Cùng lúc, Hữu Bạch cũng sắp rơi vào tình cảnh trớ trêu không thua gì Y Ngạn.
Hàn Phúc cung, cung điện thái tử, nhân giới.
Các cung nữ trông thấy vị thái tử tôn quý từ đằng xa chắp tay kính cẩn nghiêng mình cung nghênh.
"Thái..."
"Suỵt!"
Ngón tay chèn lên cánh môi mỏng, Hữu Bạch ra hiệu cho cung nữ im lặng tránh làm ồn đến tân nương bên trong.
Trời đã tối, thần lực của ma thần yểm trên người Hữu Bạch và Liễu Linh đã biến mất.
Nam nhân vừa đặt một chân qua cửa, còn chưa nhìn thấy tân nương liền ngửi ra mùi hương khác thường thoang thoảng trong mùi hương hoa linh đang.
Hàng chân mày rậm không khỏi nhíu chặt, Hữu Bạch có chút ngờ hoặc. Bình thường, Y Ngạn có mùi thơm rất khác, dịu nhẹ ngọt ngào như hoa đào, không phải là thứ mùi thơm nức mũi nồng gắt như hoa nhài.
- Chẳng lẽ ngày đại hôn nên nàng dùng mùi hương khác ?
Từ lúc rước thái tử phi từ Thượng Tam Đài về mùi hương quen thuộc không thay đổi, bây giờ vừa mới vào phòng tân hôn, mùi hương lại tự dưng biến mất.
Hữu Bạch lầm tưởng Y Ngạn tinh nghịch muốn bày trò tạo bất ngờ, bất giác khóe miệng cong thích thú gạt đi sự hoài nghi trong lòng khiễng chân vào trong.
Cung nữ ở bên ngoài nhanh chóng đóng cửa lại, tất cả điều lui xuống trả không gian yên tĩnh cho đôi uyên ương.
Căn phòng rộng lớn trang hoàng đầy giấy hỷ và vải đỏ rực rỡ, tân nương xinh đẹp ngồi yên vị trên giường. Vừa trông thấy, cơ mặt đang căng hết cỡ của Hữu Bạch chốc chốc chùng xuống, bộ hỷ phục của tân nương đang mặc hoàn toàn xa lạ.
Hai chân thẳng tắp lập tức cứng đờ như bị chôn vùi, Hữu Bạch chống cằm khó hiểu, chỉ vừa mới vào phòng tân hôn mà tân nương thay đổi quá đột ngột.
Bộ hỷ phục do đích thân Hữu Bạch chọn cho Y Ngạn tự dưng thay bằng một bộ hỷ phục có chút u tối, còn điểm thêm lông khổng tước xanh tuyền trên hai vai, nhìn không giống với trang phục của giới hoàng tộc.
Hữu Bạch chăm chú, dường như đã thấy qua bộ trang phục này.
Từ đầu bị thần lực của ma thần che mắt, bây giờ thần lực đó tiêu biến trả lại hiện thật làm đầu óc Hữu Bạch có chút nhiễu loạn.
Hôm nay là ngày đại hôn, ngẫm nghĩ có lẽ Y Ngạn đang tạo bất ngờ Hữu Bạch nhanh chóng dẹp bỏ đa nghi trong lòng, rảo bước đến ngồi xuống cạnh tân nương xinh đẹp.
Thời khắc này, nam nhân kia và Liễu Linh điều hồi hợp chưa từng có, trông ngóng được nhìn thấy diện mạo của đối phương.
Cánh tay vững chắc từ từ vén tấm khăn đỏ đội đầu của tân nương...
"Á!!!"
Thanh âm lanh lảnh chói tai bao trùm căn phòng.
Hữu Bạch bật người dậy mở to mắt xếch chấn động, tấm khăn đỏ rơi tự do xuống mặt sàn thanh thúy.
Liễu Linh hốt hoảng không thua kém, lùi người ra mép giường, hai tay xắm nắm tấm rèm trên giường.
"Thánh nữ?"
Tâm trí thanh tỉnh được vài phần hỗn loạn như bãi chiến trường, biểu tình trên khuôn mặt tuấn dật bàng hoàng chưa từng có.
"Thái tử?"
Liễu Linh bật dậy, đầu óc rối tinh rối mù chỉ tay vào người Hữu Bạch, chất vấn.
"Thái tử, sao ngài lại ở đây?"
Tiếng nói có phần hơi to, Liễu Linh gò bó thu tay về, điều chỉnh cảm xúc luôn giữ nét ngoài đoan trang trước mặt người khác.
Nam nhân cương nghị tuấn lãng đứng thẳng người, tác phong nho nhã giữ khoảng cách tuyệt đối với Liễu Linh, bình tĩnh hỏi.
"Câu này ta phải hỏi thánh nữ mới đúng!
Tại sao thánh nữ lại ở cung điện của ta?
Y Ngạn đâu? Thái tử phi của ta đâu?"
"Cung điện của thái tử...?"
Làn môi đỏ mấp máy.
Hữu Bạch gật đầu thay cho lời nói, tâm trí của vị thánh nữ hỗn loạn, gấp gáp đảo mắt quan sát một vòng.
Liễu Linh từng đến ma giới, cũng từng vào phòng của ma thần, ghi nhớ rất rõ từng chi tiết cảnh vật hiện giờ quả thật không phải phòng tân hôn dành cho ả và ma thần.
Tại sao ngày thành hôn lại thành ra vậy ? Hai con người đăm đăm vào nhau, nét mặt ai cũng hoang mang chẳng kém cạnh đối phương.
Ánh mắt nam nhân vừa nóng vừa lạnh, sắc mặt một mảng tối sầm, căng thẳng hỏi.
"Chuyện này là sao?
Rõ ràng người ta rước là Y Ngạn...sao thánh nữ lại ở đây chứ?"
Tra hỏi dồn dập Liễu Linh không kịp tiếp thu, tự dưng gả đến cung điện của một thái tử người trần, chuyện này ngộ nhỡ mà đồn đại ra ngoài thanh danh của ả sẽ bị hủy.
Nghĩ đến đó, đầu óc không thông ngang ngược đổ tội.
"Hữu Bạch, ngươi dám bắt cóc thánh nữ?"
Giọng nói của ả hùng hổ, ngón trỏ gắt gao chỉ thẳng vào mặt Hữu Bạch đầy ác ý.
Ả nghĩ gì mà dám mở miệng nói câu đó ? Hữu Bạch bị đổ oan phản bác ngay tức thì.
"Vô lý! Ta bắt cóc thánh nữ để làm gì?"
Thánh nữ kiêu ngạo luôn luôn xem mình là tâm điểm, nghe chẳng lọt tai câu nào tự mình nâng cao bản thân, ngoan cố gán ghép tội danh chẳng có thật.
"Còn không phải ngươi thấy ta xinh đẹp, lại là thánh nữ thiên giới nên ngươi muốn cướp từ trong tay ma thần sao?"
Nét ngoài cao ngạo, Liễu Linh ưỡn ngực ra vẻ một thánh nữ cao quý đứng trước Hữu Bạch huênh hoang nói tiếp.
"Hữu Bạch! Ta nói cho ngươi biết...
Đời này Liễu Linh ta chỉ gả cho một mình ma thần, hạng phàm nhân như người đừng có vọng tưởng!"
Thanh âm nhu hòa nhưng lại chói tai, cử chỉ khinh bạc người khác cực kì gai mắt, lời lẽ có phần quá quắc kia, Hữu Bạch lắc đầu vô phương, đường đường là một thánh nữ người người kính trọng lại có thể nói ra mấy câu vô pháp vô thiên.
Hữu Bạch chẳng buồn giải thích nói vài câu ngắn gọn cho ả tự hiểu.
"Thánh nữ, nếu ta để ý tới người đã không cần dạm hỏi Tinh Y Ngạn! Xin người hãy cẩn trọng lời nói của mình...
Người là ma hậu của ma giới, chúng ta chẳng ai vượt qua giới hạn cả.
Xin phép, ta còn phải đi tìm thái tử phi của ta..."
Dứt lời, Hữu Bạch quay lưng vội bước khi tay vừa chạm vào cửa, Liễu Linh ở phía sau lập tức cản bước.
"Khoang đã!"
Hai chân thẳng tắp khựng lại, Hữu Bạch quay đầu u trầm không vừa ý nhìn ả, hỏi.
"Có chuyện gì thế?"
Liễu Linh chốc chốc thay đổi biểu cảm trở lại một thánh nữ nhu mì đoan trang, chắp tay trước bụng mị thái có chút gượng gạo.
"Để ta đi cùng thái tử!
Tiểu công chúa là người của ma giới...là muội muội của ta...ta phải lo chuyện này...
Người mất tích thì cũng nên báo cho ma thần một tiếng...
Ta là ma hậu của ma giới...cũng nên về đó!"
Thanh âm nhỏ nhẹ nhu mì, tinh thần hỗn loạn thanh tỉnh được vài phần, Liễu Linh xấu hổ không dám ngẩng cao mặt.
Vốn là người không hẹp hòi, Hữu Bạch đồng tình với Liễu Linh đến trước ma giới.
....
Ma Vực, ma giới.
Bên ngoài có vài yêu ma canh gác vừa thấy bóng người tiếp đất liền xông ra ngăn cản.
"Đứng lại đó! Các ngươi là ai? Sao dám ngang nhiên vào ma giới?"
Liễu Linh khinh bạc, ngạo nghễ trước những kẻ yêu ma canh gác, nói.
"Ta là thánh nữ hồ tộc, còn đây phu quân của công chúa các ngươi!
Hãy mau vào báo cho ma thần biết đi!"
"Thánh nữ...phu quân...?"
Yêu ma canh gác nhìn nhau gật đầu ám hiệu, chúng sớm đã được ban lệnh nghiêm cấm bất cứ kẻ nào từ ở bên ngoài vào ma giới, chẳng chút nể nang đuổi ngay cả hai.
"Ma thần đã có lệnh, hôm nay là ngày đại hôn, cấm kẻ khác vào quấy phá!
Các ngươi mau cút đi, đừng có đứng đây mạo danh người khác! Bọn ta không nương tay đâu!"
Vũ khí hùng hổ về phía cả hai, Liễu Linh tức giận sắc mặt đỏ rần như ăn phải ớt cay.
"To gan! Dám nói ta mạo danh?"
Bàn tay mịn màng gắt gao vo thành nắm đấm muốn khai chiến.
Nam nhân đứng bên cạnh tâm trí vững chắc, điềm tĩnh đứng ra trước giải vây.
"Bọn ta không mạo danh ai cả.
Ta quả thật là thái tử nhân giới, là phu của công chúa các ngươi.
Đây là thánh nữ hồ tộc, là ma hậu của các ngươi.
Chẳng lẽ các ngươi không biết sao?"
Đương nhiên là không biết rồi ! Chúng chỉ là yêu ma thấp hèn làm gì có cơ hội được gặp những kẻ có thân phận cao quý. Chúng chẳng cần biết lí lẽ đinh ninh mệnh lệnh bất dịch hùng hổ đuổi Liễu Linh và Hữu Bạch đi.
"Bọn ta không cần biết hai ngươi là ai!
Tóm lại ma thần đã có lệnh, cấm bất cứ kẻ nào bước vào! Còn không cút đừng trách bọn ta!"
Trước sự bất kính của yêu ma thấp kém đụng tới lòng tự cao của một thánh nữ, Liễu Linh không đôi co dùng thần lực của mình thẳng tay đánh chúng văng xa.
Ả hồ ly độc địa sắp bước chân qua cổng Ma Vực một luồng sức mạnh từ xa tấn công cả hai, Liễu Linh nhanh nhẹn né kịp cả Hữu Bạch thân thủ bất phàm cũng né được chiêu thức ấy.
Lưu Ly và Hà Đức xuất hiện sau đòn tấn công bay xuống đáp đất, dành cho hai kẻ xâm nhập bất hợp pháp kia ánh mắt hung tàn.
"Thật to gan! Dám đến Ma Vực của ma giới làm loạn sao?"
Hà Đức to tiếng, cả người toát ra luồng yêu khí cực mạnh.
Hữu Bạch là người giữ lễ nghĩa, nhận ra hai kẻ trước mặt mau chóng quay lại dáng vẻ nhã nhặn của một thái tử, từ tốn nói.
"Hai vị hộ pháp, ta là thái tử của nhân giới...công chúa của các ngươi đột ngột mất tích, cả ma hậu của các ngươi tự dưng đến cung điện của ta!
Ta muốn gặp ma thần để bẩm báo chuyện này, nhờ ngài ấy tìm Y Ngạn!"
"Công chúa mất tích?
Ma hậu ở chỗ ngươi?"
Giọng nói của Hà Đức âm u hữu lực.
"Đúng vậy! Ta đến để..."
"Không cần tìm công chúa làm gì.
Công chúa và ma thần đã ngủ rồi, có chuyện gì thì sáng mai hãy đến.
Còn bây giờ...mời về cho!"
Câu nói chưa trọn vẹn, Hà Đức lớn tiếng cắt ngang lời nói của Hữu Bạch.
Thực tế, cả ma giới đều biết chuyện đang diễn ra, Hà Đức và Lưu Ly ở đây mục đích chính là giữ chân họ.
Hai con người kia chấn động bởi lời nói, muốn vào trong hỏi rõ ngọ ngành liền bị tấn công, giữ chân kéo dài thời gian đến sáng.
Updated 150 Episodes
Comments