Chương3: Bạo Phát

Số mệnh lại kì diệu đến vậy? Vong Nguyệt hiện tại vẫn chưa tin sự việc mình vừa xuyên không. Từ nhỏ, Vong Nguyệt được bố mẹ yêu thương hết mực, gia đình cô cũng được xem là khá giả nên nên cô lúc đó giống như một nàng công chúa nhỏ sống trong tình yêu thương dào dạt của bố mẹ. Cuộc sống vốn dĩ tươi đẹp, hạnh phúc như vậy cho đến năm cô lên mười tuổi, trong một lần đi học về Vong Nguyệt như chết đứng tại chỗ khi nhìn thấy người ba yêu quý của mình đang ôm eo, hôn một người phụ nữ xa lạ mà không phải mẹ mình. Vong Nguyệt vì lo sợ ba mẹ cãi nhau nên không dám kể cho mẹ nghe, giấu nhẹm đi. Nhưng kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, mẹ cô phát hiện ba cô ngoại tình mà cô thì đã biết việc này từ lâu. Cũng từ đó, gia đình cô bắt đầu tan vỡ. Mẹ Vong Nguyệt sau khi phát hiện ba cô ngoại tình, phát hiện cô biết mà không nói. Cứ vậy mà hai người li hôn, ba Vong Nguyệt theo tình nhân kia, mẹ cô thì ghét bỏ, ném cô cho bà ngoại chăm sóc sau đó liền đi mất không một lần quay lại thăm Vong Nguyệt. Giống như bà ấy đã quên mất sự tồn tại của đứa con gái mình từng sinh ra.

Lớn lên dưới sự bao bọc của bà ngoại, Vong Nguyệt trưởng thành rồi theo học ngành y, sau đó cũng đạt được một số thành tựu trong giới y học, không lớn lắm nhưng đó là kết quả của sự cố gắng. Sau đó không lâu thì bà cô qua đời do tuổi già, người thân duy nhất của Vong Nguyệt mất đi, cô như rơi vào tuyệt vọng cũng may cô còn có một người bạn thân luôn bên cạnh. Lần đó, được nghĩ phép nên Vong Nguyệt cùng với Bách Nhiên - Bạn thân của cô, cùng nhau đi leo núi. Nhưng chỉ vì một phút sơ sẩy, Bách Nhiên trượt chân rơi xuống vách đá, cũng may Vong Nguyệt kịp nắm lấy tay cô ấy kéo cô ấy lên, nhưng bản thân mình không may mắn như vậy. Vong Nguyệt khi kéo Bách Nhiên lên lại trượt chân mà ngã xuống vách đá, cô thẫn người nhìn xuống dưới, điểm dừng không có chỉ thấy là phía dưới mình một vực sâu không đáy, đen như mực. Khi rơi xuống, cô chỉ nghe thấy tiếng của Bách Nhiên gọi tên cô thật lớn cùng gương mặt sợ hãi của cô ấy. Sau đó Vong Nguyệt liền nói với bản thân: "Lần này, mình chết chắc rồi!"

Cứ ngỡ bản thân sẽ chết, còn chưa kịp nghĩ mình lúc chết sẽ như nào. Mở mắt một cái liền phát hiện bản thân mình còn chưa chết, mà còn nhận được cơ duyên xuyên không, may mắn hơn là xuyên vào một thế giới có huyễn thuật.

Đọc nhiều tiểu thuyết như vậy, cuối cùng cũng có thể trải qua những thứ chưa từng xuất hiện trước đây rồi!

Vong Nguyệt vừa nghĩ vừa cười nghệch ra, đáy mắt không kiềm được sự vui sướng mà phát sáng. Nhìn thấy biểu cảm của Vong Nguyệt, Chương Lăng Cát có chút bất ngờ.

Sau cùng Chương Lăng Cát lên tiếng hỏi:

"Ngươi danh xưng là gì, hiện tại đã được bao nhiêu tuổi?" Vừa nói, Lăng Cát vừa dùng một cái khăn nhỏ màu xanh, nhúng vào chậu nước màu đen bên cạnh, trông chừng đấy là nước thuốc. Sau đó, Lăng Cát vắt cho vơi bớt nước trong khăn đi, lau trán của Vong Nguyệt, rồi đến má, cổ sau cùng là hai bàn tay.

Nhận lấy hành động quan tâm của Lăng Cát, Vong Nguyệt có chút động tâm. Kể từ khi bà ngoại mất, đã không có ai quan tâm cô như vậy từ lâu rồi, hiện tại như này thật khiến người ta cảm thấy hoài niệm.

"Cháu tên Vong Nguyệt, đã hai mươi..." Chưa nói hết câu Vong Nguyệt đã ngừng lại. Đại não truyền đến một cơn đau dữ dội, đau đến mức đầu cô như muốn nổ tung ra. Hai tay theo bản năng mà đưa lên ôm lấy đầu mình, tiếng hét Vong Nguyệt vang lên to lớn. Máu từ mắt, từ mũi, từ tai cô không ngừng chảy ra, trái tim quặn thắt lại tựa như có một sợi dây thừng đang dần xiết chặt lấy nó. Cơn đau khiến Vong Nguyệt như mất đi lí trí mà gào thét, hành động càng trở nên mất tự chủ.

"Đây rốt cuộc là chuyện gì? Con bé, dường như có dấu hiệu bị bộc phát linh lực. Không được, nếu cứ tiếp tục nói không chừng con bé sẽ tự bạo mà chết!" Chương Lăng Cát bên cạnh Vong Nguyệt đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng từ nãy đến giờ. Dấu hiệu cô trúng phải, lại giống như sắp bạo phát linh lực. Lăng Cát lo lắng, đứng bật dậy, tay ngưng tụ một đạo ánh sáng mà lam, vừa nhìn giống như một cây liễu. Sau đó, Lăng Cát dùng linh lực của bản thân giúp Vong Nguyệt điều chỉnh linh lực trong cơ thể, giúp linh lực ứ động được đả thông, phần dư thừa thì di chuyển nó vào trong một cái đỉnh nhỏ. Trong khi chữa trị cho Vong Nguyệt, Lăng Cát lại càng ngạc nhiên hơn, không khỏi thét lên:

"Linh căn con bé tại sao... Tại sao lại không có? Vậy cái mớ linh lực này tại sao lại tồn tại được chứ. Còn trong tình trạng sắp bạo phát vì lượng linh lực đột ngột tăng mạnh? Ha! Tộc Sát Ảnh quả thật là một tộc bí ẩn, cả đời ta vậy mà vẫn chưa tìm hiểu hết. Thật khiến lão nhân đây hưng phấn."

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play