CHƯƠNG 2

Lâm Đan Di ngồi trong phòng cưới, cô nhìn ánh nến đỏ tươi, cả căn phòng được trang trí bằng những món đồ màu đỏ ngụ ý may mắn, vợ chồng hòa thuận.

Lâm Đan Di bất đắc dĩ, cuộc hôn nhân này chóng vánh đến mức quá là kinh ngạc luôn, cả đưa sính lễ, dạm ngõ đến cưới hỏi chỉ vọn vẹn trong vòng 1 tháng. Ở thời đại này thì đây chính là cuộc hôn nhân nhanh nhất cả nước, nhưng hôn nhân này lại do cô tự nguyện.

Vì cha mẹ và các em, cô cam chịu.

Lúc này ở ngoài cửa phòng có tiếng bước chân, tuy nhà nông không quan trọng tiểu tiết, cũng không bắt buộc cô dâu phải ngồi trong phòng cưới chờ chú rể đến, chỉ là cô quá mệt mỏi mà thôi.

Trường kỳ làm việc nặng lại thiếu dinh dưỡng, sáng còn dậy sớm chuẩn bị cho đám cưới rồi trang điểm các thứ linh tinh cũng đủ để làm tinh thần và sức lực cô hao mòn rồi.

Mẹ chồng thấy cô mệt mỏi nên bảo cô không cần tiếp khách khứa chi hết, kêu cô vào phòng nghỉ ngơi, một lát sẽ gọi người mang cho cô chút đồ ăn.

“Hẳn là người làm mang đồ ăn cho cô đây.” Cô nghĩ thầm.

Thế nhưng người tới lại không phải người hầu, mà là chồng cô, Lục Chấn Phong.

Lục Chấn Phong mở cửa ra, thò đầu vào nhìn, thấy cô vẫy tay với mình, anh cà tưng cà tưng chạy vào, đặt bát cháo lên trên bàn, nói:

“Vợ ơi, mẹ bảo anh mang đồ ăn vào cho vợ này!! Vợ mau ăn kẻo nguội mất không ngon nữa!!”

Lâm Đan Di lúc đầu mới nhìn thấy anh, trái tim cô đã đập trật mất một nhịp, anh thật sự là rất đẹp trai, khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt to, lông mi vừa cong vừa dài, mũi thẳng, giọng nói của anh thanh thoát cực kỳ dễ nghe.

Giờ thì cô đã hiểu vì sao mà dì Nguyệt lúc đó khen anh lên tận trời như vậy, đừng nói chứ khuôn mặt này mà đi ra ngoài thì gái nó bu như ong thấy mật chứ chẳng chơi. Đấy là nếu anh không nói gì, nhưng chỉ cần anh há miệng một cái thôi, cái sự ngốc ngốc nó hiện ra ngay.

Lâm Đan Di cầm bát cháo thổi từng hơi mà ăn. Thấy anh ngồi bên cạnh cứ nhích tới nhích lui, cô mới hỏi:

“Trên người anh có rận à??”

Lục Chấn Phong lắc đầu, ánh mát mờ mịt hỏi:

“ ‘’Vợ’’ là gì vậy???”

Lâm Đan Di nhìn vẻ mặt ngây thơ của anh, ánh mắt trong veo trẻ con ánh lên vẻ hiếu kỳ, cô đột nhiên cảm thấy anh thật là có chút đáng yêu, cô khẽ giải thích:

“Vợ là người chăm sóc cho anh, quan tâm anh, bảo vệ anh!!”

“Vậy vợ có chơi với anh không??” Anh hào hứng hỏi.

Cô bật cười, nói:

“Đương nhiên rồi, vợ cũng sẽ chơi với chồng đó, vợ có đồ gì cũng sẽ chia sẻ với chồng.”

Lục Chấn Phong nhào tới ôm lấy cô, vẻ mặt hạnh phúc:

“Có vợ thật là tốt quá!!!”

Lâm Đan Di bị anh ôm có chút luống cuống, lại nghĩ tính cách anh giống trẻ con, giống như đang ôm thằng nhóc Khiêm vậy. Cô cũng đưa tay ôm lại anh. Hai người cùng nhau ăn uống chút gì rồi lên giường đi ngủ.

Thôi, đừng có nghĩ đến động phòng hay là đêm tân hôn làm gì cho đau đầu, Lục Chấn Phong tính cách trẻ con, còn bị điên, có chút giống bị thiểu năng. Tính ra tính cách anh giống hệt mấy đứa nhỏ 3 tuổi, mà một đứa nhỏ 3 tuổi thì biết gì đêm động phòng với chả tân hôn chứ.

—----------

Sáng hôm sau Lâm Đan Di dậy sớm, thói quen này của cô khó mà bỏ được. Dù nhà giàu người ta có dậy sớm nhưng không ai dậy sớm như cô vậy.

Lúc cô mặc đồ đàng hoàng rồi đi ra ngoài, trời còn chưa sáng hẳn, ánh bình minh đang lên từ phía chân trời, vầng thái dương nhô lên, chiếu những tia sáng đầu ngày mới xuống, Lâm Đan Di nhẹ nhắm mắt lại cảm thụ không khí nhẹ nhàng khoan khoái của buổi sáng.

Sau đó cô vào phòng bếp, dự định nấu chút đồ ăn sáng cho cả nhà. Lúc này phòng bếp vẫn trống trơ, người làm còn chưa có ai dậy, cô cũng không muốn đi đánh thức bọn họ, lập tức xắn tay áo lên, bữa sáng hôm nay gồm có món chính là phở gà, cô còn làm thêm một chút salad rau củ, cùng tráng miệng là dưa hấu và thanh long.

Đám người làm lúc này mới rộn ràng thức đạy chuẩn bị cho ngày mới, vừa bước chân vào bếp đã ngửi thấy mùi nước dùng thơm nức cả mũi, vừa nhìn vào một cái thì mặt người nào người nấy tái như đít nhái, một bà cô béo béo mập mập xông tới, quỳ xuống trước mặt cô:

“Cô chủ tha cho, là chúng tôi dậy muộn, xin cô chủ giơ cao đánh khẽ!”

Đám người đằng sau cũng nơm nướp lo sợ, quỳ xuống theo.

Lâm Đan Di bị tình cảnh trước mắt dọa cho giật nảy người. Cô vội vã đỡ bà cô mập lên, lại xua tay với đám người làm:

“Mọi người làm gì vậy?? Mau đứng lên, lại không phải chuyện gì lớn, mau đứng dậy.”

Bà cô mập khó khăn đứng dậy, khẽ liếc nhìn cô, thấy vẻ mặt cô thật sự không có vẻ gì là khó chịu, lúc này mới đánh mắt về phía đám người.Mọi người lúc này mới lục tục đứng dậy.

Lâm Đan Di cảm thấy mình phải nói cái gì đó, liền thanh giọng:

“Từ hôm nay tôi sẽ sống ở nơi này, là vợ của cậu chủ các người, các người phải biết việc gì nên nói, việc gì không nên nói, người nào làm việc người nấy. Tôi dễ tính, tôi có thể tha thứ cho một số việc, nhưng điều đó không có nghĩa tôi dễ bị dắt mũi. Nếu để tôi phát hiện ra, vậy….”

Nói rồi cô đánh ánh mắt sắc lẻm về từng người ở đây, người nào người nấy sợ run, vội gật đầu vâng dạ. Cô lập tức xua tay nói mọi người đi làm việc. Còn về phía bà cô mập, cô nhìn một hồi rồi nói:

“Phòng bếp này là ai làm chủ bếp??”

Bà cô mập khom lưng, nói:

“Là tôi thưa cô, tôi tên là Khương Dạ, cô chủ cứ gọi tôi dì Khương cũng được.”

Lâm Đan Di gật đầu, chỉ chỉ mấy món ăn mà cô đã chuẩn bị xong, nói:

“Tôi đều nấu xong hết rồi, dì xem còn muốn chuẩn bị cái gì thì dì làm đi.”

Vừa dứt lời, đột nhiên Lâm Đan Di chợt nghe tiếng gào khóc. Tiếng khóc này to đến độ nửa người nhà họ Lục đều đang say giấc mà bật dậy, thầm chửi bậy.

Má nó, là con lợn nào đang bị chọc tiết thế hả???

Lâm Đan Di nghe rõ là tiếng của Lục Chấn Phong, cô vội vã chạy về phòng.

Trước cửa phòng còn có 1 nam 1 nữ đang đứng, dáng vẻ luống cuống, còn Lục Chấn Phong thì vẫn mặc đồ ngủ, 1 tay ôm gối 1 tay lau nước mắt, miệng gào lên:

“Vợ ơi vợ đâu mất rồi?? Huhuhu vợ ơi…..”

Lâm Đan Di vội chạy đến, ôm lấy cánh tay anh trấn an:

“Mình ơi, em ở đây, mình đừng khóc, em thương!!”

Vừa nói cô vừa đưa tay lau nước mắt cho anh.

Lục Chấn Phong ôm lấy eo cô, thút thít:

“Không cho vợ đi đâu hết!!! Vợ đừng đi đâu nhé?”

“Vợ không đi!!!!” Vừa nói cô vừa trấn an anh.

Cha mẹ chồng cô nghe tiếng khóc thì chạy tới, thấy hai vợ chồng cô đang ôm nhau, bà Lục lập tức nói:

“Ai, có chuyện gì đâu mà nhìn a, mình đi thôi!!”

Nói rồi kéo tay ông Lục rời đi.

Chờ anh nín khóc rồi, cô lấy khăn mặt mà người làm đưa tới lau mặt cho anh. Sau đó nhìn chằm chằm hai người kia. Bọ họ lập tức nói:

“Cậu chủ, cô chủ, em là Mến, bà chủ kêu em làm người hầu hạ cô chủ và cậu chủ.”

“Còn em là Tráng, là chân chạy vặt cho cậu chủ cô chủ ạ.”

Lâm Đan Di thấy anh khóc mắt đỏ hoe, cái mũi hồng hồng còn hít hít nước mũi, cau mày hỏi:

“Thấy cậu khóc tại sao không dỗ cho cậu nín???”

Con Mến với thằng Tráng nghe xong biết cô chủ đang tức giận, chúng nó vội quỳ xuống nói:

“Cô chủ tha cho, không phải chúng em không muốn dỗ cậu chủ, mà là… Mà là mỗi khi cậu chủ khóc, không ai dỗ được cậu, chỉ có bà chủ nói nói có khi được, có khi không được, phải để cậu chủ tự nín khóc, nếu không… Nếu không… Cậu chủ khóc mà đi tới… Cậu sẽ đánh người đó….”

Lâm Đan Di nhìn cái mũi đỏ hoe của anh, thấy anh như một con cún đáng thương, có chút nghi ngờ.

“Thật mà cô chủ.” Thằng Tráng nói nhỏ với cô: “Lần trước cậu chủ bị ngã, có đứa ở chạy tới đỡ cậu, bị cậu cầm cục gạch ném cho vỡ đầu đó!!!”

Lâm Đan Di vẫy tay với 2 đứa nó, dìu anh vào phòng thay đồ. Thằng Tráng với con Mến nhìn nhau một cái, vội chạy đi làm việc.

Bữa sáng diễn ra trong không khí nhộn nhịp. Đến tận lúc này rồi Lâm Đan Di mới biết hết mặt người nhà họ Lục.

Cha chồng cô là Lục Minh Uy, 51 tuổi, vợ ông là Vương Yến 48 tuổi, dưới ông bà có 2 người con, một là Lục Chấn Phong vừa mới lấy vợ, người còn lại là con gái tên Lục Ngọc Hân 24 tuổi.

Cô em chồng này đã lập gia đình rồi, lấy con trai cả nhà thứ trưởng xã. Hai ông bà một người buôn bán một người phụ trách việc trong xưởng. Mà xưởng ở đây là xưởng gốm, vì gia đình họ Lục kinh doanh chủ yếu là gốm.

Nghe nói ngày xưa từ đời ông cố nội nhà họ Lục cứu được một người gặp nạn cướp, sau đó cưu mang người đó. Người kia vì cảm thấy ông cố là người tốt, liền truyền lại cho ông tay nghề làm gốm, lại không ngờ ông cố lại rất có thiên phú trong nghề gốm, càng làm tay nghề càng lão luyện, chưa qua bao lâu tay nghề của ông cố đã truyền khắp bốn phương.

Người kia cũng được ở lại nhà họ Lục, được người người kính mến, sau không may mắc bệnh nặng qua đời, ông cố làm tang lễ rồi chôn người đó ở nghĩa trang của nhà họ Lục, nhờ người đó mà nhà họ Lục mới có được ngày hôm nay.

Hôm nay là ngày đầu làm dâu, Lâm Đan Di nhẹ nhàng mời cha mẹ chồng ngồi xuống ăn cơm, bữa cơm ăn rất hòa thuận, ngay cả Lục Chấn Phong cũng vui vẻ, vì giờ anh có vợ lo rồi.

Hot

Comments

^^

^^

tròi oi🤣

2024-06-07

1

^^

^^

người đẹp thường hông bình thường😂😂😂😂😂

2024-06-07

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play