Chương 2: Địa Thiên

Trăm triệu năm trước, khi con người mới xuất hiện trên đại lục, thế giới đầu tiên nơi họ sinh sống được gọi là Địa Thiên. Thông qua việc tu luyện, hấp thụ linh khí trời đất có thể nâng cao sức mạnh, tăng cường tuổi thọ.

Cấp độ tu hành lúc đó rất đơn giản, chỉ gồm Tân Tu – Sơ Tu – Đại Tu. Những tưởng Đại Tu đã là đỉnh cao nhất, cho đến khi có một vị cường giả dẫn đầu đột phá lên cấp, mở ra con đường đến thế giới khác.

​Thế giới mới có nguồn linh khí dồi dào, rộng lớn và yêu vật cũng lớn mạnh hơn so với thế giới cũ gấp nhiều lần. Vô số Đại Tu sau khi vào thế giới mới liền mau chóng tiến cấp. Cấp bậc mới gồm có: Trùng Tu - Tiểu Sư – Đại Sư – Binh Sư – Đại Binh Sư – Sư Tướng.

​Tiếp thêm mấy triệu năm, lại có người đột phá Sư Tướng, mở ra thế giới thứ ba. Nhưng từ đó cho đến hiện tại, cũng không còn thế giới nào được mở ra nữa. Nhiều người nhận định, có lẽ Thần cấp đã là đỉnh cao nhất, khó người đạt được. Cấp bậc hiện tại gồm có: Đại Sư Tướng - Sư Vương – Đại Sư Vương – Đế Sư – Đại Đế Sư – Thần.

Ba thế giới được nói trên, gọi tên lần lượt là Nhất Địa Thiên, Nhị Địa Thiên, Tam Địa Thiên.

Phạm Linh bế theo con gái lên Pháo Xuyên Giới, trùng hợp khi đi qua hành lang, gặp được mẹ của tên nhóc lúc nảy ở trong nhà hàng. Mẹ thằng nhóc thấy thế liền vui vẻ tiến lại chào hỏi.

“Trùng hợp quá, phu nhân và tiểu thư cũng đang định đến Tam Địa Thiên sao?”

Tùy vào thế giới muốn đến, Pháo Xuyên Giới sẽ có kích thước lớn nhỏ khác nhau, tránh cho thế giới thấp hơn bị tổn thương khi đóng mở không gian. Pháo đi Tam Địa Thiên lớn nhất, giá tiền cũng là cao nhất, nhỏ nhất là đi Nhất Địa Thiên.

Phạm Linh cũng gật đầu: “Thật trùng hợp, không biết các vị định về đâu Tam Địa Thiên?”

“Chúng tôi là Chu gia ở Bình Ngân Đế Quốc, tôi là Lý Thi Thi, không biết phu nhân xưng hô thế nào? Cũng là người của Bình Ngân Đế Quốc chứ?”

“Tiếc quá, tôi họ Phạm, tên Linh, nhà ở Đông Bình Đế Quốc, không biết Chu gia mà cô nói liệu có phải là Chu gia đệ nhất thương gia ở Bình Ngân?”

Lý Thi Thi nghe thế thì cười gượng: “Chỉ là buôn bán bình thường, nào dám xưng là đệ nhất, phu nhân chê cười rồi!”

Phạm Linh còn muốn nói thêm, thì bé nhỏ đang ngủ say trong ngực đã rục rịch “hừ hừ” vài cái tỏ vẻ khó chịu. Lý Thi Thi cũng là người tinh ý, không tiếp tục ở lại mà lấy cớ có việc rồi mau chóng rời đi.

Phòng của bọn họ nằm ở lầu hai, kiểu phòng lớn tiện nghi có cả ban công để ngắm cảnh. Phạm Linh nhẹ nhàng đặt con gái lên giường, kéo chăn đắp lên, cẩn thận chỉnh lại một ít tóc rối bên má rồi hôn nhẹ lên trán bé nhỏ.

Ánh mắt hết mực yêu thương, khóe miệng cũng theo đó mà cong lên nhẹ nhàng.

Nhưng rồi như chợt nhớ đến gì đó, ánh mắt trong thoáng chốc trở nên sắc bén.

[Lôi Thiên Lãnh, nếu như ngươi đã thất hứa lấy người khác, vậy thì cả đời cũng đừng mong nhận lại chúng ta!]

Đêm lạnh, xung quanh vắng lặng, Pháo Xuyên Giới nhận lệnh khởi động, khí nóng theo động cơ ở bốn góc chậm rãi thoát ra, nâng dần độ cao. Đến khi quá ba trăm mét, bên ngoài từng đợt gió lạnh thổi đến, Phạm Linh đi hướng ban công muốn đóng lại cửa sổ, thì chợt bắt gặp một hình dáng quen thuộc.

Người kia ngự kiếm đang không ngừng bay quanh tìm kiếm, mặc cho binh lính trị an liên tục bay theo cảnh báo.

“Vị đại nhân đang ngự kiếm, chúng ta sắp khởi hành, thỉnh tránh xa Pháo Xuyên Giới!”

“Vị đại nhân đang ngự kiếm, chúng ta sắp khởi hành, thỉnh tránh xa Pháo Xuyên Giới!”

Pháo Xuyên Giới một khi xuyên qua sẽ để lại dư chấn rất lớn, tùy tiện đến gần, cho dù là cấp bậc Sư Tướng cũng có thể gánh chịu tổn thương không đáng có.

Nhưng người kia lại dường như không nghe thấy, ánh mắt tìm kiếm càng trở nên gấp gáp, đến khi nhìn thấy nơi Phạm Linh đang đứng, khuôn mặt từ lo lắng nháy mắt trở nên bừng sáng.

Hắn tuấn tú, mỹ lệ, mặc một thân hỉ bào chưa kịp thay, khi cười lên càng là kinh tâm động phách, nhưng vào mắt Phạm Linh lại vô cùng nhức nhối.

Nàng cau mày, hắn chẳng hề để tâm, chỉ tay huy kiếm bay hướng chỗ nàng. Không nén được vui mừng, Lôi Thiên Lãnh vừa đến gần đã gấp gáp nói: “Phạm Linh, nàng đến…”

Nhưng lời còn chưa nói hết, đã nghe một tiếng rống vang trời: “CÚT!”

Lôi Thiên Lãnh không kịp phòng bị, đã bị một chưởng của Phạm Linh không lưu tình đánh rớt. Không biết là vô tình hay trùng hợp, hắn bị đánh xuyên vào lầu hai nhà hàng lúc chiều, vừa vặn đập nát chiếc bàn trưng đèn lồng hình Long còn lại.

Lôi Thiên Lãnh ôm ngực bò dậy phun ra một nhúm máu, hai mắt đau thương nhìn hướng người trên cao.

Trong mắt Phạm Linh chỉ toàn là lạnh lẽo, ngay một khác hắn bái đường với người phụ nữ khác, thì đã là kẻ xa lạ với mẹ con nàng.

“Còn không mau rời đi?”

Hướng về phía lính trị an còn đang thất thần hô lớn, Phạm Linh cũng chẳng tiếp tục ở thêm, hừ lạnh phất áo quay trở vào trong.

Vài tên trị an bị nói lúc này mới hoàn hồn, âm thầm vuốt mồ hôi trên trán truyền tin cho bên chủ trì đã có thể đi tiếp.

Trong lòng không nhịn được mà nghĩ: [Đường đường là một vị cường giả Sư Tướng, ngự không đi tìm cô nương không ngờ lại bị người ta một vả đánh bay, thật sự là…]

Thật sự là không dám nói!

Phạm Linh quay trở lại phòng, đã thấy bé nhỏ trên giường đang hai mắt lèm nhèm nghi hoặc nhìn mình. Nàng thở dài, chỉ trách vừa rồi bản thân xúc động, làm ra động tĩnh quá lớn, hại con gái đang ngủ bị tỉnh giấc.

“Có chuyện gì vậy mẹ?”

“Không có gì, không có gì đâu, con ngủ tiếp đi!”

Nói rồi, nhanh chóng lên giường ôm con gái cùng nhau nằm. Bé nhỏ đang cơn buồn ngủ, lại được mẹ vỗ về, chẳng mấy chốc mà quên đi chuyện vừa rồi, an ổn thở đều.

Pháo Xuyên Giới lên đến độ cao hơn ba ngàn mét, liền khởi động vòng chắn bao lấy toàn thân. Đến khi đã ổn định, trước mũi lập tức tụ lực, bắn ra một chùm sáng lớn vào không trung.

Nơi bị bắn bất thình lình mở ra một cái xoáy to, Pháo Xuyên Giới theo đó bay vào, đến khi toàn bộ mất hút, cái lỗ cũng dần dần thu hẹp lại, trả lại cho không trung bộ dạng nguyên vẹn như lúc đầu.

Phạm Linh ôm con ngủ một giấc đến gần sáng thì cảm nhận thấy chấn động mà tỉnh, trông vẻ là Pháo Xuyên Giới vừa hạ cánh, hẳn là đã đến nơi rồi.

Nàng nhẹ nhàng ngồi dậy chuẩn bị xuống giường, thì tay áo đã bị một bàn tay nhỏ khác kéo lại, bé nhỏ một tay còn lại dụi mắt, giọng ngái ngủ mà hỏi: “Chúng ta tới rồi ạ?”

Phạm Linh bật cười ôm lấy con gái hôn một cái: “Ừ, chúng ta về nhà rồi!”

Nghe đến hai từ “về nhà” cơn buồn ngủ nháy mắt liền biến mất, bé nhỏ vui đến mức miệng cười như nở hoa: “Oa, chúng ta về nhà rồi!”

Vừa nói, đã muốn lập tức xuống giường chạy bay ra ngoài, cũng may bị Phạm Linh nhanh tay lẹ mắt kéo lại trách mắng.

“Xem con kìa, làm gì có cô gái nào vừa ngủ dậy đầu tóc bù xù, mồm miệng thúi hoắc đã muốn chạy ra ngoài không hả?”

Bé nhỏ xấu hổ gãi gãi đầu, cười hì hì đáp: “Tại… con quên mất!”

Phạm Linh lắc đầu bất đắc dĩ, hai người lại ở thêm chuẩn bị một lúc, thay một bộ quần áo mới, mới lại rời đi.

Cả hai đều đổi từ váy sang quần, Phạm Linh một bộ màu trắng khỏe khoắn xen lẫn một chút tiên khí. Bé nhỏ một bộ hồng nhạc, được mẹ thắt hai bím tóc xinh xinh, tay chân nhanh nhẹn bước đi, nét cười tươi tắn hồn nhiên, làm thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt người nhìn.

“Phạm phu nhân, lại gặp rồi!”

Phạm Linh theo tiếng gọi quay sang, đã thấy gia đình Lý Thi Thi vừa lúc từ sau lưng đi đến. Phạm Linh một bộ hào sảng ôm quyền: “Lý phu nhân, các vị, lại gặp rồi!”

Bé nhỏ cũng học theo mẹ ôm quyền: “Lý đại thẩm, các vị đại nhân, lại gặp rồi!”

Giọng nói trong vắt mang theo âm ngọng cùng một bộ bắt chước, chọc cho ngay cả người ít nói như Chu lão và Chu đại nhân phải phì cười liên tục hô mấy tiếng khen ngoan.

Lý Thi Thi che miệng, giả vờ có chút hờn dỗi: “Đứa nhỏ này, trông ta đâu có già đến mức ấy!”

Bé nhỏ chớp mắt, liền sửa miệng: “Lý tiểu thẩm, lại gặp rồi!”

Phạm Linh sặc đến mức ho khụ khụ, Lý Thi Thi che miệng, kín đáo nhéo eo người trượng phu đang nín cười đến mức đỏ mặt bên cạnh.

“Tỷ tỷ xinh đẹp hôm nay cũng thật xinh đẹp, muội muội xinh đẹp cũng vô cùng xinh đẹp!”

Tiếng Chu Ngọc Khiên vang lên vừa vặn xua tan bầu không khí có chút xấu hổ. Phạm Linh che miệng phì cười: “Chu thiếu gia nói chuyện thật là ngọt!”

Lý Thi Thi thì tức đến mức đỏ mắt: “Cũng không biết là người nhà ai, từ nhỏ đến giờ còn chưa thấy khen mẹ nó được một câu xinh đẹp đâu!”

Chu Ngọc Khiên nghe thế thì chớp mắt, rồi gật đầu: “Mẹ của ta cũng là một vị tiểu thẩm hơi xinh đẹp!”

Không nói thì thôi, nói rồi liền bị mẹ hắn xách tai kéo đi.

Có gia nhân đến gọi, hai nhà phân biệt đi về hai hướng, bé nhỏ được mẹ bế lên chiếc xe ngựa quen thuộc, vô cùng quen thuộc lôi ra đồ ăn vặt vẫn luôn cất sẵn cho vào mồm.

Phạm Linh không nhịn được liền nhéo má cô gái một cái: “Con xem con kìa, suốt ngày chỉ có biết ăn, xưng hô thì loạn cả lên!”

Bé nhỏ nhéo cái má bị đau, chớp mắt vô tội thật sự không biết là mình sai ở đâu.

Phạm Linh thở dài: “Quay về liền bảo ông ngoại đăng ký cho con một lớp học lễ nghi!”

Bé nhỏ nghe đến phải học thì tâm trạng nháy mắt tụt dốc, cúi đầu nhìn đống bánh kẹo trong tay, cũng chẳng còn thấy ngon lành gì nữa.

Nơi bọn họ đáp xuống là ngoại ô của Bình Ngân Đế Quốc, vừa vặn gần với nơi đóng quân của binh tướng Phạm gia, đi tầm một khắc là đến.

Phạm Linh có quân vụ trong người, sau khi dùng qua bữa sáng cùng bé nhỏ, lại dặn dò nha hoàn trong phủ đôi câu liền phải rời đi.

Bé nhỏ đã quá quen với hoàn cảnh ở đây, nghỉ ngơi một lúc lại tự mình tìm chơi.

“Tiểu thư, Nhị Địa Thiên có vui không?”

Nha Nhi, nha hoàn thiếp thân lớn hơn bé nhỏ hai tuổi vừa chơi xếp gỗ với tiểu thư, vừa tò mò hỏi.

Bé nhỏ bĩu môi, có chút chán ghét: “Hừ, ngoại trừ thức ăn ăn cũng được thì còn lại đều xấu. Nhất là người, rất xấu! Chơi không vui!”

Nha Nhi nghe thế thì tưởng thật, mắt to tỏ vẻ sợ hãi: “Đáng sợ vậy sao? Không ngờ Nhị Địa Thiên lại toàn người xấu, tiểu thư và chủ nhân không sợ sao?”

Bé nhỏ đặt khớp khối gỗ trong tay, vừa vặn hoàn thành bộ xếp hình, nghiêm túc gật đầu, nói: “Ừm! Tất nhiên rồi! Ta và mẹ không sợ gì hết! Sau này Nha Nhi có muốn đi, ta sẽ bảo vệ tỷ!”

Nha Nhi nghe thế thì vui mừng: “Nha Nhi đa tạ tiểu thư bảo vệ!”

Nói rồi, hai đứa trẻ lại chơi thêm một lúc. Bé nhỏ chơi chán xếp gỗ lại chuyển qua giải đố. Mặc dù mặt chữ còn chưa nhớ được bao nhiêu, nhưng cái đầu nhỏ lại vô cùng thông minh, thích nhất là loại trò chơi khiêu chiến trí não này.

“Trên hang đá, dưới hang đá, giữa có con cá, là cái gì?”

Nha Nhi đọc mãi mà không hiểu, thật sự không biết vì sao tiểu thư còn nhỏ lại thích chơi mấy thứ này.

“Tiểu thư, cái này là cái gì? Trên hang đá, dưới hang đá, vậy chẳng phải là cái hang đá hay sao?”

Bé nhỏ nghe thế thì bật cười: “Nha Nhi thật thông minh, thật đúng là cái hang đá!”

Nha Nhi nghe thế thì vui mừng vỗ tay, bên ngoài cũng vừa lúc truyền đến một tiếng cười lớn.

“Ha ha ha, bảo bối của ông lại đang chơi giải đố đấy à, đến, ông ngoại ôm một cái!”

Bé nhỏ nghe tiếng người tới, vui đến mức cười lớn, vội vứt giấy bút đang chơi dở, chạy đến bổ nhào vào phía người kia.

“A, ông ngoại đến rồi, bảo bối nhớ người lắm!”

Lão nhân cao lớn mặc trường bào màu xám nhấc bé nhỏ chỉ bằng một tay, nghe thế thì càng cười lớn: “Ha ha ha, ông ngoại cũng nhớ con lắm!”

Nha Nhi từ lúc nghe người đến đã sớm nhanh nhẹn lui qua một bên chuẩn bị trà nước.

Phạm Bá Hùng sau khi đi vào cũng không câu nệ mà trực tiếp ngồi xuống tấm thảm bé nhỏ đang chơi trên đất, chỉ vào sách nói.

“Bảo bối, nói cho ông nghe, mấy câu này là đang nói gì nào!”

“Trên hang đá, dưới hang đá, giữa có con cá, là cái gì?”

Bé nhỏ nhanh nhảu đáp: “Trên hang đá, dưới hang đá thì là cái hang đá, nhưng có thêm con cá, thì là cái miệng nha!”

Ông ngoại vuốt râu lén nhìn vị phó tướng trẻ tuổi vẫn luôn đứng ở cửa, thấy người đó nhe răng chỉ chỉ, lại suy nghĩ một lúc mới bật cười ha hả: “Đúng là cái miệng nha, ha ha ha, bảo bối của ông thật thông minh!”

“Đến, lại nói tiếp mấy câu này xem nào!”

Nói rồi, tiếp tục chỉ vào mấy câu đố trong sách bé nhỏ đang xem dở. Bé nhỏ vô cùng vui vẻ, hỏi câu nào đáp câu đó, hầu như không cần bao nhiêu suy nghĩ liền có thể nói trúng.

Phó tướng bên ngoài khi thì vẽ vòng tròn, lúc lại khoa tay múa chân, trong lòng ảo não: [Mệt ngài đã không hiểu mấy thứ này còn đi tìm tiểu thư nhỏ chơi, hại hắn một người chưa có vợ mỗi ngày trở về đều phải tìm hiểu qua một lượt sách câu đố dành cho trẻ em!].

[Khổ không tả nổi!].

Chơi cả một ngày, đến khi Phạm Linh trở lại, bé nhỏ đã ngủ say từ lúc nào. Nàng cùng cha ngồi ở bàn đá ngoài sân, nhấp một ngụm trà thở dài nói.

“Cha, khó khăn lắm người mới được nghỉ một ngày, lại phải thay con gái đi trông Ninh Nhi, con gái có lỗi!”

Phạm Bá Hùng nghe thế thì phất tay, không cho là đúng nói: “Con có lỗi cái gì? Đối ta, chơi với Ninh Nhi chính là nghỉ ngơi tốt nhất!”

Nói, lại nhớ đến lúc chiều cùng cháu gái chơi giải đố, không nhịn được mà bật cười. Lại nhìn bộ dạng con gái dường như có tâm sự, mới nhấp một ngụm trà rồi hỏi: “Bên kia có chuyện?”

Phạm Linh gật đầu, suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định nói thật với cha: “Thái tử bên kia muốn con đến bình nguyên…”

Phạm Bá Hùng cau mày, đặt chén trà xuống mặt bàn thở dài: “Con cứ an tâm đi đi, Ninh Nhi… ta và bà nó sẽ luân phiên coi sóc.”

“Chỉ e là lần này đi khó có thể về sớm, ít cũng là dăm ba năm, nhiều là mười năm.”

Phạm Bá Hùng đưa tay vuốt vuốt sóng mũi: “Dù sao cũng là Phạm gia ta có lỗi trước, đi đi, không sớm thì muộn, để cho hắn thoải mái, sau này đối Ninh Nhi cũng là thoải mái hơn.”

“Vâng, nữ nhi đều nhờ cha!”

Phạm Linh vỗ nhẹ mu bàn tay Phạm Bá Hùng, hai người lại ngồi một lúc, Phạm Bá Hùng liền ra về, trước khi đi không quên dặn dò.

“Mấy ngày tới không cần phải đến quân doanh, an tâm ở nhà với Ninh Nhi, mọi việc đã có ta coi xét.”

Phạm Linh gật đầu đồng ý, dù sao cũng chỉ còn có mấy ngày, tên kia cho dù có khó chịu, cũng sẽ không quá mức làm khó.

Hot

Comments

Vu Thanh Huyen

Vu Thanh Huyen

Hay lắm ❤️

2023-03-19

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play