Hắn ngồi chễm chệ trên xe giao long đến Thượng Tam Đài, phía sau còn có vô số chúng yêu hô hào sự uy phong của hắn.
Y Ngạn bay sau cách rất xa, núp vào những đám mây, tưởng rằng hắn không biết nàng theo, ngây thơ bám lấy mà không hề hay từ trong bảo kính nhìn thấu, hắn thấy rất rõ nàng chứng nào tật nấy, trốn ra khỏi ma vực.
Cô nương tinh nghịch từ lúc thành hình người đã được hắn đeo một chiếc vòng ngọc vào tay, là bảo vật để hắn theo dõi nhất cử nhất động của nàng, cho dù nàng đi tới đâu cũng không thoát khỏi tầm mắt hắn.
"Ngạn Nhi, nàng đúng là chẳng bao giờ nghe lời ta.
Xem ra ta chiều nàng đến hư rồi."
Hắn thì thầm, môi mỏng khẽ cong đầy tà mị, không vạch trần cho phép nàng theo hắn đến Thượng Tam Đài.
Vầng mây ngũ sắc vây quanh Thượng Tam Đài, khí lạnh thoát ra từng những cây cột cẩm thạch chống đỡ vòm mái nguy nga, đây là nơi tụ hội linh khí của trời đất, được coi là nơi tôn nghiêm dành cho ba giới đàm phán.
Ở bên trong, thiên đế cùng chúng tiên đang chào hỏi người bên nhân giới, họ lúc nào cũng đến sớm hơn thời gian đã hẹn được dịp bàn tán xôn xao.
Tiếng gầm gừ của mãnh thú vang lớn, chiếc xe giao long tám con phi nhanh, thứ tiếng vừa ngân lên lúc nãy chính là từ chúng mà ra.
Những tiếng gầm to liên tục mang theo nộ khí mãnh liệt hòa lẫn với tiếng sấm, ngâm trong đất trời báo hiệu cho ma thần đã đến.
Một vầng sáng tím hướng thẳng xuống Thượng Tam Đài, cỗ xe chạy đến giữa đại điện thì dừng lại, sau lớp mành mỏng ma thần ngồi đang chễm chệ chống đỡ lấy đầu, lướt tay cho chiếc mành kéo lên, hắn chỉ với phân nửa ánh mắt dò xét từng người có mặt ở đó.
Hắn, ma thần, chẳng có chút nào tôn trọng kẻ khác, dựa vào sức mạnh thượng cổ của mình nhếch mép cười khinh, nhấc mông rời khỏi cỗ xe, rảo bước đứng ngạo nghễ trước những ánh mắt kiêng dè.
"Ma thần, ngài đến rồi."
Thiên đế và nhân đế không tình nguyện miễn cưỡng hành lễ chào hỏi.
"Thiên đế, nhân đế.
Để các ngài chờ lâu! Thất lễ rồi."
Tinh Vương Minh trong xiêm y đen huyền bí, với khoác bào được đính lông khổng tước trên vai, cao ngạo cúi đầu hờ hững đáp lại lễ nghĩa.
Biểu tình khuôn mặt nghiêm túc cao lãnh, khẩy ngón tay lạnh lẽo ra sau lệnh cho giao long kéo xe đi ngay.
"Không lâu! Chúng ta vào việc thôi..."
Thiên đế phủ định, đích thân mời hắn vào chỗ ngồi.
Hắn gật đầu hời hợt, đưa ngón trỏ ngoắt ngoắt hai thuộc hạ trung thành Hà Đức và Lưu Ly cùng hắn vào trong, những kẻ khác đều ở bên ngoài chờ đợi.
Y Ngạn lấp ló trên cao, chứng kiến sự uy phong lẫm liệt không khỏi kháng phục, miệng nhỏ tròn lên như chữ O, bàn tay tinh nghịch bám lấy đám mây che đi sự ngưỡng mộ trên mặt nàng.
Còn chưa kịp có hành động khác liền thấy nam nhân kia bước được vài bước bỗng ngừng hẳn, trụ vững hai chân lớn tiếng trước nhiều người.
"Ngạn Nhi, còn núp ở đó sao? Mau ra đây diện kiến các vị đi!"
Lời nói hùng hồn, ba giới sửng sốt, Y Ngạn ở xa nuốt một ngụm khí lạnh, biết mình bị phát giác do dự không dám lộ diện.
Những người có mặt bắt đầu hoang mang, hắn mất kiên nhẫn, phất tay một cái nàng chẳng kịp trốn đi, bị thần lực của hắn đưa ra ngay cạnh hắn.
Cô nương xinh xắn mặc hồng y xoay vài vòng, tà váy lộng lẫy thướt tha theo mỗi cú xoay, Y Ngạn ngả nghiêng trước mặt ba giới, đầu óc bị thần lực của hắn làm choáng váng đứng không vững, tựa ngay vào thân to lớn.
Hắn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy hai tay yếu mềm của nàng, không đợi nàng tỉnh táo hắng giọng quở trách.
"Tinh Y Ngạn, còn không mau hành lễ?"
Y Ngạn hoàn hồn tức thì, lắc lắc đầu vài cái, đứng trước thiên giới và nhân giới cử chỉ đoan trang nhu mì, một tay chéo trước ngực khụy gối hành lễ.
"Tinh Y Ngạn, công chúa ma giới.
Xin diện kiến các vị."
Thanh âm nhu hòa, chuẩn mực một công chúa tôn quý.
"Hóa ra là tiểu muội của ma thần! Thất lễ, thất lễ!"
Thiên đế giữ lễ nghĩa, đáp lại tiểu công chúa.
Trước uy nghiêm của ma thần những kẻ khác cũng phải cúi chào vị công chúa lém lỉnh, tránh phật lòng nhau.
Tiểu công chúa từ từ ngẩng mặt lên, nét ma mị thu hút rất nhiều ánh nhìn, đôi môi đỏ thẫm nhỏ nhắn cực kì quyến rũ, nhất là cặp mắt hồ ly gây sát thương tâm lí cao, hoàn toàn trái ngược với cử chỉ nhẹ nhàng của nàng.
Hai tay mềm yếu bấu víu vào nhau trước những cặp mắt thăm dò, nàng không thích ứng được cúi gầm mặt xuống, đôi mắt chẳng dám liếc dọc liếc ngang đăm đăm một hướng xuống đất.
"Được rồi, chúng ta vào trong thôi!"
Hắn biết nàng ngượng, cắt ngang đi bầu không khí căng thẳng giải vây cho nàng, giữ phép tắc mời những người đứng đầu hai giới kia cùng sánh bước.
Y Ngạn ở sau lưng lén đưa tay níu lấy vạt áo của hắn theo bước, nhanh nhảu đưa mắt tìm kiếm người tình.
Hữu Bạch đứng sau nhân đế, trời sinh tuấn lãng, khí chất hơn người, không hổ danh thái tử của một nước, đã thế còn là người luyện đạo làm tăng thêm vẻ đạo mạo, khí chất bất phàm vốn có của y.
Ánh mắt cả hai chạm nhau, Y Ngạn bên này cười bẽn lẽn, Hữu Bạch bên kia cũng cười ôn nhu đáp lại nàng, tình ý nồng nàn.
Tinh Vương Minh trông thấy gai mắt cực độ, cố tình dừng bước khiến Y Ngạn đập mặt vào lưng hắn, nàng luống cuống nhìn lên nhận ngay cái lườm mắt, sợ xanh mặt.
Hắn ho lên vài tiếng nhắc nhở.
"Ngạn Nhi, vào trong thôi..."
Nam nhân mặt nặng mặt nhẹ với nàng, tiện thể dành cho Hữu Bạch ánh nhìn chết chóc, ánh nhìn của tình địch.
Y Ngạn ngây thơ không nhìn ra được tâm tư hắn, chỉ biết hắn rất nghiêm khắc, không dám trái ý nhanh bước theo hắn vào trong.
Vốn là người tính tinh nghịch, tưởng rằng việc chỉ hôn sẽ được đề cập ngay, nàng mới theo vào, nào ngờ ba kẻ đứng đầu ba giới lại đàm đạo.
Nàng căn tu non kém, nghe không hiểu những lời bàn luận mang tính chất uyên thâm. Họ luận chuyện một lúc, mí mắt cùng hàng mi cánh bướm như muốn khép chặt, sụp xuống mấy lần, nàng chống cằm đấu tranh với cơn buồn ngủ liên hồi. Phải đến khi thiên đế nhắc đến việc chỉ hôn lúc này đầu óc mới bừng tỉnh.
"Liễu Linh, hãy ra diện kiến ma thần đi."
Thiên đế to giọng ra sau.
Giữa đám người thiên giới đang chen nhau tách ra thành hai hàng dọc, mời thánh nữ hồ tộc, Liễu Linh lộ diện.
Mỗi một bước đi của ả có hàng tá làn khói trắng nâng bước, dáng người mảnh mai uyển điệu thục nữ, khí chất thoát tục đúng với một thánh nữ.
"Thánh nữ hồ tộc, Liễu Linh xin diện kiến ma thần."
Liễu Linh chắp hai tay kính cẩn nghiêng mình hành lễ, mỗi một cử chỉ điều đoan trang giữ kẽ, khi ả ngẩng mặt sẽ nặn ra nụ cười hiền thục, cướp đi trái tim của người khác.
Trong ba mối hôn sự, tất cả điều biết mặt nhau từ trước, chỉ trừ mối hôn sự của ma thần, đồng ý liên hôn nhưng chưa từng thấy qua ma hậu của hắn mãi cho đến tận bây giờ.
Hắn lướt mắt sơ bộ đánh giá tiên tử trước mặt, là một thánh nữ nhan sắc của Liễu Linh rất ngọt ngào thanh tao, nhìn đâu cũng thấy ả hiền lành, là con người phải phép.
Đây là lần đầu hắn được thấy rõ diện mạo của thánh nữ thiên giới, đúng với lời đồn, xinh đẹp vượt bậc hơn cả hàng trăm nữ nhân hắn gặp qua, có thể nói ả xinh đẹp nhất tam giới.
Chỉ có điều, dù Liễu Linh có đẹp đến mấy trong mắt hắn vẫn không so bì được với hoa linh Tinh Y Ngạn mà hắn yêu.
Đôi mắt của một ma thần nhìn lòng dạ vô cùng chuẩn xác, Liễu Linh thân là thánh nữ nhưng trong lòng lại độc như rắn rết. Hắn có thể soi thấu tâm ả, ngẫm nghĩ để có thể leo lên được chức thánh nữ, ắt hẳn Liễu Linh kia phải bày rất nhiều mưu kế.
Môi mỏng chẳng nhịn được bất giác khẽ nhếch khinh bạc, hắn không thèm giữ một chút tôn trọng, thờ ơ nghiêng đầu đáp lễ Liễu Linh.
"Nghe danh thánh nữ đã lâu! Hân hạnh!"
"Ca..."
Cô nương bên cạnh hắn tự dưng nhăn mặt làu bàu.
"Ca, thánh nữ là ma hậu của huynh đó!"
Nàng dùng ánh mắt ra hiệu với hắn giữ thể diện cho một tiên tử.
Hắn không ưng Liễu Linh nhưng Y Ngạn thì khác, vừa nhìn đã thuận mắt, bị vẻ ngoài dịu dàng của bạch liên hoa thao túng.
Một bên mày rậm nhướng nhẹ, kéo theo phần ấn giữa trán bị méo mó, hắn đưa ánh mắt sắc lạnh không vừa ý nhìn Y Ngạn. Môi mỏng hờ hững không khép chặt như muốn quở trách, lại làm tiểu công chúa hờn dỗi bĩu môi.
"Caaaaaaa..."
Đôi má căng mịn đỏ bừng, Y Ngạn cả gan lườm mắt với hắn khiến gương mặt đang lãnh đạm sinh nụ cười trào phúng. Nể mặt nàng, hắn gật đầu chào hỏi với Liễu Linh.
"Thánh nữ, thất lễ rồi!"
Liễu Linh giữ kẽ, không dám tỏ ra bực dọc trước mặt nhiều người, giữ nguyên trên khuôn mặt hiền thục nặn ra nụ cười đáp lễ.
Ba giới bắt đầu vào vấn đề chính, quyết định ngày giờ làm lễ, hắn muốn kéo dài thời gian giữ Y Ngạn bên cạnh, đưa ra ý định. Lấy cớ, bản thân còn phải bế quan gia tăng đạo hạnh, đợi xong việc cả ba mối hôn sự sẽ cùng tổ chức vào một ngày, một khung giờ, đúng vào 1 tháng sau.
Đứng trước kẻ có sức ảnh hưởng lớn hai giới kia phải nhượng bộ, đồng ý làm theo lời hắn mà không có bất cứ một lời phản đối, làm cho Y Ngạn cúi đầu rầu rĩ.
"Ngạn Nhi..."
Tiếng hắn u trầm không hài lòng lườm đôi mắt nhỏ.
Y Ngạn biết ý hắn không dám đòi hỏi, đợi hắn trao đổi xong nàng cùng hắn quay về ma giới, gương mặt từ lúc đi cho đến lúc về luôn giữ nét tủi thân, lủi thủi về phòng riêng.
Updated 150 Episodes
Comments
~ An nhàn sống lâu ~
nhỏ thánh nữ chắc sau này thành thú dữ quá :v
2024-06-26
1