Reng...reng...reng..
Từng hồi chuông liên tục vang lên, Hồng đang cầm chiếc điện thoại liền đưa lên xem là ai gọi đến, không nhìn thì thôi chứ nhìn rồi Hồng lại ngạc nhiên đến trợn tròn mắt lắp bắp:
"Nhi...nhi ơi... Mẹ mày gọi này, có nghe không?"
Gương mặt bất cần đời của Kiều Nhi vừa nghe được nhiêu đó thôi đã bật người ngồi dậy ngay ngắn, cô cầm lấy chiếc điện thoại mà Hồng đưa sang thở ra một hơi lấy lại gương mặt tươi như hoa mà nghe máy:
"Dạ con nghe đây mẹ yêu"
"Dạo này con sao rồi Nhi? Chủ nhật này có về nhà không để mẹ biết mẹ nấu đồ ăn cho"
Khác với thái độ ủ rũ khi nói chuyện với Hồng thì cô bây giờ lại cười rất tươi mà đáp:
"Tuần này con không về được mẹ ơi chắc để tháng sau con về nha mẹ, công việc dạo này cũng hơi bận rộn nên con cũng không có thời gian gọi về cho mẹ nhiều được, mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe đừng để bị bệnh đó nha, à còn nữa, anh hai có bảo với con anh ấy sẽ về nên mẹ gọi anh ấy thử nha."
"Vậy sao, con cũng phải giữ gìn sức khỏe nha Nhi, nhớ ăn uống đầy đủ đừng có mà bỏ bữa rồi bệnh ra đó không ai lo đâu."
Kiều Nhi mỉm cười: "Dạ, con biết rồi, có gì tối về con gọi lại cho mẹ nha giờ con hơn bận chút."
"Ừm"
Tút.. tút...
Vừa cúp máy xong cũng là lúc hai mắt Kiều Nhi đã đỏ hoe, cô nào dám kể chuyện bản thân gặp cho mẹ chứ, người mà cô luôn yêu thương nhất thì làm sao cô nở lòng nào kể mấy thứ ấy ra đây? Tinh thần cô ngày một đi xuống một cách trầm trọng cũng làm Hồng chịu thua:
"Mày có thể lấy lại tinh thần không hả Nhi? Mọi chuyện vẫn chưa hề kết thúc thì tại sao phải xoắn lên như thế chứ? Mày cứ ở đây tao đi về lại trụ sở cái đã hình như lại có vụ gì đó xảy ra nữa rồi!"
Hồng vừa nhận được tin nhắn thì liền chạy đi, bóng cô bạn dần biến mất sau cánh cửa, nếu để nói về Hồng thì cô chẳng biết phải diễn tả từ đâu về cô bạn đa tài này nữa, gia đình Hồng có một nhà máy chuyên sản xuất những vật dụng công nghệ còn cô ấy lại là một cảnh sát đặc nhiệm, nếu để đưa lên bàn cân so sánh thì chắc chắn cô chẳng có cửa thắng được Hồng.
Uể oải đứng lên Kiều Nhi lê từng bước về phía phòng của bản thân, đưa tay mở cánh cửa ra thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một bộ đồng phục cảnh sát, nhìn bộ đồng phục treo trên móc cô có cảm giác hoài niệm vô cùng:
"Cảnh sát sao, thật bế tắc khi nhìn thấy mày đó, tao phải làm gì đây? Một cảnh sát lại không thể bắt được kẻ đang làm trò trên mạng internet thì trông thật vô dụng nhỉ?"
Đứng trước bộ đồng phục cảnh sát cô nhẹ nhàng nói, đưa tay vuốt chiếc áo đã gắn liền với cô suốt khoảng thời gian còn trong quân đội.
Bộ đồng phục này cũng đồng nghĩa với việc cô đã trở thành một trong số những cảnh sát đặc nhiệm, siết chặt nắm đấm cô tự thấy bản thân như đang làm những trò hề từ trước cho đến hiện tại vậy.
"Xin lỗi vì đã để tinh thần sa sút đến mức suy sụp như thế này! Từ hôm nay trở đi cái tên Kiều Nhi này sẽ quay trở lại làm một cảnh sát đặc nhiệm đúng nghĩa với những gì đã nỗ lực trong quá khứ!"
Chụp lấy bộ đồng phục cô mặc luôn lên người, cái dang cảnh sát đặc nhiệm cũng chẳng phải là hư danh, cô đã cùng đồng đội xông pha rất nhiều nhiệm vụ nguy hiểm khác nhau cho đến cái ngày cô cảm thấy bản thân cần một nơi yên tĩnh để sống nên mới chọn lui về phía sau làm một người bình thường, nhưng số trời đã định cô chẳng thể nào thảnh thơi mà sống khi còn những thành phần thô bỉ, kinh tởm còn đang nhởn nhơ ngoài kia.
Đôi mắt sắt bén nhìn vào chiếc gương đang phản chiếu bản thân trong ấy, mái tóc đen nhánh dài thướt tha mà cô đã cố gắng dưỡng trong hai năm qua cũng khiến cô thấy chướng mắt, sẵn tay cô cầm cây keo đang được treo ở phía sau chiếc gương đưa lên cắt một đường ngọt lịm, mái tóc dài chấm eo giờ chỉ còn ngang vai.
Từng sợi tóc rơi xuống sàn sạch giống như để lại tất cả những thứ yếu đuối mà bản thân cô đang trải qua, sốc lại tinh thần Kiều Nhi xoay lưng rời khỏi phòng nhanh chóng chạy ra ngoài lấy xe rời đi, cô phải thật nhanh mới đuổi kịp được Hồng.
Bộ đồ cô mặc trên người cũng khiến những người xung quanh tò mò giương mắt nhìn theo, có vài người nhận ra còn hốt hoảng bịt miệng lại, chắc họ tưởng có khủng bố xuất hiện nên mới có cảnh sát đặc nhiệm. Chạy đến trụ sở chính Kiều Nhi tháo bỏ nón bảo hiểm chạy nhanh lên phòng làm việc, cô vừa đẩy cửa xông vào thôi đã bắt gặp rất nhiều ánh mắt dồn về phía mình:
"Mày quay lại rồi đúng không? Chào mừng đồng chí đã quay trở lại!"
Hồng đang ngồi trên chiếc ghế giữa phòng liền đứng lên làm động tác tay để trên đầu, những người khác cũng làm theo, thấy một màn này khiến cô rưng rưng không thốt lên lời nào, dù bản thân đã rời đội hai năm nhưng bọn họ vẫn chờ ngày cô trở lại.
Hồng ngồi xuống cầm lên một tệp tài liệu đưa về phía Kiều Nhi nói:
"Trước hết thì bỏ qua việc ăn mừng đi ha, xem cái này trước đi, trong khoảng thời gian một năm đổ lại đây có rất nhiều tình trạng những cô gái vô tội bị lấy hình ảnh cá nhân ghép vào những thứ thô tục và đăng tải khắp mạng xã hội này, theo như điều tra thì vụ việc này hầu hết điều nhắm nào phụ nữ dưới độ tuổi 30 trở xuống."
Kiều Nhi cẩn thận ngồi vào ghế lật từng trang tài liệu ra xem xét kĩ lưỡng:
"Những trang web không chính thống còn quá đáng hơn khi đăng hình ảnh người bị hại còn ghép thêm âm thanh! Nếu muốn tóm gọn cả tổ chức này thì chúng ta bắt buộc phải truy tìm ra nơi bọn chúng đăng bài."
Lời nói nhẹ tựa như lông vũ của cô lại mang theo vô vàng sát thương chí mạng. Một nam cảnh sát ngồi kế cô lên tiếng e dè:
"Làm sao để tìm được chỗ bọn chúng đang ở được chứ? Dù người giỏi công nghệ đến đâu cũng phải có điểm yếu nhưng đã một năm rồi, chúng ta chẳng có manh mối gì về chúng cả"
Hồng chống tay lên cằm gật gù:
"Quả thật việc này cũng không sai, nếu muốn tìm được tung tích của bọn người này thì chúng ta phải tìm một kẻ giỏi công nghệ đến độ nào cơ chứ? Nhưng để tìm một người như vậy cũng không hề dễ dàng chút nào!"
Một người trong đội dơ tay lên nói: "Chị Hồng! Em có một ý kiến như thế này, bên tổ A đội của Anh Tuấn có một người chuyên về công nghệ chúng ta có thể nhờ anh ta giúp đỡ!"
Hồng tặc lưỡi:
"Chậc! Tại sao phải là tổ A cơ chứ? Ài... Khốn thật, lại phải nhờ vã anh ta ư? Tôi chẳng thích cái tính cách của anh ta chút nào cả!"
Kiều Nhi cười bất lực nói: "Cách duy nhất rồi bạn tôi ơi, không thích cũng phải qua bên ấy nhờ người ta giúp thôi, chứ tổ chúng ta có ai giỏi công nghệ không?"
Cả đội nghe Kiều Nhi nói mà dồn hết sáu cặp mắt vào cô, những ánh mắt mong chờ lẫn bất lực khiến cô có chút thắc mắc:
"Có chuyện gì với mọi người vậy? Tôi đã nghỉ hai năm rồi không biết hai tổ đội có chuyện gì với nhau đâu đừng nhìn tôi như thế chứ... Mọi người cũng phải giải thích cho tôi một chút chứ nhỉ?"
Cô gái ngồi bên cạnh Kiều Nhi uể oải dựa lưng lên ghế mà than:
"Dạo gần đây hai tổ có xích mích cãi vã một chút đó chị Nhi,đỉnh điểm là tổ trưởng Hồng của chúng ta đây đánh nhau với tổ trưởng bên kia, cấp trên phạt cả hai tổ phải giải quyết nhiều vụ nhất để có thể lấy lại điểm thành tích, nhưng thử nghĩ xem tổ A đã hơn tổ B ở mặt có nhiều thành viên hơn rồi. Bên kia họ còn có những thành viên giỏi các nghề khác nhau nữa chứ!"
Nghe bị chính cấp dưới của mình buộc tội Hồng lúng túng xoay mặt đi nơi khác tránh ánh nhìn ba phần bất lực bảy phần như ba của Kiều Nhi. Nhẹ nhàng đứng lên cô mỉm cười nói:
"Nếu vậy thì đi xin lỗi thôi!"
Updated 20 Episodes
Comments
Ngọc Trang
Là 1 csđn c k nên yếu đuối, phải thật mạnh mẽ và sống thật với con người của mình, phải giúp bản thân và những người vô tội ngoài kia tìm lại công đạo và bắt những người có tội, bắt họ phải trả 1 cái giá thích đáng cho những việc họ đã làm
2024-06-06
4
Quần bông
Trở lại làm chính mình, thật tốt. Như vậy thì sớm muộn gì cũng quên đc chuyện đấy, trở nên mạnh mẽ hơn và rồi sẽ tìm đc kể đầu sỏ.
2024-06-04
0
Quần bông
Cảm giác này những người làm con có thể hiểu đc, luôn muốn cha mẹ vui vẻ.
2024-06-04
0