Về đến chung cư của Hồ Vĩnh Huy, Lý Nghiên sớm đã thấm mệt. Anh xách hành Lý thay cô, còn cô cuộn mình trong cái áo măng tô lớn, lẽo đẽo đi theo sau anh. Thi thoảng Lý Nghiên lại tụt về phía sau mấy bước chân, dáng vẻ chậm chạp khác hẳn với điệu bộ nghịch ngợm lúc nãy, có vẻ đây mới chính là Lý Nghiên mà Hồ Vĩnh Huy từng biết, trầm ổn, an tĩnh.
Hồ Vĩnh Huy đứng hẳn lại, đợi Lý Nghiên bước đến. Chuyến bay từ Vĩnh Sa kéo dài ba tiếng đã rút hết sức lực của Lý Nghiên. Hồ Vĩnh Huy chuyển hết đồ đạc về một tay kéo vali để trống tay còn lại, chủ ý nắm tay Lý Nghiên kéo về phía trước. Trên dãy hành lang vắng, một bên là người, một bên là đồ, Hồ Vĩnh Huy tháo vát mang hết về căn hộ của mình.
Vào nhà, Lý Nghiên không khách sáo đến bên sô pha nằm dài ra, thiêm thiếp đi. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi không muốn động của cô, anh đành đẩy hành lí của cô vào phòng mình trước, tiện tay dọn dẹp một chút để nhường hẳn phòng mình cho Lý Nghiên. Căn hộ của anh không lớn, đủ một mình anh ở, ở Nam Dương anh cũng không có bạn nhiều thành ra lúc mua anh không để tâm lắm đến phòng cho khách. Hồ Vĩnh Huy biết tính cô vốn không khách sáo với anh, với lại rút kinh nghiệm lần trước, anh mà để cô ngủ sô pha chắc cô giận dỗi bỏ ra khách sạn ở mất.
Dọn phòng xong xuôi, anh ra bếp bắt đầu nấu bữa tối đơn giản cho cô. Bị mùi thơm của thức ăn và cơn đói đánh thức, Lý Nghiên vô thức vào bếp xem.
"Cậu thay quần áo cho thoải mái đi. Tôi nấu sắp xong rồi."
"Ờ"
Lý Nghiên lười biếng trả lời, lê tấm thân vào phòng. Căn hộ này cũng không phải là lần đầu cô đến, Lý Nghiên sớm đã ghi nhớ cấu trúc nơi này rồi.
Cô lấy quần áo ra, tùy tiện chọn một bộ pajima mang vào phòng tắm. Từ lúc vào phòng, Lý Nghiên đã nhận ra mùi oải hương yêu thích. Lần trước cô đến căn hộ của anh, anh chuẩn bị mọi thứ cho cô rất chu đáo, chỉ có mùi của phòng quá nồng. Lý Nghiên vu vơ ca thán, không ngờ Hồ Vĩnh Huy lại ghi nhớ, đổi hẳn sang mùi oải hương. Tâm tình mệt mỏi của Lý Nghiên vì điều nhỏ nhặt này mà đã tan biến. Cô vui vẻ bước vào phòng tắm.
Lý Nghiên quan sát một chút phòng tắm riêng của anh, dụng cụ vệ sinh của anh vẫn như thế, không thay đổi nhưng có thêm vài món dành cho nữ khá mới, đại khái là dầu gội và sữa tắm. Lý Nghiên ngỡ những thứ đó dành cho mình liền cười cong môi, thích thú khen ngợi.
"Lần này chuyên nghiệp lên rồi"
Lý Nghiên sửa soạn tắm rửa, bỗng một chiếc chun buộc tóc màu hồng trên kệ đập vào mắt cô. Cô thoáng bừng tỉnh. Tất cả vui vẻ đều bay sạch, tâm trạng Lý Nghiên liền thay thế bởi sự thất vọng, tức giận. Nhưng dù gì cũng phải tắm rửa, Lý Nghiên cắn môi tắm thật nhanh, sữa tắm cũng miễn cưỡng dùng của anh, nhanh chóng thay đồ xong liền trút hết đồ trong tủ mà anh vừa treo lên vào vali xách ra khỏi phòng.
Lý Nghiên tắm ra cũng là lúc Hồ Vĩnh Huy đang dọn bàn ăn. Thấy cô hùng hổ xách đồ, anh đặt vội cái bát xuống, hỏi.
"Sao thế? Sao lại xách ra rồi"
Lý Nghiên cắn môi không nói, ngồi phịch xuống ghế, tuyệt nhiên không nhìn anh. Hồ Vĩnh Huy tiến đến ngồi kế bên cô, cô liền nhích ra tạo khoảng cách, tỏ ý không muốn ngồi cạnh. Hồ Vĩnh Huy hiểu Lý Nghiên đang khó chịu nên ngồi y ở đó, cụp mắt dè dặt hỏi.
"Lại làm sao nữa? Tôi làm gì cậu giận à?"
Hồ Vĩnh Huy đã lâu không nhìn thấy dáng vẻ giận dỗi của Lý Nghiên. Cho nên lần này không biết phải dùng từ gì để miêu tả tâm tình của anh. Có thể nói, lòng anh vừa thấp thỏm vừa có chút phấn khích. Đã nhiều năm, Hồ Vĩnh Huy không được thấy cô bạn của mình khi thì tươi cười ríu rít, khi thì bực bội cau mày nữa. Lần facetime với nhau gần nhất cũng đã ba tháng trước, và nhiều lần trước đó nữa, biểu cảm và gương mặt của cô đều âm trầm tựa mặt hồ yên tĩnh. Dần dần, chủ đề giữa cả hai ngày càng ít, những khoảng lặng bất chợt xuất hiện ngày một nhiều, đôi lúc anh nghĩ, giữa anh và cô không những xa nhau về phương diện địa lí mà tâm hồn cả hai cũng không còn gần gũi nữa. Nhưng bây giờ, nhìn gương mặt đanh lại vì tức giận của Lý Nghiên, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Về phần Lý Nghiên, cô không nói một lúc, sau đó mới thở dài một hơi rồi gắt gỏng.
"Hồ Vĩnh Huy cậu có bạn gái khi nào sao không nói tôi một tiếng còn chấp nhận mang tôi về đây, còn cho tôi trú nhờ phòng cậu. Cậu có còn nghĩ đến cảm nhận của tôi với cảm nhận của…bạn gái cậu hay không. Với lại cẩu độc thân như tôi không thở nổi trong phòng uyên ương các cậu đâu. Con người tôi lại yếu ớt, tôi gánh không nổi cái mác tiểu tam." Lý Nghiên nói đến chữ “bạn gái cậu” liền cảm thấy không thoải mái lắm, rõ ràng là có chút nghẹn ngào.
Updated 30 Episodes
Comments