Đêm hôm ấy cơn mưa vẫn cứ dai dẳng, bên trong căn nhà gỗ ọp ẹp còn le lỏi chút ánh sáng từ ngọn đèn dầu.
Sau khi thắp cho cha mẹ một nén hương xong, An Nguyên đi quanh nhà kiểm tra sơ qua hết mọi thứ trước khi đóng cửa lại rồi nghỉ ngơi.
Thổi tắt ngọn đèn dầu, cậu leo lên giường kéo chiếc chăn mỏng toang lên đắp ngang ngực, nhắm mắt lại và tận hưởng tiếng mưa rơi lộp độp bên hiên nhà.
Chỉ thoáng chốc thôi An Nguyên đã chìm vào giấc ngủ say, thế nhưng lúc này một giấc mơ kỳ lạ bỗng dưng xảy đến với cậu.
An Nguyên nhìn thấy mình đang ngồi bên trong một căn phòng vô cùng sang trọng, mọi thứ xung quanh đều được trang trí bằng một gam màu đỏ tươi.
Trên bàn còn có một mâm trầu cau và cả rượu, hai bên cửa dán hai câu liễn đẹp mắt, nơi này rõ ràng là một căn phòng đang diễn ra hỉ sự.
An Nguyên nhìn xuống cơ thể thì thấy mình cũng đang khoác trên người bộ y phục cưới, tay còn ôm đoá hoa giấy, cậu hoang mang nhìn lấy xung quanh.
Bất thình lình ngay giữa căn phòng lúc này, thân ảnh một cậu thanh niên từ từ xuất hiện, cậu ta cũng đang khoác trên mình bộ y phục cưới giống hệt với An Nguyên.
Từ từ tiến lại chỗ cậu khiến An Nguyên vô cùng bối rối, dẫu cả hai ngày một gần nhau hơn thế nhưng An Nguyên không thể nhìn thấy được mặt cậu ta.
Mọi thứ lúc này đều vô cùng mơ hồ, thế rồi cậu thanh niên đó cũng đứng ngay trước mặt An Nguyên.
Đưa tay nâng cằm cậu lên, rồi khuôn mặt cậu ta từ từ ghé sát xuống, An Nguyên sững người nhưng lại chẳng thể làm được gì.
Cảm tưởng như hai bờ môi chuẩn bị chạm lấy nhau thì bất thình lình một tiếng sấm đinh tai liền vang lên.
An Nguyên giật mình tỉnh giấc, nhìn lấy xung quanh thì mọi thứ vẫn bình thường, sau một hồi định thần lại cậu nhận ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Trời bên ngoài đang mưa lớn, gió to đã làm cánh cửa cái bị bung ra, An Nguyên nhanh chóng leo xuống giường để đi tới chốt cửa lại.
Ngay khi đưa tay lên định kéo cửa vào, chợt An Nguyên dẫm phải thứ gì đó ở dưới chân, cậu cúi đầu xuống nhìn thì nhận ra có một tờ giấy nằm ngay bên dưới.
An Nguyên vội cầm nó lên tránh bị nước mưa tạt vào sau đó thì nhanh chóng chốt cửa lại, nhìn lấy tờ giấy trên tay cậu vô cùng hoang mang.
"Cái gì đây? Ai lại để nó trước cửa vậy?" _ An Nguyên vừa nói vừa tiến tới chỗ bàn thắp lại ngọn đèn dầu.
Ngay khi ánh sáng vừa loé lên, cậu đã mau chóng nhận ra thứ mình đang cầm không phải là một tờ giấy thông thường mà nó giống như là một bức thư hơn.
"Giấy... Hôn... Ước..?" _ An Nguyên đọc qua dòng chữ đỏ viết bên ngoài, liền cảm thấy tò mò.
Cậu nhanh chóng mở phông bì lấy ra bên trong một tờ giấy nhỏ hơn, cau mày nhìn lấy những thông tin được viết ở trỏng, cậu lẩm bẩm.
"Hôn ước với nhà họ Lý đã được lập, tức khắc sau ba ngày nữa sẽ có người đến để đưa dâu, tân nương vui lòng chuẩn bị mọi thứ và làm theo hết những gì đã được định sẵn, tuyệt đối không được làm sai"
An Nguyên đọc xong thì cau mày, liếc mắt nhìn ở cuối trang thì thấy ngay mục 'tân lang' có chữ ký của một ai đó.
Nét khá ngoằn ngoèo nên cậu không đọc ra, thế rồi lại liếc mắt sang chỗ 'tân nương' thì thấy nó vẫn còn để trống.
Chưa kịp suy nghĩ gì ở trong đầu thì ngay lập tức chỗ mục đó từ từ hiện lên chữ ký tay của An Nguyên.
Chính xác là tên cậu nằm rành mạch ngay bên cạnh tên của tân lang.
An Nguyên hoảng hốt lùi về sau, lập tức ném tờ giấy xuống bàn với một ánh mắt kinh hãi, đưa tay lên dụi dụi mắt mấy cái nhưng khi nhìn lại thì chữ ký đó vẫn bất di bất dịch.
Nằm sừng sững ngay trên tờ giấy hôn ước kia, thế rồi một tiếng sấm dữ dội nữa lại vang lên như thể hiện cho tâm trạng sững sốt, kinh hoàng của An Nguyên lúc này.
Miệng cậu mấp máy định nói gì đó thì đột nhiên bên ngoài sân vườn vọng lại tiếng hét của một người phụ nữ.
Bà ta vừa chạy vừa hô hoán.
"Chết! Chết! Có người chết rồi! Bớ người ta có người chết!"
An Nguyên giật mình, cậu nhanh chóng mở cửa ra xem thì thấy trong màn mưa dày đặc, một nhóm người đang cùng chạy về một hướng.
Mặt mài ai nấy cắt không còn giọt máu, An Nguyên vội kéo tay một người phụ nữ lại, cậu hoang mang.
"Có... Có chuyện gì vậy ạ?"
Người phụ nữ lau đi lớp nước mưa trên mặt mình, bờ môi tái nhợt vì lạnh, nói.
"B... Bà Chi... Bà Chi chết rồi!"
"Sao cơ? Bà... Bà Chi á?"
"Phải, có người mới phát hiện thi thể bà nằm ngoài cánh đồng ngô, mà tình trạng nghe nói thê thảm lắm! Nhanh, nhanh lên đi!"
An Nguyên nghe vậy cũng khoác vội cái áo vào rồi cùng với người phụ nữ đó đi ra ngoài cánh đồng.
Khi ra đến nơi thấy mọi người đang vây quanh chật kín cả con đường, sau một hồi len lỏi chen chút, An Nguyên cũng nhìn vào được bên trong.
Quả thật, cảnh tưởng diễn ra trước mắt đúng là khiến cậu không thể tưởng tượng nỗi.
Dưới cánh đồng ngô đầy bùn lầy do trời mưa lớn, thi thể bà Chi đang nằm dài ra đó, điều đáng nói là hai hốc mắt và miệng của bà lúc này bị nhét đầy bùn và rong rêu.
Quần áo rách tả tơi, tay chân thì chằn chịt những vết thương như thể bà đã bị tra tấn một cách dã man trước khi chết.
An Nguyên nhìn lấy cảnh tượng đó không giấu được sự kinh hãi, vội đưa tay lên bịt miệng mình, đã không còn can đảm để nhìn thêm một giây nào nữa.
Quay ngoắc đi chỗ khác, sao lại có chuyện này diễn ra được, thoạt sớm cậu vẫn còn gặp bà, nói chuyện vui vẻ bình thường, mà thoắt cái thì cớ sự này đã diễn ra.
Cơ mà bà Chi xưa giờ chỉ sống một mình, chồng đi làm ăn xa, giờ xảy ra chuyện này rồi mọi người cũng không biết mách ai, nghi ai làm hung thủ nữa.
Sau một hồi đám đông nháo nhào thì cuối cùng cũng có mấy thanh niên trong làng bước vào để mang thi thể bà đi.
Họ để lên trên một ván gỗ rồi nhanh chóng mang về nhà bà, dẫu đau lòng nhưng họ cũng phải thông báo cho chồng bà biết, để còn lo lót hậu sự, chôn cất cho đàng hoàng.
Xong xuôi thì mọi người cũng giải tán dần, An Nguyên quay trở về nhà với một tinh thần ngổn ngang, bần thần.
Leo lên trên giường mà trong đầu cậu cứ nghĩ tới hình ảnh man rợn của bà Chi vừa rồi, lại tính đến việc sáng mai sẽ sang viếng bà một cái cho tròn cái nghĩa.
Đã không còn tinh thần nghĩ đến mấy chuyện khác, và cậu cũng đã quên bẵng đi chuyện về tấm hôn ước kỳ lạ kia.
Updated 33 Episodes
Comments