Buổi sáng trên ngọn đồi nọ, nắng mai dịu nhẹ chiếu xuống muôn cây cối, còn có tiếng chim hót líu lo.
"Tỷ tỷ, muội hái xong rau rồi!"
Một tiểu cô nương chạc tuổi 10 11, tươi cười như hoa hướng mắt về phía trước, nơi có một cô nương khác đứng tuổi hơn, nét mặt ma mị cực kỳ cuốn hút.
Trên tóc nàng điểm trâm hoa bỉ ngạn đỏ thô sơ, khoác trên mình bộ hồng y thướt tha đơn giản, nhấp nhấp môi nhuận đỏ khẽ cong một đường ngọt ngào, hiền thục nhìn tiểu cô nương.
"Ngạn tỷ tỷ!"
Tiểu cô nương kia vẫy gọi.
"Muội muội, xong rồi thì chúng ta về thôi!"
Thanh âm ngọt ngào uyển chuyển, cử chỉ nhu mì trái ngược với gương mặt ma mị của mình, Y Ngạn đưa bàn tay thon mềm ra đón.
Tiểu cô nương tung tăng cầm giỏ rau chạy đến chỗ nàng, lập tức bắt lấy bàn tay mềm mại đó theo chân nàng trở về thôn.
Trong làn gió nhẹ, thoang thoảng thứ mùi máu tanh truyền đến mũi Y Ngạn, kèm theo yêu khí ngút ngàn che lấp cả đất trời.
Phía trước con đường đang đi, xuất hiện từng tầng mây đen, sấm chớp liên tục đánh xuống thôn Hạn, nơi của nàng đang sinh sống.
- Không hay rồi
Yêu khí ở đó dày đặc, từ xa còn nghe những tiếng kêu thảm thiết của người dân trong thôn, không một chút chần chừ nàng tức khắc ôm lấy tiểu cô nương đạp gió trở về.
"Huhu"
Y Ngạn vừa đáp đất đã chứng kiến cảnh kinh hoàng, xác người nằm ngổn ngang, máu thịt hòa lẫn bùn đất chẳng nhận dạng được, từ những mái nhà đơn sơ bốc lên lửa lớn, đang thiêu rụi mọi thứ.
Tiểu cô nương chứng kiến bị dọa cho kinh hồn khiếp đảm khóc thét lên.
"Đừng khóc, có tỷ tỷ đây!"
Nàng vùi đầu tiểu cô nương vào lồng ngực mình, tay ấm áp vuốt lưng dỗ dành trấn an.
Hai mắt long lanh ầng ậng lệ, hơi thở có chút trì trệ, chưa bao giờ lòng cảm thấy bất an như lúc này, nàng bế chắc tiểu cô nương từng bước chậm rãi vào sâu trong thôn.
Đâu đâu cũng bốc lên mùi tanh tưởi, xác người nằm rải rác khắp nơi, họ đều chết do bị yêu quái ăn thịt, từng bộ phận bị cấu xé thê thảm vô cùng, còn có người chết không thể nhắm mắt.
"Ngạn Nhi!"
Thanh âm trầm thấp đầy mê lực.
Tức khắc, cơ thể mảnh mai rét run, nhận ra giọng nói và khí tuất rùng rợn kia là của ca ca - Tinh Vương Minh, ma thần trấn giữ ma giới, kẻ nắm giữ sức mạnh thượng cổ.
Từ thời bàn cổ mới khai sơ, hình thành nên một loại sức mạnh gọi là thượng cổ, nằm trong ba viên thạch, chia ra mỗi cỏi trấn giữ một phần. Sau này sức mạnh ấy lại bị trời đất hấp thụ mất hai phần ở thiên giới và nhân giới, chỉ duy nhất ma giới còn tồn tại sức mạnh đó.
Và, hắn - ma thần vì sợ hai giới kia mưu đồ lấy đi thạch thượng cổ, liều mạng hấp thụ sức mạnh bên trong viên thạch, thành công nắm giữ nó cho riêng mình tới tận bây giờ, trở thành mối họa lớn nhất trong tam giới. Hắn nguy hiểm đến mức thiên đế phải dè chừng, nhún nhường trước hắn.
Y Ngạn không ngoại lệ, rất sợ hắn, sắc mặt tái mét không dám quay đầu, từng tấc da thịt nhạy cảm lạnh toát bởi thứ thần khí ở đằng sau bủa vây, chạy toán loạn trên người.
Hôm qua nàng vừa mơ thấy hắn, hôm nay hắn bất thình lình xuất hiện, còn đang đứng ngay ở phía sau dọa cho hai chân mảnh khảnh run rẩy không thể bước.
Hai năm rồi, kẻ gây ra những đau thương chẳng thể xóa nhòa trong đầu óc đã tìm ra nàng.
Những đoạn kí ức đen tối thay nhau cấu xé tâm trí nhiễu loạn, nước mắt dâng trào theo dòng cảm xúc chảy dọc hai bên má hồng hào.
Bên tai ong ong thứ tiếng khàn đặc còn đang gọi nàng.
"Ngạn Nhi, nàng để ta tìm nàng cực lắm có biết không?
Ngạn Nhi...ma hậu của ta..."
Hai mắt dán chặt vào mỹ nhân trước mặt, môi mỏng giãn ra lên hết cỡ, cảm giác thập phần vui sướng vô đối. Hai năm chật vật tìm kiếm, nữ nhân mà hắn yêu lại trốn tránh làm hắn gian nan lật tung nhân giới tìm nàng.
"Ngạn Nhi, về ma giới với ta.
Ta sẽ tha cho những người dân còn sống sót kia!"
Thanh âm cứng như băng đổi trong vòng một cái nháy mắt, trong tay nắm giữ những sinh mạng vô tội ép buộc nữ nhân kia.
Trước sức ép, Y Ngạn mang danh là yêu song lại có tấm lòng lương thiện, không nỡ để những người dân vô tội chết vì nàng. Đôi tay từ từ buông tiểu cô nương đang khóc xuống đất, chậm rãi quay đầu ra sau, nước mắt sớm đã tuông thành từng chuỗi ướt đẫm.
Trước mặt mười mấy người dân đang bị bắt giữ, quỳ rạp ở dưới đất, hét lên những tiếng cầu cứu và tiếng khóc thê lương.
"Cứu tôi với! Cứu tôi với!"
Tiếng kêu thảm thiết vang lên thấu trời xanh, nàng đau xé ruột xé gan.
Ở đây chưa lâu, có tình cảm không nhiều thì cũng ít với những con người này, không đành lòng làm ngơ để họ chết thảm, hai tay gắt gao nắm chặt lưỡng lự.
"Tỷ tỷ, huhu"
Tiểu cô nương khóc lớn, càng có nhiều tiếng khóc vang lên, tâm nàng càng thêm giằng xé, càng làm nam nhân kia thêm phần đắc ý.
"Ngạn Nhi, về với ta! Ma hậu của ta!"
Hắn khàn giọng gọi nàng, đưa bàn tay đầy tội ác ra trước, trông nàng do dự dứt khoát phất tay một phát ra sau, chém đứt đôi ba bốn người dân vô tội, máu văng tứ tung lên cả những người gần cạnh, cảnh tượng kinh hoàng làm họ la toáng.
Bàn tay đầy tội lỗi kia giơ lên nữa, lướt qua tiếp cái thứ hai, lần này là những cái đầu người bị chém đứt lìa ra khỏi thân, tận một hàng dọc 5 6 người, máu tươi phún ra từ những cần cổ, thân xác cứng đờ đổ rạp như thân cây ngã xuống.
"Dừng lại đi!!!"
Y Ngạn hét lên, nước mắt thi nhau chảy như thác đổ.
Hắn thật quá độc ác, giết người không gớm tay, ánh nhìn căm phẫn của nàng hướng vào chỉ thêm phần thách thức giới hạn của hắn.
Lòng bàn tay xoay nhẹ những ngón tay tạo thành một ngọn lửa chuẩn bị thiêu những người còn lại.
"Ngạn Nhi, về với ta"
Những con người vô tội còn sống chứng kiến cảnh kinh hồn, sợ đến run rẩy sát nép vào nhau, khóc lớn cúi lạy hắn không ngừng.
Lòng nóng như lửa đốt, thừa biết bản tính hắn hung tàn, nàng còn do dự hắn thật sự sẽ giết hết những người còn lại.
"Ta theo ngươi về!"
Y Ngạn nén cay đắng, nhu thuận theo trở về ma giới, trở về địa ngục.
Làn môi bạc nhếch lên sự chiến thắng, lửa trong tay tan biến tức thì.
Nàng tự bình tâm, ngồi xổm khẽ xoa đầu tiểu cô nương đang khóc, nhỏ nhẹ trấn an.
"Muội muội, đừng khóc! Ngoan!
Ta phải đi rồi, không thể chơi cùng muội, từ nay phải biết ngoan ngoãn nghe lời phụ mẫu biết không?"
Tiểu cô nương ngoan ngoãn vừa khóc vừa gật đầu lia lịa.
Nói xong, nàng luyến tiếc buông tiểu cô nương, chậm rãi đi đến chỗ hắn, bước chân nặng nề làm hắn mất kiên nhẫn đến đó kéo lấy nàng, cường ngạnh bòng trong tay.
"Ngạn Nhi, ma hậu của ta!
Ta nhớ nàng đến điên rồi!"
Môi mỏng của hắn không đợi được, hôn vào cần cổ trắng như sứ, hít lấy mùi hương thân thuộc, còn cố ý đẩy tay sau lưng nàng, ép cho cơ thể mảnh khảnh dựa sát vào ngực rắn rỏi.
Hắn lườm nhẹ ra hiệu cho chúng yêu ma về lại ma giới, thoáng chốc đã quay về Thần Điện khi xưa, nàng được hắn đưa về phòng riêng.
Y Ngạn bị vứt lên giường, thân to lớn nhanh chóng phủ lên, từng hơi thở nóng hổi liên tục thổi vào da mặt mềm mỏng của nàng.
Hai mắt nhắm chặt xoay gương mặt sang nơi khác, hốc mắt ướt đầy lệ, hắn biết nàng ghét hắn, hận hắn rất nhiêu, cũng vì hai năm trước chính hắn đã hủy hoại tâm hồn nàng.
"Ngạn Nhi, mở mắt ra nhìn ta!"
Giọng nói trầm khàn, nhẹ song lại mang tà khí.
Đôi mắt hồ ly theo hàng mi cong dài tuyệt đẹp dần dần hé mở, cổ họng truyền xuống một ngụm khí lạnh buốt, miễn cưỡng xoay mặt đối diện với hắn.
"Tinh Vương Minh..."
Tiếng gọi vốn rất ngọt, đầu óc nàng trống rỗng chẳng biết phải nói gì.
"Ngạn Nhi, ma hậu của ta!"
Hắn yêu chiều nàng vô đối, vừa sủng vừa cung kính, đưa bàn tay vuốt ve tóc sương lê. Bao nhiêu cảm xúc lúc này không thể bộc bạch hết, suốt hai năm qua nữ nhân hắn yêu trốn chạy, thời gian ấy như địa ngục đối với hắn.
Không có nàng, chẳng ai kiềm chế được tâm ma trong hắn, khiến hắn không ngừng gây hại cho nhân giang. Chỉ khi, hắn gặp lại nàng tâm ma được đè nén bớt đi một phần, nhưng vẫn không thể chế ngự mạnh mẽ như trước khi thấy nàng còn hận hắn.
Cũng phải thôi ! Là do hắn từ đầu chọn cách trói buộc nàng, tàn nhẫn ép nàng phải yêu hắn. Tất nhiên, thứ hắn có được chỉ là thân xác ngọc ngà, trái tim quý giá một ma thần như hắn làm sao có được.
"Ngạn Nhi, hắn chết rồi.
Kẻ mà nàng yêu đã chết rồi.
Ngạn Nhi, nàng bây giờ là ma hậu của ta."
Hắn thì thầm, nhắc đến Hữu Bạch - thái tử của nhân giới, là phu quân của nàng, bị chính tay hắn giết chết trước mặt nàng, dùng kí ức đau khổ nhắc nhở nàng phải nhớ, nàng là của hắn.
Nước mắt lạnh buốt thấm qua da thịt, hô hấp khó khăn, đau đến ngạt thở, đau đến tim rỉ máu. Nàng thở vào mặt hắn những hơi thở thống khổ, bờ môi ửng đỏ run run không thể nói, nỗi oán hận chỉ có thể thể hiện qua đôi mắt.
Hắn đặt xuống nụ hôn chủ quyền sau hai năm xa cách, Y Ngạn nhắm mắt kinh tởm lại không thể cự hôn.
"Ma hậu của ta...ta biết nàng đang nghĩ gì...
Yên tâm, ta không động vào nàng lúc này đâu.
Ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không làm hại bất cứ người nào."
Thanh âm chậm rãi, hắn rời khỏi người nàng, cánh tay vững chắc đỡ cơ thể mảnh mai ngồi dậy, ngón tay thon dài khẽ vân vê gò má mềm mại.
"Ngạn Nhi, cùng ta ngược về quá khứ...
Ta sẽ để nàng cảm nhận được tình yêu của ta!"
"Ngược về quá khứ?"
Y Ngạn không hiểu nhìn hắn đăm chiêu.
Updated 150 Episodes
Comments