Chương 2: Một ngày dọn dẹp - hai cây ổi.
Mạc Ánh Tuyết thật ra cũng chẳng phải nghĩ ngơi gì, chỉ đơn giản là muốn nhắm mắt lại mà thôi.
Tựa như một chiếc cửa sổ được kéo rèm hay một con rùa rút vào mai vậy, cô chỉ là đang tự bảo vệ mình, muốn trốn tránh nhân tình một chút.
Cô không ngủ, chỉ là nhắm mắt lại để đó, bề ngoài thì như chẳng có gì, nhưng bên trong lại rối tinh rối mù.
Mạc Ánh Tuyết hiểu câu nói lúc nảy của cậu.
Bẩn.
Đôi khi nó không phải là một tính từ chỉ trạng thái đơn thuần, mà còn là một chiếc chốt nổ, một khi rút ra, tất cả màu đen u ám bị khóa lại trong chiếc bình sẽ lần lượt trào ra bên ngoài, không có cách nào đè lại vào trong được.
Mạc Ánh Tuyết biết cậu không cố ý, hoặc là nói, nếu cô không gặng hỏi như thế thì cậu cũng sẽ không bao giờ nhắc đến nó, nhưng cô lại không có cách nào không để tâm được.
Bẩn, từ này nào phải chỉ về một mình căn nhà bẩn đã lâu không có người ở đâu?
*
Giang Anh Thần sau khi lơ đi tin nhắn dồn dập của cô thì lại đi thêm một khoảng nữa, ước chừng mười lăm phút sau, đã thấy được một ngôi nhà sừng sững dần hiện ra trước mắt.
Đây chính là căn " cổ " đã từng được nhắc qua trước đó, căn nhà này không lớn lắm, chỉ tầm khoảng 30m vuông mà thôi, nhà có hai tầng, thoạt nhìn qua trông cũng rất to, rất ra dáng.
Nhưng do thời gian, căn nhà không còn vẻ cao to, cứng cáp nữa mà mang theo một chút già yếu, cổ xưa.
Xung quanh căn nhà là từng hàng cây xanh vây lấy, làm cho ngôi nhà này như một ốc đảo giữa sa mạc vậy, trên tường từng lớp bụi bặm cùng rêu xanh bám đầy, che gần hết cả vẻ ngoài của ngôi nhà.
Giang Anh Thần nhìn xung quanh một hồi, thấy cảnh vật vẫn giống như hôm ấy, tuy phần lớn đã bị che phủ bởi cây rừng nhưng tổng thể cũng chẳng thay đổi là bao.
Cậu nâng tay lên, khẽ khàng mở khóa, đấy cửa vào bên trong, toàn cảnh phòng khách ngôi nhà lần lượt được hiện lên trước mắt.
Đây là một căn nhà hai tầng nhỏ điển hình, gồm một phòng khách, một nhà bếp kiểu mở cùng với bàn ăn được tích hợp tại chỗ và ba phòng ngủ, hai phòng vệ sinh.
Bên trong phòng khách không có vật dụng gì nhiều, chỉ có một cái bàn dài cùng với một số chiếc ghế cây mà thôi.
Giang Anh Thần cũng không gấp gáp dọn dẹp, cậu tùy tiện lau một nơi nào đó trên chiếc bàn dài, đặt đồ bản thân mang theo lên đó, rồi đi một vòng khắp căn nhà.
Đầu tiên là kiểm tra phòng ngủ, rồi đến phòng bếp và cuối cùng là phòng vệ sinh.
Tất cả đều được che lại bằng giấy bạc và đều còn vẻ ban đầu, ngoại trừ chiếc bàn trong phòng ngủ của cậu bị côn trùng xây tổ lên cùng với những lớp mạng nhện giăng đầy trên tường thì không còn gì khác.
Giang Anh Thần đơn giản coi sơ qua cũng biết mình phải làm gì trước, cậu đi xuống phòng khách, lấy đồ mình mang theo bày ra, sau đó lại lấy một vài dụng cụ cần thiết, bỏ lại chiếc điện thoại trên bàn, bắt đầu công cuộc dọn dẹp của mình.
Và hiển nhiên, những tin nhắn liên hồi của cô đã bị cậu lãng quên không còn một mãnh.
Giang Anh Thần làm việc rất mau, tầm khoảng hơn ba tiếng sau, cơ bản bên trong ngôi nhà đều đã được dọn dẹp sạch sẽ, và bây giờ là bắt đầu cạo đi lớp rong rêu bám bên ngoài.
Những thứ cần dọn dẹp bên ngoài ít hơn ở bên trong, chủ yếu chỉ là cạo sạch rêu, quét tước một chút với làm cỏ quanh nhà là xong. Cho nên lần này thời gian tiêu tốn ít hơn, chỉ khoảng hai tiếng rưỡi là cậu đã làm xong rồi.
Giang Anh Thần đem toàn bộ dụng cụ đi cọ rửa một lần, sau đó nghĩ tay uống nước một chút, rồi chuẩn bị làm nốt công tác chỉnh lí cuối cùng của mình.
Cậu đi lại chiếc ghế cạnh bàn, ngồi xuống, lấy chiếc bình dữ nhiệt ra, rót nước ra uống một ngụm, lúc này cậu mới nhớ tới chiếc điện thoại bị mình bỏ xó từ trưa đến giờ.
Mở lên chính là bốn tin nhắn liên tiếp của cô ập ngay vào mí mắt, Giang Anh Thần không để ý đến những tin còn lại nhấp vào ngay tin nhắn của cô, giao diện cũng theo đó mà lặp tức hiện lên.
Giang Anh Thần đọc từng tin từng tin, đến tin nhắn cuối cùng, bàn tay đang thao tác đột nhiên khựng lại, cậu nhìn vào dòng cuối cùng đó thật lâu, không có động tác nào nữa.
Tin này được gửi đến cách tin kế trước tầm hai ba phút, chắc hẳn là đang nói lại nghẹn lại, phải mất một lúc sau mới bắt đầu nhắn tiếp, nội dung đại khái không khác những tin trước đó là bao, nhưng cũng chính vì thế làm cậu ngẩn người.
Thật lâu sau đó, ngón tay cậu động động một chút, đơn giản trả lời lại.
| Giang Anh Thần: Được.|
Trả lời xong, cậu cũng bỏ lại chiếc điện thoại trên bàn mà bắt đầu công tác dọn dẹp sau cùng.
Còn về cái nội dung lúc nào cũng phải mang theo điện thoại kia á hả?
Giang Anh Thần nghĩ cũng chỉ trong phạm vi một ngôi nhà, có chuông thì chạy lại nhận máy là được.
Cậu mang ra một ít thực phẩm được đặt trong tủ lạnh ra, đơn giản rửa sạch rồi sơ chế qua một chút, đem ướp gia vị đầy đủ rồi để đó đậy nắp lại, sau đó đi lấy cái cây nhỏ mình vừa đào lên được ở góc nhà, mang theo một chiếc len cùng con dao bản to, chuẩn bị đi ra khu vườn sau nhà.
Đây là một khu nông gia tự tạo, nói cho sang vậy thôi chứ đây cũng chỉ là một khu đất được bao quanh bởi những hàng rào gỗ, bởi vì lâu ngày không có người lui tới nên trở thành một bãi đất hoang sơ sát.
Giang Anh Thần mở cửa rào đi vào, cậu đơn giản đặt cây con và len dựa vào một bên rào, kéo thấp vành nón cùng khẩu trang của bản thân, động động cổ tay, bắt đầu làm sạch cỏ trong mãnh đất.
Khu đất không to, cho nên cậu làm không tốn bao nhiêu thời gian đã hoàn thành.
Giang Anh Thần làm một đường suông sẽ vô cùng, chỉ là, không biết là vô tình hay cố ý, cậu luôn trốn tránh lại gần một góc cây ổi nhỏ ở cuối vườn.
Loại trốn tránh này đếm lúc chỉ còn khóm cỏ nhỏ quanh góc cây là thể hiện rỏ ràng nhất. Vốn dĩ đang một đường thông thuận, lại đến chỗ đó lại chậm dần chậm dần, cuối cùng là dừng hẳn lại ngẩn người.
Giang Anh Thần không hay lơ đểnh, nhưng trong hôm nay, cậu đã ngẩn người trên dưới ba lần.
Giang Anh Thần nhìn mặt đất một lúc thật lâu, sau cùng, cậu buông lõng cánh tay vốn đang nắm chặt cán dao, nhẹ chân mà bước về thân cây đang vươn thẳng lên trời.
Ánh mặt trời xuyên qua cành lá tạo nên những bóng đen lờ mờ in lên khuôn mặt nhỏ nhắn có phần trắng của cậu, ánh mắt cậu bổng dưng dịu dàng hẳn đi, cậu nâng tay, như chạm vào một món đồ trân bảo quý giá của thế gian, khe khẽ, nhẹ như không mà chạm vào.
Cậu với cây tự như có thần giao cách cảm, chẳng biết đã giao tiếp gì với nhau mà cây đột nhiên như mượn sức gió đáp lời, theo từng làn gió mà ra sức " lên tiếng ".
Nếu như có người khác ở đây, có lẽ họ sẽ trầm trồ vì khung cảnh dịu dàng này.
Chàng trai đứng cạnh thân cây, trên người được bao phủ bởi một ánh sáng nhè nhẹ, bóng râm cùng làn gió như ôm trọn cậu vào lòng, tựa như một người đàn ông vững vàng ôm người anh ta yêu vào lòng mà bảo bọc.
Chỉ là, tầm nhìn vốn là một cánh đồng hoa dịu dàng lại dần chuyển hóa thành một cánh đồng sương giá, tiêu cự của cậu dần trôi về một phương trời xa, ẩn ẩn trong đó là một ao tù nước động.
Không bao giờ có thể tiêu trừ.
Mà dường như Giang Anh Thần cũng chẳng có ý muốn đó, cậu không muốn ao tù kia vơi đi, mà lại muốn nó như một chiếc lòng thủy ngày càng lớn rộng, muốn nó nhốt cậu vào trong.
Đời này không cần ra nữa.
Giang Anh Thần di chuyển cổ tay, nhẹ nhàng vuốt ve thân cây, cậu thỏ thẻ.
" Tôi về rồi."
Nhưng hình như, người muốn hướng đến, không phải chỉ có mỗi cây.
" Dạo này khỏe không? Cũng gần năm năm rồi nhỉ? Không về gặp được cậu rồi."
Cậu ngẩn lên, nhìn tàng lá xum xuê trên đầu, cong môi.
" Đừng giận nhé, tôi cũng nhớ cậu lắm, chỉ là..... Mà thôi."
Giang Anh Thần thôi không chạm vào cây nữa, cậu quay mặt đi, đi đến chồi cây non đem theo lúc nảy, như khoe với gốc cây kia, khuôn mặt vui vẻ hơn không ít, cậu nói.
" Nhìn nè, tôi mang bạn đến cho cậu này, thích không?"
Cây tựa như hiểu được lời cậu nói, cành lá thoáng run lên một chút tựa như một lời hồi đáp thay cho câu trả lời.
Cái cây này là một cây ổi đã trưởng thành, được một ngày nào đó vào năm năm trước cậu mang về trồng, cũng không biết có từng ra quả hay không, kể từ khi trồng tới nay, đây có lẽ là lần thứ hai cậu gặp lại nó.
Mà trùng hợp làm sao, cái cây non đang trên tay cậu lúc này cũng là một cây ổi nhỏ, nhìn sơ qua độ lớn chắc hẳn chỉ vừa nảy mầm không lâu, dữ lắm thì trên dưới một tháng là cùng.
Giang Anh Thần mang nó đến trồng bên cạnh cây ổi đã lớn kia, thủ thỉ.
" Tôi trồng cậu bạn nhỏ này bên cạnh cậu nhé, cậu lớn rồi phải biết lo cho bản thân, sẽ tiện bảo bọc thêm bạn nhỏ này nữa, coi như là chăm sóc thay tôi cũng được."
Vừa nói, tay cậu cũng theo đó mà hoạt động liên hồi, như nhớ đến gì đó, cậu lại bảo.
" À, đúng rồi, lần này tôi chắc là sẽ ở lại đây khá lâu đó, chắc cũng đủ để chăm cho cậu bù khoảng thời gian qua rồi nhỉ?"
Nhưng vừa nói xong, cậu lại lắc đầu, phủ nhận.
" Nhưng mà vậy thì không đủ, thời gian năm năm làm sao bù được trông năm mười ngày, ừm, vậy coi như lần này không tính, chỉ về chơi với cậu thôi nhé, lần sau có dịp tôi sẽ bù cho cậu nha."
Lúc này một cơn gió nhẹ lại thổi đến, những tàng lá lại theo đó mà có một trận reo vang, gió xuyên qua khắp muôn trùng ngõ hẻm, xuyên qua từng ngọn cỏ, cành cây, mang một làn hơi ẩm tảng ra khắp cả ngọn đồi.
Xem ra sắp có một cơn mưa đến rồi.
Giang Anh Thần làm xong thì thu lại dụng cụ, nói tạm biệt với hai cái cây một lớn một nhỏ kia, sau đó trở về trong nhà.
Khi cậu về đến nơi thì bầu trời cũng đã ngã sang màu vàng cam, ánh mắt trời đỏ rực chỉ còn nhe nhóm một phần hai thân trên một ngọn đồi khác, báo rằng mình sắp " tan ca " làm rồi.
Giang Anh Thần đi vào trong nhà, không ngoài ý muốn khi bên trong chỉ là một khoang đen ngòm tĩnh mịch, cậu cũng không để ý lắm, chỉ đi thẳng ra sau nhà để rửa dụng cụ dính đầy bùn đất, sau đó mang để một góc rồi bắt đầu rửa tay, rửa mặt cho chính mình.
Rửa sạch tay xong, cậu lấy thịt đã ướp ra bỏ vào nồi, bật lửa lên, đợi đến khi thịt đã săn lại thì cho thêm nước vào.
Trong khi đợi thịt sôi lên thì cậu lại bắt thêm một chiếc nồi nhỏ, cho một ít dầu rồi bỏ thịt bằm vào, đợi cho thì chính lớp ngoài thì cho thêm nước vô, bây giờ là đợi sôi rồi cho rau vô nữa là xong.
Trong lúc đợi đó, Giang Anh Thần vặn cho lửa nhỏ lại, còn cậu thì đi lên lầu lấy quần áo sạch ra, định đi tắm rửa cho sạch sẽ một lần.
Đợi tới lúc tắm xong, cơ bản đồ ăn đều sắp chín rồi.
Giang Anh Thần vừa bỏ hành vào nồi thịt kho, lửa cũng vừa tắt thì bên ngoài trăng cũng lúc lên ngự trị bầu trời.
- Hết chương 2 -
Updated 55 Episodes
Comments