Trong suốt buổi lễ tốt nghiệp, Tuấn Kiệt không đọng lại một chút nội dung hay cảm súc nào cả. Trong tâm trí của cậu hoàn toàn chỉ tồn tại Thanh Trà và buổi tỏ tình định mệnh sắp tới. Cậu lo lắng, thấp thỏm suy nghĩ hết tất cả trường hợp có thể xảy ra khi cậu mở lời. Nhưng hầu hết trong số đó là trường hợp tốt, cậu gần như không nghĩ về khả năng bản thân thất bại. Có vẻ là do cậu quá tự tin, hoặc cũng là vì Thanh Trà liên tục đáp lại tình ý của cậu trong suốt quá trình diễn ra buổi lễ tốt nghiệp.
Cô không từ chối mỗi khi cậu có ý định nắm tay hay làm những hành động khác thường. Thậm chí cô còn chủ động. Những điều đó khiến cho Tuấn Kiệt càng không thể tin được rằng mình sẽ bị từ chối.
Tân Na cũng vậy, cô cũng thấp thỏm vô cùng, vì cô học khác lớp với hai người kia nên không hề biết mối quan hệ giữa hai bọn họ, do đó cô vẫn hi vọng mình sẽ thành công. Cô dự định sẽ ngõ lời ở bữa tiệc dành cho học sinh sau buổi lễ tốt nghiệp.
Buổi lễ đã kết thúc, Tuấn Kiệt đứng đợi ở điểm hẹn, đây thật sự là một nơi vắn vẻ, câu đã đứng đây mười lăm phút nhưng không hề có một ai xuất hiện. Cậu liên tục bảo bản thân hãy bình tĩnh, dù gần như chắc chắn rằng mình sẽ thành công, nhưng không vì thế mà cậu không run được. Dù sao thì đây là lần đầu tiên cậu ngỏ lời yêu với một ai đó.
"Nếu có chuyện gì xảy ra ở đây thì cũng không ai biết đâu nhỉ?" Cậu nghĩ vu vơ trong khi chờ đợi cô ấy.
Theo những gì cậu quan sát và suy đoán thì Thanh Trà có vẻ không thích làm lớn mọi chuyện lên, hay nói cách khác là cô thích âm thầm tận hưởng hạnh phúc hơn là khoa trương nó ra cho cả thế giới biết. Do đó việc cậu chọn địa điểm vắn vẻ để tỏ tình là một ý tưởng tốt. Để chứng minh cho điều này là việc tất cả những cuộc tỏ tình trước đều là ở những nơi đông người và Thanh Trà đã từ chối toàn bộ. Từ chối một cách thẳng thừng và không thể đau đớn và nhục nhã hơn.
Sau một hồi đợi chờ thì bóng dáng của Thanh Trà cũng từ từ lộ diện. Càng lúc càng rõ ràng, những bước chân tự tin, quyến rũ đang từ từ tiến về phía cậu. Nhìn ngắm bóng dáng ấy, cậu cảm thấy rạo rực, tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Hôm nay trời đẹp quá nhỉ?" Thanh Trà mở lời khi đang đối mặt với một Tuấn Kiệt đông cứng như tượng. "Cậu hẹn tớ ra đây có chuyện gì sao?"
"Chà, chỉ là có một vài chuyện mà mình muốn nói cho cậu thôi." Tuấn Kiệt trả lời hơi ngập ngừng. "Nhưng thật sự khi gặp cậu thì đúng thật là khó nói hơn mình nghĩ."
"Vậy giờ chúng ta nói chuyện một chút, đợi cậu bình tĩnh hơn rồi nói nhé. Không sao đâu, tớ đợi được mà." Thanh Trà nhẹ giọng, cô đứng sát Tuấn Kiệt, nhìn lên bầu trời trong xanh. "Thật buồn khi ngày mai chúng ta đều đường ai nấy đi rồi, tớ thật sự không muốn như vậy chút nào."
Tuấn Kiệt nhìn cô, cậu đoán rằng Thanh Trà đã biết mục đích của cậu, và cô nàng cũng thoải mái và chờ đợi cậu ngõ lời. Điều này càng làm cậu thêm phần tự tin về khả năng thành công của mình.
"Cậu nói đúng... Nghĩ đến chuyện không gặp mọi người, đặc biệt là cậu, mình cảm thấy buồn và trống vắng quá."
"Trong mắt cậu tớ là người đặc biệt sao?"
Nói xong, cô quay sang Tuấn Kiệt và nở ra một nụ cười đớp hồn, không biết có bao nhiều người đã gục ngã vì nụ cười này của cô. Nụ cười này kiến cho Tuấn Kiệt cảm thấy sao mà hạnh phúc quá. Cậu thở hắc ra, lấy lại bình tĩnh và nói:
"Cậu biết không, nụ cười này của cậu thật sự làm mình cảm thấy hạnh phúc. Hãy để mình bảo vệ nụ cười này mãi mãi. Cậu làm bạn gái mình nhé! Mình thích cậu!"
Cậu nhắm mắt, nín thở chờ đợi câu trả lời. Cuối cùng thì cậu cũng có thể nói lên những cảm xúc đã dấu bấy lâu. Hồi hộp, tự tin, nhẹ nhõm là những cảm giác lúc này của cậu.
"Vậy sao?" Thanh Trà bình thản đáp lời. "Cảm ơn cậu vì đã thích mình. Nhưng..." cô nở một nụ cười kì lạ và nói tiếp. "Mình không thích cậu chút nào đâu."
Như không tin vào tai mình, Tuấn Kiệt ngờ vực nhìn cô. Sau chữ 'nhưng' đó của cô, cả thế giới của cậu dường như sụp đổ, mọi thứ tối sầm lại.
"V-Vậy..." Cậu khó nhọc, lắp bắp không thành tiếng, gần như là nói với chính mình. "Từ trước đến giờ, những hành động, lời nói thân mật của chúng ta... Tất cả những gì mà cậu thể hiện ra để cho mình thấy rằng cậu cũng thích mình đều là giả dối... và tất cả chỉ là ảo tưởng của tôi thôi sao?"
"Đúng là vậy đó! Đối với tớ, cậu cùng với những đứa con trai khác đều như nhau cả thôi. Như mấy đứa con trai các cậu hay nói là chúng sinh bình đẳng nhỉ? Không biết có phải là cậu hay nói câu đó không hay là ai nữa, mà tớ hay nghe cậu ấy nói như vậy đó."
Tuấn Kiệt mở to mắt ra nhìn người đối diện, tâm trí cậu không thể chịu đựng được những lời nói tàn nhẫn đó. Cậu định nói gì đó nhưng lại bị Thanh Trà cướp lời.
"Mà cậu hẹn mình ra đây chỉ để nói như thế thôi ư? Đó là tất cả sao?" Thanh Trà thở dài. "Vậy mà mình tưởng chuyện gì quan trọng lắm cơ. Vậy cậu nói xong rồi thì mình đi đây. Hẹn gặp lại cậu sau!"
Cô nháy mắt với Tuấn Kiệt và thản nhiên bỏ đi, vẫn là phong thái tự tin, yêu đời như lúc mà cô xuất hiện. Vừa đi, cô vừa suy nghĩ về việc Tân Na sắp làm với người mà cô vừa từ chối rồi khúc khích cười. Cô chắc chắn Tuấn Kiệt sẽ không đời nào có tâm trạng để chấp nhận Tân Na, điều đó là cô càng cảm thấy phấn khởi.
Cậu đứng như trời trồng nhìn bóng lưng rời đi của cô, đầu óc trống rỗng, tim đau như đang bị ai đó bóp lại. Không ai biết liệu Thanh Trà đứng lại thêm một chút nữa thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Trong bóng tối cách đó không xa, một bóng người nhỏ thó đang đứng đó âm thầm quan sát mọi thứ, hắn ta vui vì Thanh Trà đã từ chối như thường lệ. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu hắn vô tình chứng kiến cô được người khác tỏ tình như thế này. Lỡ như cô có đồng ý, hắn cũng không tưởng tượng được hắn sẽ hành động như thế nào. Liệu hắn có cầm cây gậy đang trong tay đi đến và động thủ hay không? Hắn không biết.
II
Bữa tiệc dành cho học sinh đã tốt nghiệp bắt đầu, đây giống như là một buỗi lễ trưởng thành dành cho các học sinh sắp ra trường. Một dịp mà nhà trường chúc mừng và tạm biệt các học sinh của mình.
Mọi người đều vui vẻ tận hưởng bữa tiệc này. Tân Na và Thanh Trà cũng không ngoại lệ, hai cô nàng vui vẻ ăn uống và trò chuyện cùng với các bạn của mình. Chỉ có Tuấn Kiệt, người vừa bị từ chối một cách tàn nhẫn đang thẩn thờ ngồi im lặng và tách biệt khỏi tất cả mọi người.
"Sao rồi chàng trai?"
"Tao bị từ chối rồi, từ chối một cách tàn nhẫn luôn. Cô ta không có lấy một chút tình cảm đối với tao, nhưng lại đối xử với tao như thể cô ta thích tao, làm tao ảo tưởng rằng mình là người được chọn." Tuấn Kiệt với đôi mắt sầu thảm nói. "Cô ta còn thông thả nhắc đến việc cô ta một lúc trêu đùa và thân thiết với hàng tá thằng như tao nữa chứ."
"Tao nói rồi mà," Quốc Anh vỗ vai cậu bạn đang thất tình của mình, "nghe tao là không ngồi trầm cảm một cục như này rồi. Mày thấy đó, việc có một người bạn sáng suốt và nghe lời người bạn đó là hết sức cần thiết."
"Nhưng mà... tao vẫn còn muốn bên cạnh cô ấy, tuy lần này tao thất bại, nhưng một lúc nào đó chắc chắn cô ấy sẽ là của tao. Chắc chắn là như vậy."
"Hả?" Quốc Anh hết sức bất ngờ, mở to mắt nhìn cậu bạn ngu muội của mình. "Mày vừa nói cái gì vậy? Tao thua mày rồi con trai, không ngờ là mày có thể ngu được tới mức đó."
"Kệ tao, cút!" Tuấn Kiệt cộc cằn nói.
"Thôi kệ mày, tao đi đây." Nói đoạn, Quốc Anh xua tay bước đi về phía đám bạn của mình, để lại Tuấn Kiệt ngồi suy tư và nghĩ cách đến bên người mình yêu.
Gần cuối bữa tiệc, những tiếng ồn nhộn nhịp đã kết thúc, cũng đã có kha khá người ra về. Lúc này Tân Na mới bắt đầu loay hoay tìm kiếm người mà mình chuẩn bị tỏ tình. Tìm một hồi cô mới nhận ra cậu đang bần thần ngồi một mình cô đơn trong một góc nhỏ ít người để ý. Cô băn khoăn không biết liệu đã có chuyện gì xảy ra với cậu, thấy cậu như vậy khiến cô suýt chút nữa bỏ cuộc và đi về. Nhưng thật may, sau một hồi đắng đo suy nghĩ, cô đã lấy hết can đảm tiến lại gần cậu.
"Cậu sao vậy?" Cô nhẹ nhàn, ân cần hỏi. "Mình thấy cậu cứ ngồi ủ rủ suốt từ nãy đến giờ."
"Là cậu sao, Tân Na?" Tuấn Kiệt ngẩn đầu lên, cẩn thận quan sát người vừa tiếp cận mình và lạnh lùng nói. "À, tôi không sao, cậu đừng lo lắng cho tôi làm gì."
"Có chuyện gì vừa xảy ra với cậu sao?" Tuy biết mình vừa bị cậu hắt hủi, nhưng cô vẫn cố quan tâm hỏi hang cậu. "Hôm nay đúng là ngày buồn vì chia tay bạn bè, nhưng mình không nghĩ vì điều đó mà cậu lại ủ rủ đến mức này đâu. Mình có thể lắng nghe mà."
"Người có sao là cô mới đúng đấy, tôi đã nói là không sao rồi cơ mà!"
Cậu có vẻ mất bình tĩnh và lớn tiếng, khi nhận ra khuôn mặt thật sự lo lắng cho mình của Tân Na thì cậu mới bình tĩnh lại và xin lỗi cô:
"Tôi xin lỗi, tôi hơi to tiếng với cậu rồi, tại tâm trạng của tôi hiện đang không được ổn định cho lắm."
"Mình mới là người cần xin lỗi khi mà làm phiền cậu như thế này." Tân Na nhanh chóng điều chỉnh lại cảm súc đang hổn loạn trong lòng mình. "Mình cũng có lý do khi mà lo lắng cho cậu mà... Nên là mong rằng cậu đừng khó chịu."
"Tôi và cậu đâu có liên quan gì đâu." Tuấn Kiệt quan sát sắc mặt của Tân Na, ngờ vực nói. "Vậy thì cậu thì có lý do gì để lo lắng cho tôi chứ?"
"Mình thích cậu, thật sự thích cậu nên mới lo lắng cho cậu như vậy. Mình không có ý gì khác đâu..."
Nói xong, cô thu mình lại, nín thở chờ đợi lời nói từ đối phương.
Tuấn Kiệt trợn tròn mắt sau lời nói đầy bất ngờ của Tân Na, cậu không thể tưởng tượng được tình huống như thế này sẽ xảy ra. Cậu ngây người ra một lúc, một luồng suy nghĩ khó hiểu vừa mới nảy lên trong tâm trí cậu.
"Vậy à?" Cậu dõng dạc đáp. "Vậy chúng ta hẹn hò nhé! Mình muốn tìm hiểu thêm về cậu."
Đến lượt Tân Na trợn tròn mắt nhìn cậu, thật khó tin khi cô lại dễ dàng đến bên người mình thích như vậy. Thật may khi lúc nãy cô không quyết định rời đi, cô nghĩ, để mà lúc này đây cô được nắm tay người mình yêu, cảm giác hạnh phúc dân lên trong người cô.
"Hãy giúp đỡ mình nhé."
Tân Na nhỏ nhẹ nói với cậu, Tuấn Kiệt ân cần gật đầu đồng ý với cô. Hai người từ từ đi về phía cửa rời khỏi phòng tiệc.
Vừa đi Tuấn Kiệt vừa nghĩ về kế hoạch của mình. Cậu thật sự không biết một chút gì về cô gái cậu đang nắm tay cùng nhau bước đi, nhưng với cậu điều đó cũng không quan trọng. Điều duy nhất mà cậu biết về cô gái này là cô ấy là người bạn thân nhất của Thanh Trà. Hiện tại trong mắt cậu, cô gái nhỏ bé, yếu đuối này chỉ là một quân cờ để thực hiện kế hoạch mà thôi. Không hơn, không kém. Cậu sẽ lợi dụng cô bạn gái mới này để tiếp cận và ở bên Thanh Trà, đó chính là mục đích của cậu khi đồng ý lời tỏ tình đầy bất ngờ của cô.
Tay trong tay sánh bước cùng người mình yêu thật sự hạnh phúc, ngay lúc này, Tân Na cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ bàn tay rắn chắc ấy. Cả người cô đang ngập tràng trong cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn. Cô kín đáo hướng ánh mắt dịu dạng của mình ngắm nhìn vẻ mặt tinh anh của người bạn trai mới của mình và tự nhủ sẽ không để mất cậu ấy.
Cả hai bước đi với những suy tư khác nhau đang diễn ra trong đầu, ho lướt qua Thanh Trà mà dường như không để ý đến cô. Họ không biết rằng Thanh Trà đã quan sát tất cả, cô đã thấy Tân Na hạnh phúc và Tuấn Kiệt vượt qua được nỗi đau khổ và sự nhục nhã mà cô đã ban cho cậu. "Cuối cùng mình là người duy nhất bị bỏ lại sao?" Cô thầm nghĩ và âm thầm căm thù hai người họ, nhưng chắc chắn cô sẽ không bao giờ để lộ ra điều đó, cô vẫn sẽ cư sử như bình thường và từ từ thực hiện mục đích của mình.
Updated 27 Episodes
Comments
Thiên Lam
ảnh tồi á 🤡
2024-10-04
1
Thiên Lam
ê t nghi mốt nhỏ này bị giết quá🙃
2024-10-04
1
ᶰʰᶤᵉᶰ UU♥
/Rose/
2024-10-03
1