Về đến nhà. Ân Thương định sẽ vào phòng để xử lý vết đỏ trên mặt nhưng Tuấn Hạo đã kêu cô lại muốn giúp cho cô. Dù có muốn từ chối cũng không được vì anh đã ép cô ngồi xuống sopha không cho cô di chuyển.
Tuấn Hạo đi xuống bếp anh lục lọi vài vòng cuối cùng đã tìm thấy được túi chườm, mở tủ lạnh bỏ thêm vài viên đá vào sau đó đem ra ngoài.
Cô vẫn ngồi ngoan ngoãn trên ghế không dám đi đâu hết. Nhìn lúc này trông cô khá ngoan đó.
Anh đi tới gần nâng nhẹ mặt cô lên, bên má trái đỏ ửng, Tuấn Hạo lấy túi chườm rồi ướm nhẹ lên mặt cô.
Có chút lạnh, Ân Thương khẽ cau mày. Nhưng tầm mắt của cô nhanh chóng rơi vào khuôn mặt điển trai kia của anh. Trông lúc này Tuấn Hạo nghiêm túc kinh, nó lại càng toát ra vẻ quyến rũ của anh.
Từng nhịp chuyển động trên khuôn mặt anh cô đều quan sát hết. Thậm chí như đã hoàn toàn bị chìm đắm vào trong đó.
"Nhìn nữa là thủng mặt đó"
Cô giật mình tầm mắt vội chuyển xuống dưới nền đất, thật ngại quá đi mất.
Ở phía trên anh có thể nhìn thấy mọi hành động của cô, đôi tai kia giờ đang đỏ chót. Môi anh khẽ nhếch lên.
Anh vẫn đang ân cần ướm mặt cho cô, đến khi nước đá đã tan dần mới bỏ ra. Lần nữa nâng nhẹ khuôn mặt cô lên để quan sát, rồi anh cầm túi chườm bước xuống bếp.
Lúc này đôi mắt cô mới đảo nhẹ lên trên, cảm giác bây giờ thật trống trải, Ân Thương đặt tay lên tim mình nó đang đập loạn nhịp cảm giác này sao mà bồi hồi đến thế.
Khoảng một lúc sau Tuấn Hạo mới đi lên lại, trên tay anh còn cầm theo tuýt kem nhỏ. Anh đi tới gần rồi đưa nó cho cô.
"Sức nó vào sẽ không còn đau nữa"
"Cảm ơn anh" Ân Thương cầm lấy cô khẽ mỉm cười
Nhìn thấy nụ cười của cô anh chợt khựng lại. Một luồn kí ức chảy về, lần đầu tiên thấy cô cười hiện lên trong đầu anh. Lúc trước khi mới về nhà Ân Thương lúc nào cũng khóc lóc, cô nói muốn về nhà, nhớ mẹ. Dù mọi người trong nhà có làm cách nào Ân Thương cũng không cười được lấy một lần.
Mẹ anh ngày nào cũng nấu những món ngon cho cô, Ân Thương dù có buồn hay không thích ở đây nhưng cô vẫn luôn lễ phép, mỗi lần mẹ anh nấu cho cô thì Ân Thương đều cảm ơn.
Lần đó anh cũng không thích cô lắm, vì con gái suốt ngày khóc lóc, vả lại từ ngày cô đến mẹ cũng ít quan tâm anh hơn làm anh có chút ghen tị.
Có một lần, hôm đó trời vừa mưa xong cũng tầm 9 giờ khuya. Trận mưa lớn làm bay mất mô hình để trên bàn của anh, lúc đó Tuấn Hạo quên đóng cửa sổ. Anh đi vài vòng dưới sân nhà, cũng chẳng thấy đâu, ai ngờ lại nghe được tiếng khóc nấc trong bụi cây.
Tuấn Hạo từ từ tiến lại gần, anh ngó nhẹ vào trong thì ra cô bé Ân Thương đang ở trong đó, mà hình như trên tay cô là con mô hình của anh thì phải, Ân Thương đang cố gắng lại cánh tay phải bị gãy của nó. Nhưng mãi không được nên cô mới khóc.
Anh nhỏ nhẹ lên tiếng:"Nè, em đang làm gì trong này vậy!"
Cô bé giật mình quay qua nhìn anh, mặt mũi lem nhèm:"Anh...em xin lỗi...hức"
Tuấn Hạo đi qua đó ngồi xổm xuống cạnh cô:"Sao lại xin lỗi?"
"Em gắn nó lại không được" Ân Thương giơ giơ con robot lên
"Em lấy nó ở đâu thế?"
"Lúc hết mưa em có đi ra ngoài...thì thấy nó đang nằm dưới cửa sổ phòng anh, nhưng....tay chân đầu đều rơi ra hết...em chỉ muốn gắn nó lại..."
Tuấn Hạo trong vô thức lấy tay xoa xoa đầu cô:"Em có lòng tốt giúp nó rồi, em đâu có lỗi"
"Vậy ạ?"
Anh gật gật đầu rồi lấy trong túi ra hai viên kẹo nhét vào tay cô:"Đây là phần thưởng cho em đó, cảm ơn đã giúp nó nhé!"
Ân Thương mỉm cười:"Cảm ơn anh"
Đó cũng là lần đầu tiên anh thấy được nụ cười của cô. Khoảng khắc đó nhìn cô bé rất đáng yêu và ngoan ngoãn.
.............
"Anh, anh, Tuấn Hạo anh có sao không vậy?"
Ân Thương lo lắng quơ quơ tay trước mặt anh mấy cái.
Tuấn Hạo giật mình đẩy nhẹ tay cô xuống:"Tôi không sao"
"Ò, vậy em vào phòng đây, cảm ơn anh lần nữa nhé!" Ân Thương giơ tuýt kem lên rồi đi vào phòng
Tuấn Hạo vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô. Dạo này anh cảm thấy mình rất kì lạ, cảm giác cũng không còn ghét Ân Thương nữa....
Tuấn Hạo tắt đèn dưới nhà nhanh chóng lên phòng mình. Anh vào nhà vệ sinh xối nước mạnh lên mặt mình. Phải trấn tỉnh lại ngay, anh không thể nào có cảm giác gì với cô được.
..........
Ân Thương nằm trên giường tâm trí cứ ngẩn ngơ. Lẽ ra bây giờ cô phải bực tức mới phải sao lại cảm thấy cái tát cũng không tồi nhỉ?
Cô lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Túc Bạch, nếu khi nào cô ấy thức thì gọi cho cô. Sau đó định dẹp điện thoại đi. Nhưng chợt có người gọi đến.
Là mẹ anh.
"Alo..bá...à mẹ!"
[Con gái, ngày mai con và Hạo về nhà một chuyến được không?]
"Dạ bọn con định cuối tuần này sẽ về thăm mẹ luôn, có chuyện gì quan trọng phải không mẹ?"
[Thật ra...mới lúc nảy, mẹ con có gọi điện đến]
Ân Thương như bị đông cứng, sao bà ấy có thể gọi đến cho mẹ anh chứ? Rốt cuộc bà muốn gì đây!?
"Mẹ con sao ạ? Bà ấy có nói gì không?"
[Ừm...ngày mai hai đứa tới mẹ sẽ nói rõ, giờ con ngủ đi nha!"
"Dạ, mẹ ngủ ngon"
Bỏ điện thoại xuống, tâm trạng cô trùng xuống. Ân Thương ngã ra giường lần nữa, cô đặt tay lên trán.
Mọi chuyện cứ dồn đến trong một ngày, cô thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi...
________
Updated 78 Episodes
Comments