Chương 2: Thành Bắc ngày mưa

Thành Bắc tháng Chín, mùa thu đã bắt đầu nhưng những cơn mưa còn sót lại của mùa hạ vẫn hoành hành mỗi khi trời ngả dần về chiều tối, bao trùm xuống thành phố hoa lệ này một cảm giác ảm đạm và trầm buồn. Màn mưa dày khiến các phương tiện trên đường di chuyển chậm chạp, dần dần đại lộ lớn nhất của thành phố bắt đầu ùn tắc. Từng hàng xe nối dài trên đường, không gian chật kín, bức bối cùng với tiếng mưa rả rích bỗng chốc tạo cho con người ta cảm giác ngột ngạt.

Kẹt lại trên con đường này hơn ba mươi phút, biết đã muộn giờ hẹn với đối tác, Trình Tiêu cảm thấy trong lòng bất an, anh nhìn lên gương chiếu hậu, lén quan sát người ngồi ở hàng ghế sau. Trái ngược với sự nao núng trong lòng của Trình Tiêu, Âu Cảnh Hàn lại trông vô cùng nhàn nhã. Anh tựa đầu ra sau, hàng mi khép hờ, nhưng hai đầu lông mày anh nhíu lại với nhau, khiến Trình Tiêu biết anh vẫn còn thức.

"Âu tổng?" - Anh khẽ gọi.

Âu Cảnh Hàn lúc này chầm chậm mở mắt, anh nhìn đối phương như ngầm cho phép anh ta nói.

"Tôi xin lỗi vì sự thiếu sót này. Nhưng phải mất khoảng 40 phút nữa để đến đó, anh có muốn tôi liên hệ với đối tác dời lịch hẹn không?"

Trình Tiêu dùng thái độ kính cẩn trình bày lại tình hình của bọn họ.

Âu Cảnh Hàn sau khi nghe báo cáo, thần sắc anh vẫn lãnh đạm như chẳng mấy để tâm vấn đề này, anh khẽ lắc đầu, "Nếu muộn quá thì hủy cũng được, dù sao họ mới là người cần chúng ta."

"Dạ!"

Trình Tiêu không bất ngờ trước sự tuyệt tình này. Anh đã làm trợ lý cho Âu Cảnh Hàn ba năm nay, ít nhiều cũng hiểu được sự quyết đoán trong con người lạnh lùng của Âu Cảnh Hàn trên thương trường, đó có lẽ cũng là thứ giúp anh đảo lộn cục diện quyền lực ở thành phố này ba năm trước.

Không ai có thể ngờ, cháu trai thứ của Âu Kiến Hoàng, một người không có chút danh tiếng nào trước đây lại đột ngột giữ trong tay toàn bộ quyền điều hành Thiên Tước, tập đoàn được sở hữu bởi Âu gia.

"Thưa Âu tổng, với tốc độ này sẽ trễ hẹn hai mươi phút, vậy tôi sẽ liên hệ với đối phương xem họ có đợi được không."

"Ừ..."

Âu Cảnh Hàn khẽ đồng ý với Trình Tiêu bằng một âm thanh trầm thấp, sau đó anh lại tiếp tục ngả lưng về sau, tầm nhìn chậm rãi chuyển qua màn mưa dày bên ngoài cửa xe. Ấn đường anh hơi giãn ra, phần nào vơi đi sự mệt mỏi. Dòng ký ức trong Âu Cảnh Hàn vô thức hiện lên với những mảnh vụn vỡ và mờ ảo về một cô gái. Ngày cô đi, Thành Bắc cũng ảm đạm dưới bầu trời xám xịt, khi bóng lưng gầy của cô khuất dần, Âu Cảnh Hàn chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trước khi quay lưng, bước đi về hướng ngược lại.

Đoạn ký ức vô vị đó tưởng chừng sẽ sớm phai nhạt đi, nhưng cuối cùng lại khảm thật sâu vào tâm trí của Âu Cảnh Hàn. Để rồi mỗi khi Thành Bắc đổ mưa, anh lại vô thức nhớ đến cô.

Máy bay hạ cánh trong thời tiết không thuận lợi. Vì bên ngoài trời mưa mà sảnh chờ của sân bay trở nên đông đúc và ngột ngạt. Sau hơn mười bốn tiếng trở về Thành Bắc từ Luân Đôn, do không thường xuyên đi xa nên khi xuống máy bay tinh thần Lục Thanh Hy có chút mệt mỏi. Cô mang hai chiếc vali lớn chen chúc qua từng lớp người đi về phía cổng.

Đang là buổi tối, không gian chật kín, trời lại đổ mưa khiến cho mọi thứ nhớt nhát đến mức khó chịu. Lục Thanh Hy kiên nhẫn đứng nhìn làn xe di chuyển chậm chạp đón khách ra từ sân bay một lúc rất lâu, cô mới thấy chiếc xe mình đặt đi tới.

Từ trong xe một người tài xế gần trung niên nhanh nhẹn đi ra. Dù đang là trời mưa, tóc và vai áo của ông ấy đã lấm tấm vài vệt ẩm ướt, nhưng gương mặt vẫn rất niềm nở, nhiệt tình. Người tài xế nhanh nhẹ xuống giúp cô chuyển hành lý lên xe. Có lẽ ông nghĩ Lục Thanh Hy là người từ vùng khác đến nên tiếp đón rất chu đáo.

Lục Thanh Hy không quá nhiệt tình đáp lại, sau khi vào trong xe, cô trung thành hướng mắt nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Cảnh vật vốn từng rất quen thuộc nhưng giờ chỉ còn là cảm giác của riêng cô, mọi thứ đều có phần xa lạ và sầm uất hơn rất nhiều. Đường xá đông đúc, cao ốc dày đặc hơn và còn cả những màn hình quảng cáo sặc sỡ được treo ở khắp nơi. Thì ra mấy năm nay dù là cảnh vật hay con người đều đã thay đổi không ít.

Tài xế ngồi ở ghế trước thoáng nhìn qua kính chiếu hậu, thấy sắc mặt cô có chút đăm chiêu, theo bản năng nghề nghiệp, ông vui vẻ bắt chuyện:

"Cô lần đầu tiên đến Thành Bắc sao?"

"Vâng ạ!"

Lục Thanh Hy mỉm cười nhẹ nhàng, dù không phải lần đầu, nhưng cô vẫn theo phép lịch sự đáp lại.

"Vậy thì nên đi chơi nhiều một chút, Thành Bắc chúng tôi giờ có rất nhiều nơi để đi nha."

Tài xế vừa nói, vừa dùng ánh mắt tự hào nhìn xung quanh.

"Có được như vậy cũng là nhờ Âu gia đã đầu tư rất nhiều..."

Đột nhiên nghe đến hai chữ Âu gia, đôi mắt trong veo và bình lặng như mặt hồ của Lục Thanh Hy thoáng chút dao động.

"...Nhờ vậy mà cuộc sống của chúng tôi cũng khá hơn trước đây. Cô nhìn xem, tòa nhà lớn nhất đó, là của Âu gia."

Người tài xế vừa nói, vừa chỉ ra tòa nhà chọc trời phía xa xa.

Lục Thanh Hy theo đó mà quan sát, dưới lớp mưa dày, tòa nhà đó vẫn tỏa sáng một cách xa hoa và diễm lệ. Trong lòng cô cũng không khỏi thán phục tài lực của gia tộc này, dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, vầng hào nhoáng mà họ gây dựng cũng luôn là ước mơ của vạn người.

Sau ba mươi phút di chuyển chậm chạp trên đường, chiếc taxi chở Lục Thanh Hy dừng lại trước Bạch Sa, khách sạn lớn nhất ở Thành Bắc, cũng là tài sản của Lục gia. Ở đây chỉ tiếp những nhân vật tai to mặt lớn, nên dòng người luân phiên ra vào không đông đúc và đều toát ra một loại khí chất xa cách của tầng lớp thượng lưu. Xem ra dù Thành Bắc có thay đổi thế nào, thì vị trí của Âu gia và Lục gia cũng rất kiên cố, khó mà đổi chủ. Nhìn cơ ngơi đồ sộ như cung điện trước mặt, Lục Thanh Hy chỉ biết cảm thán.

Nếu như ngày hôm nay không phải là một món quà may mắn được tặng kèm trong vé máy bay, chắc chắn cô cũng không thể đặt chân vào một nơi xa xỉ như vậy, ngay cả khi bản thân chính là người của Lục gia.

Lục Thanh Hy, con cháu của nhà họ Lục, một trong những gia tộc lừng lẫy nhất Thành Bắc. Nhưng cái tên này trước sau cũng đều là vô danh vô phận mà thôi. Lục gia không muốn nhìn nhận một đứa con ngoài giá thú, Lục Thanh Hy cũng chẳng cần đến cái danh phận chỉ mang đến cho cô đau thương. Chỉ là những gì mà bọn họ đã gây ra, lại khiến cô phải dùng đến cả đời này để chắp vá, chữa lành.

Tương lai là một ngẫu hứng của ông trời. Không ai có thể chắc chắn, bao gồm cả Lục Thanh Hy. Cô chỉ có thể dặn lòng, dù là Âu gia hay Lục gia, kể từ bốn năm trước tất cả đều không còn liên quan đến cô nữa.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Không phải nỗi đau nào cũng dễ quên đi, chẳng phải tổn thương nào cũng dễ dàng bù đắp. Có những nỗi đau, có những tổn thương phải dùng cả đời để chắp vá chữa lành.

2024-10-12

9

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Thứ chưa từng để tâm cũng chưa từng đặt vào mắt, thứ tưởng chừng dễ dàng quên đi nhất, dễ dàng làm phai mờ nhất lại là thứ khắc sâu trong tâm trí nhiều nhất.

2024-10-12

9

Ngọc Giàu

Ngọc Giàu

tr hay mà ít like quá ❤️❤️❤️❤️❤️

2024-08-11

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Chấp niệm
2 Chương 2: Thành Bắc ngày mưa
3 Chương 3: Cố nhân
4 Chương 4: Hôn nhân của Lục Tịch Nhã
5 Chương 5: Người đã chết tâm
6 Vài điều nhắn đến bạn đọc
7 Chương 6: Quá khứ và thực tại
8 Chương 7: Trầm thủy
9 Chương 8: Ngọc ngà
10 Chương 9: Khoảng cách
11 Chương 10: Những nụ hoa năm đó
12 Chương 11: Chuyện hào môn
13 Chương 12: Kiệt quệ
14 Chương 13: Một giấc mộng dài
15 Chương 14: Một giấc mộng dài 2
16 Chương 15: Phá thai
17 Chương 16: Sắc thu
18 Chương 17: Lời buộc tội
19 Chương 18: Gai trong mắt
20 Chương 19: Kẻ định đoạt
21 Chương 20: Thị phi
22 Chương 21: Bị thương
23 Chương 22: Lựa chọn
24 Chương 23: Quy phục
25 Chương 24: Âu Cảnh Hàn
26 Chương 25: Âu gia
27 Chương 26: Chớm đông
28 Chương 27: Vật quy cố chủ
29 Chương 28: Ám ảnh
30 Chương 29: Nỗi sợ
31 Chương 30: Nghiệt duyên
32 Chương 31: Tình nhân
33 Chương 32: Hạ Đồng
34 Chương 33: Cơn thịnh nộ
35 Chương 34: Không thể buông tay
36 Chương 35: Nỗi đau ẩn giấu
37 Chương 36: Đứa trẻ không may mắn
38 Chương 37: Nỗi đau em giữ cho riêng mình
39 Chương 38: Ngày em buông tay
40 Chương 39: Đêm trắng và sóng ngầm
41 Chương 40: Điểm yếu
42 Chương 41: "Em vợ"
43 Chương 42: Say
44 Chương 43: Lạc lối
45 Chương 44: Không lối thoát
46 Chương 45: Sức sống mãnh liệt
47 Chương 46: Đục nước béo cò
48 Chương 47: Mơ hồ
49 Chương 48: Tuyết đầu mùa
50 Chương 49: Những tâm hồn đầy vết thương
51 Chương 50: Giáng sinh
52 Chương 51: Toan tính
53 Chương 52: Từng thuộc về mình
54 Chương 53: Lựa chọn khác
55 Chương 54: Ám muội
56 Chương 55: Cực đoan
57 Chương 56: Trói buộc
58 Chương 57: Góc khuất
59 Chương 58: Quan tâm
60 Chương 59: Ánh mắt người đàn ông
61 Chương 60: Người đàn ông khóc
62 Chương 61: Liệu chúng ta còn cơ hội? (1)
63 Chương 62: Liệu chúng ta còn cơ hội? (2)
64 Chương 63: Bản chất không xấu
65 Chương 64: Yêu
66 Chương 65: Sâu đậm
67 Chương 66: Tĩnh vãng mong manh
68 Chương 67: Ẩn sắc, giấu dao
69 Chương 68: Người thân
70 Chương 69: Mộng xuân dạ
71 Chương 70: Dĩ vãng thức tỉnh
72 Chương 71: Loại người không tốt không xấu
73 Chương 72: Ái tình bất khả lý
74 Chương 73: Ván cờ
75 Chương 74: Những kẻ đa đoan
76 Chương 75: Tín ngưỡng, chấp niệm, độc nghiện
77 Chương 76: Di chứng
78 Chương 77: Một người rất hiểu anh
79 Chương 78: Trước giông bão
80 Chương 79: Viên mãn
81 Chương 80: Ai cũng toan tính
82 Chương 81: Món quà khắc cốt ghi tâm (1)
83 Chương 82: Món quà khắc cốt ghi tâm (2)
84 Chương 83: Món quà khắc cốt ghi tâm (3)
85 Chương 84: "Bất khả phân ly"
86 Chương 85: Mộng tàn
87 Chương 86: Dạ vực
88 Chương 87: Trầm luân
89 Chương 88: "Hảo vũ tri thì tiết"
90 Chương 89: Là một quân cờ
Chapter

Updated 90 Episodes

1
Chương 1: Chấp niệm
2
Chương 2: Thành Bắc ngày mưa
3
Chương 3: Cố nhân
4
Chương 4: Hôn nhân của Lục Tịch Nhã
5
Chương 5: Người đã chết tâm
6
Vài điều nhắn đến bạn đọc
7
Chương 6: Quá khứ và thực tại
8
Chương 7: Trầm thủy
9
Chương 8: Ngọc ngà
10
Chương 9: Khoảng cách
11
Chương 10: Những nụ hoa năm đó
12
Chương 11: Chuyện hào môn
13
Chương 12: Kiệt quệ
14
Chương 13: Một giấc mộng dài
15
Chương 14: Một giấc mộng dài 2
16
Chương 15: Phá thai
17
Chương 16: Sắc thu
18
Chương 17: Lời buộc tội
19
Chương 18: Gai trong mắt
20
Chương 19: Kẻ định đoạt
21
Chương 20: Thị phi
22
Chương 21: Bị thương
23
Chương 22: Lựa chọn
24
Chương 23: Quy phục
25
Chương 24: Âu Cảnh Hàn
26
Chương 25: Âu gia
27
Chương 26: Chớm đông
28
Chương 27: Vật quy cố chủ
29
Chương 28: Ám ảnh
30
Chương 29: Nỗi sợ
31
Chương 30: Nghiệt duyên
32
Chương 31: Tình nhân
33
Chương 32: Hạ Đồng
34
Chương 33: Cơn thịnh nộ
35
Chương 34: Không thể buông tay
36
Chương 35: Nỗi đau ẩn giấu
37
Chương 36: Đứa trẻ không may mắn
38
Chương 37: Nỗi đau em giữ cho riêng mình
39
Chương 38: Ngày em buông tay
40
Chương 39: Đêm trắng và sóng ngầm
41
Chương 40: Điểm yếu
42
Chương 41: "Em vợ"
43
Chương 42: Say
44
Chương 43: Lạc lối
45
Chương 44: Không lối thoát
46
Chương 45: Sức sống mãnh liệt
47
Chương 46: Đục nước béo cò
48
Chương 47: Mơ hồ
49
Chương 48: Tuyết đầu mùa
50
Chương 49: Những tâm hồn đầy vết thương
51
Chương 50: Giáng sinh
52
Chương 51: Toan tính
53
Chương 52: Từng thuộc về mình
54
Chương 53: Lựa chọn khác
55
Chương 54: Ám muội
56
Chương 55: Cực đoan
57
Chương 56: Trói buộc
58
Chương 57: Góc khuất
59
Chương 58: Quan tâm
60
Chương 59: Ánh mắt người đàn ông
61
Chương 60: Người đàn ông khóc
62
Chương 61: Liệu chúng ta còn cơ hội? (1)
63
Chương 62: Liệu chúng ta còn cơ hội? (2)
64
Chương 63: Bản chất không xấu
65
Chương 64: Yêu
66
Chương 65: Sâu đậm
67
Chương 66: Tĩnh vãng mong manh
68
Chương 67: Ẩn sắc, giấu dao
69
Chương 68: Người thân
70
Chương 69: Mộng xuân dạ
71
Chương 70: Dĩ vãng thức tỉnh
72
Chương 71: Loại người không tốt không xấu
73
Chương 72: Ái tình bất khả lý
74
Chương 73: Ván cờ
75
Chương 74: Những kẻ đa đoan
76
Chương 75: Tín ngưỡng, chấp niệm, độc nghiện
77
Chương 76: Di chứng
78
Chương 77: Một người rất hiểu anh
79
Chương 78: Trước giông bão
80
Chương 79: Viên mãn
81
Chương 80: Ai cũng toan tính
82
Chương 81: Món quà khắc cốt ghi tâm (1)
83
Chương 82: Món quà khắc cốt ghi tâm (2)
84
Chương 83: Món quà khắc cốt ghi tâm (3)
85
Chương 84: "Bất khả phân ly"
86
Chương 85: Mộng tàn
87
Chương 86: Dạ vực
88
Chương 87: Trầm luân
89
Chương 88: "Hảo vũ tri thì tiết"
90
Chương 89: Là một quân cờ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play