Đêm nay là đêm tân hôn của tôi, nhắc lại thì tôi cũng chỉ vừa mới mười bảy tuổi, thập thất tuổi, là vào cái tuổi đẹp nhất. Nhưng mà chính là vào năm tôi lên 5 tuổi, những ngày tháng yên bình của tôi đã chấm dứt, hết lần này tới lần khác tôi đụng phải toàn chuyện không tốt đẹp.
Tôi trầm mặc thật lâu, sau đó đứng lên, ngồi vào bàn trang điểm đem khuôn mặt có phần đẹp đẽ, trang dung dỡ xuống, nhìn đi nhìn lại mình trong gương, tôi thầm nghĩ: có lẽ về sau tôi vẫn sẽ không thể thay đổi được thân phận này của mình.
Tôi một thân hỉ phục nằm xuống giường đắp qua chăn, cố gắng ép bản thân quên đi chuyện này. Con đường này là chính mình đã chọn, không có lý do gì mới bắt đầu đã đổi ý , hơn nữa hiện tại tôi oán hận thân phận của bản thân, đến ngay cả nguyên nhân vì sao lại bị bắt vào đây tôi còn không biết. Từ lúc bị bắt vào căn cứ ma quỷ này, tôi đã chẳng thể nhớ được bất cứ điều gì từ trước khi trở thành một sát thủ. Hết thảy những kí ức hồi bé thơ đều trở thành những điều hư vô như chưa từng xảy ra bao giờ. Có nhiều lần tôi từng hoài nghi về thân phận thật sự của mình, nhưng lại có cảm giác sờ sợ không dám nhớ tới. Có những lúc tôi có ngờ ngợ về cha mẹ đẻ thật sự của mình, nhưng cứ khi có gì gần như sắp nhớ đến tôi lại chạy trốn, cứ thế kí ức của tôi lìa dần, rồi nhạt phai theo năm tháng. Ngẫm lại, tôi và A Phong không phải cũng vì như vậy mà đến với nhau sao? Bây giờ cho dù tôi nhớ lại thì cũng có ích gì chứ, điều gì đến thì cũng đã đến rồi nên tôi cũng không còn muốn hối tiếc nữa, vô luân như thế nào tôi cũng sẽ trở thành người hạnh phúc nhất, một tân nương hạnh phúc nhất.
Nghĩ tới đây, môi ngọc khẽ nhếch lên, mặc dù tôi đối với ai đều là hung bạo, chính là nhất thời gặp gỡ A Phong, bao nhiêu hung ác đều có thể biến thành ôn nhu. Có lẽ tôi đã nảy sinh tình cảm với hắn, cho nên tôi đương nhiên cũng sẽ xem nhẹ đi những điều ở bên cạnh hắn, điển hình như các ca ca và muội muội của hắn, nhưng đối với cha của hắn, tức Vương Quỷ thì tôi không thể làm ngơ đi những tội ác của lão được. Mặc dù tôi cũng không phải là hạng người tốt đẹp gì, nhưng những chuyện vô nhân tính như đi giết hại người dân vô tội, cướp bóc của cải bách tính, loạn luân gia đình người thân,... và những quy tắc độc ác coi trời bằng vung, rồi đến một ngày, lão hẳn sẽ bị trừng phạt thích đáng.
Đúng lúc tôi còn đang nghỉ vẩn nghĩ vơ, chợt bên ngoài truyền vào tiếng bước chân trầm ổn, khỏi nói tôi cũng có thể đoán ra đã đến giờ thị tẩm. Trên giường, tôi giả vờ thiếp đi, cảm nhận được hơi thở bên người, tôi lại càng không dám mở mắt, thầm nghĩ đối sách trong đầu.
A Phong chui vào trong chăn, từ phía sau ôm lấy eo, cúi đầu hôn lên gáy trắng mịn của tôi khiến tôi có thể cảm nhận được rõ ràng ở phía dưới. Tôi thấy toàn thân nóng lên, cả người như nhũn ra. Có lẽ do hôm nay uống quá nhiều chén rượu khiến tôi choáng váng, rõ ràng cảm thấy hành vi như vậy là không hợp lễ tiết nhưng lại không có sức phản khánh.
Tuy nhiên, A Phong không hề tiến thêm một bước, chàng chỉ nhẹ nhàng ôm người trong lòng. Tôi bất an xê dịch muốn tránh cái “vật kia”, nhưng trong chăn chật hẹp, mới động một chút đã kích thích A Phong, bàn tay vốn đang đặt trên eo lại bắt đầu 'ngao du' khắp cơ thể tôi. Tôi giật nảy mình, tim đập thình thịch như đánh trống, đến thở cũng cảm thấy khó khăn, tôi cố gắng bình tĩnh lại, nhỏ giọng nói: “Đừng lộn xộn.”
A Phong hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn khàn: “Phu nhân, đây là đêm tân hôn của chúng ta.” Đêm tân hôn, nếu chưa hoàn thành xong nghi thức cuối cùng sao hắn có thể yên lòng ngủ được chứ?
Tôi cảm thấy toàn thân cứng ngắc, đang lúc càng thêm bất an bỗng nhiên lại bị hắn ôm xoay lại, A Phong lập tức đè lên người tôi, cúi đầu phủ lên môi tôi. Động tác của hắn khiến tôi cứng đờ người một lúc, sau đó tôi cố gắng thả lỏng, khẽ mở hàm răng để đầu lưỡi nhiệt tình kia tiến vào cán quấy trong khoang miệng. Tôi cũng học theo A Phong hôn trả lại hắn, tuy rằng không đến một lát đã bắt đầu thở gấp, khuôn mặt đỏ bừng.
Lúc này A Phong mới buông tha cho tôi, tôi lập tức gấp gáp hít thở, chọc A Phong vừa trìu mến lại vừa buồn cười.
Tôi bĩu môi, rất muốn mắng hắn một câu: Ai kinh nghiệm phong phú giống chàng chứ? Có gì đâu mà kiêu ngạo?
Song động tác kế tiếp của A Phong khiến tôi không thể nghĩ linh tinh gì nữa. Bàn tay to thon dài của hắn khẽ lướt trên tấm lưng trần, lại trượt xuống dưới đến vòng eo mới dừng lại. Dáng người Tiểu Phong vốn gầy, nhưng ngực lại vừa phải không quá lớn, điểm khiến cho dáng người của nàng có vẻ gợi cảm chính là vòng eo nhỏ nhắn, vô cùng hấp dẫn động lòng người.
Tôi hơi sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy có chút quen thuộc khó nói. Hoá ra nam nữ ân ái là loại chuyện khiến người ta mê say lại điên cuồng như thế, thảo nào nhiều người đàn ông thích lưu luyến thanh lâu như vậy.
A Phong ôm cô gái mềm mại trong lòng, dù cá tính nàng có mạnh mẽ đi chăng nữa nhưng vẫn là nữ tử, có dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, có da thịt mềm mại, còn có…… Núi non cao ngất đang kề sát trước ngực mình cùng với cặp mông mượt mà xinh xắn. Cô gái này vẫn đặc biệt như thế, cũng đặc biệt khiến cho người ta yêu mến nâng niu.
A Phong đột nhiên nói: “Từ hôm nay trở đi, nàng chính là người thân của ta.” Hắn vốn bị đưa từ một thế giới xa lạ đến đây, luôn cảm thấy mình lẻ loi, sống một cuộc sống như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì đây? Hầu như các ca ca và muội muội cũng không thân thiết với hắn, còn những người bên cạnh hắn tuy chiều chuộng nhưng lại giống như đối đãi giống như với chủ nhân. Càng không cần phải nhắc tới cha mẹ ruột của thân thế này, thậm chí thiếu chút nữa là mang đến họa sát thân, cho đến bây giờ cũng không thể nhận tổ quy tông. Ngẫm lại thì đó chính là sứ mệnh bắt buộc phải hoàn thành nên hắn chỉ có thể thở dài một tiếng.
Thế nhưng, hắn vốn là người cam chịu số phận. Nếu không có người thân thì hắn sẽ cũng chẳng quan tâm, cũng sẽ không đi tìm, với hắn giờ đây, gần gũi nhất không phải là họ hàng ruột thịt mà chính là tình yêu giữa vợ và chồng. A Phong cưới nàng vì rất nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là vì chàng muốn tìm một người có thể mang cho chàng hơi ấm giữa chốn đông người lạc lõng này. Nàng không chỉ là vợ, mà còn là người thân duy nhất.
Tôi nghe chàng nói vậy hơi kinh ngạc, nhưng vẫn không hoài nghi lời nói ẩn ý của hắn, thưa “dạ” một tiếng.
Tôi cứ nghĩ A Phong thấy tủi thân khi cha để hắn ở riêng mà không hề quan tâm tới, lại còn độc ác ép hắn cưới vợ cho nên có chút cảm thấy thương xót cho người đàn ông này. Dù sao đây cũng chỉ là cuộc hôn nhân bị bắt ép mà thành, chứ không hẳn là do đôi bên tự nguyện. Người đàn ông này tuy chưa từng thổ lộ với tôi muốn lấy tôi, cũng chưa từng nói yêu tôi bao giờ, trong mắt hắn có lẽ tôi chỉ giống như một người em gái được nâng niu chiều chuộng mà thôi. Không phải là tôi chưa từng thổ lộ tình cảm của tôi với hắn bao giờ, mà là lần nào nói ra tiếng lòng hắn cũng trốn tránh tôi và nói: "Ta đã có người trong lòng rồi". Chỉ có như vậy nhưng tôi đã có thể chắc mẩm là hắn không có thứ tình cảm như tôi đối với hắn. Dẫu sao, cuộc hôn nhân này hắn có thừa nhận hay không thì tôi vẫn sẽ cố gắng bồi đắp lại cho hắn.
A Phong hôn lên cổ tôi, cắn nhẹ sau gáy khiến tôi nhỏ giọng rên rỉ. Hắn luồn tay vào xiêm y, thành thạo cởi bỏ từng lớp y phục. Hai người chúng tôi trần trụi nhìn nhau.
Kiếp trước, A Phong đã có kinh nghiệm với chuyện nam nữ, hắn tưởng bản thân có thể kiềm chế được nhưng không nghĩ đến thân thể này đang ở độ tràn trề sức mạnh, chỉ cần chạm đến đôi tay mềm mại của nàng là cũng đã có phản ứng, mà bàn tay nhỏ bé của nàng còn khẽ khàng chạy trên người mình, trái chà một chút, phải xát một ít. Dục vọng trong người hắn rất nhanh đã bùng cháy.
Hắn từ phía sau ôm lấy eo tôi tiến vào, cúi đầu hôn lên gáy trắng mịn kia. Đúng lúc hắn tiến vào trong tôi, tôi đau đến nhíu mày nhăn mặt, nhưng không kêu một tiếng, nhưng đến lúc 'vật kia' của hắn tiến vào hẳn, không hiểu sao tôi lại bật khóc, dù không phải là đau đớn không chịu được.
Chợt hắn cảm thấy có gì đó không ổn, bên tai vang lên tiếng khóc nức nở đè nén liền kinh hãi, mạnh mẽ xoay người tôi lại để đối diện chính mình, lúc này mới nhận ra khuôn mặt tôi đẫm nước mắt.
"Đừng khóc, không phải ta cố ý làm đau nàng, mà là, mà là…… không kiềm chế được.” Chắc hắn tưởng tôi đau nên luống cuống giải thích.
Tôi cũng không hiểu vì sao mình lại khóc vào lúc này, có lẽ là do những suy nghĩ vừa nãy, hay bởi vì xấu hổ khi được ôm vào động phòng, hay cũng vì thấy hắn ôm phụ nữ thành thạo như vậy khiến tôi nghĩ đến quá khứ khi xưa của hắn, là do hắn nói đã có người trong lòng, cho dù tôi đã trở thành vợ của hắn nhưng liệu sau này hắn có thật sự thay đổi hay không? Phu quân, phải chăng chàng cũng yêu Tiểu Phong, dù chỉ một chút thôi?
Nghĩ thế, lòng tôi không khỏi đau đớn khổ sở.
Tôi cứ tưởng mình sẽ không để ý đến cảm xúc của hắn nhưng giờ mới chợt nhận ra bản thân vẫn day dứt lắm. Mà hôm nay Tiểu Bát còn nói riêng với tôi: “A Phong hôm nay trông còn tuấn tú mạnh mẽ hơn cả các ca ca khác, đây mới đúng là đàn ông đích thực nha. Ngươi sau này phải trông chừng phu quân của mình cho kĩ, người như vậy không thiếu gái theo đâu, không tin ngươi có thể hỏi những người xung quanh phu quân ngươi xem có tình nguyện làm nha hoàn thông phòng của ca ca ta không? Ngày xưa nha hoàn nơi đây thà chết cũng không chịu làm thiếp cho người ta, nhưng nếu đổi thành A Phong không chừng đồng ý luôn ấy chứ. Không phải ngươi cũng biết ca ca ta đã có người trong lòng từ lâu rồi đấy, nên giờ lấy ai cũng đều như nhau cả thôi".
Tôi biết Tiểu Bát muốn châm ngòi li gián, bởi vì những nha hoàn ở đây luôn tự hào chồng nàng – A Phong là người có tướng mạo hoàn mỹ nhất Tộc Quỷ. Ai cũng biết ả ta kén rể, thích anh trai ruột của mình mà giờ lại trở thành phu quân của tôi nên mới ghen tị, nhưng lại không khỏi khó chịu trong lòng.
Đầu tiên là Tiểu Bát, rồi lại đến các a hoàn, còn có không ít người hôm nay đến dự tiệc cưới nữa… ai ai cũng khinh thường cuộc hôn nhân này từ trong lòng nhưng ngoài mặt lại không nói ra, không phải vì vậy nên tôi không biết đâu nhé. Ai nấy đều một bên thì khen hắn tuấn tú lịch sự, một bên thì cười cười khuyên tôi sau này nên giảm thời gian làm nhiệm vụ đi, dành thời gian mà trông chừng chồng mình cho tốt kẻo có người đến cướp mất. Nhưng quả thật tôi không thể phủ nhận rằng A Phong đúng là rất có sức hút với phụ nữ…
Là người quật cường nên từ nhỏ đến lớn tôi rất ít khi khóc, vậy mà không ngờ lại thất lễ trước mặt A Phong. Tôi cố gắng lau nước mắt, nói: “Không có việc gì, không có việc gì, tốt rồi.”
Cho dù lúc bị bao vây, tôi cầm chưa tới một trăm người giết địch phá vòng vây, mang trên mình hơn hai mươi vết thương nặng nhẹ, cũng không thấy tôi rơi một giọt nước mắt. A Phong xoa đầu tôi khẽ thở dài. Trên thương trường thì mạnh mẽ mà trong chuyện nam nữ lại ngây thơ như vậy, chỉ vậy thôi mà cũng đã hoảng sợ.
Mặt của tôi sớm đã ửng đỏ, chẳng rõ là do khóc hay do ngại ngùng chuyện giường chiếu. Cả người tôi thẹn thùng như bao thiếu nữ lần đầu tiên. A Phong trong lòng rung động, thò tay xuống dưới hài lòng xem xét cơ thể này, ngắm nó nhẹ nhàng thuần phục dưới thân mình.
Cuồng loạn triền miên, người dưới thân cười nhẹ ngọt ngào đắm say lòng người. A Phong hôn phiến má ửng hồng, tay nhẹ nhàng luồn lên vai tôi, ngay lúc tôi sắp lên tới đỉnh cao khoái lạc, hắn đột ngột ra tay, ngón tay dùng lực, vùi sâu vào cơ thể tôi.
Sắc mặt tôi trong nháy mắt trở nên trắng bệch. A Phong phủ lên đôi môi của tôi, vừa động chạm vừa trấn an: “Đừng sợ, sẽ nhanh thôi, rất nhanh.”
Updated 32 Episodes
Comments
Tang Cách Lão Miêu
uầy dụ tân hôn tận 3 chương. Nhưng công nhận cậu viết rất mạch lạc rõ ràng. Khiến tớ đọc rất thỏai mái
2020-07-11
4