Chương 3: Ác mộng

Hôm nay là chủ nhật, Giang Ân tranh thủ dẫn người đến quân doanh.

Giang Liễu nhìn hàng cây thông thẳng tắp chọc trời qua cửa xe.

Trong thời đại này, con người trở nên càng cường đại thì cuộc sống càng thuận lợi. Sức người giảm nhẹ và được thay thế bởi máy móc cùng kỹ thuật cao cấp. Trong liên minh vũ trụ, Vĩnh Tại sở hữu tài nguyên phong phú nhất, khoa học hiện đại nhất, là một cường quốc khiến nhiều kẻ đỏ mắt trông ngóng.

“Thích sao? Nếu muốn học, ta có thể để người sắp xếp lại lịch học cho con.”

Giang Liễu dán chặt mắt vào những người trên sân tập. Bọn không khoác lên mình quân phục đẹp mắt như hình ảnh ở trung tâm thành phố, cũng không mang dáng vẻ hung tàn như những người bình thường kể về quân đội phía Bắc của thượng tướng Giang Ân.

Bọn họ mặc quần cộc, áo ba lỗ, cả người nhễ nhại mồ hôi, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chặp đối thủ, dáng vẻ ấy khiến người ta không rời nổi mắt.

Vừa chân thật vừa gần gũi.

“Chiến đấu bằng cơ giáp cần tinh thần lực mạnh mẽ. Hơn nữa, vũ trụ bao la có vô số tình huống ngoài ý muốn sẽ xảy ra. Một ngày không luyện tập thì tỉ lệ có thể từ chiến trường trở về quê hương cũng theo đó thấp xuống.”

Giang Ân mặc kệ người bên cạnh có hiểu hay không, giọng nói đều đều, tựa như đang nói cho chính mình nghe.

Hắn từng chứng kiến rất nhiều sinh mệnh chấm dứt bên ngoài vũ trụ kia.

Thậm chí còn từng ao ước mình trở thành một trong số đó.

Nhiều người mong muốn xông pha chiến trường trong sự tín nhiệm của dân chúng cùng quốc gia, sau đó ngã xuống trong tưởng niệm và kính trọng. Giang Ân lại không nghĩ nhiều như vậy, hắn đơn giản là muốn cái chết của bản thân không quá nhạt nhòa vô nghĩa mà thôi.

Dù sao cũng không thật sự có người vì thương tâm cho sự hy sinh của hắn mà rơi nước mắt.

Vậy thì để bọn họ khóc vì tiếc nuối và kính trọng đi.

“Tiên sinh, con có thể theo người học tập ở nơi này không?”

Giang Ân thoát khỏi suy tư, cúi đầu nhìn khuôn mặt đầy trông mong của Giang Liễu.

“Có thể. Nhưng không phải bây giờ. Mỗi một người có thể đứng ở đây đều là phần tử tinh anh trong xã hội. Quân đội không phải nơi cho những kẻ chỉ muốn đánh đấm giết chóc. Muốn bảo vệ quốc gia cùng gia đình, muốn mang về vinh quang cùng chiến thắng, trước tiên phải biến bản thân thành một người xứng đáng nhận được những thứ ấy. Ngày mai là thứ hai, ta sẽ đích thân đưa con đến trường.”

Giang Liễu nhìn hắn không chớp mắt.

Giang Ân sợ cô không hiểu, cho nên nhạt giọng bổ sung thêm:

“Học tốt những thứ ở trường trước.”

Giang Liễu ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt nhìn Giang Ân càng thêm ngưỡng mộ.

Không biết cô lấy đâu ra nhiều may mắn đến thế mà có thể được gặp tiên sinh, còn được hắn giữ lại bên cạnh, dốc lòng bồi dưỡng.

“Tiên sinh, vậy bây giờ… người là gia đình của con, có đúng không?”

Hắn đã nói rằng học tập thật tốt là có thể trở nên mạnh mẽ, không những bảo vệ tổ quốc mà còn có thể bảo vệ gia đình.

Hiện tại, Giang Ân chính là gia đình của cô… Hắn không chỉ cho cô ngủ trong chăn nệm mềm mại, ăn thức ăn sạch sẽ ấm nóng, mà còn ân cần chỉ dạy cô.

Dáng vẻ bên ngoài của Giang Ân có phần nội liễm lạnh nhạt, nhưng Giang Liễu lại cảm nhận được sự ôn nhu cùng mềm mại của người đàn ông.

Giang Ân dùng ánh mắt không rõ cảm xúc nhìn cô, rất lâu sau mới khàn giọng trả lời:

“Ta không biết.”

Hắn không muốn đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Giang Liễu, giữ vẻ mặt lạnh lùng đó mà xoay người bước đi.

Chính hắn còn không biết thế nào là gia đình thì làm sao cho trở thành gia đình của người khác được? Nhưng mà lời này lại không thể nói ra được.

Giang Liễu lặng lẽ bước theo phía sau Giang Ân.

Người đàn ông đến chỗ bác sĩ trong quân doanh, nói cái gì đó với người mặc áo trắng đang vội vàng nhai miếng táo trong tay. Sau đó, Giang Ân nhận lấy một lọ gì đó từ tay gã ta, quay người đưa cho Giang Liễu.

“Thuốc mỡ.”

Tay chân Giang Liễu quả thật vẫn còn mấy vết xước. Là tuần trước vật lộn tranh giành một hộp cơm nguội với một con chó hoang, mãi vẫn không khỏi, hình như đã nhiễm trùng nhẹ. Giang Liễu còn cho rằng Giang Ân không để ý mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như này nên không nói ra mà chỉ im lặng chịu đựng đau nhức.

Người ta đã chịu thu nhận cô, cô cũng không dám làm phiền quá nhiều. Sợ sau này tiên sinh cảm thấy chính mình quá rắc rối, sẽ không cần Giang Liễu nữa.

Những đứa trẻ từng bị vứt bỏ không phải sợ nhất là vứt bỏ, mà là không biết khi nào chính mình sẽ bị vứt bỏ.

Vì thế, Giang Liễu cố gắng khiến quyết định thu nhận cô ngày ấy của tiên sinh không uổng phí.

Cô vui vẻ mỉm cười nói cảm ơn với tiên sinh, rồi cẩn thận cất trong túi áo.

Người đàn ông này nhìn như không lưu tâm những thứ vụn vặn nhỏ nhặt, kỳ thật lại thu hết tất cả vào mắt.

Giang Ân dẫn Giang Liễu một vòng cho cô quen thuộc, rồi đến phòng của mình làm việc, để cô tự đi tham quan. Cô cũng không e ngại, đến nơi tập súng rồi nơi luyện võ, thậm chí còn ra cả khu rừng phía sau quân doanh tham quan.

Khu rừng ở quân doanh cũng khác với những khu rừng hoang vu bình thường. Nơi đây không khác gì một chiến trường để cho binh sĩ tập luyện với vô số “địa hình” đặc biệt. Giang Liễu tìm thấy rất nhiều cơ sở ngầm bên dưới mặt đất, nhìn thấy những cơ giáp chiến đất trong rừng nấm độc, nhìn thấy vô số những binh sĩ vật lộn với với vật ngoài hành tinh trong không gian giả lập.

Cô chưa từng được nhìn thấy những thứ năng, nhưng lòng hiếu kỳ và bản năng chinh phục khiến Giang Liễu ước mong một ngày nào đó mình cũng có thể ở nơi này, đổ mồ hôi và công sức ra tập luyện giống như những binh sĩ này.

Đứa trẻ vốn chỉ một lòng hy vọng được sinh tồn dần dần nuôi dưỡng trong mình lý tưởng và tham vọng.

Đến tận buổi trưa cô mới đi tìm Giang Ân.

Phòng của thượng tướng vĩnh viễn không khóa cửa.

Người đàn ông mệt mỏi nghỉ ngơi trên sô pha, quân phục thẳng thớ trên người, sườn mặt hết sức tuấn mỹ.

Giang Liễu rón rén lại gần mới phát giác điểm bất thường. Chân mày người đàn ông nhíu chặt lại, trán đẫm mồ hôi, đôi môi tái nhợt run rẩy mấp máy tựa như muốn nói cái gì đó.

Hẳn là tiên sinh đang gặp ác mộng.

Ma xui quỷ khiến, Giang Liễu cúi đầu, ghé sát tai, lẳng lặng lắng nghe. Động tác của cô hết sức nhẹ nhàng, sợ đánh thức người đàn ông.

“Thả ra… Đau quá…”

“Mẹ, cứu con, làm ơn…”

“Thả ra…”

Âm thanh không lớn, nhưng sự thống khổ cùng tuyệt vọng trong đó lại chẳng hề nhạt nhòa. Tiên sinh tựa như đang bị thứ gì đó rất đáng sợ trói buộc, cứ thấp giọng mà không ngừng cầu xin. Nhưng hình như không có ai xuất hiện cứu giúp, vì thế âm thanh ấy dần nhỏ yếu, cuối cùng không hề vang lên nữa.

Giang Liễu sửng sốt ngẩng đầu nhìn người đàn ông.

Hắn vẫn mê man nằm đó, sắc mặt nhợt nhạt.

Bộ dáng yếu ớt như vậy không nên xuất hiện trên người thượng tướng Giang Ân mới đúng…

Khi ai đó quá cường đại, những người xung quanh sẽ vô thức cho rằng người đó không biết đau không biết mệt, thậm chí dần phóng đại hình ảnh người đó trong tâm trí mình thành một kẻ phi thường. Nhưng mà, trên đời này là gì có ai thật sự “mình đồng da sắt”, có chăng chỉ là người đó dám liều mạng và giỏi thờ ơ với bản thân hơn những kẻ khác mà thôi.

Đều là con người.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play