Ngày trôi ngày, đêm trôi đêm. Tố Thư dường như đều ngồi trong phòng đến mốc cả người rồi mới nhận được tin của Tố thượng thư, nói đã tìm được dịp tiến cung, đưa cậu đi gặp đại hoàng tử.
Bên trong xe ngựa cứ lắc lư mãi, thi thoảng lăn phải hòn đá bên đường lại xóc lên một cái. Nếu không phải có Tố thượng thư giữ lại, Tố Thư đã bị đụng đầu vào nóc xe.
"Ngồi cho đàng hoàng." Tố thượng thư nghiêm giọng nói.
"Con cũng muốn ngồi đàng hoàng, nhưng mà..."
"Đại nhân, đã tới cổng rồi." Tiếng người đánh xe ngựa vang lên chỗ cửa xe.
Kinh thành xa hoa, sao có thể thiếu hoàng cung cổng đá tường cao. Tố thượng thư quen thuộc đưa ra lệnh bài chức quan của mình, còn có giấy tuyên mời của hoàng hậu, lúc này mới được một công công dẫn đường đi vào.
Đường hoàng cung ngoằn ngoèo đầy lối ngõ. Thi thoảng trên đường lại gặp tốp năm tốp ba cung nữ, thái giám xách nước cầm chổi chà rửa. Ngoài ra còn có binh lính mặc giáp sắt, tay lăm lăm giáo di chuyển trên các cung đường.
"Nhị thiếu gia, người mau đuổi theo lão gia đi." Người hầu bên cạnh Tố Thư thấy cậu cứ thơ thẩn cảnh quan bên đường, không nhịn được lên tiếng.
"Ta mệt lắm rồi. Đi bao lâu nữa mới tới vậy..." Tố Thư ngao ngán nhìn con đường mãi không thấy điểm cuối, buồn rầu đáp lại.
"Sắp tới rồi, sắp tới rồi." Ai ngờ được công công phía trước nghe được, đáp lại.
Tố thượng thư liếc mắt tới Tố Thư cảnh cáo, nhưng mà vẫn là xót con trai, tiến tới bế cậu lên.
Thiếu niên mười hai, mười ba vì bệnh tật quanh năm mà thấp bé nhẹ cân, dễ dàng bị ôm lên. Công công thấy động tác này liền đưa mắt nhìn Tố thượng thư.
"Khuyển tử từ nhỏ yếu ớt, không chịu được đường dài. Kính mong công công thứ tội." Nói rồi ra hiệu cho người hầu, dâng lên một nén bạc.
*khuyển tử: ý chỉ đứa con kém cỏi. Ở đây, Tố thượng thư nói với ý nuông chiều.
Lúc này vẻ mặt của công công mới tươi tắn lên, luôn miệng nói không sao, tiếp tục dẫn đường.
Tố Thư lần đầu tiên hai đời được người ta bế lên, nhất thời cảm thấy toàn thân ấm áp tình thương, không muốn rời bỏ tí nào.
Cung của đại hoàng tử nằm phía bên trái Đông cung của Thái tử. Đông cung không có ai ở, lúc bọn họ đi ngang qua, chỉ thấy một tiểu thái giám cầm chổi quét lá, thê lương đến lạ.
Mà cung của đại hoàng tử thì đỡ hơn nhiều.
Lính gác thấy bọn họ muốn vào liền giương giáo hỏi có giấy thông hành hoặc giấy triệu mời mới cho vào. Công công dẫn đường đưa ra giấy thông hành của hoàng hậu, lúc này mới có thể tiến vào.
"Hôm trước, đại hoàng tử bị trúng độc, cho nên hoàng thượng rất gắt gao vụ ra vào cung đại hoàng tử." Công công không tiếc lời phổ cập cho bọn họ nghe tình hình. "Tố thượng thư cùng nhị thiếu gia, phiền chờ một lát. Ta vào thông bẩm với đại hoàng tử."
Tố thượng thư chắp tay đáp lại. "Làm phiền công công rồi."
Tố Thư được thả xuống, nhìn quanh sân nơi ở của đại hoàng tử.
Đại hoàng tử tên là Hoàng Chinh, là con của nguyên hoàng hậu. Nguyên hoàng hậu vì khó sinh qua đời, để lại hắn ta chốn hậu cung ăn thịt người. Hoàng đế cũng có tình nghĩa, không để Hoàng Chinh chịu khổ, đại hoàng tử nên có gì, hắn ta đều có cả.
Chỉ là sau đó ba năm, hoàng đế lập kế hoàng hậu, lại sinh hạ nam chính, nhị hoàng tử Hoàng Nhất Thiên. Lúc này, đại hoàng tử liền thành người thừa.
Kế hoàng hậu suy rồi lại tính. Nếu xét theo vai vế lên ngôi, đại hoàng tử tuyệt đối ghế đầu. Là con của nguyên phối, lại lớn nhất, tất nhiên ngai vàng là trong tay. Con của bà tính tới lui, cũng chỉ là thứ hai. Vậy nên, hoặc là giết, hoặc là khiến cho đại hoàng tử mất khả năng tranh đoạt ngôi vị.
*nguyên phối: vợ lớn.
Hoàng đế đối với các con, con nào cũng là huyết mạch hoàng thất. Nghiêm cấm mưu hại huyết mạch hoàng tự, nếu bị phát hiện, sẽ liên luỵ rất lớn. Kế hoàng hậu không dám đánh cược, chỉ có thể khiến cho đại hoàng tử mất khả năng tranh đoạt ngôi vị, thổi gió bên gối, ban hôn Tố Thư thành hoàng tử phi.
Bàn tính của bà ta đánh rất vang, lại không nghĩ tới, Hoàng Chinh không vì thế mà nản lòng, trái lại dựa vào lớp vỏ ngoài không thể tranh đoạt, nuôi dưỡng quân cho riêng mình. Lúc các hoàng tử đấu xong liền nhảy ra, tiến lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn.
Nam chính bị trọng thương, lại ôm mối thù giết mẹ với phản diện, nung nấu nhịn mười mấy năm ngoài nhân gian, cuối cùng bùng nổ thành nhân dân khởi nghĩa ở các chương cuối của truyện. Mà nhân vật phản diện lại không hề nao núng, từ đầu đến cuối, giống như con mèo lớn vờn chuột. Cuối cùng, một ngụm nuốt trọn.
Đại hoàng tử, thật sự là một người rất thích hợp cho ngai vàng.
"Tham kiến đại hoàng tử." Tiếng của Tố thượng thư đánh tỉnh Tố Thư khỏi dòng suy nghĩ.
Cậu ngẩng đầu nhìn thanh niên mặc bộ trường sam đơn giản ngồi trên giường, sắc mặt hơi tái nhợt mệt mỏi, nhưng khí thế quanh thân không vì thế khiến hắn ta yếu thế.
"Tham kiến đại hoàng tử." Tố Thư cúi người hành lễ.
Đây là đại hoàng tử Hoàng Chinh, nhân vật phản diện sau cùng của bộ truyện.
**************
Chút giải thích của tác giả cho người không biết: Trong truyện có sự xuất hiện của công công và thái giám. Tui cũng không biết chính xác sự khác biệt của hai tên gọi là gì. Vì là triều đại hư cấu nên là tự ý xếp ra một thứ tự khác luôn. Mọi người đọc để sau này còn đối chiếu nha.
Gần các chủ nhân trong cung nhất sẽ là các công công và cô cô trưởng sự. Cô cô chưởng quản việc trên dưới trong một cung như may vá, lễ nghi, phân phối cung nhân. Ngang hàng với cô cô trưởng sự là các công công. Có thể hiểu, công công giúp chủ nhân ra mặt, cô cô trưởng sự thì lo phía sau.
Dưới cô cô trưởng sự và công công, tuỳ theo thâm niên trong cung mà xưng tỷ muội, huynh đệ. Nữ cung nhân là cung nữ, nam cung nhân là thái giám. Dựa theo chỉ đạo làm việc.
Ngoài ra, trong cung còn có thị vệ, cung nữ tập sự, thường là độ tuổi mười mấy đang huấn luyện.
Thể chế cấp bậc này nếu phân rõ ra thì dài nữa cơ. Nhưng thôi, mọi người nhớ chính là 4 chức danh này là được.
Updated 117 Episodes
Comments
alice^•^√
.
2024-07-19
0
Lạc Tiểu Y 🌹ッ
ủa dị là bé chưa 18 hả?
2024-06-24
0
Dạ Yến 周望卓
vậy công công liệu có bị cắt **** đi k
2024-06-18
0