Đã trôi qua bao năm rồi. Cô cuối cùng cũng trở về. Đất nước đã thay đổi ít nhiều dù sao cô cũng đã đi được 5 năm. Lần này về cô không nói với ai hết để tạo bất ngờ cho dì Dương. Người mẹ thứ hai của cô.
Ân Thương nhìn đồng hồ trên tay cô nhíu mày. Đã trễ rồi, sao chiếc xe cô gọi vẫn chưa tới nhỉ!
Cô đi lòng vòng quanh sân bay, chán quá đi mất! Sao mà lâu quá vậy!
Chợt Ân Thương đứng lại khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Là anh, Tuấn Hạo. Ân Thương vội đi theo, nhưng bước chân nhanh chóng dừng lại, khi thấy anh đang ôm cô gái khác bên trong sân bay.
À, anh có người trong lòng rồi. Cô đã biết chuyện này rồi mà, sao vẫn thấy đau lòng nhỉ?
Ân Thương xoay mẳn đi chỗ khác cùng lúc chiếc xe cô đặt cũng tới. Tài xế đi xuống chất đồ lên vội ríu rít xin lỗi, nhưng dường như tâm trí cô đã không còn ở đây, nó rất mơ hồ. Tại sao khi thấy cảnh đó, cô vẫn buồn vậy nhỉ?
Đã năm năm rồi, nhưng tình cảm trong lòng cô dành cho anh vẫn không thay đổi.
__________
Dì Dương đang mải mê quấn bánh, cô nhẹ nhàng đi từ từ tới chộp lấy vai dì. Bà giật mình rớt luôn cả gói bánh. Xoay người lại.
"Ôi trời, con bé này. Con về khi nào mà không nói dì!"
Cô cúi xuống ôm chầm lấy bà''Con muốn tạo vất ngờ cho dì mà''.
Cả hai ôm nhau thấm thiết.
Chợt ngoài cửa có tiếng động
"Mẹ"
Tuấn Hạo đẩy vali từ ngoài bước vào. Cả hai nghe tiếng liền xoay mặt qua.
"Hôm nay là ngày gì mà mấy đứa đều về hết vậy!" Bà mừng rỡ nói
Ân Thương tươi cười nhìn anh, cúi đầu chào hỏi:"Chào anh"
Tuấn Hạo cũng cười đáp lại:"Chào em"
"Thôi được rồi, hai đứa đợi ở đây mẹ vào bếp nấu đồ ăn cho nha!"
"Dạ thôi mẹ, con về để bàn chuyện hôn lễ, lần trước hai bên gia đình đã gặp mặt rồi, con muốn đẩy nhanh tiến độ hơn"
Ân Thương chợt khựng lại, nụ cười cô cứng đơ nhưng liền nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc. Tuấn Hạo kêu cả hai ngồi xuống ghế.
Anh lấy trong vali ra tấm thiệp mời. Đưa tới cho cô.
"Em nhớ đến chung vui với anh nha"
Ân Thương đưa hai tay ra nhận lấy:"Cảm ơn anh em nhất định sẽ đến."
Tuấn Hạo nói xong liền kéo vali lên lầu. Dì Dương bước tới nắm lấy tay cô xoa xoa nhẹ:
"Thằng bé...rất hạnh phúc"
"Dạ, con biết mà"Ân Thương khẽ cười
"Thương, buổi tiệc này cũng không quá lớn, con có thể giúp dì sắp xếp buổi tiệc được không?"
Ân Thương mỉm cười, gật đầu:"Dĩ nhiên, con rất vinh hạnh"
________
Vài tuần sau buổi lễ được diễn ra. Khách mời rất đông đúc. Cô dâu chú rể thì rất đẹp đôi. Đó là lời chúc của mọi người.
Cứ ngỡ buổi tiệc sẽ diễn ra và kết thúc thật trọn vẹn. Nhưng đến phần quan trọng nhất ,đeo nhẫn cưới thì lại có chuyện xảy ra. Bên trên màn hình chiếu là hình ảnh cô dâu đang lăn giường cùng người đàn ông khác.
Tất cả khách mời đều ngạc nhiên bàn tán xôn xao chỉ trỏ lên màn hình. Cô thấy vậy liền nhìn theo hướng họ thì không khỏi giật mình. Ân Thương vội đi vào phòng chiếu nhưng cửa lại bị khóa.
Tuấn Hạo lúc này mới để ý nhìn lên màn hình. Chiếc nhẫn anh đang định đeo vào tay cô dâu liền rơi xuống . Cả cô dâu cũng vô cùng hoảng hốt vội kêu tắt đi.
Tuấn Hạo chết trân tại chỗ.
Vài phút sau cuối cùng màn hình cũng đã tắt. Bà Dương dừng buổi lễ lại ngay lập tức , tiễn khách khứa ra về rồi cả nhà cùng nói chuyện.
Hôn lễ được hủy bỏ.
________
Suốt mấy ngày liền Tuấn Hạo không ra khỏi phòng, trong lòng anh đầy buồn bã.
Cốc cốc!
Ân Thương mở cửa bước vào, trên tay cô là khay thức ăn. Cô nhẹ nhàng đặt thức ăn lên bàn rồi gọi anh dậy.
"Anh Hạo, dậy ăn chút gì đó đi"
Tuấn Hạo ngồi dậy cau mày nhìn cô:"Có phải mọi chuyện là do cô không?"
"Anh nói gì vậy? Em không biết gì hết"
"Hôm đó cô đứng ở phòng điều khiển"
"Em chỉ muốn vào tắt nó thôi, cửa bị khóa phải mất một thời gian"
"Cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô" Tuấn Hạo trừng mắt nhìn cô
Ân Thương không nói nữa cô bước ra ngoài.
Thời gian này tâm trạng ai cũng buồn bực. Dì Dương thấy con trai như vậy cũng không dễ chịu gì. Nên bà quyết định tổ chức buổi tiệc rượu để tuyển chọn con dâu.
............
Bà muốn Ân Thương trở thành con dâu của bà. Dù rằng cách này hơi nguy hiểm.
Đêm đó bà gọi cô vào phòng
Ân Thương nhẹ nhàng bước tới ngồi xuống cạnh bà:
"Dì có chuyện gì ạ?"
"Tiểu Thương, con có muốn cưới thằng Hạo không?" Dì Dương nắm lấy tay cô
Cô ngạc nhiên :"Dạ...chuyện này, không được đâu dì anh ấy ghét con lắm"
"Chỉ cần con muốn thôi, dì có cách"
"Cách? Có nguy hiểm không ạ"
Dì Dương kêu cô ghé sát tay vào rồi nói nhỏ. Ân Thương giật mình tay vội che miệng.
"Chúng ta thử đi, nếu sau khi cưới nó không yêu con thì hai đứa cứ ly hôn"
"Nhưng...nếu anh ấy biết được thì sẽ càng hận con hơn..."
"Ân Thương, con có muốn thử không?"
Cô do dự suy nghĩ, nếu thử một lần cũng được. Dù sao, cô cũng từng ước mong được lấy anh. Thôi kệ, lần này đánh cược một ván, được ăn cả ngã về không vậy!
Cô gật đầu. Bà liền vui vẻ mỉm cười. Kế hoạch lần này cứ để bà chuẩn bị hết.
__________
Buổi tiệc nhanh chóng được diễn ra., Và Tuấn Hạo phải tham gia dưới sự bắt buộc của mẹ mình. Nhiều cô gái được mời đến đây để tham dự. Tuấn Hạo chán nản, anh tìm chỗ khuất khuất để ngồi. Thật may mắn chỗ đó đã có sẵn chai rượu. Tuấn Hạo ngồi xuống, tự nhiên mở nắp chai rồi cho vào ly.
Những điều này đều nằm trong sự tính toán tỉ mỉ của bà. Con trai mình thì mình hiểu thôi.
Nếu phải nói thì tửu lượng của anh khá cao.Những chai rượu như này phải tầm 3 4 chai mới ngờ ngợ say. Nhưng lần này chỉ mới nửa chai thôi mà đầu đã hơi choáng váng.
Tuấn Hạo xoa xoa đầu mình, để cố tỉnh táo nhưng dường như cơ thể anh đang bị ai đó kéo đi, đưa đi, hay đại loại như vậy. Anh đã mất nhận thức rồi.
Tuấn Hạo được đưa vào phòng, cùng lúc bữa tiệc bắt đầu lên nhạc không khí náo nhiệt ồn ào và không ai để ý đến anh.
_______
Sáng hôm sau
Tuấn Hạo đầu nhức nhối mệt mỏi ngồi dậy. Anh phát hiện trên người mình không mảnh vải che thân. Lại nhìn sang kế bên, Ân Thương vậy mà lại nằm bên cạnh!
Tuấn Hạo cố xoa xoa hai bên thái dương rồi cố nhớ lại chuyện đêm qua. Quá mơ hồ, không nhớ được gì cả.
Thấy có tiếng động Ân Thương từ từ mở mắt rồi ngồi dậy. Tuấn Hạo có chút giật mình nhưng nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, hỏi cô:
"Đêm qua...đã xảy ra chuyện gì?"
"Anh không nhớ nữa sao? Đêm qua chúng ta đã...làm"
Rầm!
Cánh cửa phòng đột ngột mở ra. Dì Dương vội bước vào, vẻ mặt khóc lóc:
"Ôi trời ơi, Hạo ơi con làm cái gì vậy chứ? Rồi mẹ làm sao ăn nói được với Dì Lệ mẹ con bé đây hả!"
Tuấn Hạo cau mày, anh không thể nhớ ra được gì. Ân Thương thấy bác gái diễn nhiệt tình như vậy lập tức cô cũng bật mod lên diễn theo để giúp đỡ bà.
"Hức...hức dì yên tâm đi ạ! Dù sao anh ấy...hức cũng không nhớ được gì, con không sao hết!"
Bà lập tức đi tới kéo lấy cái chăn quấn cho cô rồi dìu cô ra khỏi phòng. Để lại mình anh ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Updated 78 Episodes
Comments