CHƯƠNG 1

Nắng trưa oi ả chiếu xuống sân vườn một màu vàng chói mắt, tiếng ve kêu râm ran càng làm cái nóng thêm hầm hập. Mà ở trong vườn lúc này một cô gái mặc áo bịt kín cả người đang cặm cụi nhổ cỏ. Cô ngẩng mặt lên đấm lưng, khuôn mặt phơi nắng đỏ lên, nhìn ánh mặt trời sáng chói trên đỉnh đầu, cô lau mồ hôi, tiếp tục công việc trong tiếng chửi bới của bà Xuyến hàng xóm.

Cô tên Lâm Đan Di, năm nay vừa đủ 19 tuổi. Trong nhà có anh chị em đủ cả, cô đứng hàng thứ 2, trên có anh trai dưới có em trai em gái. Nhà thì nghèo, lại nhiều miệng ăn, cô đành cố gắng học hết lớp 8 rồi bỏ học, ở nhà phụ cha mẹ làm việc kiếm tiền nuôi các em ăn học.

Anh trai cô là Lâm Đức Trung đã cưới vợ được 3 năm rồi nhưng chưa có được mụn con nào, hai anh chị lại chuyển ra ở riêng, cứ vài 3 tháng lại về thăm cha mẹ một lần, dù chưa sinh được cháu cho nhà họ Lâm nhưng cha mẹ cô cũng không khắt khe gì, tình cảm mẹ chồng nàng dâu khá tốt.

Em gái cô Lâm Đan Tuệ 16 tuổi cùng em trai út Lâm Đức Khiêm 13 tuổi đều đang tuổi ăn tuổi học, cha mẹ chỉ cho chúng làm ít việc lặt vặt mà thôi.

Nhà cô 3 đời đều làm nông, đến đời cha cô Lâm Đức Vinh cũng vẫn làm nông, mẹ cô Tạ Ngọc còn có nghề thêu thùa, đôi khi thêu một ít khăn tay túi vải mang bán trang trải cho cuộc sống. Nhà cửa tuy không khá giả gì nhưng cuộc sống êm ấm, vui vẻ.

Cũng giống như lúc này đây, tuy bên tai đầy tiếng mắng chửi nhưng trong lòng cô thầm nghĩ, cố thêm một chút nữa là có tiền rồi.

“Làm nhanh lên!! Có tý cỏ mà nhổ mãi không xong, đừng nghĩ đến lười biếng mà ăn không tiền của bà nhá, láo nháo bà không trả cho một xu một cắc nào đâu!! “

Giọng bà Xuyến vang lên, cái thứ tiếng the thé như muốn đấm vào tai người nghe. Lâm Đan Di không nghĩ nữa, chuyên tâm làm việc. Cô không muốn phải làm việc cho bà Xuyến, trong thôn ai cũng biết bà ta vừa đanh đá vừa dữ tợn, không cẩn thận còn bị bà ta quỵt tiền công.

Không ít người đã từng đi làm cho bà ta, cấy lúa, nhổ mạ, chăn trâu, xây bếp,.... Nhưng có không ít người làm xong mà tiền thì không thấy chứ tức giận thì cả rổ. Tức thì tức chứ có rất nhiều người nghe bà ta mướn người làm cũng muốn lao vào, ai bảo bà ta có tiền, trả giá cao chứ.

Lúc này từ bên hàng rào, cô liếc thấy nhà bên cạnh có người mở cửa. Cô ngẫm nghĩ, nhà bên cạnh đây là nhà giàu trong thôn, thường ngày không có ai mà sao hôm nay lại có người mở cửa chứ?? không lẽ là trộm sao??

“Bà Xuyến ơi, nhà bên cạnh hình như có người đó!!”

Bà Xuyến ngồi trên bậc thềm chăm chú nhìn cô làm việc, nghe cô nói thì trợn mắt:

“Người nhà bên đó về rồi, ngày mai nhà họ có giỗ đấy!! còn mày mau làm đi, lần nhần bà đuổi luôn đấy!!”

Lâm Đan Di nghe vậy rụt cổ lại, đùa chứ làm được một nửa rồi còn bị đuổi, chẳng phải là mất trắng sao???

Vừa đến chiều thì cô cũng nhổ xong cỏ, Lâm Đan Di đứng lên xoay xoay cái eo vì ngồi lâu mà cứng ngắc của mình. May mắn lần này bà Xuyến không có muốn quỵt tiền lương của cô. Nhìn mấy chục đồng tiền trong tay, Lâm Đan Di vui vẻ ra về.

Lúc đi ngang qua nhà kia, cô còn liếc mắt vào trong thì thấy có bóng dáng mấy người đang nói chuyện, còn có cả một người ăn mặc như là đạo sĩ, cô nghĩ chắc là mời đạo sĩ về cầu siêu hay gì đó thôi, nào biết đến tai họa ập xuống đầu.

Sáng ngày hôm sau Lâm Đan Di thấy cha ăn mặc gọn gàng liền đoán là cha tới nhà đó ăn giỗ, vậy thì chắc chắn đến trưa là về rồi. Cô liền bảo cha đi sớm về sớm, bản thân cô thì mang cái xô nước ra tưới nước cho đám rau ngoài ruộng.

Mẹ cô sáng sớm đã lên trấn bán khăn tay và túi vải rồi, phải đến chiều mới về. Vì vậy cô dặn 2 đứa em mình ở nhà trông nhà, không cho phép chạy ra ngoài chơi.

Dứt lời Lâm Đan Di xách theo 2 cái xô đi ra ngoài ruộng. Lúc đang tưới rau, thím Nguyệt thấy cô liền đon đả nói:

“Đan Di à, hôm nay nhà cháu có ai đi ăn giỗ nhà họ Lục không đấy??”

Cô vừa làm vừa gật đầu nói:

“Có cha cháu ạ.”

Thím Nguyệt thấy cô trả lời, cái mồm bắt đầu liên tục nói như máy hát, gần như không cần dừng lại lấy hơi:

“Ai nha, nhà họ Lục đúng là giàu có mà, ăn giỗ thôi mà làm tới tận 12 bàn, chậc chậc, ai làm con dâu nhà đấy thì đúng là tốt số, chỉ tiếc là con trai họ bị điên.”

Thấy Lâm Đan Di hơi hứng thú nhìn mình, thím Nguyệt như được tiếp thêm sức mạnh mà oang oang nói:

“Nghe nói con trai họ từ khi sinh ra đã thế rồi, lúc thì ngây ngây ngốc ngốc như trẻ con vậy, lúc điên lên thì lại còn đánh người nữa, thật đáng sợ. Đi khám rất nhiều nơi nhưng người ta đều nói không chữa được. Thật đáng tiếc, nghe bà Hòa kể con trai họ lớn lên đẹp trai lắm đó, người lại cao ráo…”

Lâm Đan Di thấy dì Nguyệt bắt đầu nói luyên thuyên, liền không nghe nữa, thu xếp xô rồi về nhà. Đúng lúc đi ngang qua nhà họ Lục thấy cha cô vừa bước ra, cô chạy lại nói:

“Cha, người xong rồi sao??”

“Xong rồi, chúng ta về thôi!! Con vừa đi tưới rau về à??

Hai cha con mải nói chuyện, không hề biết ở sau cánh cửa nhà họ Lục có 2 người đang đứng, trong có một người mặc áo đạo sĩ nói chắc nịch:

“Chính là cô gái ấy!!”

Người còn lại là một người phụ nữ mặc một bộ áo dài, khuôn mặt vì bảo dưỡng rất tốt nên trông còn khá trẻ, nhưng giữa 2 đầu lông mày lại hằn một vết, có lẽ thường xuyên nhíu mày, vẻ mặt nghi ngờ:

“Trần đạo trưởng, ngài chắc chứ???”

Trần đạo trưởng gật đầu:

“Không sai!!! Chính là cô ấy!!”

Người phụ nữ kia thấy vậy, ánh mắt hạ quyết tâm, quay người vào trong nhà.

Lại nói đến Lâm Đan Di, sau khi cùng cha về nhà thì liền bắt đầu nấu cơm trưa cho ba chị em, cha cô đã ăn rồi nên giờ còn chưa thấy đói.

Mấy chị em đang ăn dưới bếp thì thấy trên nhà có khách, cô không nghĩ nhiều, vội vàng ăn cơm. Chiều cô còn chạy qua chỗ dì Thủy đắp đất ruộng đây.

Vừa nuốt xong miếng cuối cùng, cha Lâm đã đi vào, khuôn mặt trùng xuô�ng đầy tâm sự. Ông lững thững đi vào buồng trong, nằm lên giường không động đậy.

Mãi đến chiều tối mẹ Lâm về, tay xách nách mang nhiều đồ, 2 đứa em cô chạy tới phụ bà bê đồ vào. Mẹ Lâm ngồi xuống trước hiên nhà uống miếng nước, hỏi:

“Cha mấy đứa đâu rồi???”

Thằng nhóc Đức Khiêm tranh trả lời trước:

“Cha ở trong buồng đó!!!”

Bà còn nghi hoặc mới buổi chiều mà đã ngủ rồi thì cha Lâm ra tới, vẻ mặt hốc hác, mẹ Lâm trông thấy mà giật cả mình:

“Ông làm sao thế này?? Ốm rồi hả??? Để thằng Khiêm đi gọi ông thầy thuốc tới.”

Cha Lâm xua tay, ngồi xuống nói:

“Đan Di chưa về à???”

Thằng bé Khiêm nhanh nhẹn nói chị hai chưa về, ông lại thở dài. Mẹ Lâm trông thấy, vặn hỏi. Lúc này Lâm Đan Di về tới, giọng vui vẻ:

“Cha mẹ xem này, dì Thủy trả tiền công cho con xong còn cho nhà mình mấy quả trứng nữa này!!!”

Trông thấy cô cùng 2 em cười đùa vui vẻ vì tối nay có trứng ăn, ông Lâm đột nhiên bật ra một tiếng nức nở.

Bà Lâm hoảng sợ hỏi ông làm sao vậy. Cha Lâm chỉ nhìn Lâm Đan Di, nói:

“Đan Di à.”

Sau đó, trong ánh mắt khó hiểu của cả nhà, ông mới nói:

“Trưa nay bà Lục đến nói muốn Đan Di nhà chúng ta làm con dâu!!!”

Bà Lâm còn chưa kịp hiểu chuyện gì, Lâm Đan Di đã kinh ngạc:

“Là nhà họ Lục có đứa con trai bị điên kia sao???”

Bà Lâm há hốc mồm, sau đó liên tục lắc đầu nói không được. Nhưng sau đó bà nhìn xung quanh, nhà bà đã nghèo đến không còn gì nữa rồi, cứ thế này… Nhưng mà Đan Di….

Lâm Đan Di trầm mặc không nói, một lúc sau như hạ quyết tâm, Lâm Đan Di nói với cha mẹ:

“Con gả!!!”

Cha Lâm nước mắt giàn dụa, mẹ Lâm cũng ôm mặt mà khóc, 2 đứa em cô còn chả hiểu hiểu gì nhìn cha mẹ chúng, hai ông bà cảm thấy có lỗi, khóc hết nước mắt, cũng nói cô không cần phải như vậy, không có việc này thì tìm việc khác, không cần tự ép mình.

Nhưng ý Lâm Đan Di đã quyết, cô nhẹ giọng khuyên cha mẹ, có sính lễ của cô rồi, cha mẹ có thể nộp học phí cho các em, dù sao học phí kia đã nợ nửa năm rồi, nếu còn không đóng thì các em sẽ phải thôi học mất.

Cha mẹ cô nói thế nào cũng không đồng ý, nói như vậy không phải là ông bà bán con gái sao???

Lâm Đan Di hết cách, đành từ từ khuyên nhủ hai ông bà.

Buổi tới vừa ăn cơm bà Lục lại tới lần nữa, đằng sau bà còn có vị đạo sĩ mà Lâm Đan Di trông thấy. Cha mẹ mời bà Lục vào nhà, bà Lục thấy cô cũng ở đây, không nói hai lời trực tiếp vào vấn đề:

“Lời tôi nói lúc trưa không biết ý hai ông bà thế nào???”

Lâm Đức Vinh mặt buồn rười rượi, nói:

“Bà Lục, bà cũng thấy rồi đấy, chúng tôi….”

“Tôi gả!!!”

Ông Lâm chưa nói hết câu đã nghe con gái mình đáp lại, mặt ông tái mét, vừa sợ vừa giận nói:

“Người lớn nói chuyện trẻ con biết gì mà xen vào???”

Lâm Đan Di nhìn ông một cái, ánh mắt kiên định làm ông chùn bước, thở dài một tiếng não nề.

Bà Lục nghe ra đây là nhà họ Lâm đồng ý rồi, lập tức vui vẻ nói:

“Được, vậy ngay ngày mai tôi sẽ cho người đưa sinh lễ!! Hai ông bà cùng tôi chọn ra một ngày lành cho chúng nó làm đám cưới, việc này phải làm nhanh một chút!!”

Bà Lục gấp gáp như vậy cũng là có lí do.

Con trai bà là Lục Chấn Phong, anh năm nay đã 28 tuổi. Người ta 28 tuổi con đã chạy đầy đất rồi. Nhưng anh lại không giống bình thường, anh bị điên.

Người ta bảo là bị từ lúc trước khi anh sinh ra. Nhiều lần bà khóc muốn mù luôn hai con mắt, không hiểu lúc mang thai anh bà đã ăn gì hay làm gì mà sinh anh ra lại như vậy.

Sau đó cha anh Lục Minh Uy đã mời được vị Trần đạo trưởng này về, nói là có cách chữa cho con trai họ, chính là phải lấy một cô con dâu có bát tự trùng với Lục Chấn Phong, mà trùng hợp thay, Lâm Đan Di lại là người trùng bát tự với Lục Chấn Phong, vì thế mới có cuộc hôn nhân này.

Hot

Comments

Kiên Trường

Kiên Trường

Hay đấy

2024-05-29

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play