Y Ngạn vuốt vầng trán, thở phào một hơi nhẹ nhõm, tưởng chừng hắn nổi cơn giận bởi lời nói vô ý làm nàng được một phen hú vía, suýt chút đứng tim vì hắn.
"Ca, huynh đừng nghĩ nhiều quá!
Muội gả cho Hữu Bạch vẫn thường xuyên về thăm huynh mà!"
Nàng chủ động cầm tay rắn chắc, vỗ vào mu bàn tay trấn an, cử chỉ tình thân không bao giờ mất đi, còn dành cho hắn nụ cười dịu ngọt nhất.
Hai mắt Tinh Vương Minh chớp lia lịa, đột ngột rút tay về, điệu bộ lãnh đạm xoay người qua hướng khác, giận hờn vô cớ vứt cho nàng một mệnh lệnh không thể ích kỷ hơn.
"Ngạn Nhi, đừng có suy nghĩ muốn ta cho muội gả đi sớm!
Đúng một tháng sau cả ba hôn lễ sẽ cùng diễn ra.
Muội ngoan ngoãn ở Thần Điện đi, ta cấm muội bước ra ngoài!"
"Ca !!!"
Y Ngạn bức xúc.
Vừa nãy, hai huynh muội đang nói chuyện rất thâm tình, hắn bỗng chốc im bặt rồi trở mặt khó ưa, cứ như chính nàng là nguyên nhân.
Tự dưng bị cấm túc, nàng sinh uất ức duỗi tay cào vào đùi hắn, ngân tiếng than thở.
"Ca...muội..."
Tinh Vương Minh lườm nhẹ cặp mắt sắc lẹm như lưỡi dao, cơ thể mảnh mai lập tức nhận ngay sát khí đằng đằng, miệng nhỏ vô thức im thin thít, toàn thân không rét mà run, nàng cúi đầu chẳng dám xin xỏ.
Hắn xoay người đối diện với nàng, ngón tay khẽ chạm vào vầng trán nhỏ chọc chọc lên đó, động tác nhẹ nhàng đầy ác ý, cảnh cáo.
"Ta nhắc lần cuối, muội ngoan ngoãn ở Thần Điện đi.
Để ta biết muội lại trốn ra ngoài...lần này ta sẽ đánh muội thật đấy."
Cơ thể yêu kiều yếu đuối run lên bần bật, Y Ngạn biết hắn là kẻ tàn nhẫn, nói được làm được, từ nhỏ tới lớn dù hắn nuông chiều, nhưng cách hắn phạt nàng vô cùng đáng sợ.
Y Ngạn nhớ rất rõ, hắn không đánh nàng, chỉ bắt nàng quỳ xem hắn tra tấn người hầu bên cạnh nàng như trừng phạt. Roi ma của hắn đánh xuống, không thịt nát xương tan thì cũng bị thương hóa về nguyên hình, không ít kẻ hầu người hạ bên cạnh nàng bị hắn đánh đến chết.
Chỉ nhiêu đó, nàng đã thấy ớn lạnh, rùng mình lại nhớ đến Tố Như, nha hoàn nàng yêu thương nhất cũng không ít lần chịu phạt, nàng không dám phật lòng, miễn cưỡng thuận theo ý hắn.
"Muội hiểu rồi..."
Thanh âm có phần uất ức, hắn hiểu tính nàng, hễ làm nàng buồn nước mắt lại tuôn, do tính cách của nàng quá nhút nhát, dễ khóc cũng dễ cười. Hắn biết nàng sợ, không bày ra bộ dạng hung tợn nữa, tay ấm đặt lên đầu nàng xoa xoa yêu chiều.
"Được rồi, muội ngoan đi, đợi ta bế quan xong sẽ cho muội gả đi thật long trọng!"
"Chỉ chờ một tháng không lâu đâu..."
Lời nói nhấn mạnh, cô nương bằng mặt không bằng lòng, bị hắn dọa cho phải nghe theo, nàng gật gù thốt nên mấy chữ hờn tủi.
"Muội nghe rồi..."
*Ầm*
"Á!!!"
Tiếng hét hoảng loạn vang lớn.
Tiểu công chúa đang hậm hực bất thình lình bên ngoài vang lên tiếng sấm, nàng nhát gan nhảy bổ vào ôm lấy người Tinh Vương Minh, sợ hãi vùi đầu vào thân hắn.
Hai tay yếu mềm ra sức đan vào nhau, siết thật chặt thân tráng kiện kia như muốn ép nát xương hắn.
"Ngạn Nhi, đừng sợ, là sấm thôi mà!"
Nam nhân tự nhiên xoa lưng nhỏ, giáo giác nhìn ra khung cửa sổ đang mở toang, trời bỗng hỗn độn, sấm sét giáng xuống ma giới liên tục, từng tia từng tia rực lửa lọt vào trong đôi ngươi hắn.
*Ầm ầm..*
"Ca, muội sợ..."
Y Ngạn hoảng hồn, tiếng sấm lớn còn hơn pháo nổ, thứ này đủ để dọa cho cô nương nhát gan như nàng sợ điếng người, sợ sấm sét không may đánh vào người.
"Ngạn Nhi, đừng sợ có ta ở đây."
Với một cái lướt tay qua mặt, công chúa nhỏ lập tức ngất đi, hắn bấm nhẩm trên đầu ngón tay, hàng chân mày rậm không khỏi nhíu chặt phức tạp.
"Đến nhanh như vậy sao...?"
Những tia sét đánh long trời lở đất kia chính là lôi kiếp của Y Ngạn.
Lôi kiếp, chỉ hình thành khi có kẻ làm chuyện ác tày trời, trời đất không dung thứ, sẽ giáng xuống lôi kiếp tiêu diệt. Hoặc, lôi kiếp hình thành đến để độ cho kẻ có thần lực thăng lên làm thượng thần.
Hắn là ma thần vốn đã trải qua lôi kiếp của bản thân từ rất lâu, căn bản không còn gặp kiếp nạn này, nhưng cô nương trong tay hắn thì khác.
Nàng là hoa linh không phải yêu, do nàng hấp thụ đè nén tà khí tâm ma của hắn, hấp thụ ác nghiệp quá nhiều dẫn đến việc lôi kiếp cứ 1000 năm lại tìm đến nàng.
Y Ngạn dù sống hơn 9 vạn năm, nhưng căn tu nàng thấp kém, vốn không đủ sức chịu lôi kiếp, chỉ cần trúng một tia sét chân thân của nàng sẽ tan thành mây khói.
Tinh Vương Minh nhớ rất rõ, năm đầu tiên Y Ngạn chịu lôi kiếp, hắn không kịp trở tay để nàng không may lãnh một tia nhỏ nhoi. Uy lực còn thấp mà đã khiến nàng hóa lại thành đóa hoa thông thường, suýt chút hồn bay phách lạc.
Phải mất tận 500 năm sau, nhờ linh khí của trời đất và nhờ thần lực của hắn mới hóa về dạng người.
Kể từ đó, hắn luôn đề cao cảnh giác lôi kiếp của nàng, sợ nàng sẽ rời xa hắn, không tiếc thân mình thay nàng cứ 1000 chịu lôi kiếp cho nàng một lần.
Mấy hôm trước, hắn tính toán, biết được nội trong một tháng này lôi kiếp của nàng sẽ tìm đến, do đó hắn mới không cho nàng gả đi sớm.
Vừa nhắc đó, lôi kiếp đã xuất hiện, đánh ngay một tia sét đỏ qua căn phòng nhỏ, hướng vào thân thể Y Ngạn, hắn nhanh tay lẹ mắt dùng thần lực đánh trả tia sét ấy.
Nó bị hất văng, hình thành tia sáng trắng bao phủ cả căn phòng, chớp chớp liên tục, nhức mắt cực kì. Tia sét này uy lực còn thấp hắn mới đỡ được, tiếp theo đây những tia khác sẽ không dễ gì chống trả một cách dễ dàng.
Tình hình nguy cấp, hắn lập tức bòng Y Ngạn lên, miệng hô gọi hai cái tên quen thuộc.
"Hà Đức, Lưu Ly!"
Ngay sau tiếng gọi của hắn, hai thuộc hạ trung thành lập tức xuất hiện, cùng với làn khói tím bay khắp căn phòng, cả hai khụy gối cung kính hắn.
"Thuộc hạ có mặt!"
"Canh chừng ma giới, ta đưa công chúa ra ngoài chịu lôi kiếp!"
Dứt lời, hắn biến thành luồng khói đen, mang theo Y Ngạn bay lên trời cao, Hà Đức và Lưu Ly theo lệnh hắn ra ngoài cổng ma giới dùng yêu lực, chắn cho cả Ma Vực, ngăn cho những tia lôi kiếp vô tình giáng xuống.
Tiếng sấm nổi lên to rõ, càng lên cao những tia sấm ấy càng hiện rõ mồn một, dày đặc cả vùng trời, tia nào tia nấy cũng to đùng như cây cột chống trời.
Tinh Vương Minh thả ngay cơ thể Y Ngạn lơ lửng trong không trung, để những tia sấm sét đang đánh tán loạn, tập trung hướng vào người nàng.
Ngay khi những tia sét bổ thẳng vào thân thể kia, hắn lập tức hiện ra chân thân, là giao long bạc, xông đến há miệng ngậm ngay cơ thể Y Ngạn, để sấm sét trực tiếp đánh vào chân thân của hắn.
Giao long bạc nheo mắt, cái miệng lớn ngậm chặt không hả ra, từng sợi lông trên người giao long bị sét đánh dựng đứng, bốc ra làn khói mịt mù.
Tiếng gầm rú vang lên hãi hùng, cả tam giới đều rung chuyển, ma thần có sức mạnh thượng cổ, chỉ có mình hắn mới đủ sức chống lại lôi kiếp. Từng đợt lôi kiếp liên tục đánh vào thân rồng của hắn, lớp vẫy rồng ánh lên thứ ánh sáng ngã bạc bởi luồng sét đi qua.
Giao long trên trời cao quằn quại chịu trận, hết trở mình thành vòng tròn, lại uốn lượn như sóng nước, tia sét lướt qua thân giao long, tạo nên một bức tranh sống động bởi thứ ánh sáng bủa vây thân rồng kia.
Cái miệng lớn gắt gao ngậm thật chặt đóa hoa linh, tiếng gầm không ngừng âm trong cuốn họng của giao long truyền khắp tứ phương.
Giọt mồ hôi của giao long rơi ra, chân thân bị đánh đến tróc từng lớp vẩy, lột sạch hết một bên chân rướm máu đỏ tươi.
Cảm giác đau đớn đến tận xương tủy, nội đan của giao long đi lên bao bọc thân Y Ngạn, chuẩn bị chịu đòn cuối cùng trong trận lôi kiếp.
Mây đen phủ kín hoàn toàn che đi giao long đang chịu trận, thứ duy nhất tam giới thấy được là một đám mây tích tụ hàng tá tia sét kinh hoàng, làm long trời lở đất.
Ít lâu sau, lôi kiếp giáng xuống cũng dừng lại, giao long nhả cơ thể Y Ngạn ra, hóa về hình dạng con người, mây đen cũng tan biến.
Tinh Vương Minh đỡ lấy cô nương đang mê mang quay trở về ma giới.
Cơ thể mảnh mai lơ lửng từ từ hạ xuống chiếc giường, suốt 9 vạn Y Ngạn hoàn toàn không biết hắn luôn vì nàng mà chịu thay lôi kiếp.
Hắn và nàng vừa tiếp đất, cơ thể hắn không trụ nổi phun một ngụm máu tươi, chảy tràn trên khóe môi mỏng xuống chân cằm. Dù nói, hắn là kẻ mạnh nhất tam giới có thể chịu được lôi kiếp, song vẫn bị lôi kiếp mạnh mẽ của trời đất làm tổn thương nguyên khí.
Bên chân bị tróc vẩy của hắn chính là cánh tay trái, khi hắn kéo tay áo rộng lên liền để lộ lớp thịt đỏ ao như bị bỏng nặng, sưng phồng chẳng nhận ra đâu là thịt đâu là da.
Đó vẫn chưa là gì, mỗi lần hắn chịu xong lôi kiếp cho Y Ngạn, trên thân hắn điều đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ, tựa như những vết chém từ dao kiếm, nguyên khí của hắn tổn hại nặng nề. Chính vì nguyên nhân này, hắn bắt buộc phải bế quan tu luyện chữa trị vết thương.
Trước khi hắn rời đi trong lặng lẽ còn lưu luyến Y Ngạn nằm đó, hắn lồm cồm đến chỗ nàng, bàn tay run rẩy lưu những vết thương ướt máu, khẽ chạm lên gò má ửng hồng mềm như bông.
"Ngạn Nhi...qua rồi...
Nàng hãy ngủ thật ngoan nhé!"
Nụ hôn lén lút khẽ đặt lên trán cô nương.
Updated 150 Episodes
Comments
truclinh vyhoang
ủa anh và chị có quan hệ huyết thống ko
2024-02-23
1
Cảm Xúc Thoáng Qua
khổ thân n9
2023-12-22
1
Anonymous
Theo minh bt thì 1vạn=10000. Mà nữ9 sống đc 9vạn năm=90.000 năm thì có vẻ hơi ảo
2023-08-03
1