Một buổi sáng đầu thu trong trẻo, không khí vẫn còn chút ẩm thấp vì cơn mưa hôm qua kéo dài đến gần sáng nay mới tạnh. Đông Hoa không phải đường lớn, vì vậy mà dù đang là giờ cao điểm đi làm cũng không đông đúc xe cộ. Khung cảnh nơi đây chợt bình yên đến lạ thường giữa một nơi sầm uất như Thành Bắc.
Trong không gian bình lặng, có thể nghe thấy tiếng lục lạp trong trẻo vang lên một cách rõ ràng, là Lục Thanh Hy, cô bước ra từ cửa hàng bán hoa với một đóa lưu ly trong tay. Cô gái đi dọc theo con đường trải dài những cây ngô đồng to lớn, ánh nắng mặt trời yếu ớt xuyên qua từng kẽ lá tạo nên một không gian sáng bừng. Đông Hoa và vẻ đẹp bình yên của nó có lẽ là thứ duy nhất ở Thành Bắc này không có gì thay đổi.
Lục Thanh Hy vui vì điều đó, ít nhất cô vẫn còn thấy được những ký ức ít ỏi cùng với mẹ còn sót lại nơi đây. Cô còn nhớ rất rõ, lần đầu tiên cô đến con đường này là năm mười hai tuổi, Tô Hạ, mẹ của cô đã lén lút đưa cô trốn khỏi biệt thự của Lục gia để đi ăn thịt nướng. Đến bây giờ đã mười bốn năm trôi qua, Lục Thanh Hy vẫn còn nhớ hương vị đó, và nó cũng chính là món ngon nhất mà cô từng được ăn. Thời gian thấm thoát trôi, người chủ cũ đã nhượng lại quán, hương vị cũng thay đổi. Tất cả chỉ còn lại trong ký ức của Lục Thanh Hy, nó đẹp đẽ như những vệt nắng vàng xuyên qua tán cây, chỉ là cô không thể nào nắm bắt được nữa.
"Thanh Hy?"
Trong lúc lơ đễnh, từ phía sau Lục Thanh Hy truyền đến tiếng gọi của một nam nhân, khiến cô bất giác quay đầu. Một chiếc BMW màu đen tuyền sang trọng chạy lên. Lục Thanh Hy còn đang tự hỏi đó là ai, thì cửa kính của chiếc xe từ từ hạ xuống.
"Đúng là em rồi, Thanh Hy."
Người đàn ông với gương mặt đầy phong lưu, có chút yêu nghiệt, không giấu được vui vẻ khi thấy cô.
Lục Thanh Hy bất giác mỉm cười, cô tự hỏi mình sẽ gặp được ai đầu tiên khi trở về Thành Bắc, không ngờ người đó lại là anh. Xem ra bốn năm rồi anh ta không có thay đổi, tuy là bạn thân của Âu Cảnh Hàn nhưng vẫn luôn khác một trời một vực.
"Chào anh Thừa Vũ..."
"Lâu rồi không gặp, em đang đi đâu sao? Mau lên xe, anh đưa em đi."
"Em đi thăm mẹ. Không cần đâu, em đi xe buýt được rồi."
Đang là buổi sáng, Lục Thanh Hy sợ làm phiền anh nên liền từ chối. Nhưng Mặc Thừa Vũ thì ngược lại, anh đang rất vui vì được gặp lại cô.
"Không sao đâu, anh đang rất rảnh đây. Em mau lên xe đi nếu không anh sẽ bị phạt đó!"
Đường ở Đông Hoa không lớn, không được phép dừng xe quá lâu, nếu như cứ tiếp tục từ chối chính là thất lễ, Lục Thanh Hy đành thuận theo ý đối phương.
"Vậy cảm ơn anh Thừa Vũ."
"Mau lên xe đi."
Lục Thanh Hy vòng qua phía bên kia. Cửa bên ghế phụ đã được Mặc Thừa Vũ mở sẵn. Đợi cô thắt dây an toàn ổn định, chiếc xe mới bắt đầu lăn bánh.
"Em vẫn như bốn năm trước nhỉ, rất hay nói cảm ơn."
Mặc Thừa Vũ vừa lái xe vừa trò chuyện với cô. Sắc mặt anh mang theo một nụ cười hòa nhã. Người đàn ông này là vậy, nếu mang ra so với Âu Cảnh Hàn đầy xa cách thì anh lại mang một tư chất làm người ta dễ dàng mở lòng. Lục Thanh Hy nghe anh nói, cô cười nhẹ rồi đáp lại.
"Em còn khác thế nào được chứ. Còn anh dạo này sao rồi?"
"Muốn tốt có tốt, muốn xấu có xấu, nói chung tất cả đều bình thường. Em thì sao? Anh nghe nói em ở Luân Đôn, trở về từ khi nào?"
Thật ra, bốn năm trước, khi anh biết tin thì Lục Thanh Hy đã đi được hơn hai tuần. Kể từ đó anh cũng không nghe tin gì, mấy lần có thử tìm kiếm đều vô ích vì cô gần như cắt đứt mọi liên lạc ở Thành Bắc. Cứ nghĩ sẽ không còn có cơ hội gặp lại, thì cho đến hôm nay...
"Em xin lỗi, vì đã không báo anh một tiếng."
Năm đó, sau khi cùng Âu Cảnh Hàn ly hôn, Lục Thanh Hy hoàn toàn bất ổn, cô chỉ muốn tìm một nơi chạy trốn khỏi đau thương. Cho nên chuyện cô rời khỏi Thành Bắc, ngoài Mộc Nhã ra thì không ai biết.
"Em mới từ đó về ngày hôm qua thôi."
"Vậy em sẽ ở lại chứ?" - Mặc Thừa Vũ hỏi.
Lục Thanh Hy hơi trầm ngâm cô không trả lời ngay, trong ánh mắt hiện lên chút mơ hồ.
"Em cũng không biết, em có việc nên sẽ ở lại đây một thời gian."
Chiếc xe đi đến một ngã tư, đúng lúc đèn chuyển sang màu đỏ. Mặc Thừa Vũ đạp thắn, theo quán tính cả hai hơi đổ người về trước, vô tình làm cho bức ảnh nhỏ được treo ở kính chiếu hậu xoay tròn. Lục Thanh Hy theo phản xạ ngước nhìn. Trên đó là hình ảnh Mặc Thừa Vũ và Âu Cảnh Hàn ngoài ra còn có một cô gái rất xinh đẹp đứng ở giữa.
Phải, rất xinh đẹp. Thần sắc trong đôi mắt của Lục Thanh Hy không tự chủ mà trầm xuống. Dù mọi thứ bây giờ đều là quá khứ, khi nghĩ lại cô vẫn không thể ngăn được cảm giác chạnh lòng. Trong mắt người khác, có thể cô là kẻ nhu nhược. Nhưng chấm dứt đoạn tình cảm năm đó đối với cô chính là đoạt đi nửa cái mạng, làm sao Lục Thanh Hy cứ đơn giản mà quên đi nỗi đau ấy.
Mặc Thừa Vũ ngồi bên cạnh vô thức cảm thấy áy náy. Chuyện của Lục Thanh Hy và Âu Cảnh Hàn có thể nói rằng anh cũng biết rõ, hoặc chí ít biết được cô vì cuộc hôn nhân này mà khổ sở ra sao. Lần đầu tiên anh gặp cô chính là lúc cô dạy kèm cho em gái của anh, Mặc Thừa Nhiên. Khi ấy Lục Thanh Hy là một cô gái với vẻ đẹp trong veo, thanh thuần và đôi mắt luôn long lanh khiến người khác cảm giác được sự ngô nghê.
Trái đất thật tròn, khi một thời gian sau Âu Cảnh Hàn đột ngột thông báo tổ chức hôn lễ, và cô dâu chính là cô. Cuộc hôn nhân ấy chỉ kéo dài hai năm. Tuy chưa từng thấy hai người gây gổ đến mức long trời lở đất, nhưng cái vô tình trong yên lặng ấy lại bào mòn rất nhiều thể xác và tinh thần của Lục Thanh Hy. Cho đến hôm nay gặp lại, Mặc Thừa Vũ không còn được thấy đôi mắt ngô nghê ấy nữa, thay vào đó là sự sắc sảo và trầm buồn.
"Vì Thoại Tâm mà năm đó em quyết định ly hôn sao?"
Mặc Thừa Vũ hỏi. Câu hỏi khiến Lục Thanh Hy bất giác cười nhạt, cô lắc đầu.
"Hôn nhân của em và Âu Cảnh Hàn tồn tại hoàn toàn không có nghĩa lý hay giá trị gì. Kết thúc nó là một chuyện không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra."
Chất giọng Lục Thanh Hy rất điềm nhiên, như thể cô đang nói về câu chuyện của người khác, vô cùng thoải mái và dõng dạc. Chỉ có điều nụ cười nhạt trên môi cô lại có chút chua chát.
"Thoại Tâm, chị ấy chỉ như một giọt nước rơi xuống một chiếc cốc vốn đã đầy, cũng không thể nói rằng chị ấy chính là nguyên nhân."
Mặc Thừa Vũ nghe cô nói như vậy cũng không biết nên vui hay buồn. Lục Thanh Hy đã chấp nhận hiện thực bất di bất dịch của Âu Cảnh Hàn, mà cái giá lại quá đắt. Sau mỗi câu nói nhẹ nhàng đó, anh biết rằng cõi lòng cô đã nguội lạnh rồi.
Sự trầm mặc bao trùm lấy không gian, Lục Thanh Hy cũng cảm nhận được sự thay đổi này, cô liền nhìn Mặc Thừa Vũ nở một nụ cười tươi để thay đổi bầu không khí.
"Dù sao thì bây giờ không phải rất tốt sao, em chỉ mất một người, nhưng thế giới của em cũng đã rộng lớn hơn rất nhiều. Anh không cần phải buồn thay em chuyện của năm đó đâu."
Nghe cô nói Mặc Thừa Vũ cảm thấy nhẹ lòng, cô xứng đáng với những điều tốt hơn quá khứ đó.
Đúng lúc này, xe dừng lại ở địa điểm cô nhờ Mặc Thừa Vũ đưa đến. Lục Thanh Hy tạm biệt anh, khi cô chuẩn bị xuống xe anh liền nói,
"Nếu có đi về Luân Đôn thì nói anh biết với nhé!"
"Em nhớ rồi. Cảm ơn anh, hỏi thăm Thừa Nhiên giúp em với nha."
Đợi Lục Thanh Hy khuất bóng, anh mới yên tâm lái xe đi.
...----------------...
"Tôi đã bảo cô không được gặp nó nếu không có xin phép mà."
Người đàn ông với chất giọng tuyệt tình đó chính là Lục Đình Mã, đã quá nửa đêm rồi, nhưng ông vẫn tới căn phòng nhỏ phía sau Bạch Ngự Dinh của Tô Hạ.
Thân hình cao lớn, cùng với tư chất sang trọng không phù hợp với không gian tù túng của căn phòng, nó đem lại một cảm giác bức người, khiến cho tinh thần của Tô Hạ vô cùng căng thẳng. Tuy rất sợ hãi, bà vẫn cố dõng dạc nhìn thẳng vào mắt đối phương, chắc nịt nói từng câu.
"Con bé đang bị sốt, nó nhất định phải ở với tôi. Ông không nhận nó là con, tôi mặc kệ, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn nó chết. Hoặc là ông để mẹ con tôi đi hoặc là để tôi chăm sóc nó đến khi con bé khỏe."
Lục Đình Mã nhìn người phụ nữ trước mặt, ánh mắt vô cùng thâm sâu. Ông biết nếu như để hai người ra khỏi Bạch Ngự Dinh, chuyện ông có con riêng với người hầu chắc chắn sẽ khó kiểm soát. Loại chuyện này để lộ ra ngoài, Lục gia ắt hẳn sẽ bị người đời bôi tro trét trấu, hơn nữa Cao Tuyết mẹ của ông, cũng không cho phép điều này. Lục Đình Mã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, không thể chấp nhận sự tồn tại của đứa con gái kia, nhưng cũng không thể cứ thế mà dọn sạch. Lăn lộn trên thương trường bao năm lại bị một người hầu nắm thóp khiến ông vô cùng tức giận. Một tay to lớn của ông ta đột ngột túm lấy cổ nhấc bổng Tô Hạ lên.
Quá bất ngờ, bà không thể tránh né cũng không thể nói ra nửa lời vì cảm giác ngột ngạt, nóng ran từ cổ lan tràn ra cơ thể. Thân hình mỏng manh vô lực giãy dụa, khuôn mặt lấm lem nhanh chóng toát mồ hôi, cả hơi thở cũng dần đứt quãng. Duy nhất chỉ có ánh mắt kiên quyết đầy tơ máu là không thay đổi. Nó hướng đến Lục Đình Mã như một loại thách thức.
Lục Đình Mã tức giận, tay siết chặt hơn, tưởng chừng chỉ trong một khắc có thể giết người phụ nữ này. Đột nhiên, trong bóng tối phía sau vang lên tiếng khóc. Một cô bé chạc năm sáu tuổi chạy ra ôm lấy chân Tô Hạ mà nức nở. Có lẽ cô bé đã bị làm cho sợ đến mức mà run rẩy không gọi được nửa tiếng mẹ. Tô Hạ nghe tiếng con gái khóc thì đau lòng, vùng vẫy mạnh hơn, khó khăn lắm mới nói ra được mấy từ.
"Buông... ra!"
Phiền phức. Thật sự rất phiền phức, Lục Đình Mã ném người phụ nữ trong tay xuống đất.
"An phận một chút!"
Người đàn ông để lại một câu vô tình, lau tay như vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu rồi rời đi.
Tô Hạ ho khan, hít sâu một hơi đầy khó khăn, gương mặt xanh xao mất một lúc mới có thần sắc, bà liền quay sang trấn an đứa trẻ đang khóc ngồi cạnh mình.
"Tiểu Hy, mẹ không sao... Ngoan đừng khóc nữa."
Cô bé đã bị làm cho kinh hoàng dù đã được mẹ ôm vào lòng cũng không thể dừng được tiếng nấc.
Tô Hạ đau lòng ôm con gái chặt hơn. Nước mắt vô thức chảy ra.
"Mẹ xin lỗi, Thanh Hy... mẹ không thể cho con cuộc sống tốt hơn... mẹ xin lỗi Thanh Hy."
Người ta thường nói, trẻ con sẽ không thể nhớ rõ ràng những ký ức đầu đời, nhưng Lục Thanh Hy lại nhớ rất rõ đêm hôm ấy. Từ ánh sáng vàng yếu ớt của chiếc đèn treo trên trần nhà, đến cái mùi ẩm mốc của gỗ và mùi đất sau mưa trộn lẫn vào nhau tạo nên cảm giác ngột ngạt khó chịu. Hơn cả là bóng lưng của mẹ cô, người phụ nữ với bờ vai run run treo tính mạng trên bàn tay của một người đàn ông ăn mặc cao quý. Cô có ấn tượng sâu sắc như vậy, vì đó là lần đầu tiên một đứa trẻ ý thức được cái chết cận kề, hoặc có thể vì đó là hình ảnh người đáng lẽ cô phải gọi bằng cha đang ra sức giết mẹ mình.
Lúc đó Lục Thanh Hy không hiểu được hào môn Lục gia khủng khiếp như thế nào, không hiểu được họ xem cô như một vết nhơ nhuốc muốn đem xóa bỏ vì thứ gọi là danh lợi. Mạng của cô hoàn toàn không đáng giá. Chỉ cần mang cô ra khỏi Bạch Ngự Dinh, chuyện sống chết của cô một con vật cũng có thể định đoạt. Vì vậy mà mẹ cô, Tô Hạ phải dùng đến tính mạng của bà mà thách thức với người đứng đầu Lục gia, cho dù người sai chính là Lục Đình Mã. Tô Hạ đã dành cả thanh xuân, cuộc đời và tính mạng để bảo vệ một đứa con không nguyện ý của bà. Cho đến khi Lục Thanh Hy hiểu hết sự vĩ đại ấy, cô lại chỉ có thể đứng trước mộ bà mà ủy khuất.
Cô luôn trách ông trời vì sao không có hạnh phúc nào cho bà, cũng trách bản thân vì sao lại đến với cuộc đời mẹ cô, khiến cho bà bất hạnh như vậy
Nhìn gương mặt phúc hậu trên bia đá lạnh lẽo, mà cõi lòng cô vô cùng phức tạp, nhớ có, buồn có, có cả trống trãi và thanh thản, vì chí ít bà cũng có thể thoát khỏi cái rối ren của cuộc sống trần tục này, để đến một nơi tốt hơn, một nơi mà Lục gia sẽ không bao giờ được phép tới.
Lục Thanh Hy mỉm cười nhàn nhạt nhìn vào bức ảnh của Tô Hạ, nụ cười mang theo hạnh phúc như được nhìn thấy mẹ. Cô ngồi xuống, đưa tay phủi đi mấy chiếc lá khô, rồi đặt lên đóa lưu ly tươi tắn.
"Mẹ à, con về rồi, con mua hoa mà mẹ thích nhất đây."
Trong từng vạt nắng ấm áp, Lục Thanh Hy dường như thấy mẹ đang cười với mình.
"Mẹ phải thật thanh thản mà yên nghỉ, đừng áy náy với con nữa biết không. Mẹ đã làm rất nhiều cho con rồi. Con xin lỗi vì mấy năm nay không mua hoa cho mẹ. Con vẫn sống tốt, ăn uống đầy đủ, con hứa nhất định sau này cũng sẽ như vậy, mẹ đừng lo."
Cả đời Tô Hạ đều sống vì con gái. Vì vậy Lục Thanh Hy mong rằng mẹ cô nghe được những lời này mà có thể an nghỉ, ở một thế giới khác sống cuộc sống của riêng bà.
Nắng vàng bị bóng mây che khuất, như mang theo cuộc hội ngộ của hai mẹ con mà dừng lại. Lục Thanh Hy nhìn mẹ mình lần nữa, tay chạm lên bức hình, sau đó mới quyến luyến rời đi.
Updated 90 Episodes
Comments
62 thanhtam
biết để lại gì cho THANH HY đây
2024-11-19
1
Qh_cii³¹
đọc truyện chị này đúng mở mang tầm mắt luôn ýy định chéo th mà lỡ mê^^
2024-10-20
1
So Lucky I🌟
Mới đọc có vài chương thôi mà thấy thương cảm cho nhân vật nữ chính quá. Nhưng công nhận tác giả viết quá đỉnh quá xuất sắc/Heart//Heart/
2024-10-12
8