"Cái gì??? Tôi được chuyển sang làm nhân viên kỹ thuật sao???"
Cố Như Bảo giật mình gần như là hét lên, có chút hoang mang.
Đây là tình huống gì a?? Đùng một cái từ nhân viên tạp vụ thành nhân viên kỹ thuật, địa vị không phải là cao hơn có 1,2 bậc thôi đâu, ít nhất trong mắt cô là như vậy. Còn về phía người khác, cô không quan tâm được nhiều như thế, cô còn đang suy nghĩ, sang bên kỹ thuật rồi cô sẽ làm gì chứ?? Trước đây đúng là có nửa năm cô từng làm ở công trường, nhưng ở đó cũng chỉ có ốc vít và búa xẻng các thứ đồ thôi, còn giờ ở trong công ty đó, sửa cái gì nha?? Máy tính sao?? Cô không quen chúng nó
"Đây là văn bản chuyển đổi công việc, cô mang qua bên kỹ thuật cho trưởng phòng kỹ thuật ký đi!!"
Cố Như Bảo vẫn còn lâng lâng, cầm tờ văn bản chuyển đổi công việc mà cảm giác nó nặng ngàn cân, càng nghĩ lại càng thấy lấn cấn.
Chắc không phải là bà ngoại chủ tịch giúp cô đấy chứ?? Cô giúp bà thì giờ bà giúp lại cô, nhưng mà cái giúp này cũng lớn quá rồi, cô nhận nổi không đây??
Mang theo tâm trạng hoang mang đi đến phòng kỹ thuật, hỏi một chút người xung quanh văn phòng của trưởng phòng kỹ thuật ở chỗ nào, đến nơi lại không thấy có ai, cô đành ngồi một bên chờ. Một lúc sau thì có một bác trai trung niên độ khoảng 45-46 tuổi đi đến, dáng người hơi mập, để chòm râu cá trê gấp gáp chạy tới, một tay chống tường một tay vẫy vẫy với cô, nói đứt quãng:
"Xin…xin chào..cô Cố…tôi..là…Trung…Thiên…trưởng phòng…kỹ…thuật…hộc..hộc…"
Thấy ông chú có vẻ thở muốn đứt hơi, Cố Như Bảo khẽ xoa xoa lưng cho ông chú, nói:
"Trưởng phòng Trung, ngài cứ từ từ, hít thở chậm thôi, bình tĩnh lại, tôi không vội."
Trung Thiên phẩy tay, cố gắng hòa hoãn lại hơi thở, ông không vội sao được chứ. Khi nãy đột nhiên Giám Đốc Lưu gọi ông tới, nói rằng chủ tịch Bách Lý vừa gửi một người sang bên kỹ thuật. Ông lắm miệng hỏi một câu là ai lại khiến cho ngài chủ tịch đích thân gửi sang. Giám đốc Lưu chỉ nhìn một cái rồi lắc đầu, chắp tay sau đít nói khó lường. Trưởng phòng Trung thấy vậy, cho là người được gửi tới có lai lịch bất phàm, liền ứng một tiếng rồi chạy vội về phòng kỹ thuật. Đúng lúc thấy Cố Như Bảo đứng đợi trước cửa, ông chạy nhanh tới, trước tiên là giới thiệu một cái, sau đó mới mời người vào văn phòng nói chuyện.
Một hồi sau cũng kí xong văn bản chuyển công việc, trưởng phòng Trung liền dẫn cô đi tham quan một vòng trong khu kỹ thuật. Nói là vậy nhưng thật ra cũng chẳng có gì lạ mắt cả, khu kỹ thuật cũng chỉ tập trung vào mảng kỹ thuật, khắp xung quanh đều là máy móc hoặc cần sửa chữa hoặc dụng cụ kỹ thuật, còn có một ít đồ bảo hộ như găng tay, mũ, áo linh tinh. Khu kỹ thuật cũng không tính là rộng, liếc mắt một cái là bao quát hết cả khu rồi.
Trưởng phòng Trung thấy cô đã tham quan xong rồi, sợ cô có chỗ nào không quen, liền hỏi:
"Cô có ý kiến gì không??"
"Tôi không có ý kiến gì, nhưng mà…" Cô nói ra lo lắng của mình: "Tôi chưa từng làm kỹ thuật, lại càng không có kinh nghiệm kỹ thuật gì, tôi…có thể làm sao???"
Trưởng phòng Trung cười ha hả, vỗ vỗ khuôn ngực không có tí cơ bắp nào, nói:
"Cái đó cô yên tâm đi. Tôi sẽ là người hướng dẫn cho cô."
Cố Như Bảo sửng sốt. Nhóm nhân viên kỹ thuật đứng gần đó cũng sửng sốt. Bọn họ là do các nhân viên lâu năm đào tạo, sau 1 năm mới có thể đứng vững. Cố Như Bảo lại được đích thân ngài trưởng phòng hướng dẫn đào tạo. Nhóm nhân viên nghi hoặc.
Cô gái này có lai lịch gì???
"Cái kia…vậy cảm ơn ngài, ngài trưởng phòng.." Cố Như Bảo ngập ngừng nói, cô cứ có cảm giác…hình như vị trưởng phòng này có hơi nhiệt tình quá mức rồi.
"Không có gì, không có gì! Cô mau đi nhận đồng phục kỹ thuật đi. Tiểu Tần, mau đưa nhân viên mới đi nhận đồng phục!!!"
Nhân viên gọi Tiểu Tần hớt hải chạy tới, đáp:
"Vâng sếp!!"
Trưởng phòng Trung hài lòng rời đi, Tiểu La bên cạnh cũng nói:
"Cô theo tôi! Tôi là Tần La, cô cứ gọi tôi anh Tần là được."
Cố Như Bảo gật đầu, theo Tần La đi đến kho lấy đồng phục, trông cũng không khác mấy so với đồng phục tạp vụ, chỉ là đồng phục tạp vụ màu xanh lá, mà đồng phục kỹ thuật màu xám viền trắng. Sau đó cô đi theo Tần La nhận biết một số loại máy móc cơ bản cũng như công cụ kỹ thuật, rồi mới theo trưởng phòng Trung học hỏi.
Trong khi đó, tại lầu 30 của công ty Thiên Phát, một người đàn ông mặc vest đen, khuôn mặt cương nghị đầy vẻ anh tuấn, đôi mắt phượng nhìn chăm chú vào tập tài liệu trước mặt, lông mày khẽ nhíu, vò nát tập tài liệu kia rồi ném nó sang một bên, chất giọng trầm thấp mà lạnh lẽo vang lên, mang đến cảm giác áp bách cho đối phương:
"Rốt cuộc là tôi nuôi mấy người làm cảnh à??? Tại sao không một phòng nào cho ra một dự án nào ra hồn như vậy?? Muốn tôi dùng biện pháp mạnh sao??"
Người đàn ông mặc vest xanh đen đứng bên cạnh khẽ run một chút, trả lời:
"Boss, bọn họ đều nói, ngài cho bọn họ chút thời gian, chậm nhất là sáng ngày kia họ sẽ mang đến một dự án tuyệt hảo. Nhất định sẽ không làm ngài thất vọng đâu!"
Người đàn ông vest đen chính là Bách Lý Diệp An, anh thở dài một tiếng, hỏi tiếp:
"Đã cho người đưa bà ngoại tôi về nhà an toàn rồi chứ???"
"Vâng boss, giờ này chắc lão phu nhân cũng sắp về đến dinh thự rồi!! Còn chuyện này nữa, boss."
Bách Lý Diệp An khẽ nhíu mày, có hơi mất kiên nhẫn nhìn về phía trợ lí của mình.
"Là thế này boss." trợ lí Hạ khẽ ho một tiếng lấy giọng: "Tôi điều tra qua về cô gái tên Cố Như Bảo kia rồi, tài liệu đều ở đây, ngài xem qua."
Bách Lý Diệp An cầm lấy tài liệu trợ lí Hạ đưa, lật 2-3 cái liền xem xong, trầm tư một hồi.
Không nghĩ tới một cô gái nhà quê lại gan lớn như vậy, cư nhiên học xong cấp 3 liền ra ngoài xã hội lăn lộn đủ thứ công việc như là bồi bàn, phụ bếp, bưng bê, khuân vác, thậm chí cả những việc nặng nhọc ở công trường cũng không bỏ qua. Chưa kể đến việc vất vả khổ cực, riêng việc thân là con gái mà đã dám xông pha như vậy, có cốt khí!!
Lại nhớ đến cảnh lần đầu gặp mình, cô gái ấy đã há hốc mồm nhìn mình, giống như lần đầu tiên nhìn thấy có người đẹp trai như vậy, cùng với khi nãy ăn cơm trưa, cảnh cô gái nhỏ nhắn cứ cúi đầu ăn cơm vì sợ thất lễ, cùng với biểu cảm như muốn chạy trốn khi thấy bà ngoại mình mang thêm một suất ăn tới…
Bất tri bất giác Bách Lý Diệp An khẽ cười một tiếng nhỏ. Dù chỉ là một tiếng cười rất khẽ, rất nhỏ thôi cũng đủ để khiến cho trợ lí Hạ đứng bên cạnh tóc tai dựng đứng.
Boss đây là làm sao vậy?? Ngài có biết ngài rất lãnh khốc rất cuồng ngạo rất bá khí hay không mà đột nhiên cười khẽ như vậy?? Đây là trời giáng mưa tuyết hay cầu vồng hiện ra trong đêm a??? Mà khoan từ đã, ngài cũng biết cười á hả?? Tôi làm việc với boss sắp 10 năm rồi còn chưa có thấy ngài cười đâu nhé!! Boss đáng sợ vl!!!
Trợ lí Hạ chỉ muốn mau chóng rời khỏi cái nơi quái quỷ này, gì chứ ai thích boss chứ anh là anh không thích đâu nhé. Làm gì có ai thích làm việc với mặt than đâu chứ, buồn muốn chết.
Nghĩ vậy trợ lí Hạ nhanh chóng nói xong rồi chạy nhanh ra khỏi phòng giống như bị ma đuổi, làm Bách Lý Diệp An ở đằng sau còn tưởng hắn mắc ẻ.
Ra ngoài rồi trợ lí Hạ vẫn còn sợ hãi, vôi vàng chạy đi pha ly ca phê rồi lao tới chỗ trưởng phòng Tô bên phòng kinh doanh dặn dò rồi bắt đầu than vãn với mấy đồng nghiệp.
Vì thế cho nên, chưa đầy 1 tiếng sau khi Cố Như Bảo được chuyển đến phòng kỹ thuật, toàn bộ 30 lầu trong công ty Thiên Phát đều nghe đồn về một vị nhân viên mới bí ẩn, người khiến cho vị boss có khuôn mặt vạn năm băng sơn của họ có thể ‘’cười khẽ’’ một tiếng.
Giống như ném một viên đá vào mặt hỗ tĩnh lặng, viên đá sẽ khiến cho mặt hồ gợn sóng lăn tăn, mọi người trong công ty bây giờ đều rất tò mò về vị nhân viên mới bí ẩn này, bàn tán đến độ cực kỳ hăng say, đến mức mà trợ lí Hạ phải nhắc nhở nhẹ một câu, đừng quên dự án tuyệt hảo mà mọi người nói sẽ nộp vào ngày kia a, boss đang rất quan tâm đến công việc đó nha mọi người. Nói xong hắn nhếch mép, ngâm nga một bài hát nào đó, rời khỏi phòng kinh doanh, khiến cho máu hóng hớt chuyện của mọi người ngay lập tức xẹp xuống như quả bóng bị xì hơi, đồng loạt trừng về hướng trợ lí Hạ.
Còn không phải là do anh nói sao??
Trợ lí Hạ ngẩng dâù nhìn ra ngài, tâm tình tự nhiên tốt thật!! Hôm nay thật là đẹp trời!!!
—----------
Cố Như Bảo kết thúc công việc bằng 3 chồng tài liệu liên quan đến máy móc và những lỗi cơ bản khi vận hành máy móc. Ôm một chồng cao như vậy có vẻ hơi quá sức với cô, cho nên trưởng phòng Trung rút về 2 chồng, nói cô cứ từ từ mà làm việc, không cần vội khiến cô chả hiểu ra sao, nhưng cũng vẫn lịch sự nói tiếng cảm ơn, lòng thầm nghĩ có lẽ nên mang theo một cái balo cho thuận tiện, công việc vẫn còn rất nhiều đây.
Đến tối, Cố Như Bảo mới lê được về đến phòng trọ, tắm giặt ăn uống xong, cô mệt mỏi nằm phịch lên giường. Sau đó chợt nhớ đến hôm qua quên gọi cho cha mẹ, nên cô liền lấy điện thoại ra, gọi nói chuyện.Qua một hồi hỏi thăm nhớ nhung, cô vui vẻ thông báo mình đã lên chức. Cha mẹ cô nghe được rất mừng cho cô, nói công ty đã cho cô cơ hội tốt như vậy, dặn cô nhất định phải làm cho thật tốt công việc được giao, đừng có làm người ta thất vọng. Cô khuyên cha mẹ không cần lo cho cô, tập trung lo cho các em. Cô có thể tự chăm sóc bản thân mình.
Nói chuyện lưu luyến một hồi thì cô cũng tắt máy, nằm giang chứ đại trên giường, cô hạnh phúc nghĩ về tương lai tươi sáng sắp tới, sau đó khẽ nhắm mắt lại, chìm vào mộng đẹp.
Updated 23 Episodes
Comments