Chương 3: Hợp Tác.

Vừa nghe câu nói đó của cô, Hồng đã đứng phắt dậy phản đối:

"Không! Không đời nào con Hồng này đi xin lỗi cái thằng chết bầm bên tổ đặc nhiệm A! Không bao giờ có chuyện đó xảy ra!"

Cô gái ngồi bên cạnh Kiều Nhi tên Ly năm nay đã hai mươi sáu tuổi, nó nhìn cô tổ trưởng của mình mà cười lên bất lực:

"Chị Hồng à, cách duy nhất rồi chị làm ơn đi mà bọn em cũng cần điểm thành tích nữa đó chị ơi, hai người cũng gần ba mươi rồi tại sao lại cứ vì những xích mích vô lý rồi không giúp đỡ nhau trong công việc chứ?"

Hồng câm nín khi nghe Ly nói, hết năm nay nữa thôi thì thật sự Hồng đã bước qua tuổi ba mươi rồi, tặc lưỡi cô nói thêm:

"Chậc! Già cả rồi đừng để tụi con nít nó cười vào mặt tao với mày nữa Hồng ơi, đi qua đấy xin lỗi người ta một tiếng cũng chẳng chết đâu, nghe tao lần này đi"

Cốc Cốc Cốc!

Thanh âm gõ cửa cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ, từ bên ngoài có hai thanh niên trông còn khá trẻ mở cửa đi vào, gương mặt ai cũng hầm hầm sát khi như đi đòi nợ, ngạc nhiên thay một trong hai người đó là tổ trưởng đội đặc nhiệm A tên Tuấn, vừa nhìn thấy khắc tinh của bản thân Hồng đã giận ra mặt mà buông lời xoáy sâu vào vết thương cũ của người kia:

"Chao ôi tưởng ai đại giá quang lâm, cớ nghĩ là thần tài đến độ chứ nào có ngờ chuột chết dâng đến cửa!"

"Cô Hồng đây khách sáo quá rồi, dù tôi có là chuột chết thì cô chắc cũng phải là cá ươn lên men!"

"Ngọn gió nào đưa đội trưởng tổ đặc nhiệm A đến đây thế này? Đừng có mà gió mùa hạ nóng đến chảy mỡ heo ra!"

"Nào dám, nào dám lấy chút mỡ nào từ đội trưởng tổ đặc nhiệm B đâu, tôi đến đây với hiệp ước hòa bình chớ có gây chuyện đâu?"

Chẳng ai nhường ai lấy một câu, Hồng nói thì Tuấn đáp, quả thật nhìn cứ như nước với lửa đang đánh nhau bằng ngôn từ.

Người bất lực nhất vẫn là đội phó, Kiều Nhi dù đã nghỉ hai năm nhưng chức vụ này vẫn là của cô, không phải là không có người thay thế mà là vì cả đội muốn chừa vị trí đó cho đến ngày cô trở lại cũng là ngày hôm nay.

Cô mặc kệ hai người kia đang đấu khẩu với nhau tiến đến chỗ chàng thiếu niên đi cùng với Tuấn mà gọi:

"Hợp tác hòa bình không? Chắc cậu cũng phải nhứt đầu với hai đội trưởng lắm nhỉ hả Hào?"

Hào đưa cho cô tệp tài liệu anh đang cầm mà đáp:

"Giờ thì có người cùng tôi chịu cái cảnh nhứt đầu này rồi, lâu quá không gặp cô vẫn khỏe chứ Nhi? Tôi nghe nói cô bị kẻ kia lấy hình ảnh ghép vào clip nóng... Vụ này tôi sẽ giúp cô."

Cô cười ngượng:

"Hừ, cũng không quá to tác đâu, chỉ là thời gian đầu có chút sốc về tâm lý thôi nhưng bây giờ tôi đã chính thức quay trở lại rồi đây. Nếu được thì tôi cần người giỏi công nghệ trong tổ của cậu giúp sức tìm ra chỗ ẩn nấp của tên kia."

Hai đội phó thì bàng bạc công việc với nhau còn hai đội trưởng thì cứ nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn rồi lại chí chóe với nhau.

Sau khi lấy được sự chấp thuận từ Hào về vụ việc sắp tới Kiều Nhi liền bước về phía Hồng lôi cô ấy lại nói thầm:

"Làm ơn nghiêm túc giùm tao được không? Xin lỗi người ta một tiếng đi tao vừa nhờ vã người ta xong đấy!"

Nghe cô nói vậy Hồng cũng nuốt cục tức vào trong lòng bước lên phía trước hiên ngang tự tin đứng trước kẻ thù của bản thân mà nói:

"Xin Lỗi!" Cùng lúc đó Tuấn cũng nói y như Hồng khiến cô ấy sững người tại chỗ hai mắt mở to chớp chớp nhìn người đối diện. Tuấn cũng ngạc nhiên khi nhận được lời xin lỗi ấy.

"Tôi xin lỗi thì anh phải im cái mồm lại đi chứ!"

"Cô mắc cười nhỉ? Tôi là người nói trước kẻ nên im mồm phải là cô mới đúng đấy!"

Hồng cáu: "Bà đây nhịn lắm mới mở mồm xin lỗi mà mày dám bảo bà im mồm! Bộ tưởng bản thân có giá lắm sao hả tên đần độn mặt như hủ dưa leo chua!"

"Hừ! Chắc ông đây cần lời xin lỗi đến từ một bông hoa già héo úa à? Cô mới là kẻ ảo tưởng đấy biết không? Đừng cố nâng giá trị bản thân cao quá rồi đến khi mua về chả khác gì một cái bánh bị mốc meo!"

Quá bất lực trước hai con người kia, Kiều Nhi cùng với Hào phải bước lên ngăn trước mặt hai người họ để tránh một cuộc ẩu đả không nên có, cô cau mày nghiêm túc nói:

"Có thôi đi không? Nếu còn muốn gây sự với nhau thì để tôi đưa cả hai người vào phòng giam rồi muốn làm gì thì làm ha? Vụ án thì vẫn chưa tiến triển đến đâu mà cái mồm lại thích đi xa hửm?"

Quả thật chỉ có tổ phó mới áp chế được tổ trưởng, Hồng im thinh thích không dám hé răng thêm nửa lời mà rón rén lùi về sau, Hào thì chỉ im lặng nắm cổ áo đội trưởng của mình lôi về, trước khi đi anh còn cười tạm biệt.

Hồng nhìn theo bóng hai người kia ngày một xa thì lên tiếng hỏi:

"Chắc không phải hai kẻ đó đến đây để chơi đâu nhỉ?"

Kiều Nhi ngồi xuống ghế chậm rãi đáp: "Bên kia có một nhiệm vụ điều tra một quan bar nhưng vì tổ đội chỉ toàn nam nên khó lòng mà vào trong ấy được, họ nhờ chúng ta vào trong ấy xin làm nhân viên phục vụ rồi điều tra."

"Ủa? Lý ra là nam mới dễ vào đó hơn mới đúng chứ nhỉ? Theo tao biết thì những quán bar đó là nơi ăn chơi cho những kẻ có tiền có quyền hoặc những kẻ thích hưởng thụ cơ mà?"

Kiều Nhi không đáp, cô nhỉ ném tệp tài liệu trong tay về phía Hồng cho cô ấy tự mình đọc những thứ trong đó:

"Gì! Quán bar chỉ cho nữ vào? Đùa nhau à, cái này có thật sự là tin chuẩn không thế?"

"Mày thử nghĩ xem những thứ mày đang đọc là gì đi, tao thấy vụ này có liên quan đến vụ những clip nóng trên internet đấy, dạo gần đây số người mất tích cũng tăng lên đúng không?"

Nghe Kiều Nhi phân tích Hồng liền vỗ tay cái bốp:

"Đúng! Những vụ gần đây tao điều tra hầu hết điều vào ngõ cục không hề có một chút manh mối gì cả, vụ đầu tiên là vụ một chiếc xe buýt mất lái lao thẳng xuống vực nhưng khi cảnh sát đến thì bên trong xe không hề có một bóng người nào cả, hơn hết chiếc xe đó còn là xe của một ngôi trường đang đưa học sinh đi cắm trại."

Hai mắt cô nhíu lại, cô cũng biết vụ này dù ở nhà nhưng cô luôn cập nhật thông tin rất nhanh:

"Đến tận bây giờ vẫn không có manh mối gì mới sao? Cũng đã một năm rồi mà vẫn chẳng có một vết tích nào ư?" Cô thắc mắc.

Hồng thở dài trông có vẻ mệt mỏi:

"Hazz... Manh mối thì làm sao tìm được khi những giáo viên đi cùng học sinh cũng đã bặt vô âm tín rồi đây? Người nhà của nạn nhân thì chỉ nói là, họ chỉ biết con của họ đi cùng trường cắm trại mà thôi, còn những việc khác hầu như chẳng một ai biết nữa cả."

Những thành viên khác trong đội cũng không ai lên tiếng khi Hồng đã im lặng, chẳng một ai trong họ có thêm manh mối gì cả, dù đã điều tra rất kĩ lưỡng nhưng một ngón chân của thủ phạm vẫn không hề thấy, chuyện xảy ra như nằm ngoài sự hiểu biết của con người vậy.

Kiều Nhi chống cằm trầm ngâm nhìn tệp tài liệu Hồng vừa đặt lên bàn, chuyện của cô còn chưa giải quyết xong thì lại có chuyện mới.

Bốp!

Ly đập mạnh bàn khiến tất thảy những người có mặt trong phòng điều giật mình, con bé háo hức nhìn một lượt những gương mặt quen thuộc rồi tự hào nói:

"Em có ý kiến như này, nếu hai vụ này có liên quan đến nhau thì chắc chắn ở cái quán bar đó sẽ tìm được manh mối, kế hoạch của em là chúng ta sẽ trà trộn vào bên trong ấy và điều tra"

Trong phòng có sáu người tính luôn cả Kiều Nhi nữa là bảy, một người lên tiếng hỏi:

"Ai sẽ là người liều mạng vào hang cọp đây? Không phải cứ để tổ trưởng và tổ phó xông pha mãi được đâu Ly à."

"Chị và em đó! Chị đi được mà đúng không chị Dương? Chúng ta sẽ tìm manh mối và chuyền về bằng điện thoại, mọi người thấy kế hoạch này của em như thế nào ạ?"

Ly háo hức chờ mọi người trả lời, cô gái tên Dương vừa nghe nhắc đến mình thì lại cười bất lực:

"Ha! Em có ngây thơ quá không Ly? Nếu thật sự đó là nơi bọn người đó chọn làm căn cứ thì hai chúng ta có khi lại vào được mà ra không được đó em ạ, suy nghĩ của em vẫn còn non lắm Ly à"

Hot

Comments

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Ly ơi e suy nghĩ đơn giản quá rồi....

2024-06-06

2

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Hiệp ước hòa bình đâu k thấy, chứ thấy 2 cái mỏ hỗn và cãi này là muốn điếc lỗ tai rồi

2024-06-06

3

Khánh Trường

Khánh Trường

....Vào hang cọp. [ Tôi tính không nhắc...nhưng cái tính cầu toàn của tôi buộc tôi phải nhắc]
Có thời gian nhớ rà lại chính tả và lỗi đánh máy ở chương này.

2024-05-09

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play