Chương 3 - Rước dâu

Sáng hôm sau, An Nguyên đến phụ giúp việc mai táng cho bà Chi một tay, rồi cũng thắp cho bà một nén nhang sau đó mới ra về.

Trong suốt những ngày này cậu cũng có đi tìm lại bà bói mù để hỏi về tấm hôn ước kỳ lạ kia, nhưng tuyệt nhiên là chẳng thấy bà đâu nữa, như thể bà ta đã bốc hơi khỏi cái thôn này.

An Nguyên cũng có đi dò hỏi tin tức về nhà họ Lý kia, biết được nhà họ nằm ở thôn bên cạnh, xưa giờ nổi danh giàu nhất vùng.

Nhà có tất thảy ba người con, hai trai và một gái, tuy nhiên thì người anh cả đã mất cách đây vài năm, chỉ còn lại người con trai thứ và cô con gái út mà thôi.

An Nguyên được gả vào làm dâu vậy tức là được gả cho người con trai thứ, là cậu hai của nhà đó rồi còn gì.

•••••••••••••••

Tối hôm ấy, An Nguyên ngồi bên ánh đèn dầu suy tư đọc lại tờ giấy đó thêm một lần nữa, tính đến nay thì cũng đã tròn ba ngày kể từ khi cậu nhìn thấy nó.

Nếu đúng như những gì bên trong lá thư nói thì hôm nay nhà họ Lý sẽ sang rước dâu. Cơ mà nghĩ cũng thấy buồn cười.

Ở đời ai lại có tập tục tuyển con dâu kỳ lạ như vậy chứ, vả lại có biết bao nhiêu thanh thiếu nữ bên trong làng lại chẳng chọn.

Nhắm thẳng đến cậu làm gì trong khi hai bên còn chưa một lần gặp mặt, việc nối dõi lại là một điều hết sức quan trọng trong những hộ gia đình giàu.

Càng ngẫm nghĩ cậu lại càng cảm thấy đau đầu hơn, nhưng cũng tự trấn an mình rằng có thể đây chỉ là một trò đùa mà thôi.

Thổi tắt ngọn đèn dầu định đi ngủ luôn cho rồi thì An Nguyên chợt dừng bước, đôi mày thoáng cau lại khi cậu nghe thấy một âm thanh văng vẳng từ đằng xa.

Đấy không đâu khác, chính là... Tiếng kèn trống! Có một đoàn người đưa dâu dần dần xuất hiện trên con đường làng.

An Nguyên sững người, lập tức bật lùi về sau ngay khi nghe thấy những âm thanh đó đang ngày một gần hơn.

Thế rồi những tiếng bước chân dồn dập cũng tiếng kèn trống in ỏi đã ở ngay trước sân nhà, An Nguyên lùi về sau nhìn chăm chăm vào cánh cửa, lồng ngực đánh trống liên hồi.

Trong tức khắc, cánh cửa nhà liền mở toang ra với một tràn gió lạnh ùa vào, An Nguyên trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn lấy cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình.

Đứng trước mặt cậu hiện giờ là một người phụ nữ trung niên tay cầm khăn the, nét mặt và điệu bộ có phần trang nghiêm.

Điều đáng nói hơn là đằng sau bà lúc này có một chiếc kiệu hoa đỏ rực với một đoàn người đang vây quanh.

Hai tên đi đầu xách lồng đèn, kế đó là bốn cậu thanh niên to con đang khiêng kiệu hoa và một đoàn người khác nối đuôi họ ở phía sau.

Mỗi người một vẻ nhưng tất cả bọn họ đều đang phủ lên mình một màu đỏ thẫm, hơn nữa mặt mài ai cũng lạnh tanh, chẳng có chút thần sắc nào gọi là vui vẻ.

Chuyện gì thế này? Họ đến rước dâu thật sao?

Đang chưa kịp định hình lại thì người phụ nữ cầm khăn the tự xưng là bà mai, dõng dạc cất lời bằng thứ thanh âm chua chát của mình.

"Giờ lành đã điểm... Xin mời tân nương lên kiệu!"

An Nguyên mấp máy.

"C... Các người không đùa chứ? Tôi không biết gì hết... Tôi không biết các người là ai..."

Bà mai vẫn giữ nguyên nét mặt lạnh tanh, nói.

"Chuyện này chúng tôi đã có thông báo với cậu từ trước rồi, lẽ ra cậu đã phải chuẩn bị tinh thần rồi kia chứ!"

An Nguyên lắc đầu.

"Nhưng... Nhưng mà... Tôi không biết nhà họ Lý là ai cả... Có hiểu lầm gì hay không... Tôi không thể lên kiệu hoa như vậy được"

Bà mai nuốt nước bọt một tiếng, ánh mắt vẫn vô cảm.

"Nhưng cậu đã nhặt được tấm hôn ước rồi còn gì. Theo thông lệ thì hễ ai nhặt được đều hoàn toàn có thể trở thành con dâu mới cho nhà họ Lý. Điều này đồng nghĩa với việc ông bà cả cũng đã ưng mắt cậu rồi, cậu không thể không làm theo"

An Nguyên chần chừ đứng ở góc phòng, sau một hồi đôi co bà mai cũng mất kiên nhẫn, vì không muốn trễ giờ lành.

Ngay lập tức vài ba cậu thanh niên to con đã xông vào khống chế An Nguyên lại, mặc cho cậu giãy dụa, kháng cự đến nhường nào.

Không để cậu nói thêm điều gì nữa họ đã bắt An Nguyên lên trên kiệu hoa, ép cậu phải thay bộ y phục cưới ra rồi ngồi yên ở đó.

Sau khi cậu đã ngồi vào bên trong, bà mai kiểm tra sơ qua hết một lượt rồi mới bắt đầu cho đoàn người di chuyển, tức khắc khởi hành sang thôn Đông An.

Ngay khi đoàn người vừa đi khuất hẳn khỏi sân vườn, căn nhà lá ộp ẹp, cũ kĩ gắn bó với An Nguyên nhiều năm ngay lập tức bốc cháy dữ dội.

Ánh lửa đỏ rực thiêu rụi toàn bộ ngôi nhà như một cách để xóa sạch hết những gì còn sót lại liên quan đến An Nguyên.

Cậu ngồi bên trong kiệu hoa vẫn không hề hay biết chuyện gì. Thứ duy nhất cậu biết được lúc này chính là mọi chuyện hoàn toàn có thật, và cậu thật sự sẽ phải gả cho nhà người ta.

Khi đoàn người đã đi được một đoạn khá xa, vì cảm thấy tò mò, An Nguyên khẽ gọi.

"B... Bà mai... Bà có ở đó không?"

Người phụ nữ bên ngoài liền đáp.

"Có chuyện gì?"

An Nguyên ngập ngừng.

"B... Bao giờ thì chúng ta mới đến nơi vậy?"

Bà mai im lặng một lúc rồi mới đáp.

"Trễ nhất là vào giờ Tỵ sáng ngày hôm sau, chúng ta sẽ phải đến đó cho kịp giờ lành để cậu còn phải tiến hành làm lễ bái đường"

Nói đến đây An Nguyên mới sực nhớ ra một chuyện, sẵn đây cậu cũng hỏi.

"Cơ mà... Người mà tôi được gả cho là ai vậy?"

Bà mai lại im lặng một lúc rồi mới nói.

"Là cậu hai nhà họ Lý... Tên Tô Thành"

An Nguyên nghe thế cũng tự gật gù, lấy tờ giấy hôn ước ra để xem lại thì đúng là ở mục chữ ký của tân lang.

Tuy nguệch ngoạc nhưng giờ cậu đã nhìn ra được nó bắt đầu bằng chữ T.

Vậy rõ là cậu sẽ phải gả cho Tô Thành, cậu hai nhà họ Lý rồi.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play