Nhật Đăng không phải mới ngày đầu ở trong giới giải trí, cũng không lạ gì với công ty chủ quản vì trước đây “gà đẻ trứng vàng” cho công ty này chẳng ai khác mà chính là cậu, phải gọi là tri âm tri kỷ, yêu hận tình thù, hiểu rõ đến mức ghét bỏ nhưng lại quấn chặt không rời. Với việc hai nghệ sĩ cùng nhà bị lan truyền tin tức lén lút hẹn hò yêu đương nhưng công ty chủ quản không quản, chứng tỏ bên trong còn có ẩn tình.
Nhật Đăng từ trước đến nay chưa từng tán thành với chuyện nghệ sĩ có thể tự do yêu đương hẹn hò, nghiêm khắc hiện tại cậu dành cho Chung A Thần còn không bằng một phần mười sự nghiêm khắc cậu từng dành cho bản thân mình.
Đợi shoot chụp ảnh kết thúc xong xuôi, Nhật Đăng ngồi xe cùng Chung A Thần đến lớp học diễn xuất, cậu ngồi ở một góc xem tiến độ học tập của quý ngài alpha nhà mình. Đồng hồ đúng 2 giờ chiều thì tiết học cũng kết thúc, cậu liền mang Chung A Thần về công ty gặp sếp.
“Thầy! Sao bây giờ anh mới đến? Chị Minh Ngọc đang điên lên kìa.”
“Người phụ nữ đó lúc nào chả điên.” Nhật Đăng nhìn đến quản lý của “Tiểu Ân” - người đang dính tin đồn hẹn hò cùng Chung A Thần, lại nói, “Lát họp xong nói chuyện với tôi một chút.”
Nhật Đăng ngồi ở ghế gần Minh Ngọc nhất, thoạt nhìn qua phong thái của cậu còn toát ra khí chất minh tinh hơn cả hai người đang ngồi phía sau. Dù gì cũng từng là một ảnh đế đứng trên đỉnh thành công, người đời nói cái bóng lớn nhất trong cuộc đời nghệ sĩ cần phải vượt qua là Nhật Đăng, còn cái bóng lớn nhất sự nghiệp của Đăng cũng là chính cậu. Đứng ở đỉnh danh vọng rồi giải nghệ, chưa từng biết đến hai chữ “xuống dốc” là gì.
“Đã nói là 2 giờ sao bây giờ mới đến?!”
“Thì em nói cùng lắm là 2 giờ mới xong việc.”
“Em càng lúc càng cứng đầu!”
“Chửi mắng gì thì để sau. Nói chuyện chính trước đi, Tiêu Ân và A Thần đều còn việc để làm.”
Tổng giám Minh lúc này mới nhìn hai cái máy in ra tiền của mình, giọng điệu lẫn nét mặt liền dịu xuống như người chị hiền lành đang muốn nói chuyện tâm tình với hai đứa em nhỏ trong nhà. Nhật Đăng nhìn mà cay cả mắt, trước đây chị ta cũng dùng điệu bộ này để thiên vị cậu, bây giờ đến lượt dụ dỗ người của cậu.
—Tư bản đúng là tư bản.
“A Thần với Tiêu Ân có phải dạo này đang tìm hiểu nhau không?”
Chung A Thần cố tình lia mắt đến quản lý của mình một cái rồi chắc nịch đáp, “Đang hẹn hò, được 2 ngày rồi.”
Minh Ngọc không chút cáu giận, vẫn giữ được thái độ hòa nhã, “Sau này có chuyện gì thì nên nói với công ty chủ quản một tiếng để cùng nhau giải quyết, đừng tái phạm nữa nhé”
“Tụi em biết rồi.”
Nhật Đăng còn đang chờ thêm vài câu nhưng Minh Ngọc không nói gì tiếp. Cuộc họp gấp chỉ như vậy đã kết thúc.
“Chỉ vậy thôi à? Họp gấp kiểu này thì sau này không cần đến công ty họp nữa, đến nhà chị nấu bữa cơm, uống tách trà, nói chuyện trong nhà luôn.”
Nhật Đăng ngồi bên cạnh mỉa mai, Minh Ngọc biết cậu không hài lòng với quyết định của mình vì quan điểm khác nhau, quyết định của Minh Ngọc cũng đụng đến nguyên tắc của Nhật Đăng nên chuyện khiến cậu bực mình cũng là chuyện dễ hiểu.
“Hẹn hò không có gì sai trái mà. Tiêu Ân và A Thần đều không còn nhỏ nữa, họ cũng đang độc thân, còn là người đại diện cho cùng một nhãn hàng, có rất nhiều fans thích sự tương tác của họ.”
“Ồ.”
Nhật Đăng không nói nhiều, chỉ một tiếng cảm thán cũng đủ châm ngòi vào thùng thuốc nổ trong lòng của vài người, nhìn thấy nét mặt Chung A Thần đang bị thủ đoạn của chính mình chọc tức, cậu chỉ khẩy cười rồi nhẹ nhàng nói, “Vậy hẹn hò đi.”
“Thật hả?”
“Ừm. Chị nói hợp lý mà. Hơn nữa, chị là cấp trên, em chỉ là quản lý thôi, sao dám phản đối.”
“Bình thường em đâu có nghe lời như vậy”
“Chị đã bàn với tư bản chưa?”
“....chị bàn với Chủ tịch rồi.”
“Vậy còn hỏi em làm gì nữa. Nếu không còn việc gì thì em xin phép đưa Chung A Thần đi.”
Tan họp, Nhật Đăng không vội về mà nán lại nói vài câu với Minh Ngọc, khi nãy đông người nên không thể nói xong.
“Em không phản đối thật à?”
“Thời hạn hẹn hò của bọn họ là bao lâu?”
“Hả?”
“Tối qua Tề Bách ngủ ở phòng tạm giam một đêm, nhân sự tăng ca cũng bởi vì này nên sáng nay báo không đăng, trên mạng cũng không thấy blogger hó hé chuyện gì. Chị nói Tề Bách được trời độ hay được chị độ qua kiếp nạn này đây?”
Minh Ngọc đành câm nín. Hai người bọn họ quen biết nhau lâu năm, cô không hiểu nổi Nhật Đăng nhưng lại không thể thoát khỏi đôi mắt cậu.
“Đổi hướng truyền thông có thể kéo cổ phiếu công ty đi lên, vừa có thể nâng danh của minh tinh. Cách này của chị đúng là đi theo lối mòn quá nhỉ?”
“Đến vụ của lão Tề mà em cũng biết?!”
“Muốn biết thì biết thôi. Nhưng chị bao che cho hắn ta một lần, không có nghĩa có thể bao che lần thứ hai.”
“Chị biết rồi.”
“Biết mà bao che tận 4 lần? Gì cũng biết, chỉ có biết điều là không.”
“Tề Bách đang có danh tiếng lớn nhất công ty mình mà, em phải hiểu cho chị, lợi ích công ty phải đặt lên hàng đầu.”
Đến giờ phút này thì chị ta cũng không giấu diếm gì, thừa nhận mọi chuyện cũng như đem tính toán của mình nói cho Nhật Đăng biết. Cậu không có ý kiến gì với cách làm của công ty, nhưng cũng không đồng tình hay tán thành.
“Nói đi, Chung A Thần phải hẹn hò trong bao lâu?”
“Cùng lắm là ba tháng.”
“Một tháng.”
“Một tháng không đủ.”
“Không đủ thì tìm cách khác, thủ đoạn chị có thiếu gì.”
Nhật Đăng không tiếp tục thương lượng, xưa nay đều luôn vô tâm vô tình như vậy chưa từng thay đổi. Trước khi đi còn nhắc nhở thêm một lần
“Minh Ngọc, người của em không phải con rối trong tay chị.”
“Yên tâm, sẽ không có lần sau.”
Nhật Đăng nhanh chóng rời khỏi, bắt taxi đến phòng thu âm gặp Chung A Thần. Cả hai đang có chiến tranh lạnh nên chuyện gì cũng thông qua Tần Nghê, đến chuyện hẹn hò lần này với Tiêu Ân cũng vậy. Nếu không chiến tranh lạnh, có lẽ hắn đã bàn trước với cậu.
—À không. Nếu không có chiến tranh lạnh, hắn sẽ không cần phải làm vậy.
Nhật Đăng vừa đến phòng thu âm Tần Nghê liền đứng dậy reo tên cậu. Cậu gật đầu xem như đã nghe thấy, đứng ở phòng điều khiển nhìn Chung A Thần đứng ở bên trong đang thu âm.
Chất giọng của hắn trầm ấm, xuất thân là một diễn viên nhưng khi lấn sân sang ca hát vẫn thành công như thường. Dù trước đây đề nghị này của Nhật Đăng bị không ít người phản đối. Nhưng nhiệm vụ của quản lý chẳng phải là bảo bọc và nâng đỡ idol hay sao. Từ ngày đầu tiên nhìn thấy Chung A Thần giữa nhóm thực tập sinh, cậu đã muốn mài dũa một viên đá cuội kia trở thành một viên ngọc sáng. Chỉ là có một chuyện ngoài ý muốn bởi vì Chung A Thần quá cứng đầu, hơn nữa còn tùy hứng, cứ thích gì làm đó, chưa từng nghĩ tới hậu quả.
Đối với Nhật Đăng thì kiểu người như vậy không khác gì là kẻ điên. Nếu không vì hắn có năng lực, thật sự là viên kim cương chịu được áp lực chứ chẳng phải than chì, có lẽ cậu đã cho hắn biến khuất mắt từ lâu.
Sau khi nghe lại một lần cuối thì kết thúc buổi thu âm, Nhật Đăng đưa minh tinh của mình về khách sạn
“Khách sạn Cửu Long, phòng xông hơi tầng 3, không được ngâm nước lạnh.”
Tuy chỉ một câu như vậy, nhưng Tần Nghê biết Nhật Đăng vẫn còn rất quan tâm Chung A Thần. Nhưng mà trong lòng vẫn không khỏi tò mò tại sao hai người bọn họ lại xảy ra chiến tranh lạnh.
“Đi cùng không?”
“Không.”
Chiến tranh lạnh cứ tưởng đã nguôi, không ngờ lại trở nên lạnh hơn gấp 10 lần. Tần Nghê ngồi ở hàng ghế sau mà không khỏi rùng mình.
Comments
BKG2412
mắ đỉnh, nãy k nghĩ tới luôn tr
2025-02-09
0
BKG2412
tự nhiên thấy thương Đăng Đăng dọ
2025-02-09
0
BKG2412
ngầu quá đại ka :)))
2025-02-09
0