"Chẳng hay sư tôn đột nhiên đến thăm đệ tử là có việc gì?" Cố Tiêu Minh hất hàm hỏi.
Dạ Tuyết ngứa mắt lắm, tên nhóc này lúc nào cũng có thái độ láo lếu này nhằm chọc tức y. Tầm mắt nhìn đến xô nước đang nằm chỏng chơ giữa nền cỏ ướt đẫm, đôi môi nhếch lên, bảo cậu:
"Ra kia nhặt xô nước lên."
Cố Tiêu Minh nhún vai, cà lơ phất phơ đi đến cầm hai xô nước trống rỗng ném trước mặt y. Dạ Tuyết lại hỏi:
"Còn nước bên trong không?"
"Người không thấy hay sao còn hỏi?" Cố Tiêu Minh xách một xô nước lên dốc ngược xuống cho y thấy xô đã sạch bong "Đổ hết ra ngoài rồi."
"Bây giờ ta muốn thấy xô này đầy nước." Dạ Tuyết đạp xô còn lại lăn về chân cậu, nhấn mạnh "Cả hai đều có nước, đầy như lúc đầu ngươi gánh về đây."
Cố Tiêu Minh nhíu mày, nhưng không lên tiếng, chỉ bày tỏ bực bội bằng cách vừa đi vừa dậm chân mạnh xuống nền cỏ, còn cố ý để hai xô nước va vào nhau tạo nên tiếng ồn khó nghe.
Trì Nghiêm ở đằng sau vươn tay đến nhẹ nhàng bóp vai cho y.
Một lúc lâu sau Cố Tiêu Minh khệ nệ đi giữa trời nắng, gánh trên vai hai xô đầy nước đi vào trong sân, đặt trước mặt y.
Dạ Tuyết nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp đạp đổ.
Nước ập xuống bắn lên văng tung tóe lên người Cố Tiêu Minh, làm ướt cả ống quần cùng vạt áo của cậu. Trước con mắt ngỡ ngàng của Cố Tiêu Minh, y phẩy tay, giọng điệu chậm rãi mà nhấn mạnh từng chữ:
"Đi lấy thêm lần nước nữa đi. Ta muốn thấy đầy như lúc nãy."
Lần này có vẻ thiếu niên không nhịn được nữa, đá văng xô nước qua một bên, lớn tiếng hét lại:
"Quá lắm rồi! Rốt cuộc ngươi qua đây là muốn lấy ta làm trò vui cho ngươi xem hay sao?"
Dạ Tuyết gật đầu:
"Đúng thế, giờ mới phát hiện à?"
Trì Nghiêm nãy giờ đứng như pho tượng, bây giờ mới đưa mắt trừng cậu, khí thế đè ép, nặng nề nói:
"Đây là lệnh của sư tôn. Ngươi không được cãi!"
"Sư tôn gì chứ? Ngươi đi hỏi cả tông môn này y có xem ta là đồ đệ không? Chưa dạy ta được ngày nào ra trò mà vẫn mặt dày giữ cái chức danh này, ta khinh!"
Vừa dứt lời, uy áp từ bốn phía ập tới làm cho thân thể Cố Tiêu Minh không chống đỡ được mà quỳ xuống, ngay lập tức ngực bị đá một cái khiến cậu đau đớn ngã ra đằng sau. Dạ Tuyết đứng dậy, nhặt trên nền cỏ một cây gậy gỗ đã chuẩn bị sẵn, khuôn mặt vẫn bình thản nói:
"Tuy ta không xem ngươi là cái thá gì hết, nhưng ta tự xem lại chưa bỏ bê ngươi ngày nào, tháng đầu ngươi vào đây cũng là một tay ta giúp ngươi học công pháp nhập môn, bí tịch cùng chi phí sinh hoạt chưa để ngươi chịu thiệt với ai. Đúng là ta bỏ bê ngươi quá lâu rồi, hôm nay vẫn nên giáo huấn ngươi để biết được ta vẫn là sư tôn ngươi."
Vừa dứt lời một roi vụt xuống, đánh mạnh lên lưng của cậu ta.
Cố Tiêu Minh dù sao cũng là thiếu niên, bị đánh mạnh thế cả người theo phản xạ ngã chúi về phía trước. Cậu vẫn gắng gượng thẳng lưng, bả vai run rẩy, hai tay siết chặt, chẳng nói gì nữa.
Dạ Tuyết không muốn giảng đạo lí, cũng chẳng thanh minh, đánh một gậy như vậy cũng hao tổn sức lực của y rất nhiều, nhưng xem ra tên nhóc này còn cứng đầu lắm.
"Nhận ra lỗi sai của mình chưa?"
Cố Tiêu Minh cắn răng lắc đầu, còn hung hãn trừng lại.
Lại một roi rồi một roi vụt xuống, đánh đến mức cậu không chịu được nữa, ngã nằm lên đất thì mới dừng lại. Dạ Tuyết vỗ vai cậu, ra hiệu bắt cậu ta đứng lên. Cố Tiêu Minh chịu đau không nổi nữa, nước mắt cũng chảy ra, lồm cồm bò dậy, quỳ trước mặt y một cách khó khăn.
Chưa chờ Dạ Tuyết vung roi lên, cậu đã sợ hãi mà dập đầu:
"Sư tôn, ta biết lỗi rồi, đừng...đừng đánh nữa."
Y rũ mắt nhìn thiếu niên thật lâu, khóe môi hơi nhếch lên, dù lì đến đâu vẫn là tên nhóc ranh vắt mũi chưa sạch, cũng sợ đòn đau.
"Bây giờ ngươi đi vào trong sửa soạn lại bộ dạng đi, rồi đến khuôn viên rừng hoa ở phía nam gặp ta. Thời gian một nén nhang phải có mặt, nghe rõ chưa?"
"...đệ tử vâng lệnh."
Dạ Tuyết nhìn qua Trì Nghiêm, hắn hiểu ý lập tức tiến đến cúi người xuống bế y lên, rồi hai người đạp kiếm mà phi nhanh rời đi trước con mắt ngỡ ngàng của Cố Tiêu Minh.
Cậu ta ấm ức đứng dậy, lảo đảo suýt xoa vài câu, vừa tức vừa đau mà xách xô trống không đi vào phòng.
*****
Lúc hai người đến rừng hoa, đã thấy Liệt Kiêu lủi thủi ngồi đó một mình.
Có lẽ hắn đã chờ lâu lắm, mấy bông hoa dại mọc xung quanh đều bị nhổ lên hắn, mặt buồn rười rượi. Mãi đến khi nghe tiếng Dạ Tuyết gọi, mới vui vẻ đứng bật dậy, chạy nhanh đến ôm chầm lấy y.
Dạ Tuyết cảm giác cả người mình đều bị nhấc lên, mũi giày chới với khó khăn chạm xuống đất. Liệt Kiêu vừa ôm vừa buồn bực lên án:
"Tuyết để ta chờ lâu quá, ta đói bụng cũng không dám ăn bánh trước vì phải chờ ngươi."
"Hờ, biết rồi, mau thả ta xuống!" Y đập đập vai hắn, mãi đến khi có thể đứng vững rồi Liệt Kiêu vẫn không chịu buông y ra. Dạ Tuyết thở dài, lần đầu tiên giơ tay lên xoa đầu hắn. Liệt Kiêu ngơ người ra, sung sướng đến mức muốn bế y lên xoay vòng vòng.
"Đây là lần đầu tiên Tuyết xoa đầu ta đó!"
Trì Nghiêm đứng đằng xa nhìn thấy, lẳng lặng tiến đến gần, mím môi không nói câu nào, vẻ mặt u ám.
Có lẽ trực giác mách bảo, Dạ Tuyết đột nhiên quay đầu nhìn về phía sau, hắn lập tức gượng gạo nở nụ cười, khuôn mặt tuấn tú ôn hòa dịu dàng ngược ánh sáng lại có vẻ tăm tối.
Y đẩy Liệt Kiêu ra thảm hoa ngồi, Trì Nghiêm lẳng lặng theo sau. Cả ba ngồi chung trên tấm thảm nhỏ trải giữa nền cỏ xanh. Liệt Kiêu vừa đưa cho y vài cái bánh Hà Hoa Tô vừa nhét vào miệng mình nhai nhồm nhoàm. Gió thổi hiu hiu mát rượi, vài cánh hoa rơi lả tả, khung cảnh yên bình.
Chỉ có tâm trạng của Trì Nghiêm không được tốt lắm, hắn ngồi đơ ra đó, dường như muốn nói nhiều thứ, môi mấp máy vài lần cuối cùng vẫn chẳng thốt thành lời. Dạ Tuyết nhìn ngứa cả mắt, chịu không được đưa tay nhéo đùi hắn một cái, mắng:
"Ngươi làm sao thế này? Có mở mồm ra nói chuyện được không? Cứ ngồi im im như thế bày ra bộ dạng thảm hại đó làm cái gì chứ!"
Trì Nghiêm rầu rĩ sờ nhẹ lên mu bàn tay y, trầm giọng lên tiếng:
"Sư tôn, người...từ lúc ta bái sư đến giờ, người chưa bao giờ xoa đầu ta cả."
"Vậy nên ngươi cảm thấy ghen tị?" Dạ Tuyết nhíu mày, nheo mắt nhìn hắn.
"Bình thường người hay mắng Liệt Ki...Liệt sư thúc, còn ghét bỏ hắn ngu ngốc, nhưng vừa nãy lại xoa đầu hắn. Còn ta thì người chưa bao giờ tỏ ra thân mật với ta như vậy cả, làm lòng ta khó chịu lắm."
"Chậc, ngươi lại đi so đo với tên ngốc kia à? Đầu óc cũng gặp vấn đề rồi sao?" Dạ Tuyết mắng hắn, nhưng nhìn dáng vẻ buồn tủi của Trì Nghiêm, không hiểu sao lại không đành lòng ghẻ lạnh hắn nữa, bàn tay chầm chậm vươn lên, chạm vào đầu hắn.
Đúng lúc này thì Cố Tiêu Minh xuất hiện.
Y hơi mất tự nhiên, ngại ngùng xoa qua loa rồi rụt tay về, sau đó lại bày ra bộ dạng cao cao tại thượng với Cố Tiêu Minh. Trì Nghiêm cau mày trừng cậu ta, trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào.
Cố Tiêu Minh bị đại sư huynh trừng cho suýt nữa thì nhảy dựng, nhưng nhìn đến cây gậy vứt lăn lóc bên chân Dạ Tuyết thì cố kiềm lại bản thân, nghiêm chỉnh đứng trước mặt y chờ sai khiến.
"Quỳ xuống." Y hờ hững bảo.
Thiếu niên ngoan ngoãn quỳ ngay trước mặt y. Vừa phải chịu đòn đau, cả chân cùng lưng đều gặp trở ngại khi cử động mạnh, ngay cánh tay còn có vết đỏ lừ, dáng quỳ hơi xiêu vẹo. Dạ Tuyết nhìn từ cậu từ đầu đến cuối, rồi bình thản quay sang ăn bánh.
Một lúc sau.
Cố Tiêu Minh đã quỳ không nổi, cả thân hình lung lay sắp đổ, hơi khó chịu mà nhích nhích thân mình. Cuối cùng cậu phải mở miệng van xin, Dạ Tuyết mới lại hỏi:
"Ngươi...bạch nguyệt quang trong lòng ngươi hiện tại là tiểu bạch thỏ Trúc Miên nhỉ?"
Không biết vì sao y lại hỏi câu này. Cố Tiêu Minh thấy có vấn đề không ổn, nhớ đến việc y ghét cay ghét đắng Trúc Miên, đắng đo hồi lâu, cực lực lắc đầu.
"Ồ?" Dạ Tuyết nhướng mày nhìn cậu.
Để bảo vệ an toàn cho cả hai, trên hết là Cố Tiêu Minh rất sợ đòn, nên bây giờ cậu liên tục xua tay phủ nhận:
"Không có, đệ tử không có thích Trúc Miên, còn ghét cay ghét đắng cậu ta là đằng khác."
"Hóa ra là vậy."
Dạ Tuyết mỉm cười đầy ẩn ý, tầm mắt nhìn ra đằng sau lưng cậu. Cố Tiêu Minh cảm thấy không ổn, ngay lập tức ngoái cổ ra sau, một bóng người quen thuộc đứng đó.
Là Trúc Miên.
Thiếu niên cả người nhỏ nhắn đặt tay trên thân cây, mái tóc dài cột lỏng ra đằng sau, dung nhan xinh đẹp như hoa, biểu cảm ưu sầu buồn bã nhìn cậu.
Thính giác người tu tiên vốn nhạy, vừa nãy Cố Tiêu Minh còn la to, nên chắc hẳn toàn bộ những gì cậu ta nói vừa nãy tiểu bạch thỏ đều đã nghe được hết rồi.
Trúc Miên vốn rất mong manh dễ vỡ, cậu ta rất sợ những người xung quanh sẽ ghét bỏ mình, huống chi quan hệ giữa cậu và Cố Tiêu Minh rất thân thiết. Nghe được lời nói thế này không cần nghĩ cũng đoán tâm tình của tiểu bạch thỏ thế nào.
Dạ Tuyết khoái lắm, mang tâm trạng người xem kịch vui, không khách khí cười ra tiếng khi thấy Trúc Miên đau thương quay người chạy đi. Cố Tiêu Minh cả người rụng rời, vội vã bật dậy, sửng cồ lên nhìn y hét lớn:
"Người vừa lòng chưa!?"
Sau đó cậu ta vội vã chạy một mạch theo bóng hình tiểu bạch thỏ. Vừa đuổi vừa nói lớn van xin Trúc Miên dừng lại nghe cậu giải thích. Trì Nghiêm cau mày định đuổi theo thì bị Dạ Tuyết níu lại. Y hơi ngả người ra đằng sau, vừa ăn bánh vừa thở dài mà than:
"Thật ra vẫn chưa vừa lòng lắm."
Updated 53 Episodes
Comments
꧁⚘☪𝕹𝖌𝖚𝖞𝖊̣̂𝖙✔.꧂
báo đạo vậy e thích gu em 😍
2025-02-26
0
DonDon tổng tài(๑˃̵ᴗ˂̵)و
qtqd cái nết gòi😌
2024-03-10
2
jessie
chời ơi, mê z
2023-07-16
4