Nói có vẻ thế giới này đang rất u ám, mọi người đều sống dưới áp lực của yêu thú. Nhưng thực tế, công nghệ nơi này đã rất phát triển, bọn họ đã tự tạo nên vòng phòng hộ cản được lực công kích của yêu thú cấp bảy trở xuống, tạo cho người dân bên trong mỗi thành phố sự an tâm để sinh sống và làm việc.
Nơi Mai Đăng An đang sống là khu thành thị bậc A, độ phồn hoa và đông đúc chỉ thua mỗi thành thị bậc S. Ba lớn của cậu tên Mai Hữu Thắng, là một thú nhân cấp sáu, cấp bậc này đã là đỉnh cấp ở thành phố B. Nếu ba lớn tiến hóa lên được cấp bảy thì ông có thể nộp đơn xin đất cư trú ở thành phố bậc S. Phải biết rằng, do tác hại của yêu độc khiến cơ thể thú nhân bị bào mòn, thú nhân cấp bảy đã là cấp bậc cao nhất, không ai đột phá qua được lá chắn kia để bước đến cấp tám hay thậm chí là cấp chín, cấp mười. Vậy nên, một khi có thú nhân tiến hóa lên được cấp bảy sẽ lập tức được các thế lực săn đón, mời họ gia nhập với rất nhiều phúc lợi béo bở.
Ba nhỏ của cậu là một giống cái xinh đẹp, tuy không thể tu luyện nhưng ba vẫn rất giỏi giang, tự mình kinh doanh một cửa hàng chuyên mua bán yêu thạch.
Bọn họ có với nhau hai người con, anh hai thú nhân Mai Đăng Khoa và một giống cái là cậu, Mai Đăng An.
Anh cậu thừa hưởng gen tốt của hai người ba, từ nhỏ đã độc lập tự cường, tu luyện đến nay đã đạt cấp bốn, còn tự mình tạo lập một tiểu đội hơn trăm người cùng đi săn yêu thú. Nhờ lập được chiến công anh dũng trong đợt thú triều tấn công thành thị mà gần đây, chiến đội của anh đã được quân đội mời chào gia nhập, ban cho quân hàm thượng sĩ.
Gia đình này ai cũng xuất sắc, chỉ riêng Mai Đăng An ngày trước là vết nhơ. Cậu ta cảm thấy giống cái không được tôn trọng, tự sa ngã và mang tư tưởng phản xã hội, không học hành chỉ thích đánh nhau, tỏ ra mình mạnh mẽ không thua gì giống đực.
Đối với cách làm này của cậu ta, Mai Đăng An chỉ biết thở dài. Những người như nguyên chủ chắc hẳn không ít. Là sự hạn chế của xã hội đã bóp nghẹt những người ấy. Nhưng hiểu là hiểu thế thôi chứ cậu lại không ủng hộ cách làm này. Bởi khi muốn xã hội thay đổi thì trước tiên mình phải tự thay đổi, thay đổi để bản thân tốt hơn và truyền cảm hứng cho người khác cũng tốt hơn, chứ không phải theo cách tiêu cực như thế.
Mai Đăng An hiểu mình cần phải làm gì cho thế giới này rồi.
Tiểu tinh linh cảnh báo trước cho boss nhà mình: “Chỉ trong mười năm nữa thôi, thú hoàng cấp mười sẽ thức tỉnh tạo nên đợt sóng năng lượng quá lớn khiến các yêu thú khác hoảng loạn bỏ chạy. Hàng ngàn hàng triệu con yêu thú mất trí xông thẳng đến các thành trì của thú nhân, chúng như sóng thần cuốn phăng mọi thứ trên đường đi, đợi khi sóng êm biển lặng, văn minh thú nhân chỉ còn là đống tàn tích đổ nát.”
Nó nghỉ lấy hơi rồi nói tiếp: “Ngài phải tranh thủ thời gian giúp giống cái học được cách tinh lọc yêu hạch, như vậy các thú nhân mới đột phá được lá chắn cấp tám, có thực lực chống lại kiếp nạn kia.”
Mai Đăng An gật đầu ý bảo cậu đã hiểu nhiệm vụ. Nhưng dục tốc bất đạt, cậu còn nằm viện đây thì lo xa cũng bằng thừa.
Lúc cậu tỉnh lại sau cơn mê man, thời gian đã trôi đến xế chiều. Xem ra cậu còn phải nằm thêm một đêm trong bệnh viện mới được làm thủ tục xuất viện.
Ba nhỏ đang đứng gọt trái cây bên bàn đối diện, cậu lặng lẽ nhìn ba chứ không vội gọi người. Giống cái thế giới này đều mang hình dáng của nam giới, trông có vẻ dịu dàng nhưng không phải ẻo lả, thay vào đó là thiên tính chu đáo thích chăm sóc người khác.
“Ba.” Mai Đăng An khẽ gọi.
Mai Phúc Nhiên nghe vậy thì vội bỏ trái táo đang gọt xuống, hớn hở bước đến bên Mai Đăng An: “Thấy trong người sao con?”
Cậu vẫn chưa quen với ánh mắt yêu thương và đầy quan tâm thế này, ngượng ngùng lắc đầu, đáp: “Dạ bình thường, hơi ê ẩm một chút…”
Ba nhỏ thấy nhóc nhà mình nay hơi lạ, nhưng mà vẫn yêu thương xoa đầu cậu, nói: “Một lát ba lớn với anh con vào thăm con rồi nhà mình ăn cơm chung với nhau.”
Mai Đăng An hơi rụt người khi nghe đến ba lớn và anh hai. Bọn họ đều thương nguyên chủ, nhưng thái độ phản nghịch của cậu ta ngày ngày bào mòn tình yêu của bọn họ, dù là quan hệ huyết thống mà không vun đắp thì đôi khi còn thua người dưng.
May mắn quan hệ của cậu và hai người họ vẫn chưa đến mức đó, chỉ là cậu khiến họ thất vọng nên dần không muốn quan tâm hỏi han hay dạy dỗ gì nữa thôi.
Với thái độ thích gây sự lại cãi bướng của nguyên chủ, có lẽ chỉ có ba nhỏ, người sinh ra cậu là vẫn một lòng yêu thương nổi thôi.
Mai Phúc Nhiên thấy con trai mình cúi đầu không nói gì, đang định hỏi thì cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt nai con hơi sợ sệt nhìn mình, ngập ngừng hỏi: “Họ… họ còn giận con không?” Lông mi còn run run, trông như cún con làm sai chỉ biết yếu ớt rên rỉ tìm người bênh vực.
Bộ dạng đáng thương này khiến tim Mai Phúc Nhiên mềm nhũn, liếc mắt nhìn hai người vừa bước vào cửa, định bụng sẵn đây cho cha con bọn họ giãn hòa.
Chú giả bộ tức giận, không hề bênh vực mà thẳng thừng răn dạy: ““Hai người còn đang giận lắm, chưa nguôi đâu. Con dám lẻn qua vòng bảo hộ vào rừng cấm một mình, có biết nguy hiểm cỡ nào không? Lần này may mắn cứu được một mạng, nhưng nếu có lần sau…”
Chú chưa nói hết câu đã thấy cục bông lắc đầu ngoày nguậy, vừa xua tay vừa nói chen vào: “Sẽ không có lần sau, con… con biết sai rồi. Ba đừng giận con…” Càng nói đến đoạn sau, giọng cậu càng nghẹn lại, cuối cùng khẽ nức nở, đã cố cắn môi nghẹn lại nhưng vẫn bật ra vài tiếng thút thít.
Bộ dạng đáng thương đến nỗi ba người trong phòng chỉ muốn đến ôm vào lòng dỗ dành, tuyệt đối không để giống cái nhà mình tủi thân.
Cuối cùng vẫn là Mai Phúc Nhiên đến vỗ về cậu, Mai Hữu Thắng và Mai Đăng Khoa chỉ đến bên giường bệnh, nhìn giống cái nhỏ tuổi nhất nhà, nét mặt hơi suy tư.
Lúc này Mai Đăng An mới thấy trong phòng có thêm hai người, hai hàng mi còn đọng nước chớp chớp, ngượng ngùng gọi: “Ba lớn, anh hai.”
“Ừm.” Cả hai chỉ đáp lại như thế.
Dù rằng bây giờ cậu có ngoan ngoãn đáng yêu đến đâu thì kí ức những việc làm trước kia của cậu vẫn còn đó trong họ, hai người tạm thời không dám tin, vẫn tiếp tục giữ thái độ lạnh nhạt.
Nếu không phải vì Mai Phúc Nhiên kêu bọn họ đến, có lẽ họ đã không dàn xếp công việc để đến đây mà đợi cậu xuất viện về nhà rồi cùng nhau ăn một bữa cơm thôi.
Mai Đăng An cũng không cố lấy lòng ai, vẫn là ngoan ngoãn ngồi ăn, nhưng lâu lâu lại làm như vô tình gắp đồ ăn cho ba lớn và ba nhỏ.
Mai Đăng Khoa vừa ăn cơm vừa trả lời các câu hỏi của ba lớn về chuyện tiểu đội, mặt anh vẫn dửng dưng như bình thường nhưng đâu ai hay anh đã liếc sang Mai Đăng An hết ba lần. Hai đũa đầu tiên, cậu gắp cho ba lớn và ba nhỏ, anh nghĩ đũa thứ ba sẽ đến mình nhưng đợi đến đũa thứ ba, tư, năm rồi mà vẫn chưa thấy cậu nhớ đến anh…
Cuối cùng cậu cũng nhớ đến anh, lúc cậu gắp miếng thịt bỏ vào chén cho anh, người đàn ông sĩ diện này vẫn còn làm như chẳng quan tâm.
Bữa cơm cũng xem là ấm áp cứ thế trôi qua.
Ngày Mai Đăng An xuất viện, bản thân cậu cũng không ngờ anh hai lại đến đón cậu và ba nhỏ về.
“Đưa anh cầm.” Mai Đăng Khoa cầm lấy túi đựng đồ lặt vặt của cậu rảo bước ra bãi đậu xe lấy xe.
Mai Đăng An và Mai An Nhiên thì hai tay ung dung đi chậm ra cửa, đợi anh lái xe đến rước.
Nhà họ Mai chiếm khu đất khá gần nội thành, do diện tích rộng lớn và người trong nhà cũng đề cao sự yên tĩnh riêng tư nên không muốn ở quá gần trung tâm.
Mai Đăng An về đến nhà liền về phòng nghỉ ngơi. Cậu tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới thơm tho đánh bay mùi khử trùng của bệnh viện, làm xong hết cậu thả lỏng người nằm uỳnh trên giường.
Tinh linh nhỏ bay đến đứng trên bụng của cậu, háo hức thông báo: “Boss, em gửi ngài bảng nhiệm vụ một nè. Nội trong nửa tháng tới phải hoàn thành, nếu không sẽ không có quà.”
Mai Đăng An nhíu mày: “Đó giờ người mới đều được quà tân thủ, mi đã không cho quà còn giao nhiệm vụ nữa. Keo kiệt.”
Tinh linh nhỏ chọt chọt hai ngón tay, tủi thân nói: “Em… em cũng không biết nữa. Chủ thần không có nói vụ quà tân thủ với em.”
Mai Đăng An thở dài, tự nhủ số mình đúng là đen, mới làm nhiệm vụ còn gặp ngay một bé tinh linh tập sự hướng dẫn. Cậu thở dài rồi nói: “Thôi, cứ gửi nhiệm vụ đi.”
Tinh linh phấn chấn gật đầu, một luồng thông tin theo ngón tay của tinh linh bay vào trong đầu Mai Đăng An.
[Tinh lọc thành công yêu hạch cấp ba: 0/5]
[Thời hạn: 60 ngày.]
[Phần thưởng: Ban cho khả năng nhận diện linh hồn + 100 điểm năng lượng]
Phần thưởng này…?
Mai Đăng An nhạy bén liếc nhìn tinh linh, hỏi nó: “Những người tôi quen ở thế giới trước, có khả năng sẽ xuất hiện ở thế giới này không?”
Tinh tinh gật đầu: “Có thể nha. Chẳng phải ngài muốn nghịch thời không cứu người sao? Nếu giữa ngài và bọn họ có đủ liên kết linh hồn, có thể sẽ có duyên gặp nhau nhiều kiếp, không phải quay lại kiếp trước làm gì. Ngài xuyên qua thế giới nào họ cũng sẽ theo, nhưng bọn họ sẽ chuyển sinh vào thai nhi vừa ra đời chứ không thể xen ngang như ngài.”
!
Từ lúc nghe được phần thưởng đó, Mai Đăng An điên cuồng tu luyện, cậu nhập định hơn mười hai tiếng mỗi ngày. Khi cậu nhập định, cơ thể sẽ thả lỏng và thanh lọc hơn cả khi ngủ cho nên cậu không cần ngủ mà có thể dồn thời gian tu luyện.
Cứ thế kéo dài đến hết tuần, đã qua hai ngày kể từ lần giao nhiệm và linh thức của Mai Đăng An lúc này đã được phân tách thành bảy tia, chỉ còn ba tia nữa là cậu chính thức bước vào ngưỡng cửa linh sư cấp một.
Nhưng bây giờ cậu phải tạm gác việc này sang một bên, bởi vì hôm nay cậu phải quay lại trường học sau thời gian nghỉ dưỡng thương.
Mai Đăng An bước xuống lầu, trên bàn ăn lúc này đã ngồi sẵn ba người, cậu vui vẻ đi đến ôm ba nhỏ Mai Phúc Nhiên một cái, ngọt ngào gọi: “Ba~”
Mai Phúc Nhiên xoa xoa đầu xù của con chuột chũi đang nhúi vào lòng mình, khẽ nói: “Ừ, ngồi xuống ăn cơm đi con.”
Mai Đăng An ngồi xuống vị trí của mình, cậu hơi xoắn xuýt một lát xong vẫn mềm mụp gọi: “Ba lớn, anh hai.”
Hai thú nhân đang chuẩn bị ăn cơm bỗng nghe mình bị điểm danh, giọng nói trong trẻo vốn có nay lại kèm theo một chút làm nũng. Cả hai theo bản năng ngước mắt lên thì thấy giống cái đang ngượng ngùng nhìn họ, đôi mắt lúng liếng đợi họ đáp lời.
“Ừ, ăn cơm đi còn đi học.” Mai Hữu Thắng gật đầu, quay qua nói với người hầu: “Chuẩn bị một bình sữa cho cậu chủ.”
Người hầu lập tức thưa vâng rồi đi vào nói nhà bếp chuẩn bị. Ngày thường gia chủ chỉ bảo họ chuẩn bị cà phê cho phu nhân, cho nên họ đã hơi bất ngờ khi nghe ngài nói vậy.
Ăn xong, Mai Phúc Nhiên nhận bình sữa từ tay người hầu rồi bỏ vào túi đựng cho Mai Đăng An, dặn dò: “Chuyện con xông vào vùng cấm chắc chắn đã bị lan truyền khắp trường… con chắc chắn phải vài lời bàn tán khó nghe. Nếu chỉ là nói miệng thì hãy bỏ ngoài tai, nhưng nếu là dám đụng tay động chân, con cứ đánh trả cho ba.”
Mai Đăng An gật đầu, tỏ vẻ mình sẽ không để tâm: “Dạ, con biết mà.”
Vốn tài xế gia đình sẽ chở cậu đến trường, nhưng Mai Đăng Khoa đã lạnh giọng rào trước: “Để con đưa em ấy đi học.”
Mai Đăng An ngước đôi mắt đen lúng liếng nhìn anh trai, cậu biết anh làm vậy là muốn chống lưng cho cậu, để người trong trường biết cậu có thú nhân cấp bốn che chở mà e dè đôi phần.
Cậu cười hì hì leo lên xe, lúc anh hai đang chuẩn bị khởi động xe thì cậu nói: “Cảm ơn anh.”
Thú nhân cương nghị ít nói khẽ khựng lại động tác tay, sau đó lại vờ như không có gì nói: “Ừ.”
Dù sao Mai gia cũng là gia tộc lớn, cho nên dù Mai Đăng An vốn có ngang tàn khó bảo thế nào, cậu ta cũng được gửi vào ngôi trường tốt nhất thành phố.
Nơi này có riêng một lớp dành cho các cậu ấm cô chiêu thích phá phách vào học.
Updated 47 Episodes
Comments
- Hủ Nữ Ruti - Otaku
bạn viết hay lắm luôn á, còn ko thấy lỡi type, cố lên nhaaaaa
2024-07-10
2
✧licsarue✧
Hẳn là sắp tới sẽ có chuyện trong trường cho coi.
2024-07-02
3
✧licsarue✧
Ôi dễ thương
2024-07-02
2