ một lúc, cậu quyết định trở lại lên phòng, không xuống ăn cùng anh. Cậu mang ra một chiếc hộp cũ kỹ, cũng đã bị bám bụi. Cậu nhẹ nhàng mở ra rồi lau chùi lại

Là cây đàn violin mà cậu thích nhất. Nó đã theo cậu từ khi cậu còn 6 tuổi, đây cũng là ước mơ mà cậu đã từ bỏ để chấp nhận kết hôn cùng anh. Hải Thanh từ từ mang cây đàn ra, ngắm nhìn lại một chút, cậu có khắc lên đó tên của mình.

"Cũng đã rất lâu rồi, mình chưa sử dụng lại. Mình đã lãng quên nhiều thứ thuộc về mình như vậy sao? Đúng là lãng phí mà."

Hải Thanh thử lại dây đàn, kéo nhẹ một khúc. Thiên Phong dưới nhà đã nghe thấy tiếng đàn mà khó chịu

[Lại là âm thanh này, cậu ấy đang muốn khơi gợi lại gì chứ? Mình cực kỳ chán ghét những thứ liên quan đến cậu ấy.]

Thiên Phong liền nhanh chóng rời khỏi nhà sau khi nghe Hải Thanh đàn xong khúc nhạc

Cậu yêu đàn nhưng lại yêu anh hơn. Hải Thanh từng có ý định sẽ theo đuổi ước mơ trở thành một nghệ sĩ violin nhưng cậu đã từ bỏ. Cậu ủng hộ anh mọi thứ nhưng bản thân cậu thì không, cậu chấp nhận hy sinh vì anh.

Chơi lại đàn khiến Hải Thanh cảm thấy tâm trạng tốt hơn, cậu cũng đã chịu xuống nhà dùng bữa

[Anh ấy đi làm rồi sao? Thức ăn vẫn chưa ăn xong.]

Dì quản gia nhìn thấy cậu liền mang thêm thức ăn ra bàn

"Cậu Thiên Phong đi được một lúc rồi, để Dì dọn thêm thức ăn cho con."

Sau khi ăn xong, Hải Thanh mang đàn ra phía sân vườn và tập lại những bài hát trước đây cậu đã từng biểu diễn. Như sống lại cuộc sống của cậu, âm thanh khiến cậu bị chìm đắm trong đó. Cậu thả hồn mình, hòa cùng giai điệu, say sưa trình diễn. Lúc này, cậu không suy nghĩ gì, cảm thấy rất bình yên.

"Đàn không được như trước nhưng vẫn còn có thể cảm nhạc. Thời gian tới, mình sẽ phải dựa dẫm vào cây đàn này rồi."

Trong khu vườn đầy hoa, Hải Thanh trên tay cầm đàn violin trình diễn. Nhìn rất xinh đẹp và cuốn hút. Cậu vừa đàn xong thì nghe thấy tiếng vỗ tay

"Cậu Hải Thanh đàn hay quá, như một nghệ sĩ vậy đó. Khiến tôi bị cuốn theo mà quên phải đi dọn dẹp luôn."

Hải Thanh bất ngờ nhìn những người hầu trong nhà đang đứng xem cậu đàn mà vui vẻ, cúi đầu cười đáp

"Cảm ơn mọi người."

[Trước đây, Thiên Phong cũng đứng xem mình chơi đàn và cũng vỗ tay khen ngợi mình như thế. Lúc đó, anh ấy cười rất tươi, còn đòi mình chơi đàn cho anh ấy nghe thường xuyên.]

Công ty

Thiên Phong đang ngồi trong xe và đang đậu xe dưới tầng hầm

"Thật đáng ghét mà, lại nghe thấy âm thanh đó. Cậu ấy là đang muốn dày vò mình sao? Mình đã nghe âm thanh đó suốt sáu năm liền, mình chán ghét nó."

Anh ngã người ra ghế, nhíu mày suy nghĩ

[Mình không muốn nghe thấy âm thanh đó thêm một lần nào nữa.]

Chapter
1 CHƯƠNG 1: HIỂU CHUYỆN ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG
2 CHƯƠNG 2: CHỈ TOÀN THÙ HẬN
3 CHƯƠNG 3: TÀN BẠO MÀ ĐỐI XỬ
4 CHƯƠNG 4: TUYỆT TÌNH
5 CHƯƠNG 5: ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN
6 CHƯƠNG 6: HỒI ỨC
7 CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC ĐƯỢC ANH BỐ THÍ
8 CHƯƠNG 8: GẶP LẠI VỊ HÔN THÊ
9 CHƯƠNG 9: LIỆU QUÁ KHỨ CÓ LẶP LẠI
10 CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI
11 CHƯƠNG 11: NGHĨ VỀ EM
12 CHƯƠNG 12: LẦN HẸN HÒ ĐẦU TIÊN
13 CHƯƠNG 13: HY VỌNG
14 CHƯƠNG 14: BỊ DẬP TẮT
15 CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI
16 CHƯƠNG 16: LỜI CỦA EM GÁI
17 CHƯƠNG 17: ĐAU ĐỚN
18 CHƯƠNG 18: TÀN NHẪN
19 CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU
20 CHƯƠNG 20: KÝ ỨC
21 CHƯƠNG 21: RẮC RỐI CỦA VỊ HÔN THÊ
22 CHƯƠNG 22: LÀ VÌ KẺ THỨ BA
23 CHƯƠNG 23: MUỐN LY HÔN
24 CHƯƠNG 24: KẺ THỨ BA ĐÃ BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
25 CHƯƠNG 25: BƯỚC ĐẦU TRỪ KHỬ
26 CHƯƠNG 26: ĐỐI MẶT TÌNH ĐỊCH
27 CHƯƠNG 27: MỘT VAI DIỄN HAY
28 CHƯƠNG 28: VÔ VỌNG
29 CHƯƠNG 29: TÌM KIẾM
30 CHƯƠNG 30: SỰ QUAN TÂM KHÔNG ĐẾN TỪ ANH
31 CHƯƠNG 31: HỦY HÔN
32 CHƯƠNG 32: LỤY TÌNH
33 CHƯƠNG 33: ÂM MƯU
34 CHƯƠNG 34: CÔ GÁI NGÂY THƠ
35 CHƯƠNG 35: DẦN HÉ LỘ
36 CHƯƠNG 36: MẶT THẬT CỦA EM GÁI NGÂY THƠ
37 CHƯƠNG 37: GẶP EM LÀ ĐÚNG HAY SAI?
38 CHƯƠNG 38: ANH TRAI TRỞ VỀ
39 CHƯƠNG 39: HẢI THANH LẠI BỊ HÃM HẠI
40 CHƯƠNG 40: TUYỆT VỌNG
41 CHƯƠNG 41: THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
42 CHƯƠNG 42: ĐỀU LÀ ĐỐNG ĐỔ NÁT
43 CHƯƠNG 43: CHẮC ANH ĐÃ QUÊN
44 CHƯƠNG 44: CÁI LẠNH LẼO CỦA MÙA ĐÔNG
45 CHƯƠNG 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
46 CHƯƠNG 46: MAY MẮN TOÀN MẠNG
47 CHƯƠNG 47: MỘT NGƯỜI BẠN TỐT?
48 CHƯƠNG 48: HƠI ẤM VÒNG TAY ANH
49 CHƯƠNG 49: KHÔNG TỪ CHỐI?
50 CHƯƠNG 50: MỒI THỬ
51 CHƯƠNG 51: BẢO VỆ CUỘC HÔN NHÂN
52 CHƯƠNG 52: NGỒI ĂN CÙNG ANH
53 CHƯƠNG 53: KHOẢNG CÁCH LÒNG
54 CHƯƠNG 54: NHỮNG KẺ CAN THIỆP
55 CHƯƠNG 55: BẤT AN
56 CHƯƠNG 56: BỊ BẮT GIAM
57 CHƯƠNG 57: NGƯỜI CON TRAI BỊ ANH LÃNG QUÊN
58 CHƯƠNG 58: NHỮNG KẺ LIÊN QUAN DẦN XUẤT HIỆN
59 CHƯƠNG 59: SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC PHƠI BÀY
60 CHƯƠNG 60: SỰ QUAN TÂM
61 CHƯƠNG 61: XỬ LÝ RẮC RỐI
62 CHƯƠNG 62: VẪN CÒN EM BÊN CẠNH
63 CHƯƠNG 63: SỰ THAY ĐỔI CỦA ANH
64 CHƯƠNG 64: NỔI SỢ HÃI TRONG ANH
65 CHƯƠNG 65: BƯỚC ĐẦU CỦA MỌI SỰ TRẢ GIÁ
66 CHƯƠNG 66: MỘT NHÂN VẬT BẤT NGỜ TRỞ LẠI
67 CHƯƠNG 67: MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
68 CHƯƠNG 68: BIẾT KẺ HÃM HẠI
69 CHƯƠNG 69: TÌNH CẢM BỊ NGHI NGỜ
70 CHƯƠNG 70: NHẬN RA SỰ THAY ĐỔI CỦA EM
71 CHƯƠNG 71: THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÀM
72 CHƯƠNG 72: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
73 CHƯƠNG 73: NHẬN LẤY BÁO ỨNG
74 CHƯƠNG 74: BỊ VẠCH TRẦN
75 CHƯƠNG 75: KẾT THÚC MỌI HIỂU LẦM
76 CHƯƠNG 76: CHẤP NHẬN SỰ THẬT
77 CHƯƠNG 77: KHÔNG CÒN EM BÊN CẠNH
78 CHƯƠNG 78: DÀY VÒ BẢN THÂN
79 CHƯƠNG 79: KHOẢNG CÁCH GIỮA ĐÔI TA
80 CHƯƠNG 80: NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI
81 CHƯƠNG 81: BÊN EM KHÔNG PHẢI ANH
82 CHƯƠNG 82: KHÔNG CÒN SỰ LIÊN KẾT
83 CHƯƠNG 83: KHOẢNH KHẮC GẶP LẠI
84 CHƯƠNG 84: KHÔNG CÒN CƠ HỘI?
85 CHƯƠNG 85: NÊN DỪNG LẠI Ở ĐÂY
86 CHƯƠNG 86: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
87 CHƯƠNG 87: NGƯỜI CŨ
88 CHƯƠNG 88: NGƯỜI BẠN MỚI
89 CHƯƠNG 89: NGƯỜI NÀY LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?
90 CHƯƠNG 90: GẶP NHAU TÌNH CỜ
91 CHƯƠNG 91: KHÔNG CÒN CƠ HỘI
92 CHƯƠNG 92: BỮA TIỆC ẤM ÁP
93 CHƯƠNG 93: THỰC HIỆN ƯỚC MƠ
94 CHƯƠNG 94: NỔI ĐAU GIẰNG XÉ
95 CHƯƠNG 95: CHẤP NHẬN
96 CHƯƠNG 96: QUYẾT ĐỊNH RỜI KHỎI
97 CHƯƠNG 97: ANH PHẢI ĐI RỒI
98 CHƯƠNG 98: TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CŨ
99 CHƯƠNG 99: TẤT CẢ DÀNH CHO EM
100 CHƯƠNG 100: NHỚ EM
101 CHƯƠNG 101: TẠM BIỆT HẢI THANH, ANH YÊU EM.
102 CHƯƠNG 102: KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP
Chapter

Updated 102 Episodes

1
CHƯƠNG 1: HIỂU CHUYỆN ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG
2
CHƯƠNG 2: CHỈ TOÀN THÙ HẬN
3
CHƯƠNG 3: TÀN BẠO MÀ ĐỐI XỬ
4
CHƯƠNG 4: TUYỆT TÌNH
5
CHƯƠNG 5: ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN
6
CHƯƠNG 6: HỒI ỨC
7
CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC ĐƯỢC ANH BỐ THÍ
8
CHƯƠNG 8: GẶP LẠI VỊ HÔN THÊ
9
CHƯƠNG 9: LIỆU QUÁ KHỨ CÓ LẶP LẠI
10
CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI
11
CHƯƠNG 11: NGHĨ VỀ EM
12
CHƯƠNG 12: LẦN HẸN HÒ ĐẦU TIÊN
13
CHƯƠNG 13: HY VỌNG
14
CHƯƠNG 14: BỊ DẬP TẮT
15
CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI
16
CHƯƠNG 16: LỜI CỦA EM GÁI
17
CHƯƠNG 17: ĐAU ĐỚN
18
CHƯƠNG 18: TÀN NHẪN
19
CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU
20
CHƯƠNG 20: KÝ ỨC
21
CHƯƠNG 21: RẮC RỐI CỦA VỊ HÔN THÊ
22
CHƯƠNG 22: LÀ VÌ KẺ THỨ BA
23
CHƯƠNG 23: MUỐN LY HÔN
24
CHƯƠNG 24: KẺ THỨ BA ĐÃ BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
25
CHƯƠNG 25: BƯỚC ĐẦU TRỪ KHỬ
26
CHƯƠNG 26: ĐỐI MẶT TÌNH ĐỊCH
27
CHƯƠNG 27: MỘT VAI DIỄN HAY
28
CHƯƠNG 28: VÔ VỌNG
29
CHƯƠNG 29: TÌM KIẾM
30
CHƯƠNG 30: SỰ QUAN TÂM KHÔNG ĐẾN TỪ ANH
31
CHƯƠNG 31: HỦY HÔN
32
CHƯƠNG 32: LỤY TÌNH
33
CHƯƠNG 33: ÂM MƯU
34
CHƯƠNG 34: CÔ GÁI NGÂY THƠ
35
CHƯƠNG 35: DẦN HÉ LỘ
36
CHƯƠNG 36: MẶT THẬT CỦA EM GÁI NGÂY THƠ
37
CHƯƠNG 37: GẶP EM LÀ ĐÚNG HAY SAI?
38
CHƯƠNG 38: ANH TRAI TRỞ VỀ
39
CHƯƠNG 39: HẢI THANH LẠI BỊ HÃM HẠI
40
CHƯƠNG 40: TUYỆT VỌNG
41
CHƯƠNG 41: THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
42
CHƯƠNG 42: ĐỀU LÀ ĐỐNG ĐỔ NÁT
43
CHƯƠNG 43: CHẮC ANH ĐÃ QUÊN
44
CHƯƠNG 44: CÁI LẠNH LẼO CỦA MÙA ĐÔNG
45
CHƯƠNG 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
46
CHƯƠNG 46: MAY MẮN TOÀN MẠNG
47
CHƯƠNG 47: MỘT NGƯỜI BẠN TỐT?
48
CHƯƠNG 48: HƠI ẤM VÒNG TAY ANH
49
CHƯƠNG 49: KHÔNG TỪ CHỐI?
50
CHƯƠNG 50: MỒI THỬ
51
CHƯƠNG 51: BẢO VỆ CUỘC HÔN NHÂN
52
CHƯƠNG 52: NGỒI ĂN CÙNG ANH
53
CHƯƠNG 53: KHOẢNG CÁCH LÒNG
54
CHƯƠNG 54: NHỮNG KẺ CAN THIỆP
55
CHƯƠNG 55: BẤT AN
56
CHƯƠNG 56: BỊ BẮT GIAM
57
CHƯƠNG 57: NGƯỜI CON TRAI BỊ ANH LÃNG QUÊN
58
CHƯƠNG 58: NHỮNG KẺ LIÊN QUAN DẦN XUẤT HIỆN
59
CHƯƠNG 59: SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC PHƠI BÀY
60
CHƯƠNG 60: SỰ QUAN TÂM
61
CHƯƠNG 61: XỬ LÝ RẮC RỐI
62
CHƯƠNG 62: VẪN CÒN EM BÊN CẠNH
63
CHƯƠNG 63: SỰ THAY ĐỔI CỦA ANH
64
CHƯƠNG 64: NỔI SỢ HÃI TRONG ANH
65
CHƯƠNG 65: BƯỚC ĐẦU CỦA MỌI SỰ TRẢ GIÁ
66
CHƯƠNG 66: MỘT NHÂN VẬT BẤT NGỜ TRỞ LẠI
67
CHƯƠNG 67: MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
68
CHƯƠNG 68: BIẾT KẺ HÃM HẠI
69
CHƯƠNG 69: TÌNH CẢM BỊ NGHI NGỜ
70
CHƯƠNG 70: NHẬN RA SỰ THAY ĐỔI CỦA EM
71
CHƯƠNG 71: THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÀM
72
CHƯƠNG 72: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
73
CHƯƠNG 73: NHẬN LẤY BÁO ỨNG
74
CHƯƠNG 74: BỊ VẠCH TRẦN
75
CHƯƠNG 75: KẾT THÚC MỌI HIỂU LẦM
76
CHƯƠNG 76: CHẤP NHẬN SỰ THẬT
77
CHƯƠNG 77: KHÔNG CÒN EM BÊN CẠNH
78
CHƯƠNG 78: DÀY VÒ BẢN THÂN
79
CHƯƠNG 79: KHOẢNG CÁCH GIỮA ĐÔI TA
80
CHƯƠNG 80: NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI
81
CHƯƠNG 81: BÊN EM KHÔNG PHẢI ANH
82
CHƯƠNG 82: KHÔNG CÒN SỰ LIÊN KẾT
83
CHƯƠNG 83: KHOẢNH KHẮC GẶP LẠI
84
CHƯƠNG 84: KHÔNG CÒN CƠ HỘI?
85
CHƯƠNG 85: NÊN DỪNG LẠI Ở ĐÂY
86
CHƯƠNG 86: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
87
CHƯƠNG 87: NGƯỜI CŨ
88
CHƯƠNG 88: NGƯỜI BẠN MỚI
89
CHƯƠNG 89: NGƯỜI NÀY LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?
90
CHƯƠNG 90: GẶP NHAU TÌNH CỜ
91
CHƯƠNG 91: KHÔNG CÒN CƠ HỘI
92
CHƯƠNG 92: BỮA TIỆC ẤM ÁP
93
CHƯƠNG 93: THỰC HIỆN ƯỚC MƠ
94
CHƯƠNG 94: NỔI ĐAU GIẰNG XÉ
95
CHƯƠNG 95: CHẤP NHẬN
96
CHƯƠNG 96: QUYẾT ĐỊNH RỜI KHỎI
97
CHƯƠNG 97: ANH PHẢI ĐI RỒI
98
CHƯƠNG 98: TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CŨ
99
CHƯƠNG 99: TẤT CẢ DÀNH CHO EM
100
CHƯƠNG 100: NHỚ EM
101
CHƯƠNG 101: TẠM BIỆT HẢI THANH, ANH YÊU EM.
102
CHƯƠNG 102: KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play