Chương 2: Ánh sáng

Giang Liễu vốn là cô nhi, không nơi nương tựa, không chốn bảo bọc.

Việc có một “người cha” giỏi giang và một “gia đình” giàu sang như hiện tại chính là chuyện ngoài ý muốn mà cô không bao giờ dám tưởng tượng.

Cô không có ký ức gì mà cha mẹ ruột hay xuất thân của mình. Không biết rốt cuộc là bọn bọ có điều bất đắc dĩ hay thật sự muốn vứt bỏ mình.

Những năm tháng sống trong gia đình cha mẹ nuôi trước năm mười tuổi cũng rất mơ hồ, thứ đọng lại trong kí ức chỉ có những giọng nói đầy mỉa mai và câu từ cay nghiệt hệt như lời nguyền rủa nơi trại trẻ mồ côi mà thôi.

Não bộ con người là thứ kỳ diệu, những kí ức đau buồn bi ai sẽ khiến người ta nhớ mãi chẳng quên.

Những con người dù sao vẫn luôn phải tiến về phía trước, vì thế cô không quá để tâm đến quá khứ. Những việc không thể quên được thì nên cố gắng không để nó ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. Huống chi, những người thật sự cảm thấy cô quan trọng nhất định thì sẽ không vô cứ ruồng rẫy cô.

Giang Liễu ngồi ngay ngắn trên bàn ăn, dè dặt hỏi người đàn ông:

“Tiên sinh, những thứ này con có thể ăn không?”

Giang Ân không chỉnh lại cách xưng hô của cô. Câu chuyện nhận nuôi này dù sao cũng là bịa ra để dư luận không có cơ hội thêm thắt những thứ không tốt, tránh ảnh hưởng đến tương lai và nhận thức của Giang Liễu mà thôi. Hắn cảm thấy bản thân giống như một người thầy, một người muốn dẫn dắt Giang Liễu đi về phía trước hơn.

Chính Giang Ân còn đánh mất chính mình, thế mà hắn lại muốn dạy dỗ sinh mệnh non nớt, bản thân người đàn ông cũng cảm thấy nực cười.

Nhưng tựa như một kẻ muốn chết, sắp chết, vẫn ôm hy vọng tự cứu lấy chính mình vậy…

Giang Ân vẫn quyết định giữ cô bé này bên người, nuôi dưỡng đến khi trưởng thành.

Cứ sống thêm vài năm vậy, Giang Ân tự dặn lòng như thế.

“Đúng vậy, ta đặc biệt chuẩn bị cho con. Không kén ăn đúng không?”

“Không ạ.”

Một đứa trẻ phải tranh giành thức ăn với thú hoang làm sao có thể có tính kén ăn được?

Giang Liễu nhìn một bàn thức ăn ấm nóng trước mắt, từ tốn cầm đũa lên, trúc trắc gắp từng miếng một. Động tác này đã từng thành thạo trong quá khứ, hiện tại lại có chút khó khăn.

Cô sợ tiên sinh không vui, vừa cố gắng điều khiển đôi đũa trong tay vừa lén lút nhìn về phía người đàn ông, muốn thăm dò tâm tình Giang Ân.

Giang Liễu sợ tiên sinh thất vọng vì nhận nuôi một kẻ vô dụng, đến việc đơn giản cũng không thể làm được.

Giang Ân im lặng nhìn.

Bàn tay nhỏ gầy, ngón tay thanh mảnh, làn da không được mềm mại như những tiểu thư cành vàng lá ngọc nhà quyền quý.

“Ta dạy con.”

Giang Ân đứng dậy, từ phía sau bao lấy bàn tay của Giang Liễu, nhẹ giọng dạy cô cách dùng đũa. Trong quá trình ấy vẫn lịch sự giữ một khoảng cách không xa không gần, hẳn là e sợ cô bé khó chịu.

Tuy rằng Giang Liễu cảm thấy như vậy có hơi xa cách.

Một buổi sáng kết thúc bằng việc Giang Liễu dùng đũa thuần thục, có thể ăn uống thoải mái.

Cô bé ăn rất từ tốn, dáng vẻ như một chú mèo nhỏ vậy. Có lẽ nhiều năm chịu đói chịu khổ, lúc ăn cũng vô thức nhai thật chậm thật kỹ, còn có thói quen nhét đồ ăn ở hai bên má đến căng phồng rồi mới chịu từ tốn nhấm nuốt.

Rất lâu rồi trong lòng Giang Ân mới có loại cảm giác mới mẻ này.

Cũng rất lâu rồi hắn mới để một người xa lạ bước vào cuộc sống của mình, để người đó trở thành một phần quan trọng.

“Tiên sinh, con ăn xong rồi.”

Thức ăn trên bàn sạch bóng, không dư thừa thứ gì. Không phải do sức ăn tốt, mà do cô bé này không muốn bỏ phí thứ quý giá như thức ăn.

Giang Ân gật đầu, hắn cũng ăn nhiều hơn ngày thường một chút. Không khí ấm áp thuộc về bữa cơm gia đình khiến khẩu vị hắn tốt lên không ít, khi nhìn mấy món ăn cũng không quá chán ghét.

Người đàn ông không ngăn cản cô bé phụ người giúp việc thu dọn chén đũa. Lúc Giang Liễu từ nhà bếp quay lại, dè dặt ngồi trên sô pha, đối diện với ánh mắt Giang Ân, cô khẽ mấp máy môi mấy lần, nhưng sau cùng lại không dám mở miệng.

Vẫn là Giang Ân thở dài trong lòng, mở lời:

“Con muốn hỏi gì?”

“Tiên sinh…”

Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt, cuộn tròn, đặt ngay ngắn trên chân. Giang Liễu hơi do dự, đôi mắt nâu trong veo rất giỏi che giấu. Sau cùng, cô nhẹ giọng hỏi:

“Tiên sinh nói nhận nuôi con, cho ăn, cho đến trường đi học, còn cho con nhà. Vậy… ngài muốn con lấy gì để trả? Con… con… không có gì cả.”

Giang Ân thoáng kinh ngạc.

Cũng đúng, một đứa trẻ lăn lộn ngoài xã hội khi còn nhỏ như thế, nhất định hiểu được cái gì gọi là “trao đổi lợi ích”, “không ai cho không ai cái gì” rồi. Giang n đột nhiên xuất hiện, cho có nhiều thứ mà bình thường chỉ dám ước mơ, Giang Liễu sinh lòng phòng bị cũng không có gì lạ cả.

“Trả?”

Người đàn ông nhẹ giọng lặp lại.

Hắn biết vì sao mình lại nhận nuôi cô bé. Sâu trong linh hồn Giang Ân vẫn có khát vọng tồn tại, vừa hay Giang Liễu có thể làm điều đó. Hắn biết làm như vậy chính là lợi dụng, nếu cô bé biết được chân tướng sẽ căm hận hoặc chán ghét hắn.

Một là để Giang Liễu cả đời không biết được, hai là biến mối quan hệ của bọn họ thành một vụ trao đổi công bằng, ít nhất là trong suy nghĩ của cô bé.

Giang Ân nhìn ra cửa sổ, ánh mắt ngày càng trầm.

Khuôn mặt người đàn ông tựa như vĩnh viễn treo lên sự thờ ơ lạnh lùng ấy, khiến người ta cảm thấy như thể hắn không thuộc về thế giới này vậy.

Thật ra, mỗi một người chuẩn bị rời khỏi thế gian vĩnh viễn đều sẽ để lộ rất nhiều dấu vết. Chẳng qua người bên cạnh có nhìn ra được hay không, và có cứu lấy được hay không mà thôi. Giống như việc không ai nghĩ một người hôm qua còn nói cười vui vẻ, hôm nay lại trầm mình xuống đáy biển tự sát. Cũng không ai nghĩ một thượng tướng đứng trên đỉnh cao của quyền lực, muốn gì được nấy lại nung nấu ý định vứt bỏ sinh mệnh của chính mình được rất nhiều năm rồi.

Con người phức tạp như thế đấy.

“Khi ta chết đi, con thay ta rải tro cốt của ta xuống biển, có được không? Xem như thỏa tâm nguyện của ta, cũng là đền đáp.”

Giang Liễu khó hiểu chớp mắt.

Việc đó, không phải ai cũng có thể làm sao? Giang Liễu tự mình biết mình, không dám tự đề cao bản thân, càng chẳng thấy chính mình có gì hơn người, người đàn ông cần gì phải bỏ ra nhiều công sức và tiền bạc chỉ để người đó làm một việc đơn giản như thế?

Nhưng mà một người đang sống khỏe mạnh tại sao lại nói ra những lời như thế?

Tiếc rằng, Giang Ân đọc được những suy nghĩ ấy trong đôi mắt của Giang Liễu, lại không hề trả lời. Hắn cúi đầu, nhìn đôi tay được bao tay bọc chặt của mình, ánh mắt chứa thứ cảm xúc mà Giang Liễu không thể hiểu được.

Thật ra ta không thích biển. Nhưng mà, như thế thì mới có thể tro cốt tứ tán, về với cát bụi, có lẽ sẽ không thể đầu thai được nữa. Những lời này là Giang Ân thầm nghĩ trong lòng, không hề nói ra.

Ánh nắng chiếu rọi khắp căn phòng, rõ ràng rất ấm áp, thế mà vẫn có thứ không ấm lên nổi.

“Kỳ Chúc, đem theo túi sưởi. Tôi thấy hình như trời trở lạnh rồi.”

Giọng người đàn ông vang lên, tựa như tiếng đàn hồ u buồn trầm lạnh.

Hot

Comments

Dương Ngọc Nhi

Dương Ngọc Nhi

Mê quáaa

2022-11-16

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play