CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU

Quán rượu

Anh rời khỏi nhà ngay sau đó, anh đang ngồi trong một quán rượu quen thuộc mà uống để không phải suy nghĩ đến, nhưng trí nhớ thì luôn là hình ảnh của Hải Thanh, rõ ràng đây là vẫn còn rất yêu nhưng anh lại chọn cách tàn nhẫn với cậu chứ không cho cậu một cơ hội để đối mặt với sự thật.

Anh thật sự là một thằng tồi nhất trên thế gian này.

Bạn của anh, Chính Bắc là chủ của quán rượu này, đã đến cầm lấy ly rượu trên tay anh

"Cậu định uống cho đến chết sao Thiên Phong? Giờ này lại đến đây, lại cải nhau với Hải Thanh sao?"

Thiên Phong đã bắt đầu say, anh không còn ngồi vững được nữa, cứ lăn ở trên bàn

"Ha, nếu tôi mà chết được thì hay hơn nhiều rồi."

Chính Bắc đỡ anh dậy tựa vào ghế

"Thì cậu là đang tự hành hạ bản thân của mình đó Thiên Phong. Rõ ràng là vẫn còn rất yêu Hải Thanh, đúng hơn là không thể yêu ai khác ngoài Hải Thanh. Nhưng sao không cho cậu ấy thêm một cơ hội?"

Thiên Phong, đôi mắt mơ hồ, tay không ngừng xoay ly rượu

"Cậu có thể chấp nhận yêu đương, sống chung tiếp tục với người đã hãm hại cả gia đình cậu, lừa dối cậu, phản bội cậu và còn qua tay của không biết là bao nhiêu thằng đàn ông mà xem như không có chuyện gì không?"

Chính Bắc đưa tay giữ anh lại

"Tôi thấy ở việc này thì cậu hơi vội vàng rồi đó.Sao không thử điều tra lại xem."

Thiên Phong hất cả tay bạn mình ra mà tiếp tục uống

"Đó là sự thật. Chính mắt tôi nhìn, chính tai tôi nghe. Nếu không, tại sao bao nhiêu năm qua cậu ấy vẫn không chứng minh được là bản thân vô tội?"

Chính Bắc bất lực ngồi cạnh anh hỏi

"Vậy cậu trả lời tôi câu hỏi này đi Thiên Phong? Nếu một ngày nào đó, Hải Thanh chứng minh được tất cả là cậu ấy vô tội, thì cậu sẽ làm như thế nào để đối mặt với em ấy? Cậu đã từng nghĩ đến điều đó không Thiên Phong?"

Thiên Phong mắt nhìn thẳng vào ly rượu trên tay, suy nghĩ một lúc rồi trả lời

"Nếu sự thật là cậu ấy không làm gì cả, mà là bị hãm hại bởi ai đó, thì tôi chắc chắn sẽ không tha cho kẻ đã hãm hại và gây ra mọi chuyện. Còn bản thân tôi, sẽ chịu tội trước em ấy."

Thiên Phong giật mạnh chai rượu trên bàn mà cho hết vào miệng

"Được rồi Thiên Phong, để tôi kêu tài xế đưa cậu về."

Thiên Phong lảo đảo từ chối đến ngã ra nền nhà

"Tôi không muốn về đó, về đó thì bao nhiêu ký ức khốn kiếp của trước kia lại chạy đầy trong đầu. Chỉ cần nhìn thấy cậu ấy thì tôi sẽ rất tức giận ngay, tôi không thể nào bình tĩnh được. Tôi không biết bản thân phải làm như thế nào thì mới đúng? Cậu nói đi tôi phải làm sao?"

Không còn cách nào, Chính Bắc đành để Thiên Phong ngủ lại quán anh như mọi hôm

"Đứng lên để tôi đưa cậu vào phòng nghỉ, đừng có ở đây mà quậy quán của tôi, quán tôi còn phải kinh doanh nữa."

Lý Gia

Hải Thanh mang cây đàn đã nát vụn của mình đem cất vào, có cơ hội cậu sẽ nhờ người sửa lại. Cảm thấy không gian yên tĩnh, cứ nghĩ là anh đã ngủ say nhưng người hầu nói lại là anh đã ra ngoài từ lâu, đến giờ vẫn chưa về

"Anh ấy lại đi uống rượu rồi sao? Đạp đổ tất cả để trốn tránh. Anh trở nên hèn nhát từ khi nào vậy Thiên Phong?"

Hải Thanh quay vào trong phòng, không muốn để tâm đến anh, cậu ngồi cạnh bên cửa sổ, cảm nhận gió lạnh, đôi mắt vô hồn, không muốn bận tâm đến điều gì.

"Anh ấy đã bắt đầu chán ghét ngôi nhà này, lúc trước thì ao ước, mong chờ còn bây giờ lại ruồng bỏ, chán ghét. Đủ rồi, mình không còn tâm trí mà lo nghĩ nhiều như vậy, điều quan trọng nhất bây giờ vẫn là phải tìm ra sự thật để chứng minh bản thân mình vô tội."

Hải Thanh tựa nhẹ đầu vào cạnh cửa, mắt nhắm lại mà từ từ thả lỏng cơ thể, cậu cứ ngồi im lặng ở đó đến sáng hôm sau

[Anh muốn làm gì cũng được, đời này em chưa bao giờ oán trách hay đem lòng câm hận anh. Em chưa bao giờ hối hận vì đã yêu anh, được yêu anh là điều hạnh phúc nhất trên đời này của em.]

Công ty của Thiên Phong

Sáng sớm Khanh Ninh đã đến tìm Thiên Phong

"Sao hôm nay nhìn anh không có thần sắc vậy Thiên Phong? Hôm qua anh lại uống rượu nữa đúng không?"

Thiên Phong đang rất đau đầu nhưng lại gặp Khanh Ninh

"Anh đã nói rồi, nếu rảnh rổi quá thì lo cho công việc của em đi, còn nếu là giải quyết công việc thì hả đến đây."

Khanh Ninh cố gắng tiếp cận anh, cậu đứng sát lại gần chổ anh đang ngồi

"Vậy ý anh là chỉ khi có công việc thì em mới được đến gặp anh? Thiên Phong, em luôn cố gắng vì anh như vậy mà anh cũng không công nhận dù chỉ một chút thôi sao? Anh nhìn xem ngoài em ra thì ai có thể hết lòng vì anh như em không?"

Thiên Phong vẫn không muốn nói thêm lời nào với cậu

"Thiên Phong, anh hãy nghĩ đến em một chút được không? Tình ý của em đâu phải anh không nhận ra, bao nhiêu năm qua em vẫn chọn bên cạnh anh mà giúp đỡ anh như vậy, anh chưa từng coi trọng hay sao?"

Thiên Phong đưa mắt lên khỏi sấp tài liệu, thở một hơi nặng nề

"Anh đã nói rất rõ ràng rồi, chúng ta chỉ có thể đến mức tình bạn là hết."

Khanh Ninh lại bắt đầu diễn kịch, nước mắt giả tạo lại rơi không ngừng

"Anh tuyệt tình như vậy sao Thiên Phong? Anh đúng là đã thay đổi thật rồi."

Thiên Phong đứng lên hất đổ tất cả, tức giận mà quát lớn

"Thay đổi, thay đổi, thay đổi. Tại sao ai cũng bảo là tôi thay đổi hết vậy? Tôi sống như vậy mà các người vẫn chưa hài lòng hay sao? Còn muốn điều gì ở tôi nữa? Ra khỏi đây cho tôi."

Khanh Ninh nói xong, đá chân vào tập tài liệu dưới chân mình, rồi rời khỏi phòng

"Anh, anh quá đáng lắm đó anh có biết không?"

Khanh Ninh tức giận, đi thẳng ra xe, cậu ngồi trên xe mà suy nghĩ đến những việc trong quá khứ giữa cậu và Thiên Phong

Tại một quán coffee

Khanh Ninh đưa tách coffee cho Thiên Phong đang bận rộn rồi ngồi cạnh hỏi anh

"Gần đây anh có chuyện vui sao? Lúc nào cũng thấy anh cứ ngồi cười một mình."

Thiên Phong vui cười đáp

"Có sao? Anh vẫn bình thường thôi mà. Nhưng có chuyện vui là thật."

Khanh Ninh cảm thấy không hẵn là vui cho bản thân cậu

"Là chuyện gì vậy? Có thể chia sẻ với em được không?"

Thiên Phong lúc đó là bạn của cậu, anh rất thường đến chia sẻ và tâm sự cùng cậu

"Thì là chuyện, anh đang thích một người."

Khanh Ninh như đơ người trước câu trả lời của Thiên Phong, anh vậy mà đã thích người khác, vậy mà cậu còn nghĩ rằng anh vẫn chưa hẵn quên được cậu. Khanh Ninh cố giữ bình tĩnh hỏi tiếp

"Người đó là ai vậy? Em có quen không?"

Thiên Phong nhấc tách coffee lên uống một ngụm rồi đáp lời

"Người này em không biết đâu, khi nào có cơ hội thì anh sẽ giới thiệu cho em biết. Em ấy là người rất đặc biệt."

[Rất đặc biệt? Anh ấy còn chưa bao giờ nói mình như vậy, thế mà hiện tại lại khen một người khác đặc biệt trước mặt mình. Anh ấy không nhận ra là mình vẫn còn yêu anh ấy hay sao lại thoải mái chia sẻ chuyện này với mình như vậy?]

"Vậy chắc người này khiến anh điên đảo lắm đúng không? Thế nên anh mới bảo là người ta đặc biệt."

Thiên Phong, tay khuấy nhẹ nhàng tách coffee, miệng không ngưng nụ cười

"Em đúng là hiểu anh. Ở bên cạnh em ấy thật sự rất vui vẻ, anh học được nhiều điều mới từ em ấy nữa. Dù cho phiền lòng đến đâu thì chỉ cần nhìn thấy em ấy thôi thì cũng đủ khiến anh vụt dậy tinh thần."

Khanh Ninh cố gắng không để lộ cảm xúc hiện tại

"Cậu ấy có siêu năng lực sao?"

Thiên Phong vẫn thản nhiên đáp lời

"Hahaha, anh cũng nghĩ như vậy, chứ sao lại thần kỳ đến vậy? Nhưng dù là sao cũng được, anh nhất định phải có được em ấy. Nhưng mà Khanh Ninh, anh đang muốn tặng cho em ấy một món quà, em gợi ý cho anh xem là anh nên tặng gì cho em ấy?"

[Ha, bây giờ anh ấy lại muốn mình chọn quà cho người anh ấy thích. Anh có còn là con người không Thiên Phong?]

"Việc này, anh phải để ý là cậu ấy thích điều gì thì anh sẽ chọn món quà phù hợp với cậu ấy. Chứ anh hỏi em như vậy sao em biết trả lời anh thế nào?"

Thiên Phong ngay người ra

"Ừm, thật ra thì em ấy không thiếu thốn thứ gì nên anh muốn tặng cho em ấy thứ gì đó đặc biệt hơn một chút, không pha lẫn với những thứ mà em ấy đã có."

[Thì ra là vậy. Thì ra là anh ấy thích người giàu có hơn là thằng nhân viên phục vụ như mình. Cũng đúng, giàu thì ai mà không thích?]

"Vậy anh không sợ cậu ấy sẽ không thích quà của anh sao? Những người sống trong đầy đủ thì yêu cầu của họ rất cao."

Thiên Phong quay sang nhìn cậu

"Vì vậy mà anh đang cố gắng hết sức để một ngày có thể xứng đáng mà đứng bên cạnh em ấy. Nếu em yêu ai đó thật lòng rồi thì chắc chắn em sẽ hiểu và cũng sẽ hành động giống như anh hiện tại."

[Em cũng đang yêu một người đây Thiên Phong, nhưng anh lại đang nói thích một người khác trước mặt em.]

Khanh Ninh kiềm nén nổi ấm ức mà đáp lời anh

"Vậy, chúc anh thành công. Sẽ có được cả sự nghiệp và tình yêu."

Chapter
1 CHƯƠNG 1: HIỂU CHUYỆN ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG
2 CHƯƠNG 2: CHỈ TOÀN THÙ HẬN
3 CHƯƠNG 3: TÀN BẠO MÀ ĐỐI XỬ
4 CHƯƠNG 4: TUYỆT TÌNH
5 CHƯƠNG 5: ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN
6 CHƯƠNG 6: HỒI ỨC
7 CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC ĐƯỢC ANH BỐ THÍ
8 CHƯƠNG 8: GẶP LẠI VỊ HÔN THÊ
9 CHƯƠNG 9: LIỆU QUÁ KHỨ CÓ LẶP LẠI
10 CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI
11 CHƯƠNG 11: NGHĨ VỀ EM
12 CHƯƠNG 12: LẦN HẸN HÒ ĐẦU TIÊN
13 CHƯƠNG 13: HY VỌNG
14 CHƯƠNG 14: BỊ DẬP TẮT
15 CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI
16 CHƯƠNG 16: LỜI CỦA EM GÁI
17 CHƯƠNG 17: ĐAU ĐỚN
18 CHƯƠNG 18: TÀN NHẪN
19 CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU
20 CHƯƠNG 20: KÝ ỨC
21 CHƯƠNG 21: RẮC RỐI CỦA VỊ HÔN THÊ
22 CHƯƠNG 22: LÀ VÌ KẺ THỨ BA
23 CHƯƠNG 23: MUỐN LY HÔN
24 CHƯƠNG 24: KẺ THỨ BA ĐÃ BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
25 CHƯƠNG 25: BƯỚC ĐẦU TRỪ KHỬ
26 CHƯƠNG 26: ĐỐI MẶT TÌNH ĐỊCH
27 CHƯƠNG 27: MỘT VAI DIỄN HAY
28 CHƯƠNG 28: VÔ VỌNG
29 CHƯƠNG 29: TÌM KIẾM
30 CHƯƠNG 30: SỰ QUAN TÂM KHÔNG ĐẾN TỪ ANH
31 CHƯƠNG 31: HỦY HÔN
32 CHƯƠNG 32: LỤY TÌNH
33 CHƯƠNG 33: ÂM MƯU
34 CHƯƠNG 34: CÔ GÁI NGÂY THƠ
35 CHƯƠNG 35: DẦN HÉ LỘ
36 CHƯƠNG 36: MẶT THẬT CỦA EM GÁI NGÂY THƠ
37 CHƯƠNG 37: GẶP EM LÀ ĐÚNG HAY SAI?
38 CHƯƠNG 38: ANH TRAI TRỞ VỀ
39 CHƯƠNG 39: HẢI THANH LẠI BỊ HÃM HẠI
40 CHƯƠNG 40: TUYỆT VỌNG
41 CHƯƠNG 41: THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
42 CHƯƠNG 42: ĐỀU LÀ ĐỐNG ĐỔ NÁT
43 CHƯƠNG 43: CHẮC ANH ĐÃ QUÊN
44 CHƯƠNG 44: CÁI LẠNH LẼO CỦA MÙA ĐÔNG
45 CHƯƠNG 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
46 CHƯƠNG 46: MAY MẮN TOÀN MẠNG
47 CHƯƠNG 47: MỘT NGƯỜI BẠN TỐT?
48 CHƯƠNG 48: HƠI ẤM VÒNG TAY ANH
49 CHƯƠNG 49: KHÔNG TỪ CHỐI?
50 CHƯƠNG 50: MỒI THỬ
51 CHƯƠNG 51: BẢO VỆ CUỘC HÔN NHÂN
52 CHƯƠNG 52: NGỒI ĂN CÙNG ANH
53 CHƯƠNG 53: KHOẢNG CÁCH LÒNG
54 CHƯƠNG 54: NHỮNG KẺ CAN THIỆP
55 CHƯƠNG 55: BẤT AN
56 CHƯƠNG 56: BỊ BẮT GIAM
57 CHƯƠNG 57: NGƯỜI CON TRAI BỊ ANH LÃNG QUÊN
58 CHƯƠNG 58: NHỮNG KẺ LIÊN QUAN DẦN XUẤT HIỆN
59 CHƯƠNG 59: SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC PHƠI BÀY
60 CHƯƠNG 60: SỰ QUAN TÂM
61 CHƯƠNG 61: XỬ LÝ RẮC RỐI
62 CHƯƠNG 62: VẪN CÒN EM BÊN CẠNH
63 CHƯƠNG 63: SỰ THAY ĐỔI CỦA ANH
64 CHƯƠNG 64: NỔI SỢ HÃI TRONG ANH
65 CHƯƠNG 65: BƯỚC ĐẦU CỦA MỌI SỰ TRẢ GIÁ
66 CHƯƠNG 66: MỘT NHÂN VẬT BẤT NGỜ TRỞ LẠI
67 CHƯƠNG 67: MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
68 CHƯƠNG 68: BIẾT KẺ HÃM HẠI
69 CHƯƠNG 69: TÌNH CẢM BỊ NGHI NGỜ
70 CHƯƠNG 70: NHẬN RA SỰ THAY ĐỔI CỦA EM
71 CHƯƠNG 71: THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÀM
72 CHƯƠNG 72: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
73 CHƯƠNG 73: NHẬN LẤY BÁO ỨNG
74 CHƯƠNG 74: BỊ VẠCH TRẦN
75 CHƯƠNG 75: KẾT THÚC MỌI HIỂU LẦM
76 CHƯƠNG 76: CHẤP NHẬN SỰ THẬT
77 CHƯƠNG 77: KHÔNG CÒN EM BÊN CẠNH
78 CHƯƠNG 78: DÀY VÒ BẢN THÂN
79 CHƯƠNG 79: KHOẢNG CÁCH GIỮA ĐÔI TA
80 CHƯƠNG 80: NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI
81 CHƯƠNG 81: BÊN EM KHÔNG PHẢI ANH
82 CHƯƠNG 82: KHÔNG CÒN SỰ LIÊN KẾT
83 CHƯƠNG 83: KHOẢNH KHẮC GẶP LẠI
84 CHƯƠNG 84: KHÔNG CÒN CƠ HỘI?
85 CHƯƠNG 85: NÊN DỪNG LẠI Ở ĐÂY
86 CHƯƠNG 86: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
87 CHƯƠNG 87: NGƯỜI CŨ
88 CHƯƠNG 88: NGƯỜI BẠN MỚI
89 CHƯƠNG 89: NGƯỜI NÀY LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?
90 CHƯƠNG 90: GẶP NHAU TÌNH CỜ
91 CHƯƠNG 91: KHÔNG CÒN CƠ HỘI
92 CHƯƠNG 92: BỮA TIỆC ẤM ÁP
93 CHƯƠNG 93: THỰC HIỆN ƯỚC MƠ
94 CHƯƠNG 94: NỔI ĐAU GIẰNG XÉ
95 CHƯƠNG 95: CHẤP NHẬN
96 CHƯƠNG 96: QUYẾT ĐỊNH RỜI KHỎI
97 CHƯƠNG 97: ANH PHẢI ĐI RỒI
98 CHƯƠNG 98: TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CŨ
99 CHƯƠNG 99: TẤT CẢ DÀNH CHO EM
100 CHƯƠNG 100: NHỚ EM
101 CHƯƠNG 101: TẠM BIỆT HẢI THANH, ANH YÊU EM.
102 CHƯƠNG 102: KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP
Chapter

Updated 102 Episodes

1
CHƯƠNG 1: HIỂU CHUYỆN ĐẾN ĐÁNG THƯƠNG
2
CHƯƠNG 2: CHỈ TOÀN THÙ HẬN
3
CHƯƠNG 3: TÀN BẠO MÀ ĐỐI XỬ
4
CHƯƠNG 4: TUYỆT TÌNH
5
CHƯƠNG 5: ẤN TƯỢNG ĐẦU TIÊN
6
CHƯƠNG 6: HỒI ỨC
7
CHƯƠNG 7: HẠNH PHÚC ĐƯỢC ANH BỐ THÍ
8
CHƯƠNG 8: GẶP LẠI VỊ HÔN THÊ
9
CHƯƠNG 9: LIỆU QUÁ KHỨ CÓ LẶP LẠI
10
CHƯƠNG 10: CHỈ CÓ NGƯỜI LÀ THAY ĐỔI
11
CHƯƠNG 11: NGHĨ VỀ EM
12
CHƯƠNG 12: LẦN HẸN HÒ ĐẦU TIÊN
13
CHƯƠNG 13: HY VỌNG
14
CHƯƠNG 14: BỊ DẬP TẮT
15
CHƯƠNG 15: TÌM LẠI NIỀM VUI
16
CHƯƠNG 16: LỜI CỦA EM GÁI
17
CHƯƠNG 17: ĐAU ĐỚN
18
CHƯƠNG 18: TÀN NHẪN
19
CHƯƠNG 19: TÌNH ĐẦU
20
CHƯƠNG 20: KÝ ỨC
21
CHƯƠNG 21: RẮC RỐI CỦA VỊ HÔN THÊ
22
CHƯƠNG 22: LÀ VÌ KẺ THỨ BA
23
CHƯƠNG 23: MUỐN LY HÔN
24
CHƯƠNG 24: KẺ THỨ BA ĐÃ BẮT ĐẦU HÀNH ĐỘNG
25
CHƯƠNG 25: BƯỚC ĐẦU TRỪ KHỬ
26
CHƯƠNG 26: ĐỐI MẶT TÌNH ĐỊCH
27
CHƯƠNG 27: MỘT VAI DIỄN HAY
28
CHƯƠNG 28: VÔ VỌNG
29
CHƯƠNG 29: TÌM KIẾM
30
CHƯƠNG 30: SỰ QUAN TÂM KHÔNG ĐẾN TỪ ANH
31
CHƯƠNG 31: HỦY HÔN
32
CHƯƠNG 32: LỤY TÌNH
33
CHƯƠNG 33: ÂM MƯU
34
CHƯƠNG 34: CÔ GÁI NGÂY THƠ
35
CHƯƠNG 35: DẦN HÉ LỘ
36
CHƯƠNG 36: MẶT THẬT CỦA EM GÁI NGÂY THƠ
37
CHƯƠNG 37: GẶP EM LÀ ĐÚNG HAY SAI?
38
CHƯƠNG 38: ANH TRAI TRỞ VỀ
39
CHƯƠNG 39: HẢI THANH LẠI BỊ HÃM HẠI
40
CHƯƠNG 40: TUYỆT VỌNG
41
CHƯƠNG 41: THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
42
CHƯƠNG 42: ĐỀU LÀ ĐỐNG ĐỔ NÁT
43
CHƯƠNG 43: CHẮC ANH ĐÃ QUÊN
44
CHƯƠNG 44: CÁI LẠNH LẼO CỦA MÙA ĐÔNG
45
CHƯƠNG 45: NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
46
CHƯƠNG 46: MAY MẮN TOÀN MẠNG
47
CHƯƠNG 47: MỘT NGƯỜI BẠN TỐT?
48
CHƯƠNG 48: HƠI ẤM VÒNG TAY ANH
49
CHƯƠNG 49: KHÔNG TỪ CHỐI?
50
CHƯƠNG 50: MỒI THỬ
51
CHƯƠNG 51: BẢO VỆ CUỘC HÔN NHÂN
52
CHƯƠNG 52: NGỒI ĂN CÙNG ANH
53
CHƯƠNG 53: KHOẢNG CÁCH LÒNG
54
CHƯƠNG 54: NHỮNG KẺ CAN THIỆP
55
CHƯƠNG 55: BẤT AN
56
CHƯƠNG 56: BỊ BẮT GIAM
57
CHƯƠNG 57: NGƯỜI CON TRAI BỊ ANH LÃNG QUÊN
58
CHƯƠNG 58: NHỮNG KẺ LIÊN QUAN DẦN XUẤT HIỆN
59
CHƯƠNG 59: SỰ THẬT DẦN ĐƯỢC PHƠI BÀY
60
CHƯƠNG 60: SỰ QUAN TÂM
61
CHƯƠNG 61: XỬ LÝ RẮC RỐI
62
CHƯƠNG 62: VẪN CÒN EM BÊN CẠNH
63
CHƯƠNG 63: SỰ THAY ĐỔI CỦA ANH
64
CHƯƠNG 64: NỔI SỢ HÃI TRONG ANH
65
CHƯƠNG 65: BƯỚC ĐẦU CỦA MỌI SỰ TRẢ GIÁ
66
CHƯƠNG 66: MỘT NHÂN VẬT BẤT NGỜ TRỞ LẠI
67
CHƯƠNG 67: MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN
68
CHƯƠNG 68: BIẾT KẺ HÃM HẠI
69
CHƯƠNG 69: TÌNH CẢM BỊ NGHI NGỜ
70
CHƯƠNG 70: NHẬN RA SỰ THAY ĐỔI CỦA EM
71
CHƯƠNG 71: THÂN PHẬN CỦA NGƯỜI LÀM
72
CHƯƠNG 72: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
73
CHƯƠNG 73: NHẬN LẤY BÁO ỨNG
74
CHƯƠNG 74: BỊ VẠCH TRẦN
75
CHƯƠNG 75: KẾT THÚC MỌI HIỂU LẦM
76
CHƯƠNG 76: CHẤP NHẬN SỰ THẬT
77
CHƯƠNG 77: KHÔNG CÒN EM BÊN CẠNH
78
CHƯƠNG 78: DÀY VÒ BẢN THÂN
79
CHƯƠNG 79: KHOẢNG CÁCH GIỮA ĐÔI TA
80
CHƯƠNG 80: NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI
81
CHƯƠNG 81: BÊN EM KHÔNG PHẢI ANH
82
CHƯƠNG 82: KHÔNG CÒN SỰ LIÊN KẾT
83
CHƯƠNG 83: KHOẢNH KHẮC GẶP LẠI
84
CHƯƠNG 84: KHÔNG CÒN CƠ HỘI?
85
CHƯƠNG 85: NÊN DỪNG LẠI Ở ĐÂY
86
CHƯƠNG 86: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
87
CHƯƠNG 87: NGƯỜI CŨ
88
CHƯƠNG 88: NGƯỜI BẠN MỚI
89
CHƯƠNG 89: NGƯỜI NÀY LÀ NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?
90
CHƯƠNG 90: GẶP NHAU TÌNH CỜ
91
CHƯƠNG 91: KHÔNG CÒN CƠ HỘI
92
CHƯƠNG 92: BỮA TIỆC ẤM ÁP
93
CHƯƠNG 93: THỰC HIỆN ƯỚC MƠ
94
CHƯƠNG 94: NỔI ĐAU GIẰNG XÉ
95
CHƯƠNG 95: CHẤP NHẬN
96
CHƯƠNG 96: QUYẾT ĐỊNH RỜI KHỎI
97
CHƯƠNG 97: ANH PHẢI ĐI RỒI
98
CHƯƠNG 98: TRỞ VỀ NGÔI NHÀ CŨ
99
CHƯƠNG 99: TẤT CẢ DÀNH CHO EM
100
CHƯƠNG 100: NHỚ EM
101
CHƯƠNG 101: TẠM BIỆT HẢI THANH, ANH YÊU EM.
102
CHƯƠNG 102: KẾT THÚC MỘT CUỘC TÌNH ĐẸP

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play