Chương 12. Dùng máu chữa trị

Nội tâm hắn lạnh lẽo, tà niệm bao trùm đầu óc, gắt gao nắm chặt roi đánh không thương hoa tiếc ngọc, hễ Y Ngạn xen vào hắn sẽ mạnh tay đẩy ra, ngón tay rõ rệt từng khớp xương chỉ vào mặt nàng, cảnh cáo.

"Ta chưa xử tới muội đừng có mà xen vào!

Quỳ ở đó cho ta!"

"Ca..."

Y Ngạn khóc đến sưng mắt, tiếng la hét của Tố Như làm tim nhói lên, vừa sợ vừa xót, bản tính nhát gan ăn sâu trong xương tủy khiến nàng không có đủ cam đảm lãnh thế roi ma kia.

Tố Như vì nàng chịu cực hình, bị Tinh Vương Minh đánh đến lộ cả đôi cánh hồ điệp ra, cánh bướm màu xanh nhạt, xen kẽ đốm nhỏ màu đen lấp lánh phủ đầy phấn thơm.

Roi ma quất xuống cái nào đôi cánh lộng lẫy bị rách ra theo cái đánh ấy, hệt như quạt giấy bị nát, phấn thơm bay tứ tung khắp phòng hòa trộn máu tươi tanh tưởi.

Nam nhân điên cuồng đánh mãi không dừng lại, lực đánh càng lúc càng mạnh, thật sự muốn đánh chết Tố Như cảnh cáo Y Ngạn.

"Ca...ca..."

Y Ngạn quỳ một bên mếu máo, tiếng khóc của nàng làm hắn điên tiết, suốt ba năm nay mỗi lần nàng trốn đi, hắn đều dùng cách này tra tấn tâm lí muốn nàng khắc cốt ghi tâm, chẳng những không thành công ngược lại để nàng lừng mặt, ngày càng quá quắt hơn.

Thử hỏi, bây giờ hắn làm sao có thể nương tay ? Hắn phải đánh đến khi nàng bỏ thói không nghe lời.

Trước đây, bên cạnh công chúa nhỏ có tận 10 nữ hầu, do nàng cứ mãi trốn đi lần lượt đều bị hắn trừng phạt đến chết, chỉ còn lại mỗi mình Tố Như trụ đến giờ. Chứng kiến người cuối cùng hệt như những người trước, Y Ngạn sợ mất Tố Như, lết gối trên mặt đất thanh thúy, hèn mọn xin.

"Ca, dừng lại đi, muội xin huynh.

Y Ngạn không dám nữa..."

"Còn dám xin?" Tinh Vương Minh hắng giọng.

Chiếc roi trong tay quất sang chỗ nàng, không đánh trúng người, nhưng âm thanh bén nhọn dứt khoát đập xuống nền đủ hù nàng sợ, quỳ ở đó hai tay ôm lấy lồng ngực run rẩy.

"Á!!!"

Tố Như kêu thét thất thanh, một bên cánh hồ điệp bị đánh đứt ra tan biến trong không khí, Tố Như chỉ kịp la lên, roi ma lại quấn thân quăng lên không trung, rơi tự do đập xuống mặt đất.

Hồ điệp thổ huyết, xây xẩm mặt mày, hai mắt mơ hồ chẳng còn nhìn rõ mọi thứ, nằm bẹp trên nền đất thoi thóp chút hơi tàn.

Tinh Vương Minh trừng lớn mắt, co những ngón tay cầm chặt chẽ cán roi, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự hung tàn chưa từng có, vốn là kẻ tàn nhẫn không nói quá nhiều, thủ thế chuẩn bị giáng đòn cuối cùng.

"Ca...đừng..."

Bóng người vụt tới bất chợt.

*Bịch*

Hắn đang giơ tay xuống đòn, Y Ngạn lại liều lĩnh nhảy bổ vào người hắn làm roi ma đánh lệch sang hướng khác, Tố Như may mắn thoát đòn tử.

Nàng cùng hắn ngã ra đất, vòng tay mềm mại trắng tinh như ngó sen giam cầm thân hắn, vùi đầu vào trước ngực hắn khóc lớn.

"Ca, tha cho Tố Như đi ! Đừng đánh nữa...

Huynh phạt muội đi, hic..."

"Ca, muội xin lỗi, Y Ngạn biết lỗi rồi, sau này muội không dám cãi lời nữa đâu..."

Thanh âm kiều mị đáng thương, hai tay nhỏ nhắn gian nan kẹp chặt eo tinh tráng, vòng tay của nàng ôm không hết, cố gắng đan những ngón tay thon thả vào nhau khiến bộ ngực của nàng ép sát vào ngực hắn.

Hai nhũ phong ngây ngô đầy đặn đánh thức dục vọng nguyên thủy trong người, làm cho ý thức nam nhân kia nhiễu loạn chẳng tài nào tiếp tục xuống tay.

Hắn bị Y Ngạn ôm chặt đến không thở được, má đỏ tai hồng vứt ngay roi ma, cánh tay rắn chắc đẩy nàng ra.

"Tránh ra,muội còn cầu xin ta đánh luôn muội!"

"Không, muội không tránh, huynh đánh muội đi."

Y Ngạn không nghe, lắc đầu phản đối ôm hắn chặt chẽ, hai chân mảnh khảnh kẹp thân dưới, dùng cơ thể nhỏ nhoi của mình muốn hắn nằm yên dưới đất.

Nhưng, nàng chỉ là nữ nhi yếu đuối làm sao hạ bệ được một nam nhân to con lực lưỡng, rất nhanh hắn thành công ngồi dậy kéo theo Y Ngạn, bị hắn cường thế bẻ tay nàng ra.

"Tinh...Y...Ngạn..."

Giọng nói có phần lệch lạc, hơi thở nóng rực bao trùm bầu không khí căng thẳng.

Tâm ma đột ngột lên tiếng công kích nội khí lên cao.

"Vô dụng, có thế cũng không làm xong!"

- Im ngay !

Nội tâm hắn ngứa ngáy, biểu tình trên khuôn mặt càng thêm tối tăm.

Cô nương trước mặt phấn môi đỏ ửng, hơi nước trong mắt phiếm hồng, gắt gao mím môi run rẩy sợ sệt.

"Ca...đừng..."

Ý thức chẳng thể thanh tỉnh, nội thương của hắn sau trận lôi kiếp chưa lành hẳn lại để nộ khí vì ghen dâng lên, công tâm ảnh hưởng tới nguyên khí.

*Phụt*

Hắn bất ngờ thổ huyết, những giọt máu dính đầy lên cánh tay trái của Y Ngạn, nộ khí trong người hắn dâng lên đạt quá giới hạn làm lục phủ ngũ tạng tổn thương nghiêm trọng.

"Ca.. "

Y Ngạn chấn động chết chân tại chỗ.

Nam nhân kia nghe không rõ tiếng của nàng, duỗi tay ôm lấy lồng ngực ngã nghiêng xuống đất. Phần con ngươi đỏ chót hoàn về đen thuần túy, tâm trí quay cuồng ngất ngay tức thì.

Tiểu công chúa chứng kiến há hốc mồm, không kịp tiếp thu chuyện vừa xảy ra, cả người còn đang dang tay trong tư thế ngăn cản, máu trên cánh tay trái đập vào mắt.

"Ca..."

Nàng cuống cuồng đỡ lấy người hắn, nước mắt khóc loạn vòng quanh mặt.

"Ca, ca, huynh làm sao vậy? Đừng làm muội sợ?"

"Ca, huynh tỉnh dậy đi?"

Y Ngạn vỗ *bộp bộp* vào mặt hắn mấy cái.

Máu tươi trên khóe miệng hắn dọa cho nàng lo sốt vó, lầm tưởng chính bản thân đã chọc hắn tức đến mức thổ huyết, lòng nàng sinh hoảng loạn sợ hắn chết, nhất thời rơi vào tình cảnh rối rắm.

"Ca, đừng dọa muội? Ca tỉnh dậy đi!"

"Công...chúa..."

Thanh âm yếu ớt lọt vào tai, Tố Như bị đánh chạm đến ngưỡng cửa hồn bay phách lạc, cánh hồ điệp tan biên dần, làn khói xanh trên người đang hòa vào không khí.

Y Ngạn phát hiện nhanh chóng rời khỏi nam nhân kia.

"Tố Như, em làm sao rồi?"

Cô nương tươi tắn ngày nào giờ chẳng nhận ra được mặt mũi, chỉ toàn máu phủ đầy, mùi tanh tưởi nồng nặc chạy xộc vào mũi Y Ngạn, suýt chút nôn ọe.

Tố Như trong tay nàng hoàn toàn ngất liệm, hiện về chân thân của mình, trong tình thế nguy cấp nàng lập tức dùng thần lực truyền chân khí qua chân thân của Tố Như, tạm thời giữ mạng.

"Tố Như, đừng sợ, ta không để em chết đâu..."

Sau một lúc chật vật, mạng sống của hồ điệp nhỏ đã được cứu, Y Ngạn đem chân thân hồ điệp bỏ vào một cái hộp, để Tố Như ở trong đó nghỉ ngơi.

Ngay sau đó, nàng tức khắc quay lại chỗ Tinh Vương Minh, người vẫn bất tỉnh nhân sự, nàng sốt sắng cực lực dìu cơ thể to lớn của hắn lên giường.

"Ca, ca, huynh tỉnh dậy đi."

Giống hệt từ nãy đến giờ, hắn vẫn nằm bất động, Y Ngạn lo lắng vô cùng, áp tai vào lồng ngực hắn, nghe thấy nhịp tim yếu ớt, hơi thở trì trệ, nước mắt như trân châu rơi xuống không ngừng.

"Ca...Y Ngạn sai rồi...huynh tỉnh lại đi!

Y Ngạn sợ lắm, đừng bỏ muội!"

Nước mắt lạnh toát rơi càng lúc càng nặng hạt, Y Ngạn trong lúc lúng túng sực nhớ, máu của nàng có thể chữa trị vết thương, chữa trị bách bệnh, hấp tấp lấy ngay cây kéo trên bàn. Khi nàng đưa lưỡi kéo bén nhọn vào lòng bàn tay, sự sợ hãi bỗng chốc ập đến, khiến nàng chững lại đột ngột.

Nàng là người nhát gan, rất sợ đau, mỗi lần bị thương đều đau đến tận xương tủy dù là vết thương lớn hay nhỏ, vẫn phải cảm nhận cơn đau khủng khiếp như lóc từng miếng thịt trên người nàng ra.

Nghĩ đến đó lại phát run, không đủ can đảm cắt tay, cây kéo trong tay nàng bỏ xuống ngay, nàng lại lay người Tinh Vương Minh, cố gắng đánh thức hắn bằng lời nói.

"Ca, ca, huynh tỉnh dậy đi! Ca, Y Ngạn biết sai rồi!"

"Ca...ca..."

Làn da săn chắc kia có chút khác thường, cơ thể của hắn bỗng dưng lạnh toát, do nguyên khí tổn thương nặng, bế quan bị gián đoạn còn tức giận quá độ, đã thế còn phải cố kèm chế tâm ma dẫn đến nguyên khí dần dần bị cạn kiệt.

Y Ngạn chạm vào đâu trên người hắn cũng cảm nhận được cơn lạnh, lạnh như băng đá trên núi tuyết ngàn năm, khiến tâm trí nàng rối tinh rối mù.

"Không được, ca...huynh không được chết..."

Nàng lẩm bẩm, bấy giờ trong đầu chỉ có một suy nghĩ, phải cứu lấy ca ca yêu quý của nàng, việc này quan trọng hơn cả việc nàng chịu đau.

Nghĩ là làm, Y Ngạn lập tức chồm qua kia lấy cây kéo vừa bỏ xuống, dứt khoát rạch một đường trong lòng bàn tay, máu tươi chảy ra nước mắt của nàng cũng chảy theo đó.

Từng giọt máu nhỏ vào miệng mỏng của nam nhân kia, trong vô thức hắn nuốt xuống những giọt máu quý giá ấy.

Máu của Y Ngạn có công dụng rất hiệu quả, chỉ vài giọt cơ thể kia bắt đầu sinh phản ứng, ngón tay hắn rục rịch, một luồng sáng đỏ từ thân hắn phát ra, là máu của nàng đang chữa trị lành lục phủ ngũ tạng của hắn, chữa lành nội thương bên trong, hồi phục nguyên khí cho hắn.

Môi mọng cong lên một đường mừng rỡ, nàng cố nén cơn đau thấu xương tủy, cuộn tròn nắm tay bé nhỏ cho máu nhiễu xuống nhiều hơn.

Sắc mặt dần chuyển sang màu trắng phờ phạc như xác chết một cách nhanh chóng, nàng gắng gượng, giữ vững tinh thần không cho bản thân gục ngã.

Đôi mắt nhỏ kia dần dần hé mở, trước mắt Tinh Vương Minh, Y Ngạn đang nặn ra nụ cười mệt mỏi, đôi ngươi đen tuyền của hắn thu rõ hành động nàng cho hắn uống máu.

"Ngạn Nhi!"

Hắn hoảng hồn bật dậy tức thì, bắt ngay bàn tay đầy máu tươi đang chảy chan hòa.

"Ca..."

Y Ngạn thốt nên một tiếng, bấy giờ mới chịu buông lỏng cơ thể, tiếp nhận cơn đau hoành hành ngất liệm ngay trong lòng hắn.

Chapter
1 Chương 1. Ám ảnh ( H+ )
2 Chương 2. Bị bắt trở về
3 Chương 3. Ngược về quá khứ
4 Chương 4. Hôn sự tam giới
5 Chương 5. Ảo giác
6 Chương 6. Lôi kiếp
7 Chương 7. Luyện tập thần lực
8 Chương 8. Tham lam chiếm hữu nàng
9 Chương 9. Trốn gặp người tình
10 Chương 10. Ghen
11 Chương 11. Roi ma
12 Chương 12. Dùng máu chữa trị
13 Chương 13. Không nhường nàng cho kẻ khác
14 Chương 14. Lấy lòng
15 Chương 15. Hoán đổi vị trí tân nương
16 Chương 16. Hoảng
17 Chương 17. Trở thành ma hậu
18 Chương 18. Đến ma giới
19 Chương 19. Không cho nàng yên thân ( H + )
20 Chương 20. Khẩn trương
21 Chương 21. Công khai
22 Chương 22. Van xin
23 Chương 23. Tra tấn ( H+ )
24 Chương 24. Tự sát
25 Chương 25. Ép ăn
26 Chương 26. Đừng lại gần ta
27 Chương 27. Thoa thuốc ( H nhẹ )
28 Chương 28. Ôm nàng ngủ
29 Chương 29. Không cần mối giao hảo
30 Chương 30. Chiến thắng
31 Chương 31. Đích thân sẽ dạy dỗ nàng
32 Chương 32. Hình phạt
33 Chương 33. Quỳ dưới tuyết
34 Chương 34. Sức mạnh tiềm ẩn ( H nhẹ )
35 Chương 35. Hình phạt khác
36 Chương 36. Dùng miệng ( H+ )
37 Chương 37. Tự thỏa mãn ( H+ )
38 Chương 38. Trả vật về lại với chủ
39 Chương 39. Kinh tởm ( H+ )
40 Chương 40. Ta thèm nàng ( H+ )
41 Chương 41. Không ngán ai cả
42 Chương 42. Đích thân dạy nàng
43 Chương 43. Bị đánh
44 Chương 44. Hận
45 Chương 45. Hóa đỏ
46 Chương 46. Kích động cơn giận
47 Chương 47. Đòi người
48 Chương 48. Giúp đỡ
49 Chương 49. Gặp lại
50 Chương 50. Mang người đi
51 Chương 51. Gặp nguy
52 Chương 52. Cưỡng đoạt ( H nhẹ )
53 Chương 53. Sốt ruột
54 Chương 54. Ta thật lòng yêu nàng
55 Chương 55. Cay đắng
56 Chương 56. Múa
57 Chương 57. Vì ghen ( H+ )
58 Chương 58. Tì nữ
59 Chương 59. Hầu hạ cho tình địch
60 Chương 60. Sập bẫy
61 Chương 61. Mùi hương của nữ nhân mình yêu
62 Chương 62. Lãnh roi
63 Chương 63. Lỗi của ngươi là gì ?
64 Chương 64. Dập tắt hy vọng tự do
65 Chương 65. Đừng có hòng mơ mộng tới kẻ khác ( H+ )
66 Chương 66. Lời ngu dốt không thể thu lại
67 Chương 67. Trốn
68 Chương 68. Hành Các Trang
69 Chương 69. Đưa ngài đi gặp hoàng nhi yêu quý
70 Chương 70. Chọn cách hy sinh
71 Chương 71. Nàng dám đánh ta
72 Chương 72. Hữu Bạch sớm đã chẳng còn
73 Chương 73. Cơ thể cũng thay đổi
74 Chương 74. Còn giữ Tố Như
75 Chương 75. Bộ dáng khuất phục
76 Chương 76. Ngoan
77 Chương 77. Yêu nàng bằng sự ích kỷ
78 Chương 78. Hảo ý
79 Chương 79. Mang ma hậu đi
80 Chương 80. Cắt cổ
81 Chương 81. Ta hận ngươi
82 Chương 82. Đón nhận cái chết
83 Chương 83. Rời xa
84 Chương 84. Tung tích
85 Chương 85. Trao đổi
86 Chương 86. Tỉnh giấc mộng
87 Chương 87. Mở hai chân ra ( H+ )
88 Chương 88. Xuân dược ( H+ )
89 Chương 89. Làm bộ làm tịch
90 Chương 90. Tự chặt đuôi
91 Chương 91. Khăn tay
92 Chương 92. Hồi sinh
93 Chương 93. Rút gân
94 Chương 94. Bất ngờ
95 Chương 95. Bách tính
96 Chương 96. Đại hôn
97 Chương 97. Đừng làm tim ta đau
98 Chương 98. Sự thật
99 Chương 99. Rút gân trả hắn, lấy máu bỏ đi
100 Chương 100. Trái tim và kí ức về Y Ngạn
101 Chương 101. Cứ ngỡ đã quen rất lâu
102 Chương 102. Duyên tiền kiếp
103 Chương 103. Dấu ấn
104 Chương 104. Người lạ
105 Chương 105. Nghị hòa
106 Chương 106. Tân ma hậu
107 Chương 107. Gọi ta là phu quân
108 Chương 108. Phu quân
109 Chương 109. Đến khuê phòng của nàng ( H nhẹ )
110 Chương 110. Chính thức là của hắn ( H+ )
111 Chương 111. Ghen tị
112 Chương 112. Điểm chung
113 Chương 113. Ghen ( H+ )
114 Chương 114. Nàng quyến rũ ta ( H+ )
115 Chương 115. Chỉ một ngày
116 Chương 116. Về nhà
117 Chương 117. Đến đây ngủ với nàng
118 Chương 118. Tâm sự
119 Chương 119. Yêu một đóa hoa vô hồn
120 Chương 120. Hiểu lầm
121 Chương 121. Hoa bỉ ngạn
122 Chương 122. Cãi nhau
123 Chương 123. Chỉ giữ lại một
124 Chương 124. Về hồ tộc
125 Chương 125. Cảm giác
126 Chương 126. Bỏ trâm xuống
127 Chương 127. Giam cầm
128 Chương 128. Suy bụng ta ra bụng người
129 Chương 129. Là hận hay yêu ?
130 Chương 130. Đốt Vệ phủ
131 Chương 131. Oan
132 Chương 132. Cái chết thảm thương
133 Chương 133. Chứng cứ
134 Chương 134. Kết quả
135 Chương 135. Nợ máu trả bằng máu
136 Chương 136. Bánh quế hoa
137 Chương 137. Độc dược
138 Chương 138. Nhớ lại
139 Chương 139. Vong Xuyên
140 Chương 140. Trái tim hàng vạn vết thương
141 Chương 141. Ta sẽ ở đây cùng chết với nàng
142 Chương 142. Ngủ ngàn kiếp
143 Chương 143. Đổi lấy một kiếp yêu hận
144 Chương 144. Chàng lấy ta đi
145 Chương 145. Tác hợp
146 Chương 146. Đổi tim
147 Chương 147. Diệt tộc
148 Chương 148. Đại kết cục ( END )
149 Chương 149. Trung Thu ( Ngoại Truyện 1 )
150 Chương 150. Minh Ngạn ( Ngoại truyện 2 )
Chapter

Updated 150 Episodes

1
Chương 1. Ám ảnh ( H+ )
2
Chương 2. Bị bắt trở về
3
Chương 3. Ngược về quá khứ
4
Chương 4. Hôn sự tam giới
5
Chương 5. Ảo giác
6
Chương 6. Lôi kiếp
7
Chương 7. Luyện tập thần lực
8
Chương 8. Tham lam chiếm hữu nàng
9
Chương 9. Trốn gặp người tình
10
Chương 10. Ghen
11
Chương 11. Roi ma
12
Chương 12. Dùng máu chữa trị
13
Chương 13. Không nhường nàng cho kẻ khác
14
Chương 14. Lấy lòng
15
Chương 15. Hoán đổi vị trí tân nương
16
Chương 16. Hoảng
17
Chương 17. Trở thành ma hậu
18
Chương 18. Đến ma giới
19
Chương 19. Không cho nàng yên thân ( H + )
20
Chương 20. Khẩn trương
21
Chương 21. Công khai
22
Chương 22. Van xin
23
Chương 23. Tra tấn ( H+ )
24
Chương 24. Tự sát
25
Chương 25. Ép ăn
26
Chương 26. Đừng lại gần ta
27
Chương 27. Thoa thuốc ( H nhẹ )
28
Chương 28. Ôm nàng ngủ
29
Chương 29. Không cần mối giao hảo
30
Chương 30. Chiến thắng
31
Chương 31. Đích thân sẽ dạy dỗ nàng
32
Chương 32. Hình phạt
33
Chương 33. Quỳ dưới tuyết
34
Chương 34. Sức mạnh tiềm ẩn ( H nhẹ )
35
Chương 35. Hình phạt khác
36
Chương 36. Dùng miệng ( H+ )
37
Chương 37. Tự thỏa mãn ( H+ )
38
Chương 38. Trả vật về lại với chủ
39
Chương 39. Kinh tởm ( H+ )
40
Chương 40. Ta thèm nàng ( H+ )
41
Chương 41. Không ngán ai cả
42
Chương 42. Đích thân dạy nàng
43
Chương 43. Bị đánh
44
Chương 44. Hận
45
Chương 45. Hóa đỏ
46
Chương 46. Kích động cơn giận
47
Chương 47. Đòi người
48
Chương 48. Giúp đỡ
49
Chương 49. Gặp lại
50
Chương 50. Mang người đi
51
Chương 51. Gặp nguy
52
Chương 52. Cưỡng đoạt ( H nhẹ )
53
Chương 53. Sốt ruột
54
Chương 54. Ta thật lòng yêu nàng
55
Chương 55. Cay đắng
56
Chương 56. Múa
57
Chương 57. Vì ghen ( H+ )
58
Chương 58. Tì nữ
59
Chương 59. Hầu hạ cho tình địch
60
Chương 60. Sập bẫy
61
Chương 61. Mùi hương của nữ nhân mình yêu
62
Chương 62. Lãnh roi
63
Chương 63. Lỗi của ngươi là gì ?
64
Chương 64. Dập tắt hy vọng tự do
65
Chương 65. Đừng có hòng mơ mộng tới kẻ khác ( H+ )
66
Chương 66. Lời ngu dốt không thể thu lại
67
Chương 67. Trốn
68
Chương 68. Hành Các Trang
69
Chương 69. Đưa ngài đi gặp hoàng nhi yêu quý
70
Chương 70. Chọn cách hy sinh
71
Chương 71. Nàng dám đánh ta
72
Chương 72. Hữu Bạch sớm đã chẳng còn
73
Chương 73. Cơ thể cũng thay đổi
74
Chương 74. Còn giữ Tố Như
75
Chương 75. Bộ dáng khuất phục
76
Chương 76. Ngoan
77
Chương 77. Yêu nàng bằng sự ích kỷ
78
Chương 78. Hảo ý
79
Chương 79. Mang ma hậu đi
80
Chương 80. Cắt cổ
81
Chương 81. Ta hận ngươi
82
Chương 82. Đón nhận cái chết
83
Chương 83. Rời xa
84
Chương 84. Tung tích
85
Chương 85. Trao đổi
86
Chương 86. Tỉnh giấc mộng
87
Chương 87. Mở hai chân ra ( H+ )
88
Chương 88. Xuân dược ( H+ )
89
Chương 89. Làm bộ làm tịch
90
Chương 90. Tự chặt đuôi
91
Chương 91. Khăn tay
92
Chương 92. Hồi sinh
93
Chương 93. Rút gân
94
Chương 94. Bất ngờ
95
Chương 95. Bách tính
96
Chương 96. Đại hôn
97
Chương 97. Đừng làm tim ta đau
98
Chương 98. Sự thật
99
Chương 99. Rút gân trả hắn, lấy máu bỏ đi
100
Chương 100. Trái tim và kí ức về Y Ngạn
101
Chương 101. Cứ ngỡ đã quen rất lâu
102
Chương 102. Duyên tiền kiếp
103
Chương 103. Dấu ấn
104
Chương 104. Người lạ
105
Chương 105. Nghị hòa
106
Chương 106. Tân ma hậu
107
Chương 107. Gọi ta là phu quân
108
Chương 108. Phu quân
109
Chương 109. Đến khuê phòng của nàng ( H nhẹ )
110
Chương 110. Chính thức là của hắn ( H+ )
111
Chương 111. Ghen tị
112
Chương 112. Điểm chung
113
Chương 113. Ghen ( H+ )
114
Chương 114. Nàng quyến rũ ta ( H+ )
115
Chương 115. Chỉ một ngày
116
Chương 116. Về nhà
117
Chương 117. Đến đây ngủ với nàng
118
Chương 118. Tâm sự
119
Chương 119. Yêu một đóa hoa vô hồn
120
Chương 120. Hiểu lầm
121
Chương 121. Hoa bỉ ngạn
122
Chương 122. Cãi nhau
123
Chương 123. Chỉ giữ lại một
124
Chương 124. Về hồ tộc
125
Chương 125. Cảm giác
126
Chương 126. Bỏ trâm xuống
127
Chương 127. Giam cầm
128
Chương 128. Suy bụng ta ra bụng người
129
Chương 129. Là hận hay yêu ?
130
Chương 130. Đốt Vệ phủ
131
Chương 131. Oan
132
Chương 132. Cái chết thảm thương
133
Chương 133. Chứng cứ
134
Chương 134. Kết quả
135
Chương 135. Nợ máu trả bằng máu
136
Chương 136. Bánh quế hoa
137
Chương 137. Độc dược
138
Chương 138. Nhớ lại
139
Chương 139. Vong Xuyên
140
Chương 140. Trái tim hàng vạn vết thương
141
Chương 141. Ta sẽ ở đây cùng chết với nàng
142
Chương 142. Ngủ ngàn kiếp
143
Chương 143. Đổi lấy một kiếp yêu hận
144
Chương 144. Chàng lấy ta đi
145
Chương 145. Tác hợp
146
Chương 146. Đổi tim
147
Chương 147. Diệt tộc
148
Chương 148. Đại kết cục ( END )
149
Chương 149. Trung Thu ( Ngoại Truyện 1 )
150
Chương 150. Minh Ngạn ( Ngoại truyện 2 )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play